Emily Price Lynch ngợm tự bà ta cũng không nhận ra:
— Arnold, anh thua chứ gì?
— Đúng, có thua một ít, thật tởm... - Hackett thú nhận.
Emily vẫn tủm tỉm cười, nhìn chăm chú vào mặt chồng:
— Thế ra anh cũng đánh?
Ham Burger co rúm người trên ghế đáp bằng giọng bông lơn:
— Có vài tiếng be bé thôi. Ngồi với anh Arnold cho vui.
Emily chúa ghét việc chồng mon men đến gần tấm thảm xanh. Nhưng vì không thể cấm đoán chồng đặt chân vào sòng, bà ta mở một cuộc chiến tai quái hòng ngăn cản chồng đánh bạc.
— Tiếng be bé là thế nào?
Hamilton đã dặn Hackett đừng hé răng về vụ cầm cái để quật Nadia Fichler. Lão bông lơn:
— Không đáng kể. Vài thẻ thôi.
— Con cũng ở đấy, - Sarah nói tiếp, thích chỉ vì làm được ông bố dượng lúng túng.
Hamilton thừa biết: nhất cử nhất động của lão đều bị con bé tâu hết với Emily.
Vẫn với giọng cợt nhã Sarah hỏi:
— Thế thằng đĩ đực ăn cánh với Nadia Fichler để quật bố là đứa nào?
— Đĩ đực nào? Chỗ tôi cấm cửa hết bọn chúng. - Gil Houdin vừa cười vừa chen vào.
Rất điệu, lão hôn tay Victoria Hackett và Emily Price Lynch, thân thiết vỗ gáy Sarah rồi bật ngón tay gọi Mario.
— Champagne!
— Anh Gil, mời anh ngồi, ngồi xuống đi. - Hackett mời.
Houdin ngồi xuống.
— Nào Sarah, kể hết xem.
— Con đang nói về người cặp bè với Nadia. Hai người đánh baccara đã vặt trụi bố Hamilton khốn khổ và bác Arnold bất hạnh!
— Bất hạnh trong cuộc đỏ đen... - Arnold không bỏ lỡ dịp.
Sarah đã phát hiện Alan ngay từ giây đầu tiên, cô bị cuốn hút bởi vẻ mặt xanh xao và thiếu tự tin của anh ta. Cô chỉ thích những gã đàn ông dưới tài cô. Tất cả những bọn khác đều bị cô tìm cách bẻ gãy, theo con đường bà mẹ thân thương đã mở lối.
— Không biết con đĩ rạc làm cách nào moi được tiền của người ta để ném vào canh bạc! - Emily thốt ra với nụ cười mãnh thú.
Victoria Hackett cười rúc rích. Bà ta sẵn sàng trả giá thật đắt để cho ra được một câu bóng bẩy như thế. Houdin thừa biết Emily chẳng lạ gì mối quan hệ thân tình giữa lão với Nadia. Có khi còn biết cả chuyện trước đây hai người đã nằm với nhau cũng nên. Đòn này không độc lắm: Emily chỉ muốn làm lão bị tổn thương. Vậy lão sẽ làm mụ bị trầy da:
— Chị Emily thân mến, vì cô ấy biết làm cho người ta thích. Có đặc tính của giống vật: quyến rũ được con đực.
— Nói đúng ra là: một loại con đực nào đó, - Emily cắt ngang cặp môi bất giác bặm chặt.
— Anh Arnold, - Victoria hỏi với vẻ rất nghiêm trang, - có phải đàn ông các anh dễ bị bọn đàn bà dễ dãi mê hoặc?
— Thôi đi, - Gil trang trọng xen vào, - chị Victoria thân mến! Chỉ đức hạnh mới có sức quyến rũ thực sự.
Chợt bắt gặp cái nhìn hằn học của Emily Price Lynch, lão biết đã làm mụ chạm nọc.
Chiếc xe do Alberto phái đến Finmicino chở họ xuyên qua Rome đang ngủ say. Không còn ánh đèn, không có khách qua đường. Chỉ có mấy ngọn đèn nhỏ nhấp nháy trước cửa quán ăn. Alberto đứng đón sẵn.
— Nadia! Khỏe chứ?
Ả ôm chầm lấy anh ta.
— Alberto khỉ gió! Tôi thiếu anh quá chừng!
