Kasha

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Thêm một tiếng rưỡi ngồi trên chuyến tàu nhanh của hãng Kintetsu khởi hành từ Nagoya tới thành phố tỉnh lỵ yên bình Ise, nổi tiếng với điện thờ Ise, khu vực tối linh thiêng cửa Thần Đạo. Nơi đây là quê của Yasuji Kurata, chồng cũ Kyoko Shinjo, năm nay cậu ta ba mươi tuổi. Honma có được thông tin của cậu ta nhờ vào kết quả điều tra của Funaki.

Xem lướt danh bạ của thành phố Ise ở thư viện địa phương, Honma nhận thấy số lượng đơn vị mang tên Kurata nhiều đến bất ngờ. Trong số các công ty lớn nhất, có một chi nhánh bất động sản ở gần ga. Mẩu quảng cáo ở cuối trang của họ có ghi tên chủ tịch công ty, Sojiro Kurata, và ngay bên dưới đó là Yasuji Kurata, đại lý được ủy quyền.

Khi Honma gọi từ Tokyo, người trả lời máy là mẹ Kurata. Tuy nhiên, ngay khi anh nhắc đến cái tên Kyoko Shinjo, cuộc hội thoại gần như đến hồi kết. Phải mười giây im lặng trôi qua, suốt khoảng thời gian này anh không dám lên tiếng.

Thôi được rồi cứ để bà ấy cúp máy vậy, Honma nghĩ, anh sẽ gọi lại sau. Nhưng không, cuối cùng giọng bà mẹ phát ra the thé qua đường dây điện thoại, “Anh định hỏi nó cái gì?”

Honma trình bày đơn giản tình huống hiện tại giữa Kyoko và vị hôn phu mới của cô. “Tôi nghĩ cậu ấy có thể giúp tôi liên lạc với vài người bạn của Kyoko, may ra họ biết hiện giờ cô ta ở đâu. Tôi chỉ muốn hỏi chừng đó mà thôi.” Anh rối rít xin lỗi, nói rằng anh biết đây là một đòi hỏi quá đáng, và chắc chắn sẽ gây khó chịu...

Trái với dự đoán của anh, bà ta nói: “Mọi thứ đều đã rất khó chịu, nhưng giờ tất cả đều là quá khứ rồi.” Một lúc sau bà ta như lẩm bẩm với chính mình, “Kyoko tội nghiệp!”

“Tôi có thể nói chuyện với cậu Kurata không?”

Lại một khoảng lặng, tiếp theo là một trận công kích nữa. “Tất cả chúng tôi đều có những điều phải hối tiếc vì đối xử tệ với Kyoko. Nhưng giờ anh đang tìm kiếm tin tức về hiện trạng con bé, tôi thực lòng e là chúng tôi không hề biết nó ở đâu. Anh nói chuyện với con trai tôi sẽ chỉ khơi lại những vết thương cũ mà thôi.” Rõ ràng những lời này đã đặt hồi kết cho cuộc trò chuyện. Trước khi anh kịp nhận ra, tín hiệu điện thoại đã chuyện thành tiếng tút tút vọng vào ta anh.

Honma chưa từng mong đợi người nhà Kurata sẽ dễ dàng tiếp chuyện mình, nhưng bị từ chối một cách phũ phàng như thế này càng khiến anh thêm phần hăng hái. Anh bảo với Isaka và Makoto rằng mình sẽ vắng nhà vài ngày.

“Bố nhớ gọi điện báo vẫn bình yên, bố nhé!” Makoto chỉ nói được chừng ấy.

Khi chuyến tàu cao tốc bắt đầu rời ga Tokyo, anh thoáng nhận thấy Isaka và Makoto chậm rãi bước xuống lối cầu thang sân ga. Hai bác cháu đi mua sắm, đó là lý do bọn họ viện ra để vào trung tâm thành phố tiễn anh đi. Lúc này trông cả hai rất giống hai cha con, anh nghỉ.

