Đóng cửa tiệm xong xuôi, hai chúng tôi lên tuyến Yokosuka để đi Ofuna.
Tôi định chí ít cũng phải chọn quán nào sang trọng một chút, khổ nỗi cô lại yêu cầu đến “quán rượu gần nhà ga mà anh Daisuke hay đến” nên cả hai tạt vào một quán thuộc chuỗi nhà hàng kiểu Nhật, đi hết cầu thang nhà ga là tới ngay. Lúc cánh cửa tự động mở, lời chào nhiệt tình của nhân viên lanh lảnh vang vọng.
May là trong tiệm chỉ lác đác vài người khách. Bầu không khí trầm lắng rất thích hợp để nhâm nhi.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau ở chiếc bàn bốn người trong góc, Shioriko đưa cho tôi menu đồ uống. Khi nhân viên mang món khai vị đến, cô hỏi bằng giọng rụt rè như mọi khi, “Có Hakkaisan* không ạ?”.
Chú Thích: Một nhãn hiệu sake nổi tiếng của Nhật.
Tôi lấy làm bất ngờ, “Cô uống rượu à?”
“Vì những loại khác tôi uống kém lắm... Tửu lượng tôi không cao.”
Tôi chưa nghe ai bảo tửu lượng kém mà lại uống được rượu bao giờ. Có lẽ là không tự nhận ra thôi. Về phần mình, tôi gọi bia.
Chúng tôi hô cạn chén khe khẽ, nhưng ngay cả lúc ấy, tôi vẫn chưa thực sự tin được rằng hai đứa đang uống rượu cùng nhau.
Từ nãy đến giờ, cô cứ cúi gằm đầu, thậm chí còn kiệm lời hơn bình thường. Tuy không hiểu tại sao cô lại rủ tôi đi uống, nhưng trong lúc chưa ngấm hơi men, tôi có chuyện muốn nói với cô. Tôi để lại ly bia ngay ngắn. Rốt cuộc, tôi vẫn chưa kịp xin lỗi cô vì lời nói bộp chộp của mình.
“Lúc nãy, trong tiệm...”
Cùng lúc cô cũng ngẩng lên, “À, ban nãy cảm ơn anh nhiều.”
“Hả? Cảm ơn tôi gì cơ?”
“Lúc bác Hitori đến, anh đã thay tôi đứng ra nói chuyện từ đầu đến cuối. May mà có anh giúp đỡ. Hôm nay tôi mời anh chầu này nhé.”
Tôi nghệt mặt ra vì bất ngờ, nhưng có vẻ Shioriko nói thật lòng. Nâng chiếc ly ra khỏi hộp, cô uống ực một hơi*. Tửu lượng của cô khá hơn tôi tưởng nhiều.
Chú Thích: Đây là một phong cách uống rượu của người Nhật, gọi là mokkiri. Ly rượu được đặt trong một chiếc hộp bằng gỗ, rượu được rót đầy ắp vào cả ly và hộp. Không có cách uống chung cho phong cách này mà tùy thuộc từng người.
“Tôi phải xin lỗi Shioriko mới đúng.”
“Anh nói vậy là sao cơ?”
Cô nghiêng đầu thắc mắc.
“Tôi đã nói nếu là Shioriko, ‘chắc chắn cô ấy đã lấy hết những cuốn có giá trị’ đấy thôi...”
“À à, ra là chuyện ấy.” Cô vỗ tay đánh bốp như vừa mới nhớ ra, khóe mắt bắt đầu đỏ lên. “Anh đế ý làm gì. Đúng là vậy mà.”
Hình như là thế thật. Tôi im lặng nhấp ngụm bia.
Dãy bàn trước và sau chúng tôi đều không có khách, ngoại trừ nhân viên phục vụ thỉnh thoảng đi tới đi lui, trong góc chỉ có mình tôi và Shioriko. Giống lúc làm việc ở tiệm, chúng tôi chỉ khe khẽ chuyện trò, nhưng tôi cảm giác bầu không khí không đến nỗi tệ.