— Cô cũng thế Nadia, cô cũng thế! Tôi sẽ mời cô ăn món fettucini ngon nhất trần đời!
— Alberto, xin giới thiệu: Alan Pope. Đây là Alberto!
Alberto bắt tay Alan như là bạn chí cốt. Và đưa mắt đảo quanh phòng ăn vắng trơn. Trong một góc có chiếc bàn trải khăn trắng, một bó hồng, ba ngọn nến đang chiếu sáng. Hai cậu bồi bàn chạy vội tới kéo ghế mời. Alberto khoe:
— Tôi dựng họ dậy để đón hai vị!
Quay sang Alan:
— Ở Rome này bất cứ ai cũng sẵn sàng thức dậy giữa nửa đêm vì Nadia. Ngài gặp may thật đấy, Signor! (thưa ngài)
Anh rót một thứ vang nhẹ, mát vào hai ly. Một giọng ca nổi lên đệm tiếng đàn ghita. Alan sửng sốt khi nhìn thấy ca sĩ. Alberto bảo Nadia:
— Enrico đấy. Anh gọi tới đây cho em. Biết là em thích nghe anh ta!
Rồi nắm lấy tay Nadia hôn lấy hôn để.
— Nadia! Caramia. Để anh dọn ăn cho em ngay giờ!
Anh ta lao vào bếp. Alan kinh ngạc nhìn Nadia. Ả thân thiết nắm bàn tay anh:
— Đói không?
— Chẳng biết thế nào.
Trên máy bay, nhân viên điện đài đã mở một chai Champagne, mời cụng ly mừng Cannes, Rome, nước Mỹ, các sòng bạc. Lúc ấy Alan thầm nguyền rủa gã nhân viên. Anh chỉ muốn ngồi một mình với Nadia. Có lẽ đến lượt về?
Nadia hỏi:
— Có dễ chịu không?
— Rất.
— Em thích chỗ này, thấy như ở nhà. Anh thích gì trong cuộc sống?
— Thích cuộc sống.
— Gì nữa?
— Được tự do.
— Anh đang tự do?
— Không.
Ả phì cười:
— Trông anh như một cậu bé vừa vào khoắng nhà băng. Chắc anh đã khoắng một cái?
— Anh vụng về lắm. Bị tóm ngay.
— Có vợ?
— Đã từng có.
— Em cũng vậy. Nhiều lần.
— Đạo lý?
— Không thể sống độc thân mà cũng không thể sống có đôi.
— Kết luận?
— Thay bồ như thay bàn chải răng. Như thế vừa khỏi cô đơn, lại vừa không có thì giờ để chán.
— Fettucini đây! - Alberto gào to bưng đĩa thức ăn chạy vội làm bộ ria phần phật. Và thúc mấy cậu bồi:
— Đĩa thật nóng! Lẹ lên! Subito! Ly đâu? Sao để ly trống trơn thế kia? Còn đợi gì nữa?
Anh ta quay cuồng tứ phía, thực sự là nhà ảo thuật đang tạo nên một đêm hội dị kỳ mà Alan cho là không thật. Anh giơ cốc về hướng Nadia rồi uống một ngụm vang đầy: ít ra cũng có một lần trong đời được biết đến sự điên loạn.
— Ăn đi, xin các vị ăn ngay kẻo nguội! Costa! Một chai nữa! Ngon không Nadia?
— Hừ... - Nadia phồng mồm.
— Signor?
Alan gật đầu thật mạnh. Anh không đói. Có Nadia ngồi đây, chân cẳng và cái đói như biến đi đâu hết.
— Anh kể chuyện nhà ngân hàng ấy đi nào, Alan! - ả rỉ tai giữa hai miếng.
Alan đang đưa nĩa lên miệng, chợt dừng lại.
— Ngân hàng nào?
— Lại còn hỏi. Ngân hàng bị anh khoắng ấy.
***
Sau khi đi qua nhân viên nhận diện và trước khi tới quầy cô nhân viên điện thoại, Hamilton Price Lynch quay nhìn phía sau lưng hai lần: rất có thể hoặc Emily hoặc Sarah bám theo để rình mò. Lão đã xin phép Emily cho đi rửa tay.
— Thưa cô, phải chờ bao lâu mới có New York?
— Có ngay, thưa ông, nói trực tiếp mà.
