Mãi gần chín giờ, Jun Kurisaka mới đến.
Lúc ấy, tuyết đã phủ ngập trên những con đường và những mái nhà đến cả tấc. Sau khi mặt trời khuất dạng, gió mùa thổi càng lúc càng mạnh, cuốn theo tầng tầng lớp lớp những mũi tên tuyết trắng nhỏ xíu đâm xuyên qua bầu không khí lạnh lẽo. Quãng sáu giờ, Honma đã tự nhủ rằng Jun sẽ không đến. Cậu ta không gọi điện báo, nhưng đầu tiên là bản tin thời sự, tiếp đó là tờ Tin tức buổi tối được đưa tới, đều cảnh báo về trận bão tuyết. Đến bảy giờ, khi bản tin thời tiết tường thuật rằng không chỉ các chuyến tàu của hãng vận tải Yamanote mà toàn bộ xe lửa của Chuo và Sobu cũng đều bị ngưng trệ, Honma hoàn toàn tin chắc mình đã đoán đúng.
Jun sống ở Funabashi, thuộc khu vực ngoại ô phía Đông của Tokyo. Honma mới đến đó mỗi một lần, từ rất nhiều năm trước. Anh không nhớ nổi vì sao mình tới đó, nhưng vẫn mường tượng được rằng sau khi rời khỏi ga tàu, anh còn phải ngồi xe bus chừng hai ba mươi phút nữa. Thế đấy, giữa trời đêm, với tình trạng thời tiết như thế này, thật khó lòng hình dung cảnh ai đó ngược lên mạn Bắc thành phố, tiếp đó phải băng qua vịnh để đến Chiba. Ngay những ngày đẹp trời, mỗi lượt đi về cũng mất ít nhất một tiếng rưỡi đồng hồ, kể cả thời gian chuyển tàu và chờ tàu. Nếu Jun muốn vượt qua quãng đường đó vào một đêm như đêm nay, nhất định phải có việc gì nghiêm trọng lắm.
Điều này khiến Honma thấy bất an. Cũng có thể coi như một dự cảm.
Honma và Makoto vừa ăn xong thì chuông cửa réo inh ỏi. Trông Jun hao gầy hơn mức Honma còn nhớ. Tất nhiên, vào tiết trời đông giá, ai cũng có vẻ co rút lại chút ít, nhưng những đường nét hốc hác trên mặt Jun có lẽ không chỉ vì lạnh.
Jun đã ăn tối nên Makoto chỉ cần pha cà phê cho hai người rồi nhanh chóng đi tắm. Honma đã dạy thằng bé không được tham gia các cuộc chuyện trò của người lớn nếu không được phép; đây là một nguyên tắc bất đi bất dịch. Thêm nữa, dù có đúng là “chú” hay không, thằng bé cũng không thực sự quen biết Jun. Về khoản này thì Honma cũng chẳng hơn gì. Chàng trai trẻ này cao vống lên từ bao giờ vậy nhỉ?
“Giờ cậu bao nhiêu tuổi rồi?” Honma hỏi luôn.
“Hai mươi chín ạ,” Jun đáp. “Cũng đã bảy năm rồi. Cháu nghĩ cháu đã mất liên lạc kể từ khi cô Chizuko gửi tặng món quà mừng tốt nghiệp, ngay trước khi cháu bắt đầu đi làm.”
À, đúng vậy, Chizuko đã từng đau đầu vì món quà ấy: Người ta tặng gì cho một người sắp vào làm tại một ngân hàng nhỉ?
“Cậu vẫn làm ở chi nhánh Kanda à?” Honma hỏi sau khi đào xới trí nhớ của mình. Nhưng thuộc ngân hàng nào nhỉ? Daiichi? Hay Sanwa?
“Cháu được điều đi hầu khắp các nơi. Kanda, Oshiage, giờ là Shibuya. Nhưng trong năm nay cháu lại sắp chuyển tới nơi khác.”
“Chắc là công việc áp lực lắm.”
“Cháu không thể than phiền về nó được. Tình hình toàn giới tài chính bây giờ đều thế cả. Cháu cũng không ngại chuyển địa điểm công tác. Cháu cảm thấy đã tìm được nghề phù hợp. Thế nên chừng đó cũng đủ làm cháu hài lòng rồi.”
Chuyển địa điểm công tác, điều này đồng nghĩa với một sự khởi đầu. Honma gật gù như thể theo kịp mạch chuyện. Đến nước này thì quá trễ rồi, không hỏi được cậu ta làm ở ngân hàng nào nữa.
“Nhưng mà chú Shunsuke, chú cũng được điều đi khắp các khu vực ngoại ô phải không ạ?” Khuôn mặt chàng trai bất chợt lộ nét lúng túng. “Cháu rất tiếc...”
Lại nữa rồi, Honma nghĩ. Thứ nghi thức xã giao đó.
“Cháu thậm chí còn chưa gửi lời chia buồn.”
Chưa. Cũng đã ba năm rồi, nhưng với Jun mọi chuyện cứ như vừa hôm qua vậy. Chàng trai cứ nhìn chằm chằm chiếc cà vạt hiệu Dior của cậu ta. “Cháu rất tiếc về chuyện của cô Chizuko. Và cả việc cháu không đến dự đám tang. Thực sự cháu không muốn biện hộ gì cả.”
