Kasha

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Umeda, thủ phủ của thành phố thương mại sầm uất Osaka. Trụ sở của Tập đoàn Mitomo chẳng hề khó tìm. Trông nó xấu mã hơn Trung tâm Nghiên cứu sáng bóng vừa mới được xây dựng, tuy thế tông xám của tòa nhà lại gây ấn tượng tốt hơn. Cuốn danh mục cho thấy Công ty Roseline nằm ở tầng bốn. Vườn Sinh thái Minami cũng thuộc tầng này, như vậy cả hai công ty này đều thuộc số những công ty nhỏ giữa đế chế Mitomo hùng mạnh.

Nhân viên lễ tân của Roseline mặc bộ đồng phục màu hồng nhạt, cùng màu với tấm biển logo được gắn trên cửa. Mặc dù vậy, thảm sàn có màu đỏ sậm, dưới một góc nhọn nhất định sẽ gần như chuyển sang tông màu đen.

Honma mở đầu bằng cách xin gặp giám đốc nhân sự.

“Chú có hẹn trước không?”

“Không, rất tiếc là không. Nhưng trường hợp này rất gấp. Anh trưng ra vẻ mặt đầy nghiêm nghị và lấy bức ảnh của “Shoko” ra. “Cô có biết người phụ nữ này đã từng làm ở đây hay không? Cô ta mất tích, và tôi đang đi tìm cô ta.”

Cô lễ tân quan sát tấm ảnh. Sau đó, có lẽ bị ảnh hưởng bởi tác phong nghiêm nghị của Honma, mà cô thậm chí còn chưa hỏi tên, cô bảo anh đợi một lát và vội vã bước sang một phòng khác, tấm ảnh phất phơ đầu mấy ngón tay.

Honma bước vơ vẩn lại gần thang máy, anh để ý thấy một chiếc giá trưng bày đủ các cuốn catalog của Roseline. Anh mở một cuốn, nhìn lướt mục lục, rồi giở ngẫu nhiên một trang. Anh chưa bao giờ đọc những thứ như thế này.

“Cách thức đặt hàng” là mục duy nhất không có mấy bức hình các cô người mẫu nội y với đủ tư thế khoe da thịt. Cuối bài giải thích tường tận là một tấm bưu thiếp đặt hàng qua thư xé rời, được thảo dưới dạng hợp đồng:

Khi đặt hàng lần đầu, bạn cần đảm bảo đã gửi kèm đầy đủ tên, địa chỉ, và nơi làm việc. Chúng tôi rất vui nếu được nhận đơn đặt hàng qua điện thoại, bạn chỉ cần bấm số đường dây miễn phí, và fax đến vào bất cứ thời điểm nào trong ngày cũng được. Hình thức thanh toán thuận tiện là qua thẻ tín dụng hoặc gửi bưu điện. Chúng tôi còn có sẵn dịch vụ giao hàng đúng ngày chỉ định và dịch vụ gói quà.

Bạn có người bạn nào thích nhận catalog của chúng tôi không? Với mỗi khách hàng mới do bạn giới thiệu, bạn nhận được một thẻ ưu đãi, giảm giá 5% cho lần mua tiếp theo, cũng như cơ hội nhận quà khuyến mãi trong các chương trình rút thăm trúng thưởng.

Honma hứng thú xem, những dòng kế tiếp có sức lôi cuốn đối với dạng khách hàng thích phản hồi.

Bạn muốn tham gia cuộc khảo sát khách hàng của chúng tôi? Ngoài các dòng trang phục nội y, có loại sản phẩm nào khác mà bạn muốn Roseline nhập về? Hãy để chúng tôi giúp bạn nâng niu vẻ đẹp tối thượng và cuộc sống thanh nhã khi chúng tôi mở rộng quy mô thành Công ty Đời sống Sáng tạo. Bạn hãy giúp chúng tôi cung cấp những nhu cầu cơ bản của phụ nữ thế kỷ hai mươi mốt bằng cách dành ra năm phút điền vào bảng câu hỏi đơn giản này và gửi lại cho chúng tôi trước hạn chót. Tất cả những người trả lời đều sẽ nhận được phần quà nội y du lịch đặc biệt của Roseline.