Lão ngoáy số máy lên mảnh giấy.
— Cabin nào?
— Số 1. Ông sẽ thấy chuông đổ.
Ham Burger giả bộ ngắm các tủ kính trưng bầy sưu tập của các nhà kim hoàn lớn để khỏi phải chào bạn bè quen biết lỡ khi chạm trán. Đại sảnh chật ních người đi - đa số bị cháy túi - Và người đến tràn trề hy vọng ôm theo hàng đống thẻ và ảo tưởng, mỗi cuộc tiến công vào sòng bạc như thể đi chinh phục pháo đài Knox.
— Có New York rồi, thưa ông.
Hamilton nhảy xổ vào cabin nhấc máy, cất giọng khô khốc kẻ cả của ông chủ ngân hàng:
— Hamilton Price Lynch đây! Ai đấy?
— Tổng đài, thưa ông.
Lão nhìn đồng hồ: một giờ sáng.
— Abel Fischmayer còn đó không?
— Để xem.
Máy lạo xạo... Tiếng Fischmayer oang oang.
— Tôi đây. Ai đấy?
— Chào, Abel. Hamilton đây!
— Chào ông Price Lynch! Ông từ đâu gọi?
— Abel, có chuyện cần hỏi. khách hàng của ta có ai tên là Alan Pope không?
— Alan Pope? Sự trùng hợp lạ thật. Mới cách đây một tiếng ông Gil Houdin vừa từ Cannes gọi về hỏi xem người này có khả năng chi trả không. Và sáng qua cũng trao đổi với Vlinsky về Pope.
— Sao vậy? Có cái gì đặc biệt?
— Thằng ngu Vlinsky phạm sai lầm! Liệt anh ta vào danh sách những người hết khả năng thanh toán.
— Nhưng không phải?
— Anh ta gửi chỗ tôi một triệu rưỡi đôla... áng chừng thế.
— Thật à?
— Thật. Tôi nhớ không sai.
— Từ bao giờ?
— Có cần tôi kiểm tra không?
— Có lẽ nên, Abel.
— Có chuyện không ổn à, ông Price Lynch?
— Không, không. Hỏi giúp người bạn thôi.
— Tôi đi ngay bây giờ.
— Gượm đã Abel! Tôi đang ăn tối với bạn bè không đợi được. Nhờ anh xem hồ sơ anh ta, ghi hết: Số có, nguồn gốc, sự biến động... Có gì phiền nếu anh phải đợi tôi gọi lại?
— Không sao! - Fischmayer nhiệt thành hét như sấm. -Không sao đâu thưa ông Price Lynch!
— Trước một tiếng nữa được chứ?
— Dạ được.
— Cảm ơn lần nữa Abel, và cảm phiền nhé. Anh đã ghi đủ tên chưa?
— Pope. Alan Pope.
— Đúng. Lát nữa gặp lại.
— Dạ. Chào ông Price Lynch!
Ham Burger ra khỏi cabin trong bụng phân vân. Tại sao có vị khách hàng nặng ký đến thế, hơn một triệu đôla, mà lão không biết tên.
Lú lẫn mất rồi.
***
Máy bay cất cánh trong tiếng gầm rú, lấy độ cao vòng sang phải rồi bay thẳng. Qua cửa kính Alan thấy đèn Rome lấp lánh. Anh ngồi tụt hẳn vào ghế nệm, gạt bỏ mọi băn khoăn không giải đáp được, mọi lo lắng vô bổ chẳng có thay đổi được diễn biến của tình hình. Lúc rời quán ăn Nadia dúi vào tay Alberto một nắm tiền. Không đếm. Lúc ở Palm Beach ả cũng đã làm như vậy với giám đốc.
— Nadia!
— Gì cơ?
Cabin máy bay chìm trong đêm tối. Nadia đã dặn nhân viên điện đài không được quấy rầy.
— Em vẫn sống như thế này sao?
— Như thế này là thế nào?
— Là với tốc độ một trăm kilômét giờ.
— Vẫn.
— Không thấy sợ bao giờ?
— Sợ gì?
