Buổi chiều cùng ngày, chúng tôi nhờ Ayaka trông tiệm và lái xe ra ngoài. Băng ghế sau đặt một thùng các tông chất đầy sách.
Sách người ta đem đến không thể cứ để tênh hênh ra đó được. Câu nói này của chủ tiệm dẫn đến việc hai chúng tôi phải đi gặp tận nơi như bây giờ. Dự tính là định giá sách xong, nếu khách hàng đồng ý thì chúng tôi sẽ tiến hành giao dịch, còn không sẽ hoàn trả sách ngay tại chỗ.
Trên tờ phiếu thu người đàn ông để lại có địa chỉ viết dở, quận Nishitomi, thành phố Fujisawa. Dù vậy số nhà chưa viết hết, còn cột tên tuổi và số điện thoại bị bỏ trống.
“Mình cứ để sách ở tiệm thêm ít lâu không được sao?”
Tôi vừa lái xe vừa nói.
“Tại anh ta tự bỏ lại, chúng ta đâu cần mất công đem trả làm gì...”
Chỉ biết địa chỉ chung chung thế này, đi thì đi nhưng tôi không nghĩ có thể tìm ra nhà của vị khách ấy. Mà ngay từ đầu chẳng biết anh ta có viết địa chỉ thật hay không nữa.
“Biết vậy... Nhưng nhỡ đâu vị khách đó sở hữu cuốn Đại chiến thế giới lần cuối thì sao? Anh ta miêu tả rõ là bản in đầu không có bìa rời cơ mà. Nếu vậy, chúng ta đem sách đến cũng đáng.”
Dường như cuốn manga ấy cổ và quý giá đến mức Shioriko sẵn sàng lao vào dù câu chuyện có mơ hồ đến đâu.
“Đại chiến thế giới lần cuối phải không nhỉ? Cuốn ấy hiếm đến vậy cơ à?”
“Đúng. Tên chính thức của manga này là UTOPIA, còn Đại chiến thế giới lần cuối là do nhà xuất bản tự thêm vào. Đây là cuốn tankobon đầu tiên của tác giả, được biết, hiện tại chỉ còn khoảng mười cuốn thôi. Đến khi xuất hiện trên thị trường sách cũ lần đầu vào năm 1980, ngay cả trong giới sưu tập nó cũng được xem là một sách trong mơ.”
“Nói vậy là tác giả nổi tiếng phải không? Là người thời nào vậy?”
Tôi nhớ mang máng tên tác giả là Ashizuka Fujio.
Quả là một cái tên lạ, như thế lắp ghép từ tên của các mangaka* nổi tiếng vậy.
Chú Thích: (Tiếng Nhật) Người sáng tác truyện tranh.
“Ashizuka Fujio chính là bút danh lúc mới ra mắt của Fujiko Fujio* đấy.”
Chú Thích: Gora nói vậy là vì trong cái tên này, Ashizuka gợi nhớ Tezuka (Osamu), cây đại thụ của nền truyện tranh Nhật Bản. Trong tiếng Nhật, te là tay, ashi là chân. Còn Fujio tất nhiên khiến cậu nhớ Fujiko Fujio rồi.
“Hả?”
Tôi há hốc miệng. Hóa ra không phải lắp ghép mà là chính chủ sao?
Tất nhiên, Fujiko Fujio thì ngay cả tôi cũng biết. Nói không ngoa, trên khắp nước Nhật này có người không biết mới là chuyện lạ. Đó là mangaka nổi tiếng nhất Nhật Bản, à không, hai mangaka mới đúng. Nhưng bộ đôi này tan rã từ lâu, một người cũng đã mất.
Ngày bé, tôi đã dùng tiền tiết kiệm mua không biết bao nhiêu truyện của họ. Manga khác với sách báo, tôi đọc một lúc lâu cũng không sao. Bộ mà tôi thích nhất là Cuốn từ điển kì bí. Tôi nghĩ là do anime của bộ này đã được chiếu đúng vào lúc tôi đủ lớn để nhận thức được.
“Cuốn ấy được xuất bản khi nào vậy?”
“Chiêu Hòa năm thứ 28. Gần sáu mươi năm về trước rồi nhỉ?”
“Xưa như vậy cơ à?”
Tận thời của ông bà tôi. Tôi biết tác giả vẽ truyện đã lâu lắm rồi, nhưng không ngờ lại xưa đến mức ấy.