Ngấm dần hơi men, Shioriko thả lỏng người hơn.
Cô cũng không hoạt ngôn hơn bao nhiêu, bù lại, cử chỉ và nét mặt thay đổi rõ nét. Bộ dạng ngà ngà say của cô trông thật đáng yêu.
“Sắp sang năm mới rồi nhỉ.”
Sau khi chúng tôi đã ăn hết những món được đem ra, cô nhìn lên tường và mơ màng nói. Hướng cô đang nhìn có dán tấm poster ghi thông tin bữa tiệc mừng năm mới. Chỉ 3500 yên cho một bữa uống thỏa thích.
Và không hiểu tại sao, người ta lại vẽ hình minh họa một con thỏ đang say sưa trong bữa tiệc.
“Sao lại là hình con thỏ nhỉ?”
“Theo lịch âm thì năm sau là năm con thỏ mà*.”
Chú Thích: Tương đương với năm mèo (Mão).
“À, ra thế.”
Năm 2011 sẽ là năm con thỏ. Nhưng mấy thứ này cứ khó hiểu thế nào ấy.
“Hôm kia em trông thấy con thỏ. Hôm qua là con hươu, và hôm nay là anh.”
Cầm ly rượu trong tay, Shioriko thì thầm như khe khẽ hát. Cô nở nụ cười thoải mái vẻ đắc ý. Tôi bối rối trước vẻ mặt như đã nói được câu gì thú vị lắm của cô.
Nhắc mới nhớ, có một vấn đề tôi muốn nói với cô, liên quan đến “Cô gái bồ công anh”.
“Truyện ‘Cô gái bồ công anh’ ấy mà...”
“Anh hỏi nội dung tiếp theo hả? Sau khi nhân vật chính chia tay với cô gái?”
Ngoài diễn biến truyện, còn điều khác quan trọng hơn, nhưng nghe cô nói thế, tôi lại tò mò muốn nghe tiếp phần sau.
Xem chừng tôi cũng đã say.
“Cô kể tôi nghe đi!”
“Kì nghỉ kết thúc, nhân vật chính trở về với cuộc sống thường nhật. Thế nhưng, ông vẫn không quên được hình bóng thiếu nữ. Chẳng bao lâu sau, ông biết được người con gái ấy vẫn gắn kết với ông, trong một hình dáng khác với lúc hai người gặp gỡ trên ngọn đồi.”
Dường như chếnh choáng bởi rượu, giọng của cô phần chậm rãi hơn thường ngày. Cách nói chuyện thế này cũng không tệ.
“Cô gái giấu nhân vật chính một bí mật to lớn. Bí mật ấy không thể giãi bày, thậm chí còn có thể hủy hoại mối quan hệ của hai người. Nhân vật chính cứ tự hỏi, “Tại sao nàng không nói ra? Tại sao đến tận lúc này nàng vẫn giấu kín?’. Câu chuyện kết thúc khi ông biết được toàn bộ chân tướng và một lần nữa, quay trở lại bên nàng.”
“Hả? Cô có bỏ qua đoạn chính không đấy?”
Shioriko chậm rãi gật đầu, từ chiếc túi để ở ghế bên cạnh, cô lấy ra cuốn Cô gái bồ công anh bọc giấy sáp rồi đưa cho tôi.
“Tôi nghĩ riêng truyện này phải tự đọc mới thấy nó thú vị ở đâu. Ngắn lắm... Nếu anh không thể đọc được, tôi sẽ kể lại cho anh nghe.”
“Ngay từ đầu, cô đã định cho tôi mượn rồi phải không?”
Cô lại gật đầu. Có vẻ dù thế nào, cô cũng muốn tôi đọc nó. Tôi im lặng đón lấy cuốn sách, cất vào túi bên trong áo khoác vì sợ cứ để đấy rồi lại quên béng mất.
