***

Bãi Biển Cây Cọ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xii

❊ ❊ ❊

Arnold Hackett hỏi:

— Anh buông rèm nhé?

— Để làm gì? - Marina lãnh đạm trả lời .

Cô nằm dài trên giường, mặc độc một chiếc quần lót, không đeo nịt vú.

— Sợ thiên hạ nhìn thấy em qua cửa sổ phòng hộ.

— Thì đã sao? Anh đang nhìn em đấy thôi.

Arnold hắng giọng. Lão không thể nói ra miệng rằng chính lão đã chi tiền cho cô sang Pháp nên lão phải có ít nhiều quyền lực đối với thân thể cô. Thực ra lão chẳng nói được câu nào. Marina là người của một hành tinh xa lạ không có thứ ngôn ngữ, lý trí và lôgíc của Hackett. Cô ta đã thản nhiên nhận lời tới Palm Beach và tuy cô không nói ra nhưng Arnold cảm thấy mình khômg thể sờ vào người ả...

— Marina, em hài lòng chứ?

— Xì...

Cô nhìn thẳng vào mắt lão, cái nhìn bao giờ cũng khiến lão lúng túng lâu nay mỗi khi đến với bồ, lão cần có được cảm tưởng chắc ăn, cần được bồ khuyến khích. Đã qua mất rồi cái thời lão luôn luôn đắc thắng nhẩy bổ lên tất cả những cái gì mặc váy. Phải giúp lão, phụ một tay mới xong. Như Poppie thường làm. Đằng này Marina cứ trơ trơ như bức tường bê tông. Cặp mắt ả làm lão bối rối: chẳng biết được ý tứ ra sao. Lão vụng về đi tới cửa sổ, giật mạnh rèm che kín cửa. Lão cay cú đã trót đưa Marina vào khách sạn lão đang trọ cùng với vợ. Hai ngày qua chỉ được hai lần lẻn đến thăm. Cô ta chưa đi đến chỗ cấm cửa nhưng cứ làm như lão không có ở đây, điềm nhiên trần truồng đi lại ngay trước mũi lão và làm những việc lẽ ra phải thật kín đáo như xịt một thứ gì đó vào nách chẳng hạn.

— Tiếc quá, tối nay anh không đưa được em đến sòng... đưa đi một cách đàng hoàng ấy.

Marina lăn người nằm sấp:

— Thì có gì quan trọng?

— Anh thích thế. Em không thích à?

— Xì...

— Tối nay em làm gì?

— Chẳng biết.

— Ăn tối ở đâu?

Lợi dụng lúc cô ả quay lưng lại, lão thỏa sức ngắm chiếc eo ếch cho đã mắt.

— Lúc muộn muộn em sẽ đi loanh quanh vài vòng.

Lão đánh bạo đến ngồi xuống mép giường bên cạnh cô. Cô không nhúc nhích. Lão thò tay đặt hờ một lúc phía trên bụng. Bất giác các ngón tay sà xuống lướt trên da cô. Cô chỉ hơi quay đầu vừa vặn để hai luồng mắt gặp nhau.

Thế cũng đủ khiến cho Arnold đứng vội lên. Lão liếc nhìn bó hoa hồng cắm trong chiếc bình pha lê, những không dám hỏi ai đã gửi tặng.

— Anh có dự tiệc rượu ấy.

Thấy Marina không bắt chuyện, lão đành phải nói nốt câu cho một mình mình nghe.

— Lễ trao giải thưởng cho một tay làm phim. Loius Goldman em quen chứ?

— Không.

— Một tay cừ. Hắn rủ anh làm chung cuốn phim sắp tới. Em có thích điện ảnh không?

— Không.

— Không thích thành diễn viên?

— Không.

— Anh có thể biến em thành một ngôi sao!

— Xì...

Lão lóng ngóng không tìm ra chuyện gì để nói nữa. Poppie bao gìờ cũng tỏ vẻ say mê câu chuyện của lão, lão có thể kể lể hàng tiếng liền mà vẫn được cô ấy thông hiểu, ca ngợi. Còn cô này...

— Sau đó em đến sòng chứ?

Không đáp.

— Sáng mai em đi bơi không?

Tiếng “có” lủng bủng là món quà tặng thật quý báu cho lão.

— Ở bãi?

— Không biết.