Anh không biết trả lời sao đây. Anh chưa bao giờ gặp người đàn bà đẹp đến thế. Mà cũng chưa thấy ai điên rồ như ả. Dường như không thèm đếm xỉa đến các bước thăng trầm trong cuộc sống vật chất. Tiền bạc không có giá trị, chuẩn mực không tồn tại, ả sống trong thái quá mà như bao người khác sống trong thấp hèn. Một tiếng nói thì thầm mách Alan rằng vận may kỳ diệu trong sòng bạc không thể đến một lần nữa. Bây giờ anh đã có thể cài số lùi, báo cho ngân hàng biết họ đã nhầm, hoàn lại số tiền đã lĩnh, chui vào máy bay đầu tiên đi New York với phân nửa món tiền quơ được ở bàn baccara: riêng phần của anh đã lên tới 300.000 đôla.
Mới ba ngày trước đây anh còn không dám mơ có được số tài sản lớn đến thế. Bây giờ thì đã rõ: ngay khi xuống Cannes anh phải vào ngay sòng, lấy lại tấm séc, thu hết số vốn và rời xa cái xứ sở lũ điên này, quay đồng hồ trở về số không. Anh thở dài nhẹ nhõm.
Bất chợt Nadia luồn tay qua cổ áo anh.
— Có biết tại sao mình thích cậu không?
Anh có cảm giác một luồng điện mạnh chạy qua cơ thể. Ả nhích lại, ghé sát môi anh:
— Dưới cái vỏ một tay chơi nhút nhát, thực ra cậu là dân nhà quê. Mình thích bọn nhà quê. Mình cũng là nhà quê đấy nhé. Cậu có thích mình không?
— Thích lắm - Alan hoàn toàn tê liệt nói không ra hơi.
Máy bay lướt trong bầu trời đen như mực ở độ cao 8.000m. Dưới mặt đất xa thăm thẳm, thấp thoáng muôn vàn hạt bụi lấp lánh. Ngay bên cạnh, hương thơm và giọng nói khàn đục của Nadia quấn quít. Lòng tràn ngập tình âu yếm dịu dàng anh dang tay định ôm chầm lấy ả. Ả ngăn lại, hỏi trong hơi thở hổn hển:
— Cậu có thèm mình không?
— Thèm lắm, Nadia, thèm hết mình...
— Thế còn đợi gì nữa? Làm đi!
Alan ngớ người thấy ả vén áo lên, cặp đùi trắng lốp lộ ra như ánh chớp khiến anh vội đưa mắt nhìn đi chỗ khác.
— Xem này!
Ả vạch áo lót, đôi vú tròn căng bật ra.
— Cho đó, đồ khốn, cho đó!
Alan ngồi im, người như đúc chì lạnh lẽo. Không thể tưởng tượng sự việc lại diễn ra như vậy. Nhưng rồi anh gắng gượng hết sức mình để khỏi nghĩ ngợi gì nữa, để xua tan cơn giá lạnh trong người. Giận dữ nắm cổ tay thiếu phụ giật ngã nằm trên ghế rồi quỳ xuống giữa cặp đùi ả ta... Đến giây phút khoái cảm bùng nổ, anh ngắm nhìn khuôn mặt đang có vệt trăng soi sáng, khuôn mặt co cứng, khóe môi hằn một nét tuyệt vọng, đôi mắt mở to tìm kiếm một điểm mơ tưởng không bao giờ thấy. Trong khoảnh khắc cuối cùng còn ý thức, anh cố chộp bắt nét hoan lạc vẫn hiện rõ trên khuôn mặt ả trong sòng bạc. Nhưng không thấy có. Lúc đó anh mới hiểu: Nadia Fichler chỉ tận hưởng niềm hoan lạc tột cùng trong cuộc đỏ đen.
***
Hamilton Price Lynch nguy hiểm vì lão nhu nhược. Abel Fischmayer biết rõ lão hoàn toàn làm nô lệ - nỗi khiếp sợ mụ vợ. Bên vợ, lão chẳng đáng bao nhiêu. Vắng mụ, lão chẳng còn là cái thá gì. Đôi khi Abel có ý định tóm cổ lão. Chỉ cần nắm được vài yếu tố có thể làm lão mất tín nhiệm với vợ. Một chuyện ngoại tình, vài tấm ảnh tai ác, những địa chỉ, ngày tháng... chứng cớ. Thế là hắn, Abel Fischmayer, chỉ mình hắn sẽ nắm trong tay vận mệnh của ngân hàng. Emily chẳng hiểu biết gì về ngành tài chính cũng như cô con gái Sarah.