Tại Nagoya, Honma đón chuyến tàu nhanh đặc biệt. Yên vị trên chiếc ghế lông nhung, anh bắt đầu đọc lướt qua những bài viết về “bộ phận cơ thể người chưa được nhận dạng” mà anh bạn phóng viên vừa tìm và tải về cho anh. Lúc này đã trái mùa du lịch nên tàu gần như vắng tanh. Honma tận dụng ghế trống để duỗi chân ra.

Bạn của anh đã làm việc hết sức hiệu quả. Thậm chí cậu ta còn lập ra một biểu đồ cụ thể: Khu vực, Bộ phận cơ thể được tìm thấy, Tuổi ước lượng, Giới tính, Các món đồ cá nhân được tìm thấy, ngoài ra còn có cột Ghi chú dành cho các vụ hiện đang được điều tra. Không mất nhiều thời gian, Honma tìm thấy ngay thứ anh muốn.

Vào Ngày thiếu nhi mùng 5 tháng Năm năm 1990, cánh tay trái, thân mình, hai bắp chân và bàn chân phụ nữ được tìm thấy ven một nghĩa trang ở Nirazaki, thuộc vùng núi tỉnh Yamanashi. Phần thịt đã phân hủy gần hết. Xương đã lộ ra từng phần, tuy nhiên, các móng tay vẫn còn giữ màu sơn đỏ. Món đồ cá nhân duy nhất được tìm thấy là một chiếc lắc trên chân phải.

Chính là cô ta, trực giác mách bảo anh thế.

Mốc thời gian đã khớp. Shoko Sekine biến mất khỏi tòa nhà Kawaguchi Coop vào ngày 17 tháng Ba năm 1990. Giả sử cô bị giết trong vòng một tuần sau đó, xác của cô sẽ dễ dàng trở thành như vậy vào ngày mùng 5 tháng Năm.

Các bộ phận cơ thể khác nhau được gói kín trong túi nhựa riêng và chôn cùng một chỗ ở góc nghĩa trang. Lũ quạ và chó lác hẳn đã đánh hơi ra trước tiên. Một cánh tay nhô ra đã lọt vào tầm mắt của một người đến chăm sóc mộ gia đình.

Túi nhựa bọc là loại túi của một chuỗi cửa hàng sushi nhượng quyền thuộc khu vực Tokyo-Kanto, dùng như giấy gói bên ngoài. Loại túi này rất phổ biến nên hầu như chẳng cung cấp được manh mối nào. Tương tự như vậy với chiếc lắc chân. Một chiếc lắc mạ vàng rẻ tiền có gắn mấy viên đá thạch anh, giá cùng lắm là hai hay ba ngàn yên. Chẳng đáng mất công tìm hiểu.

Cảnh sát Yamanashi đã tìm kiếm gắt gao phần đầu, cánh tay và đùi phải bị thiếu nhưng không có kết quả. Lời khai của những tội phạm vùng lân cận cũng không cho ra đối tượng hay loại phương tiện nào khả nghi. Mọi việc, nhất là việc tổ chức tang lễ, vẫn được tiến hành bình thường. Khu vực chôn đáng nghi, dù nhỏ và kín đáo, là những chỗ vừa tầm đi bộ quanh Nirazaki Kannon, một bức tượng Phật khá thu hút khách du lịch. Bảo tàng lịch sử địa phương cũng ở ngay gần đó. Khách du lịch đến đây vào các dịp nghỉ lễ hoặc cuối tuần, Nirazaki không quá xa vườn nho Kofu hay suối nước nóng Sekiwa. Người ngoài tạm thời không được vào để tránh gây náo động.

Một nghĩa trang ở Nirazaki? Liệu Kyoko đã bao giờ tới đó? Anh phải hỏi chồng cũ của cô ta xem sao.

Các bộ phận còn lại của xác chết thì sao? Nhất là cái đầu.