“Cũng chẳng hay ho gì lắm, tin tôi đi. Tôi ước sao có thể mời mọi người đến vì một lý do vui vẻ hơn.”
“Ít nhất hãy để cháu thắp cho cô một nén nhang. Đó là việc đầu tiên cháu nên làm.” Jun áy náy cựa người trên ghế rồi bước tới chỗ bàn thờ. Không một lời nào được phát ra về chủ đề này nữa. Honma không biết Jun đang thận trọng hay chỉ đơn giản là bối rối; dù sao thì anh cũng thấy rất cảm kích.
“Nào!” Anh giục. “Có chuyện gì quan trọng đến độ có thể lôi cậu ra khỏi nhà giữa tiết trời như thế này? Tôi nghĩ chúng ta đề cập càng sớm thì càng tốt.”
Jun lại ngồi đối diện Honma, mắt cậu ta vẫn cụp xuống. Đôi môi run run. Cuối cùng, cậu ta nói rất khẽ, “Phải mất một thời gian dài cháu mới đi đến quyết định...”
Honma khuấy cà phê trong cốc mà không nói chen vào. Chiếc radio không thấm nước của Makoto đang phát ra tiếng nhạc làm nền cho khung cảnh này. Thằng bé bắt đầu nghe nhạc trong lúc tắm từ bao giờ vậy nhỉ? Jun vẫn không nói gì thêm, vì vậy Honma lại phải lên tiếng. “Cậu định kể cho tôi không đây?”
Jun gật đầu, rồi chậm rãi ngước mắt lên. “Cháu ngần ngại vì không biết có nên đường đột làm phiền chú không. Chú là thám tử lão làng, thế nên cháu biết chắc chú rất bận. Nhưng khi mẹ cháu kể rằng chú xin thôi việc...”
Honma chau mày. Nếu Jun đến tìm một thám tử “lão làng”, một thanh tra cảnh sát có thời gian rỗi, chắc chắn chỉ vì một trong ba nguyên nhân. “Xem nào. Cậu phải đối đầu với một tay mafia nào đó. Hay một anh bạn tặng cho cậu một món quà là đồ trộm được. Hoặc ai đó thó chiếc xe của cậu, ít lâu sau cậu lại thấy nó được chào bán ở khu xe cũ với biển đăng ký mới. Có phải chuyện gì tương tự vậy không?”
“Không, không phải đâu ạ, hoàn toàn không giống thế.”
“Ừm, vậy thì là chuyện gì được?”
Jun húng hắng trong họng. “Cháu... ừm, cháu đã đính hôn.”
Vẻ mặt cậu ta nghiêm trang khiến Honma muốn bật cười. “Tuyệt quá còn gì!”
“Không tuyệt đâu ạ,” Jun đáp lời. “Vị hôn thê của cháu đi mất rồi, cô ấy biến mất tăm. Cháu cần chú giúp tìm ra cô ấy. Công việc của chú là tìm người phải không ạ? Cháu dám chắc chú làm sẽ tốt hơn nhiều so với việc cháu cứ dò dẫm loanh quanh thế này. Chú nghĩ sao ạ?”
Jun chồm nửa thân trên bàn, đôi tay cậu ta khoanh lại, ánh mắt khẩn nài. Honma không biết nên nói gì, anh chớp chớp mắt rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuyết vẫn rơi. “Tôi không biết gì về toàn bộ câu chuyện,” anh nói, “nên tôi sợ rằng...”
Jun lại nhích người tới trước thêm chút nữa. “Cháu sẽ kể tường tận mọi chuyện.”
Honma giơ một bàn tay ra chặn. “Dừng lại, cậu tạm dừng tại đó đã. Tôi có điều cần làm rõ.”
“Vâng.” Jun ngồi lại ngay ngắn.
“Vị hôn thê của cậu đã mất tích. Không rõ địa điểm.”
“Vâng, đúng thế ạ.”
“Giờ cậu muốn tôi tìm cô ta.”
“Vâng.”
“Được rồi, thường thì những vụ tôi nhận điều tra cũng chẳng có mấy thông tin hơn thế. Cậu hiểu điều này chứ?”
Jun định nói gì đó, nhưng rồi chỉ ngậm miệng, gật đầu.
“Ừm, vậy còn về thời gian, cậu cũng sẽ cho tôi biết chứ? Không phải tôi hứa hẹn sẽ nhận lời, nhưng nếu chuyện thực sự nghiêm trọng, chắc chắn tôi không thể ngoảnh mặt làm ngơ được rồi.”
Jun không giấu nổi vẻ hăm hở muốn kể ra câu chuyện. “Vâng!”
“Được rồi, vậy thì phiền cậu mở ngăn kéo đằng kia và lấy cho tôi thứ gì đó để ghi chép!”
Ngay lập tức, cậu ta chìa ra một cuốn vở của Makoto cùng một cây bút bi.
“Ừm... giờ cháu nên bắt đầu từ đâu ạ?” Jun hỏi.
“Để tôi hỏi cậu vài câu nhé! Tên cô ta là gì nhỉ?”
Trông Jun có vẻ bớt căng thẳng hơn. “Shoko Sekine.”