— Mai anh đến thăm được không?

— Xì....

— Ôi Marina! Marina!... Anh có bao nhiêu dự định dành cho em.

Cô đứng dậy vươn vai, mở tủ lấy chiếc mũ rơm cũ kỹ và đôi găng da dê. Cô đánh mông một cái kéo tuột chiếc quần lót xuống đùi. Đầu Arnold phừng phừng bốc lửa, nghĩ có lẽ đó là lời mời, bèn dang rộng tay bước tới. Cô trừng mắt chặn đứng lão.

— Em tập vài động tác nhún.

— À anh nghĩ ra rồi Marina! Tối nay, muộn muộn, đêm khuya... Anh sẽ sang.

— Không.

— Không à? Tại sao không?

— Có khi em không ở một mình.

— Cái gì? Không ở một mình? Ai?

— Với thằng nào em thích. Sống không có đàn ông độc lắm. Lâu lâu em phải cần có “bạn”.

“Hẳn là thế... - Alan nghĩ thầm. Một tay nào không biết mình, không phát hoảng đến nỗi muốn khuỵu xuống như mình”. Cái dáng mựợn vẻ con người thành đạt của anh trông thật bảnh. Bộ đồ màu sáng, cravát đen nổi bật trên nền sơmi trắng lốp rất hợp với căn phòng trang trí lộng lẫy. Giống hệt bữa trong khách sạn Pierre ở New York anh chùi mũi giầy vào rèm cửa. Như một tà thuật để khẳng định thật rõ vai trò chúa tể của mình trong khung cảnh làm anh choáng ngợp này.

Sắp đến lúc phải đương đầu với cái nhìn soi mói của bọn nhân viên sòng bạc, phải có vẻ rất tự nhiên của người đi xe Rolls trắng tới Palm Beach hỏi thủ quỹ lấy 500.000 đôla ném vào sòng rulet. Anh rời gương phòng tắm, ra tủ rượu ngoài phòng khách. Tợp một ly để lấy can đảm.

Xem lại cravát một lần chót, tắt hết đèn trong các phòng. “Thói quen của thằng nghèo, - anh nghĩ bụng. - Chắc Samuel không vừa ý".

Anh đóng cửa, đi ra thang máy.

***

Trong mùa lúc nào cũng có chừng hai chục chiếc Rolls dưới nhà để xe ngầm của khách sạn Majestic. Không kể xe Ferrari, Maserati, Porsche, Lamborghini, Cadillac và Jaguar. Nhưng Serge chưa bao giờ thấy một lúc ba chiếc Coruiche trắng bỏ mui trần giống hệt nhau đỗ trước cửa khách sạn như bữa nay. Anh phá lên cười:

— Hê, các cậu, đừng cãi lộn nhé!

Ba anh tài cũng cười theo. Serge giới thiệu:

— Norbert, đây là Richard. Làm cho ông Hackett.

— Hân hạnh, - Richard bắt tay Norbert.

— Kia là Angelo, lái cho Hamilton Price Lynch, Price Lynch, là ngân hàng, là cô Burger. Cậu biết chứ?

— Ồ, thật là kỳ! Chủ tôi là khách hàng chỗ anh đấy, - Norbert nói.

— Tên gì? - Angelo hỏi.

— Pope. Alan Pope. Ông ấy trả tiền cho hãng tôi bằng séc của chỗ anh. Burger, New York.

Alan Pope xuất hiện ngay lúc đó. Anh biến vào trong chiếc Rolls. Norbert lên ngồi sau tay lái. Serge ghi nhận ngay cái liếc nẩy lửa của bộ lạc Burger ném lên hai chiếc Rolls sinh đôi. Anh quay lại bảo Richard:

— Dám cá không? Ngày mai mụ Emily mà không bắt sơn lại xe, thì cứ xẻo tớ đi!

Emily Price Lynch hỏi tài xế vừa khởi động xe:

— Này Angelo, anh chàng vừa lên chiếc Rolls trắng kia là ai vậy?

— Một người Mỹ, thưa bà. Tên là Alan Pope. Chắc ông nhà biết. Tôi vừa nghe nói ông ấy là khách hàng của Burger ở New York.

Emily giật mình, không nói gì nhưng ghi nhớ rất kỹ tin này.