Quyển sách là di vật cha cô để lại, nên tôi phải gìn giữ thật cẩn thận.
“Có lẽ cha tôi đã từng nghĩ như vậy.”
“Nghĩ gì cơ?”
“Phải chăng ông cũng thắc mắc tại sao mẹ tôi I không giải thích, tại sao bà không nói ra...”
Bất giác, tôi ngồi ngay ngắn lại, Cũng biết rượu vào lời ra, nhưng tự cô khơi ra chuyện của mẹ mình thì đúng là hiếm hoi.
“Mẹ cô có bí mật gì sao?”
“Tôi chắc chắn mẹ có giấu cha con chúng tôi gì đó. Từ ngày mẹ đột ngột mất tăm mất tích, cha tôi thường đọc đi đọc lại cuốn sách này. Như thể ông đang tìm manh mối...”
“Cô không bao giờ trò chuyện với cha mình về mẹ sao?”
“Cha tôi vốn là người ít bộc lộ cảm xúc. Đặc biệt là sau khi mẹ bỏ nhà ra đi, ông càng trở nên lãnh đạm. Có lẽ ông còn tức giận hơn cả tôi nữa.”
Trong một thoáng, tôi nghĩ thực sự đúng như vậy sao? Người cùng một nhà nghĩ gì không ngờ lại rất khó đoán. Nếu người ấy không bao giờ mở lòng thì còn khó khăn hơn. Tôi cũng đã từng trải qua chuyện tương tự.
Shioriko uống một hơi hết ly rượu đầy như để cắt đứt dòng suy nghĩ.
“Còn vụ truy tìm thủ phạm kia, cô tính sao?”
Tôi lựa lời chuyển chủ đề. Thật ra lúc đang làm việc, tôi đã muốn bàn chuyện này với cô trong tiệm, khổ nỗi cô ở mãi bên nhà chính để gọi điện thoại nên rốt cuộc không có cơ hội nào.
“Hay lần này, mình trao đổi với anh Takino sẽ tốt hơn chăng?”
Không có lời đáp.
“Shioriko?”
“Vâ...vâng!”
Cô vừa lắc lư đầu vừa trả lời mông lung. Đã say thì chớ, cô còn uống một hơi hết ly rượu nên có vẻ đã xây xẩm mặt mày.
“Tôi gọi nước cho cô nhé?”
“Thôi, không sao đâu...”
Cô nấc cụt, hích hích. Trông cô chẳng có vẻ gì là không sao cả.
“Vụ Cô gái bồ công anh thì không sao đâu.”
Không sao, là ý nói tới cuốn truyện à? Tôi chưa thấy cả cô lẫn truyện ổn ở đâu cả. Cô nói chuyện càng lúc càng khó hiểu.
“Tôi đã biết ai là thủ phạm trong vụ việc lần này rồi.”
“Hả?”
Trong một khắc, cơn say bay biến.
“Cô nói thật à?”
“Tôi nói thật. Tuy còn đôi chút chưa hiểu... Hích.”
Phải gọi nước cho cô uống thôi. Lúc tôi mải quay tới quay lui tìm nhân viên, cô đặt hai tay lên bàn nhoài người tới trước. Cô ghé sát mặt lại nhìn tôi, đuôi tóc gần như chấm vào chén đậu phụ chiên giòn. Tôi giả vờ bình tĩnh đẩy chén đậu phụ ra chỗ khác.
“Trong ngày mai, chắc chắn thủ phạm sẽ xuất hiện ở cửa tiệm chúng ta. Tôi đã sắp xếp xong xuôi cả rồi. Lúc ấy anh Daisuke đến làm chúng nhé. Xin nhờ anh việc ấy.”
“Tôi hiểu rồi. Ơ chờ đã, đằng nào ngày mai tôi vẫn đi làm mà.”
Shioriko mỉm cười bẽn lẽn. Có thật cô đã khám phá được bí ẩn ấy không, trong lòng tôi không khỏi lo lắng.