— Vlinsky còn đấy không?
— Để tôi xem!
Trước mặt Price Lynch, Fischmayer rất sợ một điều: Lỡ ra đãng trí gọi lão là Ham Burger. Tại sao lão đột nhiên quan tâm đến gã Pope nọ?
— Oscar đấy hử? Fischmayer đây. Hai ngày trước đây anh có nói với tôi về một thân chủ tên là Pope. Alan Pope... lấy hồ sơ của anh ta mang sang văn phòng tôi. Phải, ngay lập tức. Cảm ơn!
Vlinsky bước vào, Abel cố giấu vẻ khinh miệt trước dáng vóc còm nhom của gã. Ống quần ngắn cũn cỡn, cravát dây thừng, mắt cận thị nổi vằn vàng ệch trông giống hai quả trứng chưa chín kỹ lòng đỏ dây sang lòng trắng.
— Ngồi xuống, Vlinsky. Thế nào, Alan Pope sao?
Lão cầm tập hồ sơ, lướt nhanh vài trang.
— Được. Tốt. Khách hàng của ta từ bốn năm nay. Nhân viên của Hackett. Tốt lắm. Gửi đều hàng tháng... không có nguồn thu nhập khác ngoài đồng lương. Cấp trung bình.
Oscar Vlinsky lễ phép giơ ngón tay:
— Dạ thưa ông Fischmayer, anh ta đã nhiều lần hết sổ ạ.
Abel ném cho gã một cái nhìn lạnh băng, tiếp tục lẩm bẩm.
— Lương tháng 1.672 đô la... Rút... Rút... Chuyển khoản.
Gã dừng lại khi đọc thấy “chuyển khoản”, như chó săn ngửi thấy con mồi.
— Chuyển khoản 1.170.400 đôla. Những 1.170.400 đô. Vlinsky!
— Dạ, ông Fischmayer bảo sao?
— Im mồm! Số tiền này chuyển vào tài khoản ông khách sáng 22 tháng bảy. Ai chuyển hả Vlinsky?
— Tôi không rõ, thưa ông.
— Sao? Sao lại không rõ?
Oscar như tan thành nước trong bộ quần áo nhàu nát.
— Tôi chỉ biết báo cho bộ phận kế toán, biết người khách này đã hết khả năng thanh toán. Máy tính của tôi...
— Vlinsky, đi tìm ngay tấm séc đó về đây!
— Tìm ở đâu, thưa ông?
— Tôi không biết! Phải tìm ra, thế thôi! Đây là nhà thổ hay là ngân hàng?
— Tôi đi ngay đây, thưa ông. Nhưng xin phép được lưu ý ông rằng tôi đã phát hiện khoản thiếu lên tới...
— Cút!
Lát sau Vlinsky quay lại, xanh tái đến nỗi trông người như trong suốt. Không nói được thành tiếng, lúc lắc đầu vẻ buồn bã, chìa cho Fischmayer mảnh giấy con hình chữ nhật. Abel giằng tấm séc, soi lên đèn.
— Của ngân hàng mình... Rút của tài khoản Hackett... Do Oliver Murray ký.
Vlinsky khẽ xua tay.
— Cái gì? Vlinsky?
— Con số, thưa ông Fischmayer. Ông nhìn kỹ con số - gã nói không ra hơi như sắp tắt thở đến nơi.
Abel đọc con số “11.704,00 đô la”. Máu rút từ mặt gã nhân viên hình như lại dồn sang má lão tím bầm. Vlinsky còn tố thêm:
— Tôi đã biết là có nhầm lẫn. Nhưng khi tôi báo cáo ông lại ra lệnh áp dụng chế độ “ngoại hạng” với vị khách này! - gã rên rỉ.
— Tôi à? Không đời nào! Không thể như vậy!
— Kinh khủng quá ông ơi. Thừa những hai số không.
— Tại ai? Ai, hử? - Fischmayer gầm lên.
Oscar Vlinsky tỏ vẻ thất vọng:
— Chỉ có một khả năng: chiếc máy tính lớn đã phản ta.