***

Bất đắc dĩ lắm, Norbert phải đồng ý để Alan ngồi cạnh anh ta trên ghế trước. Ngược lại, anh kiên quyết không chịu rời chiếc mũ lưỡi trai mặc dầu Alan cố tình nài nỉ.

— Mọi người đều nhẵn mặt tôi. Vô phúc có thằng nào ghen ghét tôi, đi mách lẻo với giám đốc là tôi bỏ hết phù hiệu trong giờ làm việc là tôi bị phạm lỗi chuyên môn đấy.

Chiếc Rolls lăn nhẹ trên đường Croisette trong dòng xe cuồn cuộn. Vừa trông thấy khách sạn Palm Beach tràn đẫm ánh néon thì đột ngột tắc đường. Alan hỏi:

— Tai nạn chăng?

— Không đâu thưa ông. Tất cả đều đến chỗ ta định đến. Nhưng chỉ có năm sáu nhân viên giữ xe nên phải xếp hàng chờ.

Alan rất muốn xuống đi bộ nốt mấy mét đường, nhưng chợt nhớ ra rằng tất cả bộ sậu này đều nằm trong kế hoạch hành động của mình. Và chợt thấy khiếp đảm khi nhận ra hai hàng rào những kẻ vô công rồi nghề đứng xem nghi lễ xuống xe. Một nhân viên đến mở cửa mời khách xuống giao cho anh bồi dẫn đi, một nhân viên giữ xe thứ hai nhảy lên lái xe vụt đi nhường chỗ cho xe sau. Xe nào cũng căn thật đúng vạch đỗ trước cổng vào. Chiếc Rolls dừng lại. Alan rụt cổ lao thật nhanh để khỏi bị những cặp mắt nhìn kia đè nặng lên mình, khỏi phải nghe những lời bàn tán nửa châm chọc nửa thèm muốn của những người đến xem. Anh không thích để mọi người chú ý vào mình. Ngay cả khi định vào quán ăn anh cũng ngập ngừng do dự đôi phen rồi mới vào. Anh gần như chạy qua đại sảnh trung tâm không nhìn một ai, rẽ trái, đến trước quầy tiếp tân có nhiều nhân viên bận đồ màu nâu đứng đón.

— Chắc quý ông mới tới đây lần đầu?

— Phải.

— Mong quý ông vui lòng cho xem giấy tờ.

Alan rút hộ chiếu trong túi chìa ra. Nhân viên nguệch ngoạc mấy hàng số trên sổ tay.

— Xin cảm ơn. Chúc quý ông một đêm tốt lành.

Nhân viên nhận diện liếc qua mặt Alan một cái nhìn sắc sảo. Anh vào phòng.

***

— Ai thay cậu ngoài két bạc?

— Collard. - Ferrero đáp.

Gil Houdin tự rót một ly bự whisky, tợp một hơi cạn. Ferrero kín đáo mỉm cười. Gã biết ông chủ không đời nào nốc rượu khi đang múa. Khốn nỗi khách khứa cứ đòi ông chủ phải nâng cốc với họ mỗi đêm hàng trăm lần. Để khỏi mếch lòng họ, Gil Houdin nghĩ ra mẹo: Đổ trà ướp lạnh đầy các vỏ chai whisky scotch dán nhãn “Johny Black”. Thế là bắn một mũi tên trúng hai đích: cụng ly thoải mái mà đầu vẫn tỉnh.

— Một ly nữa được chứ?

— Dạ được, thưa ông chủ.

Trước mặt Houdin là một dãy phím nối liền ông chủ với tất cả các trung tâm thần kinh của vương quốc. Tính cả những người phụ động. Sòng bạc Palm Beach sử dụng khoảng bốn trăm năm chục người thuộc hầu hết các ngành nghề: điện, mộc, lao công, làm vườn, dạy bơi, phụ trách nghệ thuật, nhạc công, quản trị, bán rượu, thư ký, đầu bếp, phục vụ, thợ lặn, giám thị bể bơi, lái thuyền buồm, trang trí, họa sĩ, hồ lì, thủ quỹ, kế toán, thám tử tư, trưởng ban, trưởng kíp, nhân viên nhận diện, bồi phòng, người sai vặt, người chạy giấy và có cả hai anh chàng đại học nửa chừng chuyên thảo các chương trình du hí.