Mục đích chính của việc chặt tay chân - bao gồm cả những vụ đối tượng nhiễm hành vi của ma cà rồng - nhằm một trong hai mục đích: không cho nhận dạng nạn nhân hoặc để dễ giấu xác. Thủ phạm là phụ nữ thường chia xác nạn nhân ra để giấu đi. Trước đây có vụ xác một cảnh sát bị chặt tay chặt chân được tìm thấy ở một con kênh thuộc mạn Đông thành phố Tokyo: thủ phạm hóa ra là vợ và mẹ vợ của anh ta. Thông thường, việc chặt xác đòi hỏi phải hết sức mạnh mẽ, nhưng adrenaline của các tội phạm, giống như những người tự bảo vệ mình trước mối nguy hiểm nào đó, đôi khi tăng vọt đáng kể, khiến bọn chúng có sức mạnh siêu phàm. Hoặc nếu một phụ nữ đã quyết tâm làm, cô ta sẽ về nhà đóng kín cửa và tiến hành trong phòng tắm gia đình.

Giả sử Kyoko đã chia xác của Shoko ra, chôn một nửa ở nghĩa trang Nirazaki, vậy phần còn lại ở đâu? Về cơ bản, còn quá sớm nếu kết luận Kyoko làm việc này, nhưng Honma hầu như chẳng còn nghi ngờ gì nữa. Anh cảm thấy vô cùng chắc chắn: những đặc điểm đặc trưng của Shoko nằm ở phần xác chưa được tìm thấy.

Đây giống như một trò chơi nối các chấm thành hình, anh sẽ phải xới tung khắp nơi để tìm ra những chấm còn thiếu. Hơn nữa anh còn không có danh nghĩa chính thức. Honma nhận thấy trời đang tối dần, những đám mây kéo đến trên đầu anh khi rời Nagoya giờ như đã hạ thấp, chỉ cần đưa tay là chạm tới. Khi loa tàu thông báo điểm dừng sắp tới ở Ise, những hạt mưa đã xiên chéo trên cửa sổ. Vẻ u ám của ngày hết sức ăn nhập với những sự kiện ảm đạm: cuộc đời nội trợ ngắn ngủi và hồi kết đáng buồn của Kyoko Shinjo ở thị trấn bình lặng này.

Đi qua cửa soát vé, Honma ngước nhìn trời, đôi mắt căng ra giữa màn sương lạnh giá. Trên đầu Kyoko, dường như lúc nào trời cũng mưa.

Bất động sản Kurata nhỏ hơn anh tưởng tượng. Đó là một tòa nhà hẹp, bốn tầng, ốp đá màu xám với vài công ty ở tầng trệt cùng văn phòng ở các tầng trên. Những vân đá bên cánh cửa tự động ánh lên lấp lánh. Honma đang đứng một bên, kín đáo theo dõi tòa nhà thì sau lưng anh hiện ra một vật giống như chú mực ống màu vàng sặc sỡ. Hóa ra là một đứa bé mặc áo mưa dài có mũ trùm đầu. Đôi ủng đi mưa quá khổ nhảy chân sáo rồi giậm mạnh trước cánh cửa tự động. Cửa gương trượt mở ra.

“Con nghĩ mình đang làm gì đấy hở ngố?” Bà mẹ không hiểu từ đâu xuất hiện, đét nhẹ sau người nó, rồi dùng tay lôi đứa bé. Đôi ủng giậm chân lạch bạch phản đối, cánh cửa đang đóng lại mở ra.

Honma không thể ngăn được nụ cười. Cho dù không nhìn thấy mặt nhưng anh biết đó là một cậu bé. Được thả lại một mình, đứa bé lại nghịch tấm biển CẮT CHÌA KHÓA của cửa tiệm bên cạnh. Bà mẹ lại phải tiến tới túm đằng sau áo mưa kéo nó đi. Makoto không bao giờ tỏ ra khó bảo như vậy, dù có đôi lần thằng bé hơi dấm dẳng với Chizuko.

