Kasha

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Quá tám giờ tối Honma mới bước xuống khỏi chiếc xe đỗ trước tòa chung cư. Trong lúc đó, Jun đang tìm chỗ đỗ ở con phố bên dưới. Từ ga Honancho, chỉ cần bắt chuyến tàu điện ngầm ra ngoại ô của hãng Marunouchi, chưa đầy mười lăm phút sẽ tới nơi. Một tòa nhà theo phong cách hiện đại với dãy cửa sổ được thiết kế nhô ra bên ngoài. Shoko ở phòng 103, ngay tầng trệt, hướng góc Đông Nam. Những người khác trong khu nhà khóa xe đạp của họ ngay dưới ô cửa sổ căn hộ của cô ta.

Jun đã đồng ý đón anh từ nhà, nhưng rồi cậu ta khó chịu thấy rõ vì Honma không chịu kể hết mọi sự việc anh đã điều tra trong ngày. Cậu ta như nổi khùng lên.

“Hôm nay đáng lẽ cháu phải làm đêm, nhưng phải ra về lúc sáu giờ chỉ vì chuyện này. Ít nhất chú cũng phải kể cho cháu đôi điều chứ,” cậu bực dọc nói, tay thọc vào túi tìm chìa khóa căn hộ.

“Tôi nghĩ bỏ qua vào giờ làm thêm thì cũng không làm giảm thành tích của anh là bao.” Honma bình thản trả lời người vẫn tựa vào một cây cột ngay lối vào.

Jun giấu chìa khóa nhà Shoko ở trong ví chứ không treo luôn vào chùm chìa khóa của mình, như vậy mẹ cậu sẽ không phát hiện ra. Cậu ta thở dài nặng nề khi tra chìa vào ổ khóa. “Chú không thấy cháu đã đuối lắm rồi à?”

Honma phớt lờ cậu ta, bước vào nhà trước. “Đèn đâu?”

Sau lưng anh, Jun bật công tắc, đèn trên trần sáng lên. Hai người đàn ông cởi giày, bước vào một sảnh nhỏ.

Sau khi rời chỗ luật sư, Honma gọi điện đến văn phòng Jun và nhờ nhắn lại cho cậu ta. Jun đã gọi cho anh từ một quán cà phê.

“Này, cậu có biết Shoko đăng ký bỏ phiếu ở đâu không?”

Câu hỏi đột ngột khiến Jun nghẹn họng. “Chú muốn biết chuyện đó làm gì?”

“Cậu có biết không?”

“Cháu biết không ạ? Có, cháu biết. Lấy theo địa chỉ ở Honancho, cô ấy ở đó một thời gian.”

“Thật vậy chứ?”

“Thật ạ! Trong đợt bầu cử ở Tokyo, cô ấy nhận thẻ cử tri ở Honancho.”

“Được rồi, vậy thì tôi muốn cậu lấy giúp một bản sao hộ khẩu của cô ta. Cậu có thể làm được việc này sau vài chuyến lui tới không?”

“Nhưng sao phải làm điều này?”

“Tôi không thể giải thích được. Nhưng nếu cậu bảo với họ cậu là chồng sắp cưới của cô ta và cô ta nhờ cậu lấy giúp, tôi không nghĩ ủy ban phường từ chối cậu đâu. Nhớ mang theo giấy tờ tùy thân. Nếu họ kiên quyết không cho thì đành chịu vậy. Nhưng cứ thử xem cậu làm được gì.”

“Ừm, được rồi, để cháu thử.”

Honma chỉ hướng dẫn cậu ta thế rồi ra về. Trên suốt chuyến tàu trở về nhà, đầu anh đau dữ dội. Giờ nó vẫn đang ong ong hết cả lên.

Quãng bảy giờ, Jun ghé qua đón anh, Honma gặp khủng hoảng với đôi tay - một quả bom ẩn trong hình dạng của con trai anh. Cậu bé biết bố mình buổi tối lại đi vắng. Tất nhiên, Honma biết Makoto lo lắng, nói chính xác hơn là sợ hãi. Kể từ sau vụ tai nạn của mẹ, thằng bé đã trở nên nhạy cảm. Bố là người thân duy nhất còn lại và nếu có điều gì xảy ra với bố - ý nghĩ này khiến nó khủng hoảng sâu sắc. Nó không muốn bố phải mạo hiểm hay đối mặt với hiểm nguy, dù là nhỏ nhất. Honma cố gắng trấn an nó bất cứ khi nào có thể, nhưng tối nay chỉ tổ mất công, thằng bé tự nhốt mình trong phòng khi anh rời khỏi nhà.

