Honma hẹn gặp vào thứ Bảy. Bước tiếp theo, anh lại tới Utsunomiya.
Trên đường về đó, tâm trí anh như lắc lư cùng nhịp chuyển động của chuyến tàu. Anh vẫn chưa nhận được tin tức gì từ Tamotsu. Lúc rời Tokyo cậu ta có vẻ rất tự tin, nhưng liệu cậu ta có thực sự tin rằng mình đủ sức xới tung từng góc sân trường không nhỉ? Thậm chí Honma từng định bảo cậu ta khoan đào xới. Nếu bọn anh tóm được Kyoko Shinjo thì việc tìm cái xác để sau cũng được. Dẫu sao thì vẫn còn có một tia hy vọng cơ mà...
Honma chỉ để lại lời nhắn, nhưng ngay khi bước ra khỏi cánh cửa quay, anh đã nghe thấy có tiếng người gọi mình. Ở phía đằng xa của phòng chờ nhà ga là đôi vai bè bè cùng nụ cười toe toét quen thuộc.
Ở bên ngoài, gió bấc thổi từ đồng bằng châu thổ Kanto về lạnh giá, buốt đến tận xương. Thật nhẹ nhõm khi leo lên bên ghế hành khách của chiếc xe tải nhỏ hiệu Honda. Trong vài phút đầu, Honma phải xoa nắn đầu gối để giúp máu tuần hoàn trở lại.
“Cháu có vào việc cần kể với chú,” Tamotsu nói trước.
“Được đấy, nhưng để tôi kể trước đã,” Honma ngắt lời cậu ta. “Ngày thứ Bảy tới đây, chúng ta sẽ gặp Kyoko Shinjo. Cháu có biết người ta thường bảo đời có những việc còn hơn cả tiểu thuyết không?”
Tamotsu chớp mắt sửng sốt khi nghe Honma thuật lại những tin tức mới nhất. Tamotsu hai lần nhắc anh nói chậm lại. Cuối cùng, cậu ta tấp chiếc xe tải vào lề, tắt máy, thổ lộ rằng cảm thấy quá kinh hoàng. Phải mười phút sau cậu ta mới khởi động lại xe.
“Chú nói thứ Bảy ạ? Là ngày kia. Cháu đi cùng chú được không?”
“Tất nhiên rồi.”
“Chú nhớ chú đã hứa gì không? Để cho cháu nói chuyện với ả ta trước ấy.”
“Chú nhớ.”
Tamotsu đánh tay lái cho chiếc xe rẽ ở đoạn ngã tư, ngay khi đèn tín hiệu chuyển sang màu đỏ. “Trước khi về nhà, cháu muốn đưa chú tới xem trường cháu.” Cậu ta nói rồi tiếp tục cho xe chạy thẳng, đôi tay nắm chặt vô lăng. “Nó nằm ngay gần công viên Hachiman Yama.”
Xe chạy băng băng qua những con phố mà Honma từng ghé trong chuyến đi lần trước, chẳng mấy chốc bọn họ đã tới một con dốc, từ đấy đánh mắt nhìn ra xa là những ngọn đồi xanh xanh. Thành phố này có rất nhiều không gian rộng rãi thoáng đãng, một khung cảnh tuyệt đẹp mà dân Tokyo chưa khám phá ra. Sân chơi của ngôi trường mà Tamotsu và Shoko từng theo học không bé nhỏ như một sân chơi bóng rổ mà đủ rộng để cùng lúc tổ chức một trận bóng bầu dục và một trận bóng chày. Ngôi trường bê tông màu xám cao bốn tầng có vẻ xa xăm hẳn. Những hàng cây anh đào bao quanh toàn bộ sân. Hẳn khung cảnh nơi đây đẹp tuyệt vào tháng Tư.
“Cháu sẽ không thể nào đào xới toàn bộ khu vực này được.”