Cũng đáng lướt xem bảng câu hỏi này. Thử xem nào, trước hết là phần thông tin cơ bản.

Các thành viên trong gia đình

Chủ nhà hay người thuê nhà

Số năm làm việc lên tiếp với công việc hiện tại

Nhưng rồi có những câu hỏi khá bất thường.

Bạn đã bao giờ nhảy việc chưa? Nếu có thì là khi nào, bao lâu thì chuyển?

Các chứng chỉ đặc biệt: soạn thảo văn bản, bằng lái xe, chứng nhận sử dụng bàn tính...

Tổng tiền tiết kiệm ước tính

Loại hình bảo hiểm được đóng, tên công ty

Thẻ tín dụng

Bên dưới mục “Người trả lời chưa kết hôn”.

Nơi bạn muốn tổ chức đám cưới nhất? Tại một khách sạn, trung tâm tổ chức tiệc cưới, chùa hay miếu thờ Thần Đạo, hoặc một nơi khác?

Bọn muốn trải qua tuần trăng mật ở đâu?

Bạn đã bao giờ đi nước ngoài chưa? Nếu có, liệt kê ngày tháng lần đầu tiên đi nước ngoài.

Bên dưới mục “Người trả lời đang sống một mình”.

Bạn có dự định mua nhà trong tương lai hay không?

Honma nhướng mắt, nhìn chằm chằm tờ giấy màu hồng.

Roseline là một nhà bán lẻ đồ nội y nhập khẩu, chuyên nhận đơn đặt hàng qua thư điện tử, cung cấp các món hàng mẫu mã đẹp với giá khá mềm. Đấy là toàn bộ công việc của họ. Nhưng nếu có khách hàng phản hồi bản câu hỏi này, họ sẽ tổng hợp được một nguồn dữ liệu khá lớn. Bất cứ ai làm việc ở đây, chỉ cần biết cách, sẽ lập tức tiếp cận được toàn bộ dữ liệu đó.

“Xin lỗi đã bắt chú phải đợi.” Cô lễ tân xuất hiện từ phòng phía sau. “Mời chú sang đây ạ,” cô ta gật đầu ra hiệu.

Bên cạnh cô là một phụ nữ quãng ba mươi tư, ba mươi lăm tuổi, trông trẻ trung trong bộ vét màu xanh lá cây nhạt. Trước khi Honma kịp mở miệng, cô Vét Xanh Lá đã tuyên bố chính sách của công ty. “Rất tiếc chúng tôi không thể đáp ứng yêu cầu khiến anh tìm tới đây.” Rất quả quyết, thậm chí còn có phần đao to búa lớn, có vẻ cô ta muốn hạ gục anh ngay, không cần nhiều lời hỏi han.

Honma lấy giọng hòa hoãn. “Tôi e là mình đã nói không rõ ràng, vì vậy chẳng có gì ngạc nhiên khi các cô thấy câu hỏi của tôi có phần bất thường. Nếu các cô cho tôi năm phút, tôi có thể giải thích.” Nhưng người phụ nữ chẳng tỏ dấu hiệu gì sẽ hồi tâm chuyển ý.

“Tôi rất tiếc. Vấn đề này hoàn toàn không thể đáp ứng được. Các quy định của chúng tôi cấm nhân viên công ty tiếp những người không có hẹn trước.” Rõ ràng Honma đã xin gặp nhầm người rồi. Hoặc phản ứng của cô ta che giấu điều gì đó? Honma đang nhẩm tìm người khác thì bất chợt đằng sau lưng hai cô gái, có một chàng trai trẻ đi lại loanh quanh trước cửa. Cảm thấy Honma đã nhìn ra mình, chỉ trong thoáng chốc chàng trai rút lui.

“Tốt thôi. Tôi sẽ trở lại vào lúc khác vậy.” Honma nói khô khốc, cô nàng Vét Xanh Lá thậm chí chẳng buồn lịch sự cười đáp. “Tôi lấy lại tấm ảnh được chứ?”

