Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 56 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
3

❊ ❊ ❊

Tầm 11 giờ, buổi đấu giá bắt đầu.

Tuy nhiên, đó chưa phải hạn chót để đấu giá tất cả các mặt hàng trong cả hội trường. Đầu tiên, người ta sẽ chỉ cấm ra vào một phần của căn phòng, rồi lần lượt mở những bì thư kẹp trong sách. Trong số các tờ đấu giá được bỏ bên trong, chỉ có tờ ghi mệnh giá cao nhất mới được dán lên mặt hàng, sau đó danh tính tiệm sách đã đấu giá thành công sẽ được công bố rõ ràng.

Quy trình này diễn ra xong, người ta chuyển sang khu vực khác và tiếp tục mở bì thư. Các khu vực còn lại vẫn tiếp tục trả giá. Chúng tôi chỉ nhắm tới những cuốn tuyệt bản vừa nãy nên tạm lui vào một góc đợi kết quả đấu giá được mở.

Các bàn ngăn cách nhau bởi hàng rào trắng đỏ, loại dừng ở công trường xây dựng. Ở phía bên kia hàng rào có hai, ba người đang chia nhau mở bì thư. Anh Takino ban nãy nói chuyện với chúng tôi cũng có mặt trong nhóm.

“Giờ mới để ý, sao anh Takino lại loay hoay đằng kia vậy?”

“Anh Renjo là thành viên ban tổ chức mà.”

“Thành viên ban tổ chức?” Tôi hỏi lại.

“Chợ sách cũ hoạt động được chủ yếu là nhờ sự chèo lái của ban tổ chức. Thành viên của họ đều là người thuộc các tiệm sách trong hiệp hội. Vì có cơ hội tiếp xúc với nhiều sách cũ nên ai mới làm việc mà vào đây thì sẽ học hỏi được nhiều điều lắm. Đến tận năm ngoái tôi cũng nằm trong ban tổ chức đấy chứ.”

Đến năm ngoái chắc là đến khi cha cô qua đời nhỉ? Một thân một mình quản lý tiệm sách, cô chẳng còn dư dả thời gian để tham gia hoạt động ở đây nữa.

“Chợ sách cũ và hiệp hội chính là đặc trưng của giới kinh doanh sách cũ Nhật Bản, với hình mẫu là liên minh thân thiết giữa các tiệm sách dưới thời Edo. Ở Âu Mỹ hầu như không còn cơ cấu chung tay hợp sức giữa các tiệm sách cũ như thế này nữa đâu...”

Nghe Shioriko giảng giải, bỗng dưng tôi nảy ra một ý, “Hay là tôi làm thành viên ban tổ chức?”

Mãi một lúc sau cô mới đáp lại, “Cũng được... Nhưng với điều kiện anh Daisuke phải gắn bó với công việc này lâu dài cơ.”

Câu trả lời nghẹn lại. Tôi không thể mạnh miệng nói đến lâu dài được.

“A, có vẻ bắt đầu mở kết quả đấu giá rồi kìa. Mình đi thôi!” Shioriko nói rồi chống nạng bước đi.

Ban đầu, tôi vào cửa tiệm làm việc không hẳn vì muốn trở thành nhân viên một tiệm sách cũ. Ngoài lý do chưa tìm được công việc nào khác, tôi còn bị hút hồn bởi cô chủ kì lạ cùa tiệm và những câu chuyện về sách cô kể. Dẫu sao thì tôi cũng không thể trực tiếp đọc sách được.

Một kẻ như vậy liệu có làm lâu dài không? Hay đúng hơn là có thể làm lâu dài không? Tôi không dám chắc. Nhưng cần phải có một câu kết luận nghiêm chỉnh cho việc này.

“Hả...”

Vừa đến chỗ chồng sách tuyệt bản, Shioriko lập tức thất vọng chùng vai xuống. Tờ giấy ghi mức giá cao nhất đã được niêm yết, nhưng không phải tờ chúng tôi bỏ vào. Trên đó đề một dãy số cùng cái tên “Inoue” viết nguệch ngoạc.

“Là tên của bác Hitori.”

Shioriko tiếc nuối. Nói cách khác, người chiến thắng là tiệm sách Hitori, còn Shioriko đã đấu giá thất bại.