“Cháu xin lỗi,” Jun nói trong khi Honma lên xe. “Cháu không xin được bản sao sổ hộ khẩu.” Trong giây lát, trông cậu ta có vẻ tự mãn.

“Như vậy cậu đã nhầm ở điểm cô ta nộp đơn xin tạm trú ở Honancho?”

“Không. Bên phường chơi bài ngửa luôn. Họ nói nếu chỉ là chồng sắp cưới của cô ấy thì vẫn chưa đủ. Cháu phải có thư ủy quyền của cô ấy.”

Ý tưởng này hay quá! Có lẽ cậu ta đã gặp một “đầy tớ của nhân dân” đúng nghĩa, người biết rõ công việc của mình. “Cô ta không có bạn ở cùng nhà à?”

Hai tay vẫn đặt trên vô lăng, Jun quay lại nhìn Honma với vẻ hoài nghi. “Ý chú là ai đó sống cùng cô ấy à? Hẳn chú đang đùa rồi.”

“Vậy cậu đã bao giờ gặp chủ nhà của cô ta chưa?”

“Cháu chỉ ghé chào thôi. Bà ấy sống ở gần đây. Thỉnh thoảng Shoko cũng ghé vào trò chuyện với bà ấy dăm ba câu.”

Có khả năng quá trình chuyển đổi bắt đầu từ đây. Cô nàng “Shoko Sekine” của Jun sống ở căn hộ Honancho dưới cái tên này ngay từ đầu, thân thiết với chủ nhà và đăng ký nhận phiếu bầu cử ngay ở đó.

Nhưng còn trường hợp chủ nhân đích thực của cái tên bán tên họ mình thì sao? Ngay sau khi phá sản, khi cô ta không thể tự vực mình dậy được. Liệu cô ta có bán tên họ của mình cho một cô gái cùng độ tuổi, vốn đang cần một “Lý lịch gia đình?”

Dù vậy, còn có một khả năng đen tối hơn là cô gái Shoko Sekine thật đã chết. Chắc chắn Honma không hề muốn đào xới viễn cảnh này, nhưng anh không thể không xem xét nó được. Vì thế trên suốt chặng đường còn lại, anh chỉ im lặng. Jun vẫn giữ vững chân ga.

Bên trong căn hộ Honancho rất lạnh. Lạnh như tâm trạng hiện giờ của Honma vậy.

Phía bên trái sảnh vào căn hộ là một phòng vệ sinh kết hợp phòng tắm, phía bên phải là một gian bếp nhỏ xinh. Một chiếc tủ lạnh, một tủ bếp cùng một lò vi sóng được đặt trên bệ đỡ, cả ba dàn thành hàng ngang sát tường, chỉ còn đủ chỗ cho một người di chuyển trong đó. Mọi thứ đều gọn gàng và ngăn nắp. Bồn rửa bát làm bằng thép không gỉ được cọ rửa đến sáng bóng. Một lon bia rỗng bị quẳng vào góc bồn, chắc từ lần cuối Jun tới đây, hẳn rồi. Còn lại không có một món đồ gì để lộn xộn cả. Chiếc quạt thông gió khẽ quay nhờ gió trời rồi ngừng lại. Cánh quạt sạch bóng. Honma bước ra khỏi bếp.

Khu vực phòng khách cũng sạch như lau như li. Phòng ngủ hình chữ nhật, khá rộng, gần gấp đôi thông thường. Một chiếc giường kiểu dáng đơn giản kê sát tường phải. Ga giường được kéo lên, phủ cả chăn gối. Trên chiếc giá nhỏ ở đầu giường là một cây đèn và hai cuốn sách, Một mình du lịch trên đất MỹKinh nghiệm mua sắm ở châu Âu. Hai điểm gợi mở, dẫn tới hai hướng hoàn toàn trái ngược. Bìa cuốn sách về nước Mỹ cũ nhàu hơn. Ngay bên cạnh giường, bên dưới ô cửa sổ, là một chiếc giỏ rác, rỗng không.