Houdin thuộc tên từng người và có biệt tài kích động tinh thần họ. Trong tháng bảy và tháng tám bộ máy chạy hết công suất đòi hỏi mọi người phải triệt để tận lực vì nó. Có những canh bạc bắt đầu lúc nửa đêm kéo dài đến tận trưa hôm sau nhưng các con bạc không hề rời khỏi ghế. Nhiều lắm cũng chỉ đòi các cậu bồi tiếp tế đồ ăn thức uống đến tại chỗ. Tất nhiên không thể đặt vấn đề giờ giấc cho nhân viên được. Tất cả phải ở nguyên vị trí. Nhưng tiền boa hậu đến nỗi chẳng ai phàn nàn: xưa nay có ai thấy hồ lì đình công?

Houdin ấn phím.

— Paul? Đến đâu rồi?

— Đang tráng miệng, thưa ông chủ.

— Món cá ngừ thế nào?

— Toàn thấy khen thôi ạ.

— Tốt.

Một phím khác.

— Jacques, sẵn sàng chưa?

— Thưa, đã.

— Pháo hoa của cậu được bao lâu?

— Chín phút.

— Rất tốt.

Cứ thế, nhờ dàn phím lão lần lượt tiếp xúc với quầy rượu, nhà ăn, sòng bạc, nhà bếp, văn phòng riêng. Tất cả, từ quả tim sòng bạc đến các nhánh li ti phụ trợ, không một nơi nào thoát khỏi sự kiểm tra.

— Giovani, đến lượt anh.

Giovani Ferrero chánh thủ quĩ từ sáu năm nay chìa một tờ giấy. Houdin đọc. Ferrero nhòm qua vài dòng chữ. Mỗi khi Houdin nói “không“ anh ta lại đánh dấu đỏ vào một tên trong danh sách.

— Hoàng tử Ali? Ai vậy?

— Cháu vua Faycal.

— Sao anh biết? Vua có đến ba trăm cháu.

— Tôi đã kiểm tra ở Majestic,

— Gohelan đã xem giấy tờ của hắn chưa?

— Hắn có tấm chi phiếu ghi danh của American Express.

— Định lãnh bao nhiêu?

— 100.000. Để bắt đầu.

— Cắt bớt 50 là vừa.

— Dạ, thưa ông chủ.

— Dùng séc. Không dùng phiếu lĩnh của nhà.

— Dạ, thưa ông. Thế Signorelli?

— Chi.

— Hắn đòi một triệu.

— Cứ chi. Hắn sẽ thua hết, đang đen.

— Cấp phiếu lĩnh tại két?

— Hắn có nợ ít nào không?

— Không, trả tiền ngay rất sòng phẳng.

— Thường hắn vẫn lấy bao nhiêu?

— Nhiều nhất 500.000

— Chi cho hắn. Pastorelli là ai?

— Lão già ở 30 - 40.

— Lão tóc bạc?

— Vâng.

— Một lão điên! Bao nhiêu?

— 500 francs.

— Nếu lão đòi, cho lão một nghìn cũng được, chắc lão định ăn mừng cái gì. Xe lửa thế nào?

— Mới mười một giờ rưỡi, Ferrero nhìn đồng hồ.

— Ừ... ừ… Còn gì nữa không?

— Dạ hết, thưa ông chủ.

— Ok, biến nhanh, Collard ngập đầu đến nơi!

— Chào ông chủ.

Ferrero ra. Gil Houdin băn khoăn: gã làm sao mà da mặt xám ngoét như vậy. Đau gan chăng? Bản thân Houdin không bao giờ đau ốm. Với tuổi sáu mươi, lão chỉ cần ngủ mỗi đêm hai tiếng mà vẫn khỏe mạnh. Tầm vóc trung bình, lực lưỡng. Thoạt nhìn mái tóc muối tiêu cắt ngắn khiến lão có dáng một chuyên gia kỹ thuật đầy quyền lực. Nhưng khi lão mỉm cười lập tức mọi người đều mềm lòng. Ngoài bản thân lão, Gil Houdin chỉ thấy một người nữa có cái ma lực trấn an của lão: một người bạn bác sĩ tâm thần. Xét đến cùng, điều hành một nhà thương điên hay một sòng bạc thì có gì khác nhau?