Honma quay người lại ngay khi cánh cửa sắp đóng. Mát anh bắt gặp ánh mắt của một anh chàng đứng ngay sau mặt quầy của một văn phòng sáng trưng, cách đó năm hay sáu mét. Cánh cửa tự động hẳn đã khiến cậu ta chú ý. Có vẻ chàng trai đã đợi đến lúc Honma quay đi, dù làm như thế đồng nghĩa với việc phớt lờ các nhân viên và khách hàng khác.

Chắc chắn đó là Yasuji Kurata.

Rõ ràng mẹ cậu ta đã cảnh báo con trai mình.

Khi Honma tiến lên một bước, một người đồng nghiệp vỗ lên vai chàng trai. Có điện thoại. Cậu ta nghe máy, nhưng có vẻ vẫn bị phân tâm.

Tiếng nhạc len ra khỏi phòng. Vài vị khách hàng ngồi ở dãy quầy, mỗi người nói chuyện với một nhân viên. Một phụ nữ xếp vài tờ bướm quảng cáo khu villa nghĩ dưỡng lên trên giá rồi đi vào. “Anh cần giúp gì không?”

Anh trả lời là mình đến gặp Yasuji Kurata.

Người phụ nữ ngạc nhiên. “Kurata à? Anh có hẹn trước không?”

“Có, tôi đã gọi trước rồi.” Kurata vẫn đang nghe điện thoại, mặt quay hướng khác, nhưng cậu ta bất thần quay lại như thể vẫn đang lắng nghe.

“Không sao đâu, cô Kato, tôi sẽ tiếp chuyện ông ấy,” cậu ta nói to, một tay che ống nói. Người phụ nữ quay đi, trở lại với đám tờ bướm của mình.

Trong khi đợi Kurata trả lời điện thoại, Honma nghĩ về Kyoko Shinjo. Hẳn cô ta phải thân thuộc với nơi này lắm: bố chồng cô ta là chủ ở đây, chồng cô ta làm việc ở đây. Có lẽ thỉnh thoảng cô ta cũng ghé vào đây, chuyện trò với các nữ nhân viên.

Kurata bước vòng qua quầy thu ngân rồi vội vã tiến đến. “Chúng ta ra ngoài đi,” cậu ta lẩm bẩm, tay nắm lấy chiếc ô. Cậu ta bám sát gót Honma, chỉ đường cho anh đi khỏi tầm mắt của những người khác. “Tôi đoán ông là người đã gọi điện tới?”

“Tôi lại cho là mẹ cậu đã nói điều gì đó.”

Kurata bồn chồn liếm môi. “Tôi nghĩ mẹ tôi cũng đã bảo với ông là chúng ta không có chuyện gì để nói với nhau cả.”

“Bà ấy cũng nói với cậu thế?”

“Ông nghe này, về chuyện Kyoko...”

Honma nhanh chóng ngắt lời cậu ta. “Kyoko có thể đã chết rồi.”

“Cái gì? Sao ông lại nói thế?” Cậu ta hỏi, giọng hơi lạc đi.

“Có gì chứng minh điều ngược lại không?” Cứ để cậu ta hoảng lên, rồi tính tiếp, Honma nghĩ.

Điệu cười lo lắng của Kurata như vỡ vụn. “Thực... thực sự là không có.”

Đứng dưới tán che của một cây dù mỏng manh, Honma nói rõ mọi chuyện một lần nữa, như anh đã từng kể cho mẹ Kurata nghe. Kurata hầu như chẳng nhìn anh lấy một cái, dường như cậu ta nhẩm đếm số hạt mưa trượt xuống khỏi tán nylon đang căng ra.

“Giờ đối với tôi cô ta chẳng là gì suất.”

“Thật vậy sao? Thế thì buồn cười quá, bởi vì đối với tôi, cô ta lại rất quan trọng.”