Có một tủ âm tường, cùng một tủ quần áo khá lớn, và một giá sách loại tháo lắp được. Trên nóc tủ có ngăn kéo nhỏ là một chiếc điện thoại không dây. Hai cái ghế cùng chiếc bàn tròn làm bằng gỗ mộc đứng chễm chệ trên tấm thảm. Cạnh bàn, chiếc giỏ đan bằng mây đựng một cái áo len còn đan dở, cùng vài cuộn len và kim đan.

“Cô ấy đang đan cho cháu. Bọn cháu định tháng tới sẽ đi trượt tuyết.”

“Cô ta có ván trượt tuyết không?”

Jun gật đầu. “Cô ấy để ở tủ đặt ngoài hành lang.”

Honma mở cửa. Sát khu vực tường ngăn giữa nhà kho của cô ta và căn nhà kế bên - theo lý thuyết chỗ đó không đặt để đồ đạc gì, phòng trường hợp xảy ra hỏa hoạn - là một tủ chứa đồ, loại vẫn thường thấy quảng cáo trong các catalog đặt hàng qua mạng. Bên trong là tấm ván trượt tuyết mới toanh cùng chiếc túi ngoại cỡ để giày trượt tuyết. Cả hai được bọc cẩn thận trong túi bóng.

“Cậu và cô ta bắt đầu trượt tuyết từ bao giờ?” Honma hỏi.

“Shoko thì mới năm kia, sau khi bọn cháu hẹn hò. Còn cháu thì đã trượt tuyết từ dạo học cấp ba.”

“Cô ta mua bộ dụng cụ trượt tuyết từ lúc nào?”

“Cũng chỉ một, hai năm trở lại đây thôi ạ. Ban đầu cô ấy mua trang phục trượt tuyết. Đến hè năm ngoái và đợt khuyến mãi mùa đông, cô ấy sắm thêm giày và ủng trượt. Theo như cháu nhớ thì hai đứa cháu đã cùng đi mua.” Cậu ta rầu rĩ bổ sung. “Cô ấy luôn trả tiền mặt. Kể cả khi cửa hàng khuyến khích dùng thẻ.”

Honma kiềm chế không lên tiếng. Suýt nữa thì anh bảo với Jun rằng cô gái “Shoko Sekine” cậu ta quen không phải là người từng tuyên bố phá sản, nhưng giờ không phải lúc nên nói ra.

Đôi giày trượt tuyết hiệu Rossignols, đôi ủng của Salomons. Hai thương hiệu nhập khẩu hàng đầu.

“Các trang bị này đều thuộc loại đắt tiền phải không?”

Jun vươn người ra sờ thử túi đựng ủng. “Cũng không tồi. Chỉ có điều kiểu dáng hơi lỗi thời một chút. Những mẫu mới sẽ lập tức lôi cuốn ngay khi vừa đập vào mắt. Nhưng hàng nào rồi cũng lỗi mốt cả... Đối với một người mới bắt đầu trượt tuyết thì các nhãn hiệu này cũng không quá lùi xùi. Cháu đoán trang phục trượt tuyết của cô ấy là hàng Cresson.”

Honma nhấc túi đựng ủng sang một bên thì thấy một thùng đựng dụng cụ bị lật úp. Cạnh đó là một chai có nắp đậy được bọc trong mảnh giẻ bẩn. Từ cái chai tỏa ra mùi rất đậm.

“Gì vậy chú?” Jun vừa hỏi vừa săm soi chiếc tủ có khóa.

“Xăng,” Honma đáp rồi đặt chai xuống đất. Sau năm phút ở ngoài trời đêm, những ngón tay của anh tê cóng. Hàng hiên này tiếp giáp với lối đi chung. Cùng với nó là tấm màn che, rõ ràng để chặn mọi tia nắng từ bên ngoài. Không có dây phơi áo quần nào trong tầm mắt. “Cô ta giặt giũ thế nào nhỉ?”