Người phụ nữ liếc sang cô lễ tân mặc bộ đồ màu hồng lúc này đang ủ rũ, cô gái hối hả đi vào trong. Honma lén nhìn theo cô gái đang bước dọc dãy hành lang, nhưng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy có người ở đó.

Tấm ảnh sớm được hoàn trả vào tay anh. Honma để ý vẻ thỏa mãn trên gương mặt Vét Xanh Lá khi cô ta chỉ anh ra cửa, xua đuổi anh mà chẳng mảy may hé lộ thông tin. Cô ta không hề biết anh muốn rời khỏi đây đến nhường nào.

Anh trở ra chỗ thang máy, ấn nút đi xuống. Ánh đèn đỏ nhá lên, cho biết có người ấn nút gọi thang. Theo phản xạ, anh nhìn quanh rồi đứng gọn vào một góc thang máy. Xuống đến tầng bốn, cánh cửa mở ra rồi đóng lại. Không có ai ra hay vào.

Có lẽ mình nhầm, anh đang nghĩ tới đây thì bất chợt nghe tiếng bước chân.

Một chàng trai trẻ chạy dọc tấm thảm và đang chờ thang. Chính là người lúc nãy anh liếc thấy ở hành lang văn phòng. Cậu ta ấn đi ấn lại vào nút gọi thang. Không có chiếc thang máy nào lên hay xuống cả. Cậu ta liếc nhìn bản kế hoạch thoát hiểm được dán gần đó, buông lời nhận xét sắc sảo rồi bước vào trong thang máy. Vài giây sau khi lướt chạm vào người nhau, Honma lật bài ngửa. “Cậu tình cờ hay cố tình gặp tôi vậy?”

Giật mình, cậu ta tuôn một tràng giới thiệu. Hideki Wada, Bộ phận Quản lý Công ty Roseline, Trợ lý chính. “Người mặc vét vừa nãy là một trong số các sếp của tôi. Cô ấy bên bộ phận bán hàng, không hề liên quan chút nào tới việc này. Tôi mới là người quản lý nhân viên.”

Honma ước chừng cậu ta ba mươi tư hay ba mươi lăm tuổi. Với làn da phẳng mịn rám nắng nhân tạo, trông cậu ta khá giống dân chơi. Sơ mi bình thường, nhưng giày lại là loại leo núi. Đây là lần đầu tiên Honma được nghe một anh chàng sành điệu nói âm dài giọng kiểu Osaka. Cả hai chẳng hề ăn nhập với nhau chút nào.

“Làm sao anh biết tôi đang đi theo anh?” Cậu ta hỏi khi cả hai cùng bước ra khỏi thang.

“Tôi cũng không chắc lắm,” Honma cười đáp. “Có vẻ cậu biết điều gì?”

Wada dừng bước tại chiếu nghỉ tầng hai. Khung cảnh nơi khoảng cầu thang nhỏ hẹp hoàn toàn yên tĩnh.

“Cậu Wada, cậu đã nhìn thấy bức ảnh tôi đưa tới. Cậu biết người trong ảnh phải không?” Honma hỏi, anh đứng cách cậu ta một bước chân. Honma lại lấy tấm ảnh, chìa ra. “Cậu nhìn kỹ hơn đi.”

Wada nhích tới, quệt lòng bàn tay nhẫy mồ hôi lên quần. Cậu ta vẫn hết sức bồn chồn lo lắng.

“Đúng vậy,” cậu ta nói như bị hụt hơi.

“Người này từng làm việc tại Roseline?”

Lần này cậu ta chỉ gật đầu. Cử chỉ đơn giản nhất. Không hẳn là một câu trả lời khiến anh thỏa mãn, nhưng ít ra cũng là khởi đầu tốt đẹp.

“Vì sao anh lại hỏi về cô ta?” Wada muốn biết.

“Đấy là một câu chuyện dài.”

“Cho tôi biết sơ qua đi.”