“Cái này cũng là ‘giấy ba nấc’ nhỉ?”

Tờ giấy của tiệm sách Hitori ghi ba con số khác nhau. Toàn bộ các số đều có năm chữ số.

Theo như Shioriko giải thích ban nãy, khi đấu giá với số tiền lớn, người ta có thể viết nhiều mức tiền. Chợ sách này quy định, với trường hợp lớn đến năm chữ số, chỉ ghi nhiều nhất là ba mức tiền, và họ gọi đấy là “giấy ba nấc”. Vừa nãy chúng tôi cũng sử dụng giấy ba nấc để ra giá.

“Vâng, chúng ta bị thua nấc trên rồi. Thật là tiếc đứt ruột!”

“Nấc trên?”

“Đố là mức giá cao nhất trong ‘giấy ba nấc’. Mức kế tiếp được gọi là nấc giữa, mức thấp nhất là nấc dưới. Anh nhìn ở đây này.”

Shioriko chỉ vào số to nhất trong ba con số, được ai đó dùng bút chì khoanh tròn. Tóm lại, chúng tôi đấu giá thua nấc trên, nấc có số tiền đưa ra cao nhất.

“Ủa?”

Nhìn kĩ mới thấy, hóa ra nấc trên do “Inoue” viết ra không khác mấy so với nấc trên Shioriko bảo tôi ghi ban nãy. Chỉ chênh vỏn vẹn 10 yên. Phải chi đấu giá với mức tiền cao hơn chút xíu có lẽ bọn tôi đã chiến thắng rồi.

“Chúng mình thua chỉ trong sợi ria nhỉ...?” Cô tiếc nuối.

“Hả? Ria gì cơ?”

Tôi biết cái gì cũng hỏi lại như vậy thật có lỗi, nhưng từ chuyên môn nhiều quá khiến cuộc nói chuyện trở nên khó hiểu đối với tôi.

“Mỗi 10 yên gọi là một sợi ria. Để cho chắc ăn, tôi đã nâng mức tiền lên khoảng vài nghìn yên nhằm vượt được con số bác Hitori đưa ra. Kết cục vẫn đoán nhầm.”

“Hay bác ấy đoán trúng con số chúng ta chọn lựa?”

Giống như chúng tôi cố dự đoán mức giá tiệm sách Hitori chọn lựa, phải chăng phía tiệm sách Hitori cũng phán đoán mức giá chúng tôi đưa ra? Tuy nhiên Shioriko lắc đầu.

“Tôi nghĩ lúc đó bác ấy chưa biết việc tôi tham gia đâu. Bác Hitori đưa ra mức giá ấy từ hôm qua cơ mà. Đây là do cách biệt về mặt thực lực thôi.”

Shioriko vuốt bìa sách một cách tiếc nuối. Việc mở kết quả đấu giá gần như đã xong, xung quanh chúng tôi, các món đồ sau khi chốt giá lần lượt được mang ra ngoài. Rốt cuộc chúng tôi đã đi một chuyến tốn công vô ích.

Đúng lúc ấy, người đàn ông tóc bạc mặc áo khoác xuất hiện, dừng xe cút kít khiến xe suýt va vào bàn. Đôi vai Shioriko run lên bần bật. Là ông Inoue chủ tiệm sách Hitori.

“Cô đang làm gì đấy?”

“Dạ, dạ không... Cháu có làm gì đâu...”

“Đừng có đụng vào đồ của tiệm chúng tôi!”

Trước giọng nói lạnh lùng đe dọa, Shioriko vội lùi ra sau một bước, “Cháu, cháu xin lỗi bác... Á...”

Cô mất thăng bằng làm tôi phải cuống cuồng đỡ lấy lưng cô. Nếu đỡ không khéo có khi cô đã ngã lăn ra rồi. Tôi trừng mắt nhìn Inoue, lúc này ông đang chất sách lên xe cút kít.

“Chúng cháu chỉ nhìn tờ giấy thôi. Có vấn đề gì không?”

Inoue thẳng lưng, lom lom nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Nếp nhăn giữa hai hàng lông mày vốn đã cau lại với vẻ khó chịu nay càng hằn sâu hơn.