Honma đưa cho Jun cây bút để cậu ta viết rõ cái tên. “Bao nhiêu tuổi?”
“Năm nay là hai mươi tám.”
“Công chức à?”
“Không ạ. Cô ấy làm việc cho một khách hàng của cháu. Đã từng làm việc thì đúng hơn, giờ cô ấy biến mất rồi còn đâu.”
“Tên công ty đó là gì?”
“Công ty Cung ứng Máy móc Thiết bị Imai. Bọn họ bán buôn các loại máy đếm tiền. Gần đây thì họ mở thêm dịch vụ cho thuê trang thiết bị tự động cho các văn phòng. Nhưng quy mô công ty nhỏ lắm, chỉ có hai nhân viên mà thôi.”
“Hai người, kể cả cô ta phải không? Được rồi, vậy cậu quen cô ta từ lúc nào?”
Jun suy nghĩ một lúc. “Ừm, cách đây hai năm, năm 1990, quãng tháng Mười ấy ạ. Mà không phải, trước kỳ nghỉ tháng Chín mới đúng. Chúng cháu bắt đầu hẹn hò từ dạo đó.”
Hôm nay là 20 tháng Giêng năm 1992, như vậy họ đã yêu nhau được gần một năm bốn tháng. Cũng không phải quá nhanh khi tính đến chuyện hôn nhân. Thậm chí chừng ấy thời gian có thể coi là bình thường.
“Và hai người đã đính hôn?”
“Vâng, dịp Giáng sinh năm vừa rồi.”
Honma không thể không bật cười. Sẽ có người gọi đó là thời điểm điển hình. “Có tổ chức lễ đính hôn hẳn hoi không?”
Jun có vẻ không thoải mái. “Không ạ. Bọn cháu ngầm giao ước với nhau thôi. Nhưng cháu đã tặng nhẫn cho cô ấy.”
Bút trong tay, Honma đưa mắt nhìn Jun. “Cô cậu bị cha mẹ phản đối à?”
Jun thận trọng gật đầu.
“Cha mẹ cô ấy hay cha mẹ cậu?”
“Cha mẹ cháu. Gia đình Shoko không còn ai cả.”
“Ồ...” Một việc bất thường đối với một người chỉ vừa mới hai mươi tám tuổi.
“Cô ấy là con một. Bố qua đời khi cô ấy còn học tiểu học. Bị bệnh gì đó, cô ấy chưa bao giờ chịu nói chính xác căn bệnh. Mẹ cô ấy mới mất hai năm trước.”
“Tôi đoán cũng do bệnh.”
“Không, do tai nạn ạ.”
Bên dưới cái tên “Shoko Sekine”, Honma viết, “Cả bố lẫn mẹ đều mất.”
“Vậy là cô ta sống một mình.”
“Vâng. Cách đây không xa lắm, ở ngay quận Suginami, trong một căn hộ ở Honancho.”
“Quê gốc của cô ta thì sao? Cậu đã bao giờ hỏi chưa?”
“Có chứ ạ. Là Utsunomiya, chỗ ấy chỉ cách Tokyo vài giờ tàu về phía Bắc. Nhưng như cháu đã nói đấy, bố Shoko mất khi cô ấy còn nhỏ. Cô ấy hầu như chẳng có chút kỷ niệm đẹp đẽ nào về vùng đất ấy, bởi vì cả nhà phải quần quật kiếm sống, không nhờ vả gì được bà con họ hàng. Cô ấy không bao giờ muốn quay lại đó, thậm chí còn thẳng thừng từ chối kể về quê quán của mình.”
“Nhưng còn các mối quan hệ họ tộc...?”
“Shoko chỉ có một mình.”
Một thân một mình, ngoại trừ Jun. Qua cách cậu ta gọi tên Shoko, có thể thấy cậu ta chính là bạn đồng hành, người tri âm tri kỷ duy nhất của cô. “Cậu có biết gì về các công việc cô ta từng làm không?”
Trông Jun lại có vẻ không thoải mái lắm. “Sau khi tốt nghiệp cấp ba ở Utsunomiya, cô ấy xuống thẳng Tokyo. Đấy là tất cả những gì cháu biết...” Rồi cậu ta thận trọng ướm lời, “Nhưng mà khi người ta hẹn hò với một cô gái, chẳng ai lại đi hỏi những chuyện học hành hay việc làm của cô ấy cả!”
“Ồ, vậy sao?” Honma hờ hững. “Nhưng nếu nói cậu không hề nghĩ đến những chuyện đó thì là hoàn toàn dối trá.” Anh từ từ nhớ lại. Anh đã nghe Chizuko kể một đôi điều. Về anh họ của cô, tức bố Jun, và gia đình của anh ta: Vị thế xã hội của họ, với những suy nghĩ mang tính định kiến đối với học vấn và nghề nghiệp. Khi Chizuko lấy Honma, cô đã phải đối diện với đủ các thể loại phiền toái như thế. Một cảnh sát ấy à? Nghề đó chẳng có tương lai đâu! Mặt khác, bố của Jun ngay sau khi tốt nghiệp từ một trong những trường hàng đầu cả nước đã vào làm ở một công ty danh giá, ông ta lại ghi điểm khi cưới con gái của vị khách hàng CEO nổi bật nhất. Một tên khốn, nhưng rất lõi đời. Chẳng trách vợ hắn có cách nhìn tương tự.