Một đám trẻ mặc đồng phục thể dục màu hạt dẻ đang học nhảy cao. Hai mươi hay ba mươi đứa cả thảy, có lẽ đều là học sinh phổ thông. Giáo viên phụ trách chúng thổi còi liên hồi.
“Cháu đã hỏi hết đám bạn của mình, bọn cháu cố gắng tái hiện ngôi trường và sân trường thời cả lũ còn học ở đây.” Tamotsu nói, hai tay giơ ra nắm lấy tường hàng rào Honma nhìn cậu. “Cháu nói ‘tái hiện’ nghĩa là sao?”
“Toàn bộ chỗ này đã được xây dựng lại cách đây năm năm.”
“Ồ.” Vậy thì chuyện gì cũng có thể xảy đến cả.
Tamotsu gãi đầu. “Họ đã di chuyển chỗ của tòa nhà, vì thế ngay bây giờ cháu không biết mộ con chim chết tiệt kia ở đâu.” Cậu ta cười vang.
Honma lại nhìn chàng trai. Cậu ta vui gì chứ nhỉ?
“Cháu đã định gọi cho chú,” Tamotsu nói. “Không phải cháu bó tay đâu, chỉ là cháu nghĩ cần phải kiểm tra lại một số chi tiết trước đã.”
Cậu ta tiếp tục kể, hai năm trước, tức là vào mùa xuân năm 1990, lúc hoa anh đào nở rộ, một cô gái, hẳn là Kyoko Shinjo, tới chơi ở sân trường này.
“Ồ, thật sao?”
Tamotsu tựa vào hàng rào, chậm rãi gật đầu. “Thật ạ. Một giáo viên cũ của bọn cháu, cô Kina đã dạy từ thời bọn cháu còn học ở đây. Giờ cô đã ngoại ngũ tuần nhưng có trí nhớ sắc nét hơn bất cứ người thủ thư nào. Cô ấy đã kể cho cháu nghe chuyện này.” Cô ấy còn khẳng định bức ảnh của Kyoko. “Nói rằng nhớ được vì cô gái đó quá xinh đẹp.”
“Bà ấy gặp cô ta chính xác là ở đâu? Có hỏi xem cô ta đang làm gì không?”
“Đó là một buổi chiều thứ Bảy. Kyoko vào thẳng sân trường, tiến lại ngay chỗ đằng kia.” Tamotsu vừa nói vừa đưa tay chỉ về rặng anh đào. “Cô ta loanh quanh như thể đang ngắm anh đào nở, việc này khá là bình thường. Rất nhiều người sống gần đây, thậm chí cả khách du lịch thường đến ngắm hoa. Lúc đầu cô Kina chẳng để tâm lắm. Nhưng rồi thấy cô gái đứng đó hồi lâu thì cô giáo tôi bắt đầu lo lắng và đi ra hỏi chuyện. Cô ta mặc bộ váy và áo khoác màu đen, hầu như không trang điểm. Giống người dự đám tang vậy.”
Khi cô giáo Kina lại gần, cô gái trẻ nói là mình mải ngắm hoa anh đào đến quên hết ý niệm về thời gian. Nhưng có điều gì đó không ổn lắm, vậy nên cô Kina hỏi cô ta vì sao lại tới đây. “Chú biết cô ta trả lời sao không? Cô ta đến thay mặt cho một người bạn.” Honma ngước mắt nhìn những tán anh đào rụng hết lá. Đến thay mặt cho một người bạn.
“Cô Kina hỏi bạn cô ta có phải là người ở vùng này không. Cô gái đó gật đầu. Chú thấy không? Và... chú sẵn sàng nghe tiếp chứ?” Tamotsu hít một hơi dài. “Cô ta nói bạn cô ta đã từng học ở đây, và rất yêu ngôi trường này. Bạn cô ta từng kể chuyện chôn một con chim trong sân trường. Nhưng tất nhiên cô ta không biết chỗ chôn.” Kyoko đã thay mặt Shoko tới đây để hồi tưởng quá khứ.