“Đúng thật. Lúc xuất bản, cả hai tác giả đều chỉ mười mấy tuổi thôi. Những mangaka viết truyện tranh shonen* thời kì đầu, ra mắt khi chưa tròn hai mươi tuổi là chuyện bình thường. Tuổi trung bình của các tác giả khá trẻ. Thời đó, ngay cả Tezuka Osamu, dù được xếp vào hàng lão làng cũng chỉ mới khoảng ba mươi tuổi.”
Chú Thích: Truyện tranh dành cho con trai, tiêu biểu có thể kể đến như One Piece, Naruto, Dragon Ball - 7 viên ngọc rồng, Bleach - sứ mạng thần chết....
“Ashizuka được lấy từ tên của Tezuka Osamu phải không?”
“Đúng rồi. Tác giả rất quý trọng Tezuka Osamu nên đặt cái tên này, nó còn mang ý nghĩa so với tay thì chân luôn ở thấp hơn. Ngay từ đầu, tác giả được Tsuru Shobo đặt hàng tankobon chính là nhờ Tezuka Osamu giới thiệu mà. Tôi nghĩ đối với một mangaka chỉ mới chân ướt chân ráo ra mắt, đây quả là sự hỗ trợ to lớn.”
Trong lúc tôi lắng nghe câu chuyện, xe đã leo lên con dốc thoai thoải của đường quốc lộ. Có lẽ là do đúng vào ngày nghỉ nên giao thông tắc nghẽn. Đích đến ngay trước mặt mà ì ạch mãi không nhích lên được. Có thể nhìn rõ mồn một các đấu thủ đang luyện tập trong phòng tập đấm bốc bên đường.
“Ngay đến manga thời xưa mà cô cũng rành quá nhỉ?”
Tiệm sách cũ Biblia hầu như không mua bán manga cũ. Tôi vẫn tưởng kiến thức của Shioriko chỉ xoay quanh sách báo mà thôi.
“Đâu có. Tôi không rành lắm đâu...”
Giọng cô pha lẫn chút cay đắng. Tôi thầm nghĩ biết đến mức này là quá sành sỏi rồi.
Rời khỏi quốc lộ, chúng tôi chạy ngang cổng chính một ngôi chùa lớn rồi dừng xe trước con đường dẫn vào khu dân cư. Kiểm tra lại trên bản đồ, đúng là khu vực này.
“Nhà cửa cứ san sát nhỉ?”
Tôi nhìn quanh. Mục tiêu chúng tôi tìm nằm đâu đó trong mấy chục ngôi nhà này. Đã không phải chỉ nhà riêng mà còn có chung cư nữa.
“Đành đi hỏi từng nhà thôi...”
Chỉ cần tìm thấy người đàn ông nọ, nơi anh ta chính là nơi cần đến. Tất nhiên Shioriko đang đau chân nên tôi sẽ lãnh nhiệm vụ đi lòng vòng. Cứ nghĩ tới thời gian, công sức sắp phải bỏ ra, chưa gì tôi đã thấy nản lòng.
“Anh khoan đi đã! Thay vì làm vậy, anh hãy tìm những ngôi nhà có căn phòng hội đủ điều kiện tôi sắp nói đây, như thế sẽ nhanh hơn.”
Cô thong thả nói.
“Căn phòng phải có cửa sổ lớn quay về hướng Tây, rèm cửa mỏng. Ngoài ra, phòng ấy nằm gần nhà bếp. Tôi nghĩ rằng kệ sách được đặt ở vị trí có nắng chiếu vào trực tiếp. Vị khách lúc nãy chắc chắn ở trong ngôi nhà có căn phòng như trên.”
“Cô nói vậy là sao?”
“Gáy của tất cả các cuốn sách trong thùng đều bạc màu, rìa phủ đầy bụi. Từ đó suy ra, trong một thời gian dài, chúng được xếp trên kệ sách có nắng gắt chiếu vào. Thêm nữa, cuốn nào cũng ám mùi dầu. Tức là được để ở một nơi có mùi chiên xào hoặc mùi rán thức ăn bay đến... Nên tôi đoán kệ sách nằm trong một căn phòng gần nhà bếp. Từ chi tiết nhà thông gió không tốt, có khả năng cao đây là một ngôi nhà đã cũ.”
“Ra vậy.”
Tôi gật gù. Nghe cô nói tôi mới thấy quả chí lý.
“Cô nghĩ ra được cũng hay thật.”
“Do ngày trước tôi từng đến mua sách ở một ngôi nhà như vậy rồi... Tình trạng sách lúc đó giống hệt bây giờ.”