Có điều gì đó ở cậu ta - vẻ cấp bách - khiến anh lo nghĩ. Nhỡ đâu “Shoko Sekine” thân thiết với cậu ta chứ không chỉ là một đồng nghiệp cũ thì sao? Honma quyết định nói ra sự thật, ít nhất là những điều anh biết.

“Chuyện là cô gái này đã giả dạng một người khác. Có khả năng người đó là khách hàng của Roseline, một cô gái tên là Shoko Sekine.”

“Shoko Sekine...” Wada lẩm nhẩm lặp lại.

“Cậu vừa biết rồi đấy, tôi tới đây để tìm hiểu về hai người đó.”

Wada lập tức đáp. “Khi rời khỏi tòa nhà này, anh hãy rẽ phải, đi qua bốn cột đèn, nhìn chéo hướng tay phải sẽ thấy một quán cà phê tên là Kanteki. Anh hãy đợi tôi ở đó. Vài phút sau tôi sẽ có mặt.”

Honma làm theo lời cậu ta, cuối cùng lại phải đợi hơn một giờ đồng hồ. Có lẽ anh sẽ không cảm thấy lâu đến vậy nếu không bị chuột rút ở cổ. Anh bồn chồn như lần đầu chuẩn bị lấy lời khai của đối tượng.

Wada cuối cùng cũng xuất hiện, cậu ta mặc một chiếc áo khoác với đường kéo khéo léo, hợp với dáng quần - bộ vét đắt tiền của một nhà thiết kế mà Honma chẳng tài nào nhớ nổi tên. Wada rối rít xin lỗi vì đã bắt anh phải đợi rồi ngồi xuống ở ghế đối diện, cậu ta rút từ dưới cánh tay ra một bì thư lớn của công ty và đặt xuống chiếc ghế bên cạnh.

“Tôi đã bịa lý do để chuồn khỏi văn phòng, vì thế chúng ta không lo thiếu thời gian. Giờ anh có thể kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện, bắt đầu từ đầu.”

Wada không ngắt lời anh một lần nào. Cậu ta cũng không đụng đến cà phê. Khi câu chuyện kết thúc, cậu ta thở dài, nhìn tấm ảnh “Shoko” mà Honma đã đặt trên bàn. Khi Honma ngừng lời, cậu ta hỏi ngay, “Chuyện là vậy sao?”

“Toàn bộ câu chuyện,” Honma vừa nói vừa gật đầu, họng anh hơi khô.

“Được rồi.” Wada lấy chiếc phong bì. “Tôi nghĩ anh đọc cái này sẽ tiết kiệm được nhiều thời gian.” Cậu ta lấy ra ba bản sao giấy tờ cùng một bản in từ máy tính, tờ này anh để riêng sang một bên. “Trong này là hồ sơ của một nhân viên cũ. Anh biết đấy, chúng tôi không loại bỏ ngay các bản lý lịch hay bảng lương của các cựu nhân viên.” Cậu ta chìa ra cho Honma. “Anh xem kỹ những giấy tờ này. Tôi nghĩ chắc không nhầm đâu.”

Tờ giấy đầu tiên là một bản lý lịch. Ở trên cùng là gương mặt anh đã nhìn thấy lần đầu vào mười ngày trước, trên tờ lý lịch tại Công ty Imai. Kiểu tóc khác, nhưng không có gì phải nghi ngờ. Cùng phía với tấm ảnh là một cái tên.

“Kyoko Shinjo,” Honma đọc to lên.

Wada gật đầu. “Tôi nhớ rất rõ về Shinjo. Chỉ mình cô ấy có mái tóc uốn khi làm việc tại đây.”

Sinh ngày 10 tháng Năm năm 1966. Như vậy cô ta hai mươi sáu tuổi, trẻ hơn Shoko Sekine hai tuổi. Nơi gia đình cô ta đăng ký hộ khẩu là Fukushima, thuộc miền Bắc.

“Chúng tôi nhận cô ấy vào làm từ tháng Tư năm 1988,” Wada nói. “Tờ giấy thứ hai rút ra từ thông tin cá nhân của cô ấy, có liệt kê ngày tháng cụ thể.”