Xét cho cùng, Jun vẫn là con trai bọn họ.
Jun cụp mắt khi bị Honma nhìn chằm chằm. Cốc cà phê trong tay cậu ta đã nguội ngắt. Một lớp váng đóng đặc trên bề mặt chiếc cốc.
“Xin chú hãy tin cháu, đừng đánh đồng cháu với những người còn lại trong gia đình.” Cậu ta dằn mạnh chiếc cốc lên bàn. “Cháu chỉ cần một cô gái luôn vui tươi và hiểu ý cháu. Chuyện học vấn hay cả mớ rác rưởi tương tự chẳng có nghĩa lý gì cả.”
“Chẳng có gì rác rưởi ở đây cả,” Honma nói.
“Sẽ là như thế nếu chú quá coi trọng chúng!”
Makoto đã tắt đài. Giọng nói của Honma vống lên to một cách bất thường trong căn phòng khách yên tĩnh. “Ý cậu là bố mẹ cậu không nghĩ cô ta hợp với cậu.”
“Vâng...”
“Cậu đã bao giờ sắp xếp cho bọn họ gặp nhau chưa?”
“Một lần rồi ạ. Mùa thu năm ngoái.”
“Và?”
“Cháu đoán là đến các lực lượng đàm phán của người Campuchia cũng còn thân thiện hơn bọn họ.”
Honma phải bật cười.
“Thế nên cháu đã quyết định,” Jun kể tiếp, “và cầu hôn cô ấy. Không cần tổ chức lễ cưới, chỉ cần dọn về chung nhà, thế là xong, cháu đã nghĩ như vậy đấy.”
Thời nay đầy người làm như thế.”
“Cậu không sợ sếp của mình coi đó là việc chẳng hay hớm gì sao?”
Lần đầu tiên trong suốt buổi tối, Jun mỉm cười, “Khả năng của cháu cũng không tệ nên chắc sẽ không mất việc vì những chuyện linh tinh như thế.”
Quả là thế, có thể nhận ra khả năng của Jun qua ngoại hình của cậu ta. Quen với việc nhìn người trong suốt hai mươi năm trời, người ta sẽ rất nhạy khi tiếp xúc với mọi người, cũng giống như một đầu bếp biết chắc con dao có sắc hay không mà chẳng cần phải thử cắt nhát nào.
Nếu Jun đắm đuối đến mức này, chắc chắn Shoko Sekine phải xinh đẹp lắm. Lại thông minh nữa. Trẻ trung, tự lực hoàn toàn nhưng vẫn kiên quyết “đói cho sạch...” Không chịu dạt vào mấy hộp đêm như nhiều cô gái thời nay, cho dù thế giới của các câu lạc bộ đêm vốn được coi là thiên đường bóng tối và cũng đồng nghĩa với việc kiếm tiền dễ như bỡn. Nhất định không, cô ta có những nguyên tắc riêng.
“Cậu có nghĩ có thể nào cô ta không muốn dính dáng sâu hơn nữa, bởi vì dẫu sao bố mẹ cậu cũng phản đối ra mặt không? Vậy nên cô ta chọn cách bỏ đi?” Honma cắn môi. Anh suýt nữa thốt ra từ “từ bỏ”.
Ánh tăm tối phủ đầy đôi mắt Jun. Mắt vốn được mệnh danh là “cửa sổ tâm hồn”. Lúc này mắt cậu ta như đang nhìn vào một gian nhà trống không một ánh đèn le lói.
“Cậu có chút manh mối nào trước việc cô ta biến mất không?”
Hồi lâu Jun chẳng buồn nói năng gì. Makoto choàng chiếc khăn tắm ngang vai lén nhìn vào phòng. Honma lừ ánh mắt “ở yên ngoài đó” về phía thằng bé. Makoto gật gật đầu rồi quay người biến mất ở góc nhà.
“Chú nghe này... câu chuyện chúng ta đang đề cập chẳng phải là mớ tiểu thuyết ba xu đâu!” Jun nói đầy gay gắt.
“Hẳn rồi. Cậu biết lý do cụ thể chăng? Hay cô ta để lại lời nhắn cho cậu?”
Jun lắc đầu, “Cô ấy chẳng để lại bất cứ thứ gì cả. Cháu chỉ biết nhờ xâu chuỗi các thông tin lại với nhau. Dù thế nào thì cũng chẳng thể liền mạch được.”
“Vậy cậu biết những gì rồi?” Những lời này của Honma nghe như tiếng thở dài hơn là một câu chất vấn.
Jun bắt đầu giãi bày, câu chuyện cậu ta kể cứ thế tuôn một mạch. “Sau dịp Tết, bọn cháu - chỉ hai đứa cháu mà thôi - đi mua sắm. Công ty dành cho bọn cháu một suất mua nhà giá rẻ, cháu và cô ấy quyết định mua luôn, vì thế hai chúng cháu cùng đi sắm ít đồ nội thất, rèm cửa và những thứ tương tự.”
“Tôi hiểu.”