“Cô Kina bắt đầu nghi ngờ và hỏi thêm một vài câu nữa. Bạn cô ta giờ ở đâu, sao cô ấy không tự về trường?” Lúc đầu cô ta không trả lời, nhưng cuối cùng thừa nhận rằng bạn cô ta đã chết.
Honma đứng cạnh Tamotsu, vai chạm vai. Bọn trẻ đang chạy đùa nghịch, đuổi nhau chạy lòng vòng. Honma có thể cảm nhận được mùi đất xung quanh.
“Cháu nghĩ là cháu làm không đến nỗi nào, phải không chú?” Tamotsu nói, quay người bước khỏi chỗ hàng rào. “Cháu đang nghĩ nên báo cho thầy hiệu trưởng và hội phụ huynh để xin phép đào xới trên sân trường. Cũng đáng thử lắm chứ. Cháu dám cá cô ả Kyoko tới đây để chôn Shoko. Nếu chúng ta đào lên thì sẽ tìm được cô ấy.”
Mặt sân dưới chân họ là đất nện, khô và cứng. Honma tựa vào hàng rào, đầu các ngón tay bám vào dây xích thép. “Vậy là Kyoko từng tới đây,” anh nói, cẩn trọng lựa chọn từ ngữ. “Nhưng tôi vẫn cho rằng Shoko không được chôn ở quanh đây đâu.”
Tamotsu nhìn thẳng vào mặt anh. “Sao lại không ạ? Nhưng cháu nghĩ, chú đã cất công đi chừng ấy đường đất tới đây...”
“Cô ta không thể chôn bạn cậu ở đây được. Ý tôi là cô ta có ý định đó, nhưng rồi không thực hiện được, quá sức mạo hiểm. Dẫu sao thì đây là sân trường. Sẽ có người nhìn thấy. Tôi đoán cô ta đã tới đây, xem xét một vòng và thấy là bất khả thi.”
“Nhưng mà...”
Honma nói tiếp, giọng vẫn rất bình thản. “Theo như tôi đoán, Kyoko Shinjo đã chôn đầu Shoko ở nơi an toàn nhất mà cô ta tìm thấy, một nơi nào đó. Như vậy hợp lý hơn. Tất nhiên cô ta không hề nghĩ phần thi thể ở Nirazaki bị lộ. Có lẽ cô ta nghĩ phần thi thể đó sẽ bị quẳng vào bãi rác.”
Tamotsu vẫn đứng sững. Một tiếng còi tuýt lên, đám học sinh mặc đồng phục chạy khỏi vạch xuất phát.
“Cô ta muốn chôn cái đầu ở một nơi mà không ai phát hiện ra. Khi hoàn thành, cô ta tới đây để chôn theo những ký ức của Shoko. Cô ta không thể yên lòng nếu không về lại nơi Shoko mong muốn được an táng.” Cũng giống Makoto và Kazzy chôn ký ức về con Đầu Đất.
Tiết mùa xuân, những cánh hoa vương trên tóc, Kyoko từng đến và đứng bên dưới những tán hoa anh đào. Có phải đấy là cách cô ta cầu xin Shoko tha thứ cho mình? Hay bởi cô ta coi trọng việc ngắm quãng đường ấu thơ của Shoko, dù chỉ một lần?
Bạn cô ta đã chết.
“Cháu hiểu, nhưng nếu thế thì đầu Shoko được chôn ở đâu? Cô ta đã giấu nó ở chỗ nào?” Tamotsu buồn bã hỏi.
Chỉ có một người mới có câu trả lời chắc chắn.
Lại một hồi còi nữa cất lên. Tiếng còi như tê cóng giữa bầu trời sáng sủa lạnh giá trong khi đám học sinh bắt đầu xuất phát, hơi ráng sức ngược chiều cơn gió.
“Trở lại Tokyo thôi,” Honma nói. “Chúng ta còn có một cuộc hẹn đang chờ.”