Đúng như cậu ta nói, trên đó có ghi “Vào làm ngày 20 tháng Tư năm 1988 - Nghỉ việc ngày 31 tháng Mười hai năm 1989.” Như vậy Kyoko Shinjo bắt đầu làm việc từ năm hai mươi hai tuổi, bốn năm sau khi tốt nghiệp cấp ba. Không thấy đề cập bất cứ công việc nào trước đó, chỗ dành cho mục này được bỏ trống.

“Cậu có biết cô ta làm gì trước khi đến Roseline làm việc không?”

Wada khẽ gãi mũi, nghĩ ngợi. “Có chuyện gì sao?”

“Không, không hẳn.” Honma chống chế.

“Cô ấy bảo đã có chồng.”

“Có chồng...?”

“Đúng vậy. Lấy chồng từ rất sớm, rồi chẳng đi tới đâu cả, cô ấy đã nói thế.”

“Hẳn cô ta lấy chồng từ sớm lắm.”

“Kyoko làm vài công việc từ sau khi tốt nghiệp cấp ba, nhưng không muốn viết ra, cô ấy nói thế. Dù sao thì chúng tôi cũng không quan tâm đến những chi tiết đó lắm...”

Cũng phải, Honma nghĩ. Nhưng sẽ ra sao nếu những thông tin ở đây đều chỉ là bia đặt? Bên dưới mục “Khen thưởng và Tuyên dương”, cô ta viết “Không có.” “Khả năng chuyên môn: Tính bằng bàn tính, cấp độ 2.” Bên dưới đó là “Bằng lái xe”.

Nhưng Shoko Sekine thật cũng có bằng lái. Mà bằng lái luôn có kèm ảnh, như vậy có nghĩa là Kyoko không thể làm mới bằng lái của Shoko. Kyoko hẳn đã vứt nó đi và giả vờ rằng “Shoko Sekine” không biết lái xe.

Mục “Gia đình” được để trống.

“Cô ta không có người thân nào à?”

“Cả bố lẫn mẹ đều mất sớm, cô ấy nói thế.”

“Vậy tôi đoán là cô ta chỉ còn một mình.”

“Đúng vậy. Ở một căn hộ gần khu trung tâm Senri của Osaka. Dù vậy, cô ấy có bạn cùng phòng. Giá thuê nhà quá cao nếu sống một mình, cô ấy nói thế.”

Một người bạn cùng phòng? “Cậu có biết bạn cùng phòng của cô ta tên gì không?”

“Ừm, ở đây...”

“Có cách nào để tìm ra không?”

“Tôi sẽ thử xem sao. Tôi nghĩ tôi có thể xới lại hồ sơ.”

Honma gật đầu, ngước lên khỏi tờ lý lịch. Anh quan sát gương mặt của Wada. Cậu ta vẫn cúi nhìn, mắt dán chặt vào bức ảnh trên bàn. Bức ảnh Kyoko Shinjo khi đã hóa thân thành “Shoko”, với hình nền là lâu đài Tokyo Disneyland.

“Cậu biết cô ta rõ lắm phải không?”

Wada chớp mắt như thể vừa hứng cốc nước ai đó tạt vào mặt. “Cô Shinjo... ấy ạ?” Cậu ta cà lăm. “Sao, chắc rồi... Cô ấy là cấp dưới của tôi. Tôi là người đã tuyển cô ấy làm công việc này.”

Ý tôi không phải như vậy, Honma nghĩ. Và cậu biết rõ điều này. Ai cần quan tâm đến mối quan hệ cấp trên cấp dưới của cậu!

“Tôi không có ý quấy quả, nhưng xét về phương diện cá nhân thì sao?”

Cố nặn một nụ cười, Wada đáp, “Trong công việc, tôi đoán là chúng tôi thân thiết hơn những người còn lại. Thỉnh thoảng chúng tôi ăn trưa cùng nhau. Đúng là như thế, và khi cô ấy nói sắp nghỉ việc, tôi nhớ mình đã vô cùng ngạc nhiên.”

“Cô ta có nói lý do không?”

