Để hạnh phúc

Những Màu Khác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Để Hạnh Phúc

❊ ❊ ❊

Liệu có thô tục không khi hạnh phúc? Tôi thường băn khoăn về điều này. Bây giờ lúc nào tôi cũng nghĩ về chuyện đó. Thậm chí mặc dù tôi thường nói rằng người có khả năng hạnh phúc là xấu xa và ngu xuẩn, đôi khi tôi cũng nghĩ thế này: Không, sống hạnh phúc thì không thô kệch, và cần có đầu óc.

Khi ra biển cùng con gái Rüya bốn tuổi của tôi, tôi trở thành người hạnh phúc nhất trần gian. Người hạnh phúc nhất trần gian muốn gì nhất? Dĩ nhiên anh ta muốn mãi là người hạnh phúc nhất trần gian. Đó là nguyên do anh ta biết rằng lần nào cũng làm những việc giống nhau là rất quan trọng. Và chúng tôi đã làm như thế, bao giờ cũng những việc giống nhau.

1. Đầu tiên tôi bảo với bạn ấy: Hôm nay mình ra bãi biển, vào khoảng giờ đó, giờ đó. Rồi Rüya cố kéo giờ đó lại gần hơn. Nhưng ý niệm của bạn về thời gian hãy còn linh tinh. Cho nên ví dụ như bạn ấy sẽ đột ngột đến bên tôi mà nói, “Chưa tới giờ hả bố?”

“Chưa.”

“Năm phút nữa thì tới giờ chưa bố?”

“Chưa, hai tiếng rưỡi nữa mới tới giờ.”

Năm phút sau, bạn ấy quay lại hỏi bằng tất cả thơ ngây, “Bố ơi, bây giờ mình ra biển phải không?” Hoặc một lúc sau, bằng một giọng nói cốt để đánh lừa tôi, Rüya hỏi, “Vậy bây giờ mình đi nhé?”

2. Có vẻ như cái giờ ấy chẳng bao giờ tới, nhưng rồi nó cũng tới. Rüya bây giờ mặc đồ bơi, ngồi trong cỗ xe Safa trẻ con bốn bánh. Trong đó là khăn tắm, đồ bơi, và một túi cói ngớ ngẩn mà tôi chuyển qua lòng bạn ấy trước khi kéo xe đi theo cách mọi khi.

3. Khi chúng tôi đi trên ngõ hẻm rải đá cuội, Rüya mở miệng kêu Aaaaah. Khi những hòn cuội lao xao dưới xe, âm thanh này biến thành Aaaa-aaaah. Những hòn cuội làm Rüya cất tiếng hát! Nghe âm thanh đó, cả hai chúng tôi đều ha hả cười.

4. Theo lối đi nhỏ và buồn tẻ dẫn ra bãi biển. Khi chúng tôi để chiếc xe đẩy bên cạnh những bậc thang dẫn xuống bãi biển, bao giờ Rüya cũng nói, “Bọn cướp chẳng bao giờ đến đây.”

5. Chúng tôi nhanh chóng bày đồ đạc ra trên những tảng đá, cởi quần áo, và lội xuống biển đến chừng ngang gối. Rồi tôi nói, “Biển lặng đấy, nhưng đừng ra xa nhé. Để bố bơi một vòng, rồi khi quay lại mình sẽ cùng chơi. Okay?”

“Okay.”

6. Tôi bơi một vòng, gác những ý nghĩ lại. Khi dừng lại, tôi ngoảnh nhìn vào bờ để tìm Rüya, bạn ấy trông như một vệt đỏ nhờ bộ đồ bơi, và tôi nghĩ rằng tôi yêu bạn ấy biết bao. Tôi muốn cười vang ở đây ngay dưới nước. Bạn ấy đang lội nước gần bờ.

7. Tôi quay lại. Khi tới bờ chúng tôi chơi: (A) đá nhau; (B) tạt nước; (C) bố phun nước ra từ miệng; (D) giả vờ bơi; (E) ném đá xuống biển; (F) trò chuyện với cái hang biết nói; (G) nào, đừng nhát hít, bây giờ bơi thôi; và tất cả trò chơi và nghi thức ưa thích khác; và khi chơi hết các trò chúng tôi lại quay lại từ đầu.

8. “Môi con tái nhợt, con lạnh rồi.” “Không, đâu mà.” “Con lạnh rồi, mình lên bờ thôi.” Cứ phải nói qua lại một hồi như vậy, và khi tranh cãi xong chúng tôi lên bờ, và trong khi chúng tôi lau người cho Rüya và cởi bộ đồ bơi cho bạn…

9. Thình lình bạn vùng khỏi tay tôi và trần truồng chạy trên bờ biển, vừa chạy vừa cười vang. Tôi cà nhắc vì cố chạy trên sỏi bằng đôi chân trần, và điều đó làm cô bé Rüya trần truồng cười càng to hơn. “Này, nếu mang giày vào, bố sẽ bắt được con,” tôi nói. Tôi chỉ cần làm vậy, thế là bạn gào tướng.

10. Trên đường về, trong khi tôi kéo xe của Rüya, cả hai chúng tôi đều mệt lử nhưng vui. Chúng tôi nghĩ về cuộc đời, về biển sau lưng chúng tôi, và chúng tôi chẳng nói tiếng nào.

ors: Essays and A Story ebook©MotSAch Nhã Nam & NXB Văn Học tve-4u©vctvegroup | 07-04-2021
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.