Kurata vụt ngước lên. “Bởi vì cô ta bỏ rơi cháu ông à? Vì thế ông mới đi tìm cô ta?”

“Cứ cho là tôi quan tâm đi.”

“Ồ, thật vậy sao?”

“Tôi quan tâm chuyện Kyoko bỏ cháu tôi mà không có lý do nào xác đáng. Tôi đang lo có thể cô ta gặp phải chuyện gì đó mà không thể tự giải quyết một mình.”

“Thế này nhé, tôi không còn quan tâm đến cô ta nữa,” cậu ta nói, nhấn mạnh từng từ.

Honma thở dài, chuẩn bị đi. “Rõ rồi, tùy cậu thôi.” Anh cúi xuống nói thêm. “Xin lỗi. Tôi không biết Kyoko từng khiến cậu đau lòng đến vậy.”

Kurata liếc nhìn anh. “Ông đã bao giờ tới điện thờ Ise chưa?” Cậu ta đột nhiên hỏi.

“Chưa, chưa từng.”

Cậu ta do dự. Câu chuyện đó đã tác động mạnh đến cậu, cho dù tình yêu cậu ta dành cho Kyoko bấy lâu giờ đã tan biến. Ít nhất, lúc này cậu sẽ không dùng từ đó để nói về nó. Nhưng rõ ràng cô ta vẫn gợi lên trong lòng cậu chút cảm xúc.

Một việc thật xấu xa, Honma nghĩ, đào xới những mảng ký ức mà người ta cố quên đi. Nhưng anh buộc phải làm như vậy.

Kurata đổi tay cầm ô. “Hãy bắt taxi đến ga, bảo với tài xế là cho ông xuống nơi có tên gọi là Akafuku. Ai cũng biết chỗ đó cả. Hãy đến tiệm trà ở phía sau, không phải là nơi bán các loại kẹo nhé. Ông đợi tôi ở đấy.”

“Không phải tôi đa sự, nhưng Akafuku là nơi có nhiều khách tham quan mà? Cậu nghĩ chúng ta nói chuyện ở đó được chứ?” Akafuku được nhiều người biết đến bởi các loại bánh kẹo truyền thống. Sách cẩm nang du lịch nào cũng nhắc đến.

“Hết mùa du lịch rồi. Không đông lắm đâu. Hơn nữa hôm nay là ngày thường. Dù sao tôi cũng thích ông diễn xuất như một khách tham quan hơn.” Kurata hạ thấp giọng. “Nếu tôi nói với mọi người rằng ông là người quen từ Tokyo xuống công tác và tôi đang đưa ông đi thăm thú quanh Ise, người ta sẽ không xì xào bàn tán. Khu này mọi người đều biết đến bố tôi, người ta cũng thường chú ý tới tôi. Nếu tôi muốn bí mật gặp ai đó, tôi sẽ phải lặn lội tới Nagoya.”

“Vậy nếu người ta đồn có người đang hỏi thăm Kyoko, mọi chuyện có vẻ chẳng hay ho cho lắm?”

“Tôi không muốn có tin đồn đó.”

Chuyện ly hôn của cậu ta bốn năm về trước hẳn đã là một xì căng đan.

“Hơn nữa vợ tôi sẽ để tâm.”

Hẹn gặp nhau lúc bốn giờ, bọn họ ai đi đường nấy. Honma nghe thấy tiếng cửa tự động đóng lại sau lưng mình.

Đây là cảnh quen thuộc trong các vở kịch truyền hình. Ở phía sau có một quán nhỏ được dựng lên từ gỗ tối màu, không gian để ngồi khá rộng, trên trải chiếu rơm. Cửa hàng ở ngay lối vào rất đông khách, nhưng chỉ có vài người bỏ giày bước vào trong uống trà, trên thực tế, chỉ có một nhóm bốn phụ nữ trung niên mặc kimono đang cười đùa khúc khích ở chiếc bàn cách xa chỗ Honma nhất.