Wada lắc đầu. “Cô ấy không nói.”

“Cậu cũng không hề hỏi thêm?”

“Tôi có quyền gì đâu nào?” Cậu ta mỉm cười. Một nụ cười thực sự thiểu não.

“Cô ta nói như vậy à? Cậu mà không có quyền hỏi cô ta?”

Wada không đáp, nhưng cũng không cần thiết. Vẻ mặt thiểu não của cậu ta đã nói lên tất cả.

Honma lặng im lật tới lật lui mấy tờ giấy còn lại. Kyoko Shinjo thực sự rất xinh đẹp. Chắc hẳn có cả tá đàn ông theo đuổi cô ta. Wada ắt nằm trong số đó. Nụ cười của cậu ta tắt dần, nhưng mắt vẫn dính chặt lấy tấm ảnh.

“Công việc chính của cô Shinjo là gì?”

Câu hỏi này không hề khó, nhưng Wada không trả lời ngay. “Để xem có khớp hay không. Anh nghĩ là khi cô ấy làm việc tại đây, cô ấy có được các thông tin về Shoko Sekine và nung nấu ý định giả danh cô ta, có phải vậy không?”

Câu hỏi khiến Honma bất ngờ. Nếu Wada đã hiểu đến mức này thì phần còn lại có lẽ sẽ dễ dàng xử lý. Honma gật đầu. “Theo suy nghĩ của tôi thì đúng là thế.”

Tuy nhiên, Wada lại lắc đầu. “Không thể nào. Khả năng này không thể xảy ra.”

“Sao lại không? Dữ liệu về khách hàng nằm ngay trong máy tính, dễ truy xuất. Rất đơn giản, chỉ cần gõ vài phím là tiếp cận ngay được.”

Chừng đó thông tin là đủ để cho Kyoko Shinjo quyết định giả dạng Shoko. Tuy nhiên, nếu cô ta không thân thiết đến độ không hề biết sự kiện quan trọng như tuyên bố phá sản, liệu cô ta có tìm ra được hết các thông tin về hộ khẩu và gia thế của Shoko?

“Còn bảng câu hỏi dành cho khách hàng nữa. Chắc cậu phải thừa nhận là nó chứa đựng rất nhiều thông tin cá nhân...”

Trên thực tế, có thể đó là những thông tin cơ bản mà cô ta tìm kiếm. Honma cố gắng đặt mình vào vị thế của cô ta. Trước tiên, cô ta tìm một người sàn sàn tuổi mình. Người đó không có người thân, không sống cùng ai khác. Đây là yếu tố cần - không có mối liên hệ nào với người khác. Những thứ khác Kyoko có thể linh hoạt ứng phó tùy thời điểm. Thật bất tiện nếu người đó từng làm hộ chiếu, bằng lái xe hoặc bất cứ giấy tờ nào có ảnh, nhưng những chi tiết này có thể xem xét sau. Người có thu nhập ổn định cùng một khoản tiết kiệm kha khá thì quá tốt, nhưng thật khó đáp ứng được cả hai yêu cầu này. À, còn một điều cuối cùng nữa. Người đó phải sống cách xa Osaka, nơi Kyoko đang sống, càng xa càng tốt. Điều này rất quan trọng, vô cùng quan trọng.

Shoko Sekine hội đủ các yếu tố này...

“Nếu chỉ nhìn vào phần trả lời bảng câu hỏi, sẽ không thể nào biết được Shoko Sekine từng tuyên bố phá sản, phải không?” Honma nói. “Cô Shinjo sẽ không biết thông tin này.”

Wada gật đầu, lấy ra bản in mà anh đặt riêng ra. “Đây, anh nhận cái này đi. Tôi vừa mới in lúc nãy.”

Cái tên Shoko Sekine ở đầu trang giấy đập ngay vào mắt Honma. Vậy là cô ta từng là khách hàng của bọn họ.

Wada vươn người tới chỉ. “Trên này là thông tin cơ bản của khách hàng. Anh thấy số 205 ở cuối trang không? Đó là mã khách hàng. Anh sẽ có được mọi thông tin về một khách hàng. Nó kể rất chi tiết.”