Thì ra sự nhạy bén này được bồi đắp từ những kinh nghiệm thực tế. Tôi mở cửa bước xuống xe. Dường như phạm vi đã thu hẹp lại ít nhiều.
Tôi đi lòng vòng quanh con đường một hồi lâu. Có lẽ do nhà cửa ở đây đứng sát nhau quá nên tôi tìm mãi vẫn không thấy cửa sổ nào quay về hướng Tây và có nắng chiếu vào. Nếu loại trừ những ngôi nhà mới xây thì chẳng còn lại mấy căn.
Ủa?
Tôi dừng chân trước một khu chung cư cũ hai tầng trông ra con đường vô cùng yên tĩnh.
Căn phòng ở góc tầng một có khung cửa sổ rất to quay ra hướng Tây, có thể trông thấy kệ sách lấp ló sau tấm rèm cửa đăng ten mắt lưới khá lớn. Gần cửa sổ lắp đặt quạt thông gió, ắt hẳn là do nhà bếp nằm ngay bên cạnh phòng này. Thậm chí, bồ hóng đen sì, mà nguyên nhân có lẽ từ dầu mỡ, còn bám cả ở bên ngoài nắp quạt. Gia chủ chắc ít khi dọn dẹp.
Căn nhà này đáp ứng tất cả những điều kiện Shioriko đã chỉ ra.
“Ở đây sao?”
Tôi lẩm bẩm.
Di chuyển chậm theo nhịp bước của Shioriko, hai chúng tôi tiến về lối ra vào của chung cư. Đi qua cánh cổng gỉ sét, chúng tôi bước vào khu nhà, đứng trước cửa căn trong cùng. Hẳn là tòa nhà này đã có tuổi đời mấy chục năm rồi, trên lưới sắt cửa phòng tắm vẫn treo lủng lẳng hộp gỗ đựng sữa*.
Chú Thích: Ngày trước, sữa ở Nhật được đóng trong hộp gỗ để giao cho khách hàng, nhưng hiện giờ, người ta sử dụng hộp giấy hoặc chai, lọ thay thế. Các hộp gỗ đựng sữa trở thành món đồ sưu tầm, thậm chí còn được đem ra bán đấu giá.
Trước cửa treo tấm biển cũ đề “Suzaki” bằng bút dạ.
“Không biết có người bên trong không nhỉ?”
Tôi thì thầm.
“Không chừng người này đang đợi chúng ta đến.”
“Sao cơ?”
“Tôi linh cảm việc vị khách ấy để lại sách hay nói với chúng ta về cuốn Đại chiến thế giới lần cuối đều có ý nghĩa gì đó.”
“Ý nghĩa... Nhưng ý nghĩa gì mới được?”
“Tiếc là tôi chưa biết cặn kẽ đến mức ấy.”
Càng lúc tôi càng cảm thấy không yên. Nếu chẳng may người đằng sau cánh cửa này âm mưu gì, tôi nhất định phải bảo vệ Shioriko cho bằng được.
Cô nhấn chuông. Một bóng người tiến lại, từ từ mở cửa.
Tôi thủ thế sẵn để dễ bề phản ứng ngay nếu có biến.
Đứng trước mặt chúng tôi là người đàn ông trung niên đeo kính lúc sáng.
“Anh Suzaki đúng không ạ? Chúng tôi đến đây để bàn về những cuốn sách anh bỏ lại cửa tiệm lúc nãy.”
Bỗng dưng, khuôn mặt của Suzaki bừng sáng. Tay bắt mặt mừng, anh ta nắm chặt lấy hai tay Shioriko.
“Đúng là tôi đã không nhìn lầm người. Cô tìm được đến tận đây cơ mà!”
“Hả? Xin hỏi...”
Anh buông tay ra, bước lên sàn nhà như muốn chúng tôi vào trong.
“Mời cô cậu vào nhà. Tôi có chuyện này với các vị.”
“Cho hỏi chuyện gì vậy?”
Tôi xen ngang. Có vẻ như anh ta đã lường trước được chúng tôi sẽ đem sách đến, hay nói đúng hơn, dường như việc để lại sách rồi bỏ đi là nhằm gọi chúng tôi đến đây. Chưa rõ ý đồ của đối phương mà cứ vô tư bước vào nhà người ta, lòng tôi không khỏi thấp thỏm lo âu.
“Tất nhiên là chuyện về cuốn Đại chiến thế giới lần cuối của Ashizuka Fujio và...”
Ánh mắt của Suzaki cứ nấn ná ở Shioriko.
“Chuyện về mẹ của cô.”