***
Alan chán ngán: vừa rồi anh chỉ ôm ấp một bóng ma. Không làm tình với Nadia mà cho Nadia, cho một thân hình chịu uốn theo mọi tư thế nhưng không hiến tặng. Trong cuộc vật lộn lạ thường trong đó cả hai đều lồng lên dữ dội, mỗi bên đều chỉ coi bên kia là đồ chơi để thỏa mãn khoái cảm của riêng mình. Không hòa hợp cùng nhau mà chống đối nhau ngay trong lúc làm tình. Tuy vậy Nadia vẫn có vẻ thỏa thuê, dễ chịu. Ả nhắm nghiền mắt ngả đầu trên vai Alan, mỉm cười hả hê. Anh không dám động đậy sợ làm ả tỉnh giấc.
Đèn nhấp nháy báo thắt dây bảo hiểm. Chiếc Falcon lượn một vòng trên phi trường. Alan nhìn thấy đường băng giữa hàng đèn cọc tiêu chạy dọc bờ biển, mỗi con sóng đổ vào bờ lại ánh lên một loáng đục mờ. Anh thầm mong được lơ lửng thế này trong mông lung đến tận hết đời, khỏi tiếp xúc với thực tế đầy đe dọa. Bánh máy bay chạm đất.
— Đến rồi à? - Nadia hỏi.
Ả bật đèn trần lấy gương soi.
— Em đẹp quá.
Alan không nói tiếp rằng nét mặt ả vẫn mịn màng như không hề xảy ra chuyện gì giữa hai người. Vả chăng, có thật đã xảy ra chuyện gì không? Anh liếc trộm đôi gò má cao, vành môi đầy đặn, cặp lông mày cánh cung. Tất cả vẫn y nguyên trong vẻ đẹp hài hòa. Nhưng không hiểu tại sao, Alan thấy lòng mình trống rỗng không còn tình cảm, không cả thèm muốn.
Nadia bước xuống ba bậc thang, đưa tay làm động tác gieo hạt quen thuộc. Dúi vào tay viên phi công đến từ biệt một nắm giấy bạc.
Norbert ngồi ngủ trong chiếc Rolls, tiếng ngáy được tiếng nhạc “pop” từ máy thu thanh vẫn mở hòa theo. Lúc này là năm giờ sáng. Chân trời đằng đông tái nhợt, một dải mờ mờ.
Tiếng sập cửa làm Norbert choàng dậy, lấy ngay được tư thế đúng kiểu của tài xế ông chủ.
— Về khách sạn, thưa ông?
— Về Palm Beach, - Nadia đáp.
— Em muốn tới Palm Beach ngay sao?
— Tới vào lúc này rất tốt. Chúng nó bắt đầu căng đầu, thấm mệt rồi, dễ phạm sai lầm. Rồi anh xem! Ta sẽ lột của chúng vài triệu đôla nữa.
Ả lục xắc lấy ra một bọc gói giấy Kleenex[1], mở ra rất cẩn thận.
— Anh xem đây!
Alan thấy một cục đen đen nằm giữa những vệt màu nâu trên giấy gói. Nadia nháy mắt:
— Bùa của em đấy. Có cái này không còn sợ gì sất!
Cô ta điên thật rồi. Alan phải nhanh tay thu hết số thẻ ở Palm Beach, lấy lại tấm séc và chuồn cho thật lẹ. Bây giờ anh đã hiểu tại sao sau khi làm tình trên máy bay không ai hé miệng một lần nào nữa: họ có còn gì nói với nhau đâu!
— Quả tim nóng hổi của thỏ xám đấy, - Nadia giải thích.
Alan quay mặt giấu vẻ ghê tởm. Sau lưng anh, dải sáng phía trời đông đang lấn lướt màn đêm. Chẳng bao lâu nữa trời sẽ sáng. Hạ màn: cuộc vui của anh đã kết thúc.
— “Cá” với anh mười ăn một nhé: nhất định Hadad vẫn đang đợi chúng mình. Hắn biết thế nào em cũng quay lại mà. Xưa nay em chưa bao giờ bỏ qua lời thách thức của đứa nào!
“Nói nữa đi, nghe được đấy... - Nửa giờ sau Alan này sẽ ngủ vùi trên giường. Tất cả chuyện này rối rắm quá thể, chán ngấy đến tận cổ rồi. Kệ mẹ Bannister, đồ cứt ỉa!"
❀ ❀ ❀
[1] Giấy để lau.