Những chiếc lò than kiểu truyền thống được đặt rải rác, hơi than tỏa ra ấm áp. Honma vừa cởi chiếc áo khoác ướt nhẹp, đặt nó sang một bên rồi ngồi xuống thì hệt như trong phim, một cô gái trẻ mặc bộ kimono kiểu cũ mang một bình trà cùng đĩa bánh đậu xanh tới. Honma không thích đồ ngọt lắm. Hợp với khẩu vị Isaka và Makoto hơn, anh nghĩ khi nhấp ngụm trà xanh có vị lờ lợ. Có lẽ vì không khí cổ xưa ở đây - một chiếc ấm sắt đặt trên không đang sôi sùng sục trên bếp củi ở lối vào - vị trà ở đây khác hẳn loại anh vẫn thường uống ở nhà. Anh ngước lên khỏi chiếc cốc, thấy Kurata chuẩn bị bước vào phòng trải chiếu rơm.

Kurata ngồi xuống cạnh bàn, cô phục vụ vội vã mang trà và bánh tới, cậu ta đón lấy với một nụ cười yếu ớt rồi đặt sang một bên. Trông cậu ta như đã kiệt sức. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi từ khi anh gặp cậu ta, nút thắt cà vạt của cậu ta đã xiên lệch méo mó. Kurata nhìn than trong lò với ánh mắt vô hồn, chẳng nói không rằng. Đột nhiên cậu lên tiếng như chữa thẹn. “Chỗ này nổi tiếng lắm.”

Dù vậy, khi đã lên tiếng, cậu ta dễ dàng tuôn lời kể hơn. “Ông có để ý các ngôi nhà gỗ được đánh số quanh đây không? Nhiều công ty trong vùng trở lại với kiểu kiến trúc truyền thống thay vì dùng bê tông. Đây là một xu hướng; mọi người đều muốn tìm về với truyền thống. Nó tạo nên nét khác biệt cho ngành kinh doanh du lịch. Sang năm có lễ khôi phục lại ngôi điện thờ, cứ hai mươi năm bọn họ tổ chức một lần, vì thế thị trấn sẽ rất tưng bừng.” Giọng chỉ thoảng như lời thì thầm, cậu ta nói thêm. “Bố tôi có đóng góp chút ít cho các dự án này. Chính vì thế tôi lại càng phải cẩn thận.”

“Tôi hiểu. Tôi không hề muốn khơi gợi lại những chuyện buồn trong quá khứ đâu.”

“Tôi đã cân nhắc rất nhiều mới quyết định. Đáng lẽ tôi đã có thể tránh xa ông, nhưng nếu chuyện đó có thật thì về lâu về dài sẽ càng nảy sinh lắm phiền toái.” Với tay lấy cốc trà, cậu ta nói, mắt nhìn thẳng mặt Honma. “Dù vậy, tôi phải cảnh báo ông trước. Nếu ông thuộc đám phóng viên thích đào xới chuyện đời tư rồi đưa lên mặt báo những lời dối trá, ông sẽ phải hối tiếc.”

Một nỗ lực dũng cảm cuối cùng. Nhưng ai có thể trách móc cậu ta được? Rốt cuộc cậu ta phải ngồi đây vì mối quan hệ cũ với Kyoko.

Honma cố nặn ra một nụ cười rồi nói, “Về chuyện đó thì cậu không phải lo.” Rồi anh kể cho cậu ta nghe những chuyện gần đây về Kyoko, chuyện cô ta đóng giả Shoko Sekine, chuyện hai người bọn họ biến mất - mọi chuyện ngoại trừ việc anh nghi ngờ cô ta giết người. Để lộ ra thì cậu ta sẽ lập tức câm như hến ngay.

Kurata hầu như chẳng phản ứng gì cho đến khi Honma nhắc chuyện Kyoko biến mất khi vị hôn phu của cô ta biết về vụ phá sản của Shoko. Nhổm người khỏi ghế, cậu ta nói, “Tôi chưa từng nghe một câu chuyện nào ngu ngốc như thế này cả!”