“Sau khi đã mua sắm xong xuôi các món đồ dự tính, chúng cháu quyết định đi xem quần áo, cô ấy đã mua cho mình một chiếc áo len. Cô ấy định trả bằng tiền mặt, nhưng rồi phát hiện ra mang thiếu một ít.” Jun ngừng lại rồi ngước nhìn trần nhà. “Cuối cùng cháu giành trả tiền, việc mà cháu vẫn muốn làm bao lâu nay rồi. Và quá đỗi ngạc nhiên, khi biết Shoko không có một chiếc thẻ tín dụng nào. Dạo ấy ngân hàng cháu mới mở dịch vụ thẻ tín dụng một thời gian ngắn, tất nhiên vẫn còn chỗ cho một số tài khoản mới. Nhưng cháu không muốn việc công lẫn lộn chuyện tư, nên cháu không bao giờ đề cập cách mở thẻ tín dụng với cô ấy hay với bất cứ ai trong đám bạn bè.”
Tuy vậy các sếp đánh giá cậu ta qua số lượng tài khoản mới của khách. Thế nên chắc hẳn cậu có sở trường lôi kéo khách hàng.
“Nhân thể, hôm đó chúng cháu đã ngồi trò chuyện. Nhờ chuẩn bị sẵn, từ lúc ấy chúng cháu có thể sắm được nhiều thứ. Nhưng không phải lúc nào hai đứa cũng đi cùng nhau, và thật nguy hiểm nếu Shoko mang theo nhiều tiền mặt trong người. Vậy là cháu bảo cô ấy rằng, ‘Anh sẽ sắp xếp mở một tài khoản cho em, được chứ?’ Hơn nữa, khi chúng cháu lấy nhau và cô ấy đổi theo họ của cháu, chúng cháu định vẫn giữ tài khoản ngân hàng sắp mở này để phục vụ cho các khoản chi hằng ngày. Tất nhiên cháu vẫn cần giữ tài khoản và thẻ của mình để tiện cho công tác.”
Phải chăng ngày nay các cặp đôi đều suy nghĩ như vậy? Theo truyền thống, người vợ sẽ nắm giữ tài chính của cả hai vợ chồng. Jun muốn trở thành trụ cột của một gia đình, nhưng cũng không có ý định chỉ đơn giản giao hết tiền cho vợ.
“Shoko đồng ý. Nên hôm sau chúng cháu lại gặp nhau, cháu mang theo tờ khai mẫu để cô ấy điền tại chỗ.” Sau đó cậu chuyển tờ khai cho bộ phận mở thẻ tín dụng của ngân hàng. “Thường sẽ mất khoảng một tháng. Nhưng cháu có một người quen làm ở đây... Chú biết đấy, bộ phận thẻ tín dụng của các ngân hàng là nơi tập trung tạp nham các nhân viên cũ, những nhân viên văn thư kỳ cựu gần đến tuổi về hưu, những người không đủ trình độ nhưng đã gắn bó từ lâu nên không muốn sa thải, những người xin rút ở một bộ phận khác vì lý do nào đó. Trong số họ có một người vào ngân hàng cùng đợt với cháu, là Tanaka.” Vẻ mặt Jun đầy tư lự. “Cậu ấy rất giỏi, chỉ vì bị xúc phạm một lần mà ra thế. Có thể vì cậu ấy quá thông minh. Cậu ấy thể hiện thái độ bất mãn ra mặt, cuối cùng tạm thời bị điều sang bộ phận thẻ tín dụng.”
Honma gật khẽ. “Và cậu ta...?”
“... chính là người mà cháu đã nhờ xử lý nhanh đơn đề nghị mở thẻ của Shoko. Cậu ấy nhận lời ngay. Thế rồi thứ Hai tuần trước cháu nhận được một cuộc gọi...”
Honma liếc nhìn cuốn lịch. Thứ Hai tuần trước. Vậy là vào ngày 13.
“Là Tanaka, cậu ấy bảo, ‘Tớ rất tiếc, nhưng bọn tớ không thể mở thẻ cho Shoko được.’ Không chỉ thế, vấn đề còn nghiêm trọng hơn, ‘Nghe này, Kurisaka, có lẽ cậu nên điều tra thêm thông tin về cô gái này.’”
“Cậu ta có nói vì sao không?”
Jun thở dài. Cậu ta lắc lư người trên ghế một lúc rồi mới trả lời. “Cái tên Shoko Sekine nằm trong sổ đen của tất cả các tổ chức tín dụng có uy tín, cả những công ty trực thuộc ngân hàng lẫn các công ty tín dụng độc lập.”
Khi ai đó dùng thẻ ngân hàng hoặc mua sắm bằng hình thức trả góp, trước tiên một tổ chức tín dụng có uy tín sẽ thực hiện kiểm tra toàn hệ thống để đảm bảo rằng người đó không mắc nợ trong quá khứ, hoặc ít ra hiện không có khoản nợ nào quá lớn. Honma biết thừa điều này, nhưng có một chi tiết mới đối với anh. “Cậu vừa nhắc đến các tổ chức tín dụng uy tín, tức là không chỉ có một tổ chức như thế?”
“À không, có kha khá đấy ạ. Chúng thuộc các ngân hàng, các công ty tín dụng hoặc công ty tài chính tiêu dùng. Thậm chí Tokyo và Osaka cũng có các tổ chức tín dụng riêng rẽ. Tất nhiên dữ liệu được đồng bộ cả, thế nên rất dễ kiểm tra tình trạng tài chính của một ai đó, kể cả khi họ chỉ mới dùng thẻ hay vay tiền có một lần.”