“Cô ấy đến cửa hàng giặt ủi công cộng,” Jun đáp. “Trong nhà không có chỗ kê máy giặt. Cũng không có chỗ phơi phóng. Hơn nữa đây là tầng trệt, cô ấy không thể bày ‘phụ tùng’ của mình ra trước mắt người khác được.”

Trở vào nhà, Honma kéo ghế ngồi xuống. Anh nhìn quanh thêm một lượt nữa. Rèm cửa và các món đồ nội thất đều không quá xịn, ngoại trừ tủ quần áo trông có vẻ được đóng từ gỗ tốt, nên chắc tốn nhiều tiền hơn một chút. Một món đồ có thể dùng lâu dài, có lẽ cô ta đã ta nhủ như thế khi bỏ tiền mua nó.

“Giá phòng ở đây thế nào? Cô ta có kể cho cậu không?”

Jun thẫn thờ nhìn chiếc áo len đan dở mà cậu ta trải ra trước mặt, mới xong phần thân, chưa đan đến tay áo. Honma nhắc lại câu hỏi.

“Dạ... Khoảng chừng hơn sáu ngàn yên.”

“Rẻ đấy!” Lại nhỏ và tối. Thêm nữa là khá tách biệt. Nhưng dù sao nó cũng nằm ở ngay khu trung tâm, lại khá mới.

“Hình như bà chủ xây tòa nhà này để trốn thuế đánh vào tài sản thừa kế. Không thu lãi, nếu không bà ta sẽ gặp phiền toái. Shoko khá tự hào vì tìm được một chỗ như thế này.” Nói rồi cậu ta liếc nhìn Honma đầy hoài nghi. “Mà sao chú lại muốn biết?”

Trong khi đó, Honma vẫn đang mải mê với những suy nghĩ về chiếc tủ quần áo. Lại gần để quan sát kỹ hơn mới thấy có vết bẩn khá lớn cạnh tay cầm. Có lẽ nhờ vậy mà giá chiếc tủ đã được hạ xuống đáng kể. Chủ nhân căn phòng này có vẻ là người sành săn đồ giá rẻ. “Cậu có đoán được cô ta mang theo những gì không?”

Jun ngồi trên giường, nhìn chằm chằm chiếc tủ. “Một vài bộ quần áo và chiếc túi Boston mà cô ấy vẫn luôn dùng mỗi khi đi đâu xa. Cùng với sổ tiết kiệm và con dấu riêng.”

“Chỉ chừng đó thôi sao? Cậu chắc chứ?”

“Khá là chắc. Shoko cất các món đồ quý giá trong hộp thiếc đựng bánh ở dưới giường.” Jun cúi xuống lôi ra chiếc hộp vuông của một hãng bánh nổi tiếng ở Ginza. Hoàn toàn trống rỗng. Tất cả những gì còn sót lại chỉ có đúng một con dấu nhỏ, trên đó có khác chữ “Sekine”.

Thấy chưa, cô ta bỏ lại cái tên đó, Honma nghĩ. “Tôi muốn cậu giúp tôi tìm ba thứ. Trước tiên là album ảnh của cô ta.”

“Chắc nó nằm trên giá sách.”

“Thứ hai là sổ lưu bút cấp ba.”

Jun chớp mắt. “Để làm gì?”

“Cô ta có bao giờ cho cậu xem không?”

Jun cau mặt.

“Có không?”

Cậu ta chậm rãi lắc đầu. “Không. Cô ấy nói không muốn nghĩ về quá khứ, về nơi cô ấy sinh ra nữa.”

“Nhưng thường thì người ta vẫn giữ món đồ đó. Cậu nghĩ cô ta có thuê chỗ cất ở nơi nào khác không?”

“Cháu dám chắc là không. Thứ nhất vì cô ấy không cần nó. Hơn nữa cô ấy tự kiếm sống và không có nhiều tiền. Chú đã đến công ty Imai rồi phải không? Cô ấy sống nhờ khoản lương kiếm được ở đó và không có nguồn nào khác để tiêu xài hoang phí như vậy.”

“Ừm. Dù sao cậu hãy cứ tìm cuốn sổ lưu bút cấp ba, hoặc thứ gì đó tương tự.”