“Ngu ngốc?”

“Kyoko sẽ không bao giờ giả danh một người bị phá sản.”

“Cô ta không hề biết chuyện đó.”

“Ông nghĩ cô ta giả dạng người khác mà chẳng buồn tìm hiểu những thông tin cơ bản như thế sao?”

“Có vẻ đúng là như thế đấy.” Honma đặt một tay lên trán, rồi đột ngột hỏi: “Cậu nói không thể có chuyện đó bởi vì Kyoko có thành kiến với thẻ tín dụng, vay nợ và những chuyện tương tự phải không?”

Kurata gật đầu. “Cô ta ghét chúng. Cực kỳ căm ghét. Cô ta luôn tránh xa chúng.”

Thảo nào, Honma nghĩ. Thông tin hoàn toàn ăn khớp với một đặc điểm lạ lùng là Kyoko khi giả làm Shoko đã không sở hữu chiếc thẻ tín dụng nào. “Đúng vậy, có rất nhiều người không tin tưởng vào tấm thẻ nhựa.”

“Chừng đó còn chưa đủ,” Kurata nóng nảy nói.

“Vậy còn gì nữa?”

“Còn có nhiều chuyện ẩn đằng sau nữa kia.”

Một nhóm các ông già - có vẻ làm cùng một công ty, giờ đều đã nghỉ hưu - kéo nhau bước lên chiếu rơm, chọn ngồi vào mấy chiếc bàn gần chỗ đám phụ nữ trung niên. Họ gọi nhân viên phục vụ rồi bắt đầu nhặng xị chọn món như đám con nít. Honma rời mắt khỏi họ, quay sang nhìn thẳng vào Kurata, “Vậy thì là chuyện gì?”

“Gia đình Kyoko tan vỡ, từ rất lâu rồi, vì các khoản nợ.” Giọng cậu ta đột nhiên nhẹ hẳn đi, như thể chủ đề này đòi hỏi một âm điệu khác hẳn, âm dài bị quên lãng và không hề quen tai. “Bọn họ không thể thanh toán tiền nhà và phải vội vã bỏ quê ra đi. Đó cũng chính là lý do khiến tôi và Kyoko ly hôn.” Tay cậu ta nắm lại trong lòng. Cậu ta nới lỏng cà vạt. “Khi cô ấy lấy tôi, bọn họ đã chuyển tên cô ấy khỏi hộ khẩu gia đình ở Mureyama, thuộc tỉnh Fukushima. Nhưng lại bổ sung một dòng bên dưới, cho biết cô ấy lấy ai, và địa chỉ hộ khẩu gia đình tôi. Nên khi cô ấy sống cùng tôi và không hề dính dáng gì, đám người thu nợ vẫn đến quấy rầy. Bọn chúng tìm được địa chỉ ở đây, rồi tới gõ cửa nhà chúng tôi. Gia đình Kyoko đã chuyển đi vào mùa xuân năm 1983, bốn năm trước khi chúng tôi lấy nhau. Đám người cho vay vẫn tiếp tục tính nợ suốt khoảng thời gian đó, khiến cho khoản lãi suất tăng lên chóng mặt. Chúng dùng mọi mưu kế để bắt cô ấy trả nợ. Đến cuối cùng, chúng tôi quyết định rằng điều tốt nhất chúng tôi nên làm, vì tất cả mọi người, chính là chia tay.”

chẳng có mấy tiếng tăm, cạnh đó cô ta viết thêm, “Nhân viên đánh máy”. Công ty này đặt trụ sở tại Chiyoda, trung tâm Tokyo. Cô ta vào làm từ tháng Tư năm 1985 và nghỉ việc vào tháng Sáu năm 1986. Thứ ba là Công ty Kế toán Kiểm toán Ariyoshi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Miyuki Miyabe

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.