***

Mỗi bàn chơi, tất cả các bàn đều bị ba bốn dãy người túm tụm vây kín, ai cũng cố len vào đặt tiền trong tiếng báo, tiếng kêu khẽ, tiếng thẻ loảng xoảng, tiếng hồ lì rao. Alan nuốt nước miếng hít một hơi thật dài rồi đi về phía két bạc, với cảm giác tim bị thắt lại như ba lần vào ngân hàng ở New York trước kia. Đợi hai người đòi thẻ xong, anh đến giáp mặt người nhân viên có nước da xanh nhợt.

— Tôi muốn đổi một tấm séc.

— Của ngân hàng nào thưa quý ông?

— Burger, New York.

— Quý ông cho xem qua giấy tờ.

Một lần nữa Alan chìa tấm hộ chiếu ra. Cảm thấy có người đứng bên phía tay trái, anh quay sang và lập tức bị choáng ngợp vì một làn hương thơm và một cặp mắt tím. Màu tím kỳ lạ sâu thăm thẳm làm anh không thể rời mắt đi được.

— Xin quý ông cho xem số séc.

Thiếu phụ có đôi gò má cao, khóe môi nối đều, chiếc mũi xinh xắn thật thẳng. Bận tấm áo giản dị màu đen cắt rất đẹp, qua cổ áo lờ mờ ẩn hiện đôi bờ vú. Trên áo cài viên kim cương rất to.

— Thưa quý ông, xin cho xem số ngân phiếu. - Giovanni Ferrero nhắc lại.

— Xin lỗi - Alan lúng búng cố rời mắt khỏi thiếu phụ. Anh đặt sổ lên quầy rồi lại dán mắt vào cô gái lạ có vẻ đẹp và dáng điệu thật quyến rũ. Chắc cô không phải là diễn viên, anh biết không sót cô nào. Tuy nhiên anh không hiểu nổi tại sao có ngoại hình như vậy cô lại không là diễn viên. Anh thấy cô có vẻ sốt ruột, tay luôn luôn bóp mạnh chiếc xắc nhỏ màu đen dệt chỉ bẳng vàng.

— Séc của quí ông trị giá bao nhiêu?

Ngoài cử chỉ vô thức đó toàn thân cô hoàn toàn bất động, mắt nhìn chằm chằm thẳng phía trước. Không lúc nào tỏ ra nhìn thấy Alan,

— Thưa quý ông!

— Sorry[1]. - Alan xin lỗi.

— Tôi muốn được quý ông cho biết rõ số tiền. - Người thủ quỹ nhắc lại.

— 500.000 đôla, - Alan nói một hơi.

Bộ mặt xanh xám của Ferrero giật thót! Alan nói rõ thêm:

— Tất nhiên bằng francs Pháp. Tỷ giả bao nhiêu?

Ferrero tính nhẩm thật nhanh:

— 2.150.000 francs. Xin ông vui lòng chờ một lát. - Collard! Đến thay tôi. Tôi sẽ quay lại ngay.

Anh ta vơ cuốn sổ séc và tấm hộ chiếu, đứng lên. Cô gái lạ gọi:

— Giovanni! Gặp anh tí tẹo được không?

— Collard, xem bà Fishler cần gì này.

— Không, tôi gặp anh cơ, Giovanni.

Alan thấy ngay giọng nói của cô ta thật hợp với người, trầm trầm, khàn đục, dâm đãng. Trong một thoáng vẻ mặt cô đã biến đổi hẳn, rạng rỡ một nụ cười, như thể Ferraro là Chúa hiện hình.

— Được, - Ferrero đáp, - Tôi quay lại ngay.

Gã mở cánh cửa ở cuối phòng và biến mất.

— Nhân vật quý nhất ở Palm Beach này đấy, - Nadia vừa nói vừa đưa thuốc lên môi.

Không dám tin cô ta nói câu ấy với mình, Alan đưa mắt nhìn quanh: chỉ có hai người đứng đấy với nhau trước quầy tiền. Anh vội rút bật lửa bật cho cô châm thuốc. Cặp má cô lõm sâu khi cô rít hơi đầu tiên. Cô nhả khói, chĩa cặp mắt tím vào mắt Alan và mỉm cười mỉa mai.

— Không phải vì hắn đẹp trai, mà vì hắn là người ban phát của trời.

Alan không nói được nên lời chỉ gật mạnh đầu đồng tình và lập cập châm thuốc hút.