“Đấy là lý do vì sao các dữ liệu như thế được dùng để nhận diện cá nhân.”
“Đúng rồi ạ. Lúc bấy giờ, cháu rất sốc. Bởi vì Shoko nói rằng cô ấy chưa từng sở hữu chiếc thẻ tín dụng nào. Vậy thì làm sao cô ấy lại vào sổ đen được chứ?”
“Có thể họ nhầm người thì sao?”
“Đó chính xác là ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu cháu. Trên thực tế, cháu đã nổi điên lên với Tanaka, thậm chí có phần lỗ mãng nữa. Chẳng mấy chốc bọn cháu cãi nhau, rồi cậu ấy gắt lên, ‘Chỗ bọn tôi không bao giờ mắc phải những lỗi như thế!’”
Jun thở gấp, dường như việc kể lại câu chuyện cũng khiến cậu ta phải vận hết sức lực.
“‘Không, không hề,’ cậu ấy bảo cháu, ‘không có chuyện nhầm lẫn nào cả.’ Sao cháu không nghĩ ra chắc cậu ấy đã phải kiểm tra lại rồi nhỉ?” Tanaka giận dữ bảo Jun tự đi mà hỏi Shoko. “Cháu vẫn cứ khăng khăng là người ta nhận nhầm người. Ý cháu là, tất cả những gì mà hiệp hội thẻ tín dụng có chỉ là một cái tên, ngày tháng năm sinh, nghề nghiệp, nhiều lắm là kèm thêm địa chỉ liên lạc, phải không nào? Họ không nhập dữ liệu về hộ khẩu thường trú. Sẽ ra sao nếu người ta chuyển chỗ ở? Hoặc là nhảy việc, khi đó nơi làm việc cũng sẽ thay đổi. Nếu chỉ còn lại một cái tên kèm ngày tháng năm sinh, có thể xảy ra trùng hợp lắm chứ.”
Về điểm này thì chẳng có gì cần tranh cãi. Honma nhớ lại một anh bạn đồng nghiệp từng bất ngờ nhận điện thoại từ một công ty thẻ tín dụng mà anh ta chưa bao giờ nghe đến. Khi anh ta nhờ họ kiểm tra lại, hóa ra có người trùng tên, và gần như trùng số điện thoại, trên thực tế chỉ khác nhau mã vùng. “Tôi đồng ý với cậu. Tiếp theo thì sao?”
“Cháu không muốn những thông tin tầm phào này lọt đến tai Shoko, nhất là khi chỉ do nhầm lẫn mà ra. Vì vậy cháu gọi lại cho Tanaka, xin lỗi rồi nhờ cậu ta kiểm tra lại kỹ hơn. Những thông tin đó do ai cung cấp? Chứng cứ đâu? Nếu cháu thuyết phục được cậu ta tìm hiểu lại lần nữa, chắc chắn cậu ta sẽ phát hiện ra chỗ nhầm lẫn.”
Honma cau mày. “Quy trình chỉ đơn giản như thế thôi sao?”
“Chắc chắn rồi. Đấy là...” Jun ngừng lại trong giây lát. “Ừm, trên thực tế thì không. Người duy nhất có quyền đệ đơn phản đối việc tiết lộ thông tin không chính xác chính là người đang bị nghi vấn. Theo lệ thường, Shoko sẽ phải yêu cầu tổ chức tín dụng đó lục lại hồ sơ, họ sẽ phải trải qua hàng loạt ‘cửa’ giấy tờ để đảm bảo chính cô ấy là người đưa ra yêu cầu.”
“Nhưng cậu đang rất vội, thế nên cậu bỏ qua bước đó.”
Jun nhún vai. “Cháu nghĩ cháu có thể đại diện cho Shoko lên tiếng phản đối. Và với cấp bậc của mình, Tanaka dễ dàng truy cập vào loại dữ liệu này.” Nhưng kết quả cuộc tìm kiếm không giống như Jun trông đợi. “Cũng không phải nhọc công cho lắm. Tanaka bảo chẳng có gì phải nghi ngờ về kết quả đó. Không hề có chuyện nhận nhầm người, bởi vì có chứng cứ hẳn hoi.”
“Là gì?”
Jun thò tay vào túi trong của áo khoác, lôi ra một tờ fax được gấp gọn gàng. “Cái này ạ, nó được gửi đến trưởng phòng quan hệ khách hàng của một tổ chức tín dụng lớn, cháu nghĩ không cần phải nói tên ra. Tanaka gửi thông qua trung tâm tham vấn tín dụng, sau đó cậu ấy chuyển tờ fax cho cháu.”
Honma mở ra. Đó là văn bản được gõ trên giấy theo khổ chuẩn, cách dòng đơn.
MIZOGUCHI & TAKADA
LUẬT SƯ
Sanwa Bldg 8F
Ginza 9-2-6
Phường Chuo, Tokyo
Ngày 20 tháng Năm năm 1987
Gửi tới những người có liên quan,
Văn bản này được soạn thảo dựa trên sự cho phép của bà Shoko Sekine, trú tại Tòa nhà Kinshicho, Căn hộ số 405, Kotobashi 4-2-2, Phường Sumida, Tokyo.