“Cậu là Gora phỏng?”

“Hả?”

Sao ông ta lại biết tên tôi nhỉ? Tôi nhớ mình chưa xưng danh mà?

“Liệu mà đề phòng cô ta.”

Không buồn nghe tôi đáp lại, ông đẩy xe khỏi hội trường và bỏ đi một mạch.

“Bác ta nói gì vậy không biết?”

Tôi chẳng hiểu nổi. Shioriko có làm gì mà phải đề phòng cơ chứ?

“Thôi, thôi... Anh Daisuke.”

“Sao cơ?”

“Tôi ổn rồi... Người, người ta nhìn kìa...”

Tôi sực tỉnh. Từ lúc đỡ lấy Shioriko để cô khỏi ngã, tôi vẫn quàng tay qua eo cô chưa buông. Mặt đỏ bừng vì xấu hổ, cô cúi gằm xuống.

“Ấy chết, tôi xin lỗi.”

Tôi vừa buông ra thì anh Takino đã rẽ đám đông tiến lại.

“A, đây rồi! Shinokawa! Những món hàng Biblia đem bán bị loại cả rồi.”

“Hả?”

Shioriko chớp mắt lia lịa. Dường như vừa có sự cố gì đó ngoài dự đoán.

“Không thể nào!”

“Có thể đấy! Đống tankobon ấy.”

Tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả nên đành phải chen ngang, “Xin lỗi mọi người, bị loại là sao cơ?”

“Là hàng đem bán mà không ai đấu giá...”

Shioriko trả lời. Hóa ra vậy, tôi gật gù rồi nghiêng đầu thắc mắc. Bởi chắc chắn dịp này, tiệm sách Biblia không hề mang sách gì đến bán cả.

“Anh Renjo ơi, có chắc đấy là các mặt hàng của tiệm em không?” Shioriko hỏi.

“Trong tờ giấy đăng kí ghi rõ Biblia mà. Thôi em sang nhìn tận mắt đi!”

Theo chân anh Takino, chúng tôi băng ngang qua hội trường. Sách trưng bày trên bàn chẳng còn lại là bao. Sau khi đã chất hàng và đem ra ngoài xong xuôi, các chủ tiệm sách bắt đầu chơi cờ tướng ở góc phòng, không rõ họ lôi bàn cờ ấy ở đâu ra nữa.

“Chồng sách này đây!”

Trên chiếc bàn đặt gần cửa sổ, những tankobon cũ chất thành chồng. Hầu hết là sách thường thức như tuyển tập câu văn mẫu khi viết thư, sách giải thích các phong tục của lễ cưới, sách tham khảo chứng chỉ kế toán... Cuốn nào cuốn nấy đều bạc phếch, có bán đồng giá chắc cũng chẳng ai thèm mua.

“Chuyện gì thế này?”

Shioriko lầm bầm cất tiếng hỏi. Dù bảo, người bán là tiệm chúng tôi nhưng quả thật, tôi không hề có chút kí ức gì về việc ấy.

“Chà... Toàn là sách tầm mười năm về trước không thôi.” Shioriko nheo mắt và lầm bầm.

“Thôi, tạm thời cứ dọn dẹp bàn rồi tính. Em nhanh tay hộ anh được không?” Tựa lưng vào cửa sổ, Takmo hất cằm.

“Nhưng đây không phải sách của...”

Shioriko còn nói dở, hai mắt Takino đang thoáng liếc ra ngoài bỗng mở to.

“Á! Xin lỗi mọi người! Xe của nhà nào bị bắt lỗi đậu sai quy định rồi kia!”

Giọng nói oang oang của anh vang khắp phòng.

Ngay lập tức, các chủ tiệm sách cũ có mặt trong hội trường nhào tới cửa sổ, chúng tôi đành dạt qua một bên để khỏi ngáng lối đi. Nói mới nhớ, hầu hết xe ô tô đều đậu trên lòng đường. Cuộc nói chuyện bị gián đoạn, tôi và Shioriko đưa mắt nhìn nhau.

“Trường hợp này tính sao đây nhỉ?”

“Tính sao đây...” Trông Shioriko cũng bối rối chẳng kém gì tôi.

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.