“Hóa ra là vậy.” Honma gật gù.

Thông tin về Shoko Sekine được lọc ra thành dữ liệu khách hàng, và luôn luôn sẵn sàng. Mối liên hệ giữa hai cô gái ẩn nấp trong hệ thống máy chủ khổng lồ của Tập đoàn Mitomo.

“Trang tiếp theo là bản kê các sản phẩm cô Sekine đã đặt, thời gian nhận đơn đặt hàng, tiến trình và ngày chuyển hàng. Mã là 201. Trang cuối cùng là dữ liệu về tình trạng thanh toán. Ngày tháng sau mỗi con số cho biết ngày hóa đơn được thanh toán. ‘P’ có nghĩa là thanh toán qua đường bưu điện.”

Honma gật đầu. “Cô ta không thể dùng thẻ tín dụng.”

“Nhưng cô ta đã trả hết các hóa đơn. Thậm chí không quá hạn một ngày nào. Cô ta không mua nhiều, nhưng với chúng tôi, chừng đó đã đủ coi cô ta là một khách hàng trung thành giàu tiềm năng rồi.”

Trên trang giấy là các con số chỉ mệnh giá nhỏ: 5120 yên, 4800 yên,... Nhiều nhất cũng chỉ là 10000 yên.

Wada lật ngược trở lại tờ đầu tiên. “Nếu nhìn vào thông tin cơ bản, anh có thể thấy mục ‘Số thẻ tín dụng’ được đánh dấu ở ô ‘Không trả lời’. Chỉ chừng này thôi thì người khác không thể đoán biết cô ta từng phá sản. Anh Honma, theo đúng như diễn tiến này thì anh đã suy luận đúng về động cơ tiền bạc...”

“Theo đúng như diễn tiến này?”

“Anh đừng nghĩ tôi đang biện hộ cho cô Shinjo,” cậu ta nói với vẻ ương ngạnh. “Hệ thống máy tính của chúng tôi không thể hỏng được. Không thể nào có chuyện thông tin của khách hàng bị rò rỉ.”

Honma đang định phản đối nhưng Wada đã chặn ngay lại. “Nếu anh muốn, tôi sẽ đưa anh tới văn phòng chúng tôi để anh tự xem. Vào buổi tối, sau bảy giờ, khi mọi người đã về hết, chỉ còn bảo vệ trực đêm.”

“Tôi rất cảm kích.”

“Anh sẽ thấy không có một kẽ hở nào. Bởi vậy chúng tôi mới gọi nó là một hệ thống kín. Không cần liên lạc với bất cứ ai ngoài trung tâm phân phối và nhà xưởng.”

“Nhưng với một công ty nhận đặt hàng qua thư, chắc hẳn phải có người trực tổng đài chứ?”

“Có chứ chúng tôi có đội ngũ các nữ nhân viên trực điện thoại.”

“Những cô gái này làm việc với các thông tin khách hàng, phải không nào? Anh gọi tới, họ sẽ dùng máy tính kiểm tra. Vậy thì có điều gì ngăn họ gõ một trong những mã của anh và lấy ra những thông tin họ muốn về khách hàng?”

Wada để anh nói hết rồi lắc đầu cương quyết. “Họ không làm được vậy đâu.”

“Sao lại không?”

“Vì một lý do duy nhất, bọn họ luôn bận trả lời điện thoại, hầu như chẳng có thời gian để thở nữa. Nếu họ thử thao tác gì khác với máy tính thì sẽ lập tức nhận cảnh báo. Họ không thể in hay tải về bất cứ thứ gì nếu không được phép. Tất cả những gì họ được làm chỉ là nhập thông tin các đơn hàng.” Cậu ta vươn người tới trước. “Nhưng anh đã khăng khăng cho rằng Kyoko Shinjo tới làm việc ở đây chỉ với một mục đích duy nhất là tìm một người phù hợp để giả dạng cô ta, có phải không?”