— Mỹ à?

— Vâng.

— Nghỉ phép?

— Vâng.

— Thưa bà Fishler - Collard xen vào - tôi giúp bà được gì?

— Có chứ! Tôi cần mười triệu!

Ả cười phá lên quay sang Alan:

— Khi chém chúng ta họ không gây rắc rối như khi ứng cho ta. Qua mấy mùa vừa rồi tôi đã để lại cho họ đủ số để mua mười cái quán hàng xén này.

— Cô thua? - Alan hỏi.

Ả nhún vai thản nhiên:

— Nó đến, rồi nó đi. Đen ngay từ đầu hôm. Nhưng đêm còn dài. Anh sao?

— Tôi vừa đến.

— Đã đến lần nào chưa?

— Lần đầu!

— Lần đầu thường gặp may.

— Thưa ông Pope...

Giovanni Ferrero trở về vị trí:

— Cần vài thủ tục trước khi giao tiền cho quý ông. Mong ông vui lòng tới quầy rượu dùng một ly do chúng tôi chi trả và đợi cho vài phút. Để tôi cho dẫn quý ông đi.

Alan chưa kịp trả lời Ferrero đã bật ngón tay, một người bồi hiện ra ngay cạnh như có phép lạ- Đưa ông Pope tới quầy rượu.

Nhân đà, Alan vượt qua được tính nhút nhát cố hữu:

— Xin phép được mời cô, - anh nói với Nadia Fishler.

Ả lắc đầu từ phải sang trái, mớ tóc màu hạt dẻ mượt mà nhảy múa quanh khuôn mặt đẹp tuyệt trần.

— Không bao giờ ở giữa chừng cuộc chiến, cảm ơn.

Alan nghiêng mình:

— Có lẽ sau đây?

— Có lẽ.

Tiếc rẻ, Alan quay gót đi theo người bồi. Nadia dồn hết tinh lực vào tên thủ quỹ.

— Giovanni, anh chàng bảnh trai giàu sụ đó là ai vậy?

Ferrero nhún vai.

— Cô lấy bao nhiêu?

— Mười, - Ả đáp với giọng thản nhiên.

— Mười cơ? Này Nadia, hãy nghiêm chỉnh đi. Gil Houdin ấn định cho cô cao nhất có năm, mà cô đã nợ hai mươi rồi!

— Thì đã sao? Tiền của anh đấy à?

— Không phải của tôi, khổ thế đấy. Nhưng tôi sẽ bị ăn đòn.

Ở đây Giovanni Ferrero là thành lũy cuối cùng của sòng bạc chống lại cơn điên của con bạc. Từ nhiều năm nay Nadia và gã kình nhau kịch liệt, mỗi bên đều tận dụng vũ khí riêng của mình. Gã thì lạnh lùng từ chối, mạo hiểm có tính toán. Cô ả thì quyến rũ, vờ giận dữ, nổi cáu thực sự, và sự đồi bại.

— Giovanni, anh cứt lắm!

— Có cần cho cô xem đã nợ chúng tôi bao nhiêu không?

— Sau một giờ là trả xong hết! Nào, đưa đây!

— Không! Không!

— Giovanni!

Đôi mắt tím trở nên thơ ngây, cầu khẩn, nàng trinh nữ không chở che.

— Ông chủ sẽ xạc tôi!

— Nhanh lên, vận may của em đang tới đây này.

Gã lại nhún vai, viết con số lên mảnh giấy hồng, đặt năm tấm thẻ to lên mặt quầy.

— Ký đi.

— Bao nhiêu? - Nadia giận dữ.

— Năm. Tử tế lắm rồi đấy.

Nadia quơ vội mấy tấm thẻ, ký phiếu, đi ba bước rồi quay lại ném cho Ferrero một cái nhìn khinh miệt hết cỡ:

— Đồ keo kiệt!

Gil Houdin theo thuyết “làm nản Ịòng” các con bạc nào bám lẵng nhẵng thúc ép lão cho vay thêm tiền. Lão nắm gần đúng các nguồn thu nhập của họ, ấn định gần đúng mức cho vay cao nhất mà không nguy hại cho sòng. Giovanni Ferrero đã nhận được mệnh lệnh nghiêm ngặt về vấn đề này. Mặt gã trơ như đá trước mọi cám dỗ.