Bà Sekine lần đầu mở thẻ tín dụng vào tháng Chín năm 1983, với mục đích dùng thẻ để mua hàng và vay nợ. Tuy nhiên, đến mùa hè năm 1984, do khinh suất trong khi dùng thẻ tín dụng, cộng thêm phần lãi do không nhận thức được về khoản tiền vay thông thường, khiến cho hằng tháng bà Sekine phải trả khoản tiền cộng dồn quá lớn. Tiếp đó, với nỗ lực cứu chữa tình trạng này, ngoài công việc chính đang làm, bà Sekine còn nhận thêm những công việc bán thời gian khác. Nhưng khối lượng công việc quá nặng đã gây tổn hại cho sức khỏe của bà, áp lực tài chính càng tăng thêm, làm cho bà gánh món nợ lớn hơn. Bà Sekine bắt đầu ứng trước các khoản lương nhằm trang trải chi tiêu hằng tháng, đồng thời vay nợ hàng loạt đối tượng, khiến nợ chồng nợ, gia tăng dần khoản nợ quá lớn, hiện tại bà Sekine nợ tổng cộng ba mươi chủ nợ với tổng số tiền lên đến mười triệu yên. Bà Sekine không có người bảo lãnh. Bà không còn cách nào khác ngoài việc xin tuyên bố phá sản, vào ngày hôm nay, tại Tòa án Tokyo.
Xem xét tất cả những yếu tố trên, tôi rất lấy làm tiếc khi phải đề nghị các vị chủ nợ của bà Shoko hợp tác và tuân thủ hoàn toàn quy trình tuyên bố phá sản này. Được biết một số chủ nợ đã sử dụng các biện pháp ngoài pháp luật nhằm thu hồi tiền đã cho vay. Xin được cảnh báo nếu các vị quấy rối theo cách này, bà Sekine sẽ được quyền viện đến các biện pháp được pháp luật cho phép chiếu theo Bộ Luật Hình sự và Bộ Luật Dân sự.
Kính thư, Luật sư Goro Mizoguchi
Honma đưa mắt nhìn Jun.
“Tuyên bố phá sản trên toàn quốc,” Jun nói.
“Cậu đã làm gì khi nhìn thấy lá thư này?”
Jun lầm bầm trong miệng. “Cháu đã hỏi Shoko.”
“Vào lúc nào?”
“Ngày 15.”
“Lúc bấy giờ, vẫn có khả năng đó chỉ là do nhầm lẫn.”
“Cháu cũng nghĩ thế. Cháu đã rất hy vọng vào điều này.” Jun lắc đầu. “Thế nên cháu mang hỏi cô ấy, rất thẳng thắn.”
Honma lại nhìn tờ thư lần nữa. “Đó là ngày mà cô ta biến mất, phải không?”
Jun gật đầu.
“Khi cậu cho cô ta xem tờ giấy này, cô ta không phủ nhận chứ?”
“Ban đầu cô ấy không nói gì. Người cô ấy đột nhiên nhợt nhạt như một bóng ma.” Giọng Jun trở nên run run, cậu ta nói tiếp rất khẽ khàng. “Chú hãy tìm cô ấy giúp cháu, cháu chẳng biết cầu cứu ai khác nữa cả. Nếu cháu nhờ thám tử điều tra, bố mẹ cháu có thể nghe phong thanh được ít nhiều, bởi vì dẫu sao cháu vẫn đang sống cùng cả nhà. Ở cơ quan thì cháu không thể cứ nhận điện thoại mãi được.”
Nhưng có vẻ với một người họ hàng, câu chuyện sẽ khác. Và nếu người họ hàng là một thám tử đang nghỉ việc thì lại càng tốt hơn.
“Cháu muốn nói rõ ràng mọi thứ với cô ấy. Khi cháu cho cô ấy xem lá thư, cô ấy nói có rất nhiều lý do phức tạp đằng sau câu chuyện. Cô ấy không thể giải thích ngay lập tức được cô ấy cần có thời gian. Tất nhiên là cháu đồng ý, bởi vì cháu tin tưởng cô ấy. Thế rồi ngay ngày hôm sau, cô ấy bỏ đi. Cô ấy không có ở nhà, cũng không đến văn phòng.” Jun lắc đầu với mỗi lời cáo buộc, cứ như thể cậu đang trực tiếp nói chuyện với cô ta.
“Không một lời biện hộ. Nếu cô ấy mở màn cãi cọ, có lẽ cháu sẽ thấy câu chuyện này có thực. Cháu muốn được nghe chính miệng cô ấy kể. Cháu chỉ cần một vài lời giải thích, rồi cả hai sẽ cùng tìm ra giải pháp. Cháu không cố buộc tội cô ấy, thực sự là thế, cháu chỉ cần một vài lời giải thích, thế thôi. Nhưng cháu không thể tự làm việc ấy được. Shoko không để lại địa chỉ. Còn cháu hầu như chẳng biết người bạn nào của cô ấy. Cháu không thể tự đi tìm cô ấy được. Chú thấy sao ạ? Cháu xin chú đấy!”