“Đúng hơn là tôi không biết cô ta có mục đích này ngay từ đầu hay chỉ nảy ra ý định sau khi nhận thấy mình có thể dễ dàng tiếp cận những thông tin về khách hàng.”

“Nếu vậy anh biết cô ấy sẽ phải kỳ công đến mức nào không? Cứ cho là cô ấy có người giúp đi, anh cứ thử tưởng tượng cô ấy phải lọc ra bao nhiêu hồ sơ để tìm được một người phù hợp?”

“Tôi cũng đã nhẩm tính yếu tố này.” Honma cảm thấy xuống tinh thần. Liệu Kyoko Shinjo có thực sự tìm được đối tượng mục tiêu của mình với quy trình thời gian ngặt nghèo như Wada miêu tả? Dường như đó là một nhiệm vụ bất khả thi: cô ta chẳng thể trong chốc lát đã nhắm được đối tượng ngay. Điều này có nghĩa toàn bộ quá trình học sử dụng máy tính, tìm kiếm dữ liệu, lựa chọn người phù hợp đòi hỏi phải vô cùng kiên nhẫn. Không có nhân viên trực điện thoại nào đủ thời gian để làm ngần ấy việc.

Wada mỉm cười thấu hiểu. “Việc này vượt quá khả năng của bất cứ nhân viên trực điện thoại nào.”

“Tôi nghĩ cậu không nên kết luận vội vàng như thế,” Honma không muốn bỏ cuộc.

“Tôi không hề vội vàng,” Wada vừa nói vừa lắc đầu.

“Điều gì khiến cậu chắc chắn đến vậy?”

Cậu ta lại lôi hồ sơ của Kyoko Shinjo ra. “Anh xem phần mô tả công việc của cô ấy đi.”

Mắt Honma chuyển thẳng tới dòng chữ trợ lý. “Vậy cô ta không phải là...?”

“Ý anh là nhân viên trực tổng đài? Không, cô ấy là nhân viên văn phòng. Đa phần làm công việc bàn giấy. Theo như tôi nhớ thì cô ấy bên bộ phận kế toán, chuyên tính lương. Tất nhiên là cô ấy dùng máy vi tính, nhưng hệ thống đó khác hẳn với hệ thống lưu trú dữ liệu của khách hàng. Các mã hoàn toàn khác nhau. Trên thực tế, anh thậm chí không thể tiếp cận bất cứ thông tin nào của khách hàng từ bàn làm việc.”

Trông Wada khá hài lòng. Nhưng cậu ta đang tự hào về hệ thống máy tính của công ty, hay cậu ta có những lý do riêng để biện bạch cho Kyoko? Honma không biết nữa.

“Vậy đấy,” cậu ta nói tiếp. “Cứ giả sử cô ấy biết được tên cô Shoko Sekine. Kể cả như thế, những thông tin khác đều nằm ngoài tầm với của cô ấy. Tôi dám thề như thế.”

Ánh mắt họ gặp nhau. “Cậu chắc là cậu không giúp cô ta chứ?” Honma tung đòn quyết định.

Wada không để lộ phản ứng nào, ngoại trừ cái giật khẽ bên lông mày trái.

“Cậu có chắc cô ta không nhờ cậu - với bất cứ lý do gì - lấy dữ liệu cho cô ta? Hoặc là chỉ cho cô ta cách thâm nhập vào hệ thống dữ liệu?” Anh định đánh phủ đầu, nhưng lại hơi hấp tấp.

“Hoàn toàn không!” Wada đáp. “Tôi không bao giờ làm những chuyện như thế.”

Nụ cười của Kyoko Shinjo lấp lóa giữa mấy ngón tay dài thanh mảnh của cậu ta.

chẳng có mấy tiếng tăm, cạnh đó cô ta viết thêm, “Nhân viên đánh máy”. Công ty này đặt trụ sở tại Chiyoda, trung tâm Tokyo. Cô ta vào làm từ tháng Tư năm 1985 và nghỉ việc vào tháng Sáu năm 1986. Thứ ba là Công ty Kế toán Kiểm toán Ariyoshi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Miyuki Miyabe

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.