Đôi khi gặp vận đen, có những bà xưa nay nổi tiếng cực kỳ tiết hạnh không ai với tới được, cũng đã chịu đứng khuất sau cánh cửa trao thân cho Ferrero để đổi lấy khoản vay thêm không chắc chắn. Tuy không thuộc vào loại này, Nadia Fishler ngày nào cũng đặt ra cho Houdin một vấn đề gay cấn. Thói máu mê điên cuồng và tiếng tăm vang lừng thế giới của ả tự nó có sức hấp dẫn khách rất mạnh. Nhưng mặt khác, do ả được thua đều rất lớn nên có khuynh hướng coi Palm Beach là ngân hàng riêng của mình. Houdin phải giải quyết vấn đề hàng ngày này theo cách tùy cơ ứng biến, thật tế nhị, lão không muốn để mất cô ả, không để ả mang các khoản tiền bòn được qua các cuộc chinh phục đổ vào két sòng Monte Carlo. Nhưng cũng không cho ả vung tay quá trán mang nợ chồng chãt. Lão dặn Ferrero:

— Ả đòi mười. Cứ để ả lải nhải mỏi mồm rồi cho ả năm.

— Nếu ả thua nhẵn nhụi tôi biết làm thế nào?

— Lại đến gặp tôi.

Lão xem kỹ hộ chiếu và tấm séc Ferrero vừa mang tới. Không phải đồ dởm. Anh chàng lạ mặt dám thản nhiên đòi vay 500.000 đôla này là ai? Lão bảo tổng đài gọi một số máy ở New York. Ở Cannes đã nửa đêm, ở New York năm giờ chiều. Các ngân hàng ngưng tiếp khách lúc mười sáu gìờ nhưng nhân viên còn ở tại chỗ thêm hai giờ.

— Burger đấy hả? Cho gặp Abel Fishmayer. Gil Houdin đây!

Fishmayer khách quen lâu đời của lão là một trong ba người được ủy quyền của ngân hàng. Không nên làm ông ta hoảng hốt nếu lộ cho ông biết tin sắp hỏi trực tiếp liên quan đến Palm Beach.

— Abel phải không? Khỏe chứ? Gil đây... ừ, ừ tuyệt vời. Nước 25 độ. Anh còn đợi gì nữa? Tôi cũng rất muốn... ừ, ừ... Abel này, tôi có điều rất mật cần hỏi anh. Hỏi giúp cho mấy anh bạn thân kinh doanh bất động sản. Tôi muốn biết đích xác khả năng thanh toán của một vị khách chỗ anh... Pope. Alan Pope.

Houdin rót một ly trà thật bự trong chai “Johny Black” riêng của lão.

Các chủ ngân hàng rất sợ khách hàng đánh bạc. Bản thân họ thì đánh bạc hết ngày này sang ngày khác trên quy mô lớn bằng tiền gửi của khách hàng nhưng dưới một dạng khác được pháp luật cho phép và có vẻ rất phải đạo.

— Ừ, nghe rõ. Thế hả? Tốt, tốt... Tuyệt lắm... Họ không làm gì đâu. Chỉ muốn biết đang giao dịch với người như thế nào thôi. ừ... ừ... Cho đúng thủ tục ấy mà. Dù sao, anh cũng phải thừa nhận món tiền đó rất lớn... Nửa triệu đôla...

Lão dán chặt tai vào ống nghe.

— Thật à? Rất sung sướng biết tin này... Cảm ơn bạn Abel, cảm ơn... Càng tốt, tôi sẽ bảo ngay cho mấy anh bạn... Và đừng quên nhé Abel: hãy trốn đi ít lâu. Chúng mình đều gần xuống lỗ cả rồi. Tốt hơn hết là tận dụng ngay khi có dịp. Ừ, ừ... Chào. Đến ngay nhé. Cảm ơn!

Lão gác máy, ấn trên bàn phím và liên lạc vửi thủ quỹ:

— Ferrero. Đồng ý cho anh chàng Alan Pope của anh vay.

❀ ❀ ❀

[1] Rất tiếc (Xin lỗi): Tiếng thường được dùng để tạ lỗi một cách lịch sự.

—★— Bãi Biển Cây Cọ The palm Beach (1979) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuuast bản văn học 1998
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.