Kể cả khi cảm xúc đã tuôn trào hết cả, miệng Jun vẫn không ngừng run rẩy, giống như một món đồ chơi vặn dây cót vẫn tiếp tục quay mòng mòng sau khi chốt vặn đã ngừng.
Honma nhìn cậu ta chằm chằm mà chẳng nói năng gì. Hai luồng suy nghĩ tách biệt đang khuấy động tâm trí anh. Một phần vì tò mò, một thói quen nghề nghiệp. Bản thân hành động biến mất của Shoko Sekine chẳng có gì đặc biệt. Tuy nhiên, người ta ít khi nhắc đến hiện tượng “cá nhân phá sản” đi kèm với sự biến mất của một cô gái trẻ. Cả một gia đình có thể rời bỏ thành phố ngay giữa đêm khuya, nhưng với một cô gái đơn độc thì sao? Không phải chạy trốn người tình, mà là các chủ nợ? Dường như không thể, anh nghĩ. Shoko Sekine đã nộp đơn tuyên bố phá sản, như vậy có nghĩa cô ta đã thoát khỏi các khoản nợ nần. Hay vẫn có những khoản nợ còn nguyên nhỉ, bất chấp tình trạng phá sản đó?
Trên hết là, Honma chẳng mảy may xúc động trước lời cầu xin của Jun. Sao cậu ta không đến dự đám tang của Chizuko, thậm chí không một lần gửi điện tín hoặc gọi một cuộc điện thoại phân ưu trong suốt ba năm qua? Có lẽ cậu ta quá bận rộn. Thế mà khi có chuyện lại chạy tới nhờ anh giúp, bất chấp cả trận bão tuyết. Cậu ta nghĩ mình là ai chứ?
Vẻ lặng im của Honma khiến Jun chột dạ, bởi khi nói những lời tiếp theo, giọng cậu ta đã tăng thêm phần cung kính. “Chú Shunsuke, chân chú thế nào rồi ạ? Chú không phải vận nhiều sức lực khi đứng dậy hay đi lại chứ?”
“Không hề,” anh đáp, gần như xẵng giọng.
Jun cúi đầu tỏ vẻ ngại ngùng. “Mẹ cháu nói chú bị bắn...”
“Ừm, đúng thế.”
Vụ tai nạn đó không được đưa lên báo. Chỉ là một tay trộm vặt đột nhập vào những tiệm cà phê đêm hay các cửa hàng ăn nho nhỏ. Những tên trộm kiểu này thường phóng dao và trên thực tế không làm ai bị thương cả. Nhưng tên kẻ trộm hôm ấy lại mang theo cây súng lục rẻ tiền đã được tân trang, giấu dưới áo, hắn coi đó là bùa may thì đúng hơn, ít ra là cho đến khi hai cảnh sát viên xuất hiện, đuổi bắt hắn, và hắn chĩa súng vào một trong hai người. Hắn không định bắn, về sau hắn khai vậy, chỉ sơ ý kéo cò. Trên thực tế, hắn đã giật mình khi khẩu súng nhả đạn, hắn không cố ý bóp cò lần hai. Chẳng có gì giật gân cả. Thậm chí Honma, người nhận viên đạn lạc đầu tiên ở đầu gối, lúc ấy cũng chẳng suy nghĩ mấy (về sau anh thấy nực cười vì tay trộm mang súng ngớ ngẩn đó đã bắn viên đạn thứ hai trúng vào chính tay hắn). Mãi về sau, khi phải bó bột bên chân bị bắn, anh mới bắt đầu tự hỏi liệu vết thương này có ảnh hưởng suốt đời hay không. Giờ anh đã biết đủ để cảm thấy hối tiếc về toàn bộ câu chuyện, nhất là sau khi trải nghiệm chương trình trị liệu khủng khiếp. Hẳn anh đã cười giễu mình ngớ ngẩn mỗi khi có thể.
Jun cắn môi dưới. “Cháu xin lỗi, cháu đã quá chú trọng câu chuyện của mình. Cháu đã không nghĩ gì...”
Honma vẫn chỉ chăm chú nhìn đứa cháu vợ, mà chẳng nói chẳng rằng, anh cảm thấy càng lúc càng bực dọc. Anh xin nghỉ làm vì sẽ chỉ làm vướng chân các đồng nghiệp. Đấy chẳng phải ngầm ý của cậu ta là gì? Nếu một người thậm chí còn không tự đi đứng cho đàng hoàng thì hắn ta không nên ở lại cùng đồng đội nữa. Honma biết điều này, và rõ ràng những người khác cũng vậy. Đấy là lý do khiến anh cáu kỉnh và giận dữ trên chuyến tàu hồi chiều. Anh cảm thấy mình vô dụng, rõ ràng là thế.
“Tôi không biết mình có giúp được chút nào không...” Cuối cùng, anh quyết định lên tiếng.
Jun lập tức chú ý đến lời anh.
“Bây giờ thì cậu đừng nên kỳ vọng quá. Tôi không hứa sẽ nhận vụ này. Vẫn còn quá nhiều điều chưa hé lộ. Chúng ta phải xem xem mình sẽ đối mặt với chuyện gì.”
Nét mặt Jun dịu lại. “Cảm ơn chú,” cậu ta nói. “Cháu không mong gì hơn thế.”