“Còn thứ thứ ba thì sao?” Jun có vẻ lạc lối. Cậu ta vươn người ra, chống tay lên tường để giữ thăng bằng, như một người nhắm mắt bước đi. Cậu ta không biết Honma muốn theo đuổi cái gì, cũng không biết chuyện này sẽ đi đến đâu.

“Khi tuyên bố phá sản, hẳn cô ta đã nhận được rất nhiều giấy tờ thủ tục từ luật sư hay tòa án. Cậu tìm quanh xem có không.”

Khóe môi Jun giật giật khi cậu ta cân nhắc kỹ những điều cần nói. Suốt nửa giờ đồng hồ tiếp theo, cả hai người lặng lẽ làm việc, tìm kiếm trong căn hộ được sắp xếp ngăn nắp. Có những khoảng trống trong chiếc tủ quần áo, nơi vốn dĩ thuộc về những bộ trang phục đã bị lấy đi.

Rốt cuộc Jun chỉ tìm thấy cuốn album của cô ta, chính xác ở nơi cậu ta nói ngay từ đầu. Honma phát hiện ra một lọ nước hoa nhỏ được giấu sau giá sách. Anh mở nắp và choáng váng trước thứ mùi quá gắt đang lan tỏa. Nếu cô ta xức thứ nước hoa này tới Công ty Cung ứng Máy móc và Thiết bị Imai, hẳn ông già Imai sẽ lên cơn tai biến.

“Cô ta dùng loại nước hoa này à?” Honma chìa lọ nước hoa ra hỏi.

Jun chun mũi. “Không, Shoko không bao giờ xức loại nặng mùi thế này. Cô ấy dùng nước hoa thoảng nhẹ thôi. Một lọ nhỏ dạng xịt mà cô ấy thường mang theo trong túi xách.”

Honma đặt lọ nước hoa trở lại sau giá sách. Một nơi sạch sẽ và khá dễ chịu đến từng centimet. Có thể dễ dàng cho thuê lại, mà không cần phải dọn dẹp thêm chút nào nữa.

Nhưng cô ta đã biến mất rồi, Honma ngẫm nghĩ. Như một con nhện, biến mất không một dấu vết, để lại sau lưng chiếc mạng được đan dệt quá hoàn hảo. “Cứ gọi tình trạng này là buông tay đi.” Anh nói. “Cậu không phiền nếu tôi mượn album ảnh của cô ta chứ? Tôi sẽ trả lại ngay khi xong việc.”

“Chú cần nó làm gì?”

“Tôi phải giải thích từng bước một trong quá trình làm việc sao?”

Jun quay đi, tay vẫn ôm chặt quyển album. “Đây là những bức ảnh vợ sắp cưới của cháu.”

“Cậu nên nói đầy đủ là cô vợ sắp cưới bí mật. Chẳng phải tôi đang giúp cậu tìm cô ta sao?”

Jun khịt khịt mũi giận dỗi, nhưng vẫn trao quyển album cho Honma.

“Nhân tiện,” Honma nói, “Tôi có nghe nhắc đến chiếc nhẫn cậu tặng cô ta. Hình như cô ta mang theo nó phải không?”

Khi nói những câu tiếp theo, giọng của Jun trở nên từ tốn và ảo não. “Có chuyện gì vậy chú? Tối nay chú không gọi cô ấy bằng cái tên Shoko lấy một lần. Chú chỉ nói là ‘cô ta’ hoặc ‘của cô ta’”.

“Vậy sao?”

“Tại sao chú muốn kiểm tra phòng của cô ấy?”

Honma không trả lời. Anh đóng sập cửa, thả lửng lơ những câu hỏi của Jun ở lại căn nhà tối om, để băn khoăn một vấn đề đau đầu hơn: Ai là người đã sống ở đây?

chẳng có mấy tiếng tăm, cạnh đó cô ta viết thêm, “Nhân viên đánh máy”. Công ty này đặt trụ sở tại Chiyoda, trung tâm Tokyo. Cô ta vào làm từ tháng Tư năm 1985 và nghỉ việc vào tháng Sáu năm 1986. Thứ ba là Công ty Kế toán Kiểm toán Ariyoshi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Miyuki Miyabe

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.