Kasha

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Rất nhiều lý do phức tạp đằng sau câu chuyện... Không thể giải thích ngay lập tức được... Cần có thời gian... Những lời đứt quãng Shoko nói với Jun vọng lại. Honma đứng trên hành lang lầu tám của một tòa cao ốc khiêm tốn cách khu vực trung tâm Ginza hai lô đất, ngay bên ngoài một văn phòng nằm ở vị trí góc. Cánh cửa ở giữa có khắc dòng VĂN PHÒNG LUẬT SƯ MIZOGUCHI & TAKADA, chữ in đậm.

Khó có thể quan sát nội thất căn phòng qua lớp kính mờ. Sẽ chẳng ai đặt chân tới đây nếu như họ không gặp phải một vấn đề tương đối nghiêm trọng, Honma nghĩ. Có lẽ lớp cửa kính này mang ngầm ý không ngăn cấm ai bước vào cả.

Cánh cửa bật mở ngay sau tiếng gõ đầu tiên. “Xin vui lòng chờ một chút,” một chàng trai hổn hển lên tiếng trong lúc lao tới bên chiếc điện thoại. Một dãy bốn chiếc bàn kê lộn xộn ngay sát cửa ra vào. Trên tủ chiếc đồng hồ điện tử hiện số 3:27, sau đó nhảy thành 3:28.

Nơi này đúng là một văn phòng. Không có vẻ run rẩy lo lắng của Mitchie hay điệu bộ làm dáng của ông già Imai, những hoạt động ở đây rất thực tế. Mọi thứ đều đang chuyển động, âm thanh vọng lại từ bốn phía. Căn phòng có hình chữ L, khu vực chính vuông góc với một góc phòng được dùng làm nơi tư vấn, thay vì đặt bàn nước ở chỗ tiếp tân, góc này xếp ba chiếc bàn nhỏ có vách ngăn, trông giống như một phòng khám mini. Hai chiếc bàn là của các cộng sự, bàn thứ ba dành cho vị khách hàng tiếp theo. Hiện giờ cả ba bàn đều có người ngồi.

Chàng trai kia trả lời điện thoại xong, lập tức quay sang Honma. Trong lúc vội vã, cậu ta vấp phải chiếc máy in, khiến khay đựng giấy rơi cạch xuống sàn. “Ôi, xin lỗi,” có lẽ cậu ta nói với cái máy hơn là với Honma. “Mời chú ngồi! Cuộc hẹn trước của luật sư Mizoguchi chắc đã bị quá giờ.”

“Không sao. Tôi có nhiều thời gian lắm,” Honma đáp không cần suy nghĩ. Trên thực tế, khi Honma gọi điện, Mizoguchi đã nói rõ ràng rằng ông ta chỉ sắp xếp được cuộc hẹn tối đa ba mươi phút cho một khách không đặt chỗ trước, từ ba rưỡi tới bốn giờ.

“Chú ngồi đây đi ạ!” Chàng trai một tay chỉ về chiếc ghế xoay, tay kia viết nguệch ngoạc trên giấy. Honma làm theo, lòng đầy cảm kích.

Ở bàn bên cạnh, một cô gái tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi cũng đang nghe điện. Người gọi ở đầu dây bên kia có vẻ rất kích động hoặc rất dai dẳng, chắc cũng giống Shoko Sekine khi tới đây lần đầu, một cảm giác pha trộn giữa lo âu và tuyệt vọng.

Chàng trai ngước lên khỏi cuốn sổ đang viết. Honma tận dụng cơ hội hỏi ngay, “Cậu có biết gần đây có ai tên là Shoko Sekine tới xin tư vấn không?”

Cậu ta đảo mắt lên trần như thể muốn nói à-để-cháu-nghĩ-xem, “Sekine ạ?”

“Đúng thế. Shoko.”

Lúc này cô gái bên cạnh cũng vừa kết thúc cuộc điện đàm. “Giống như tên Shoko của con gái Fujiwarano Michinaga, vợ của Hoàng đế Ichijo ấy ạ?”

“Chị làm tôi lẫn lộn hết cả rồi,” anh chàng đồng nghiệp của cô gái nói, miệng mỉm cười lo âu.

“Chẳng phải Murasaki Shikibu từng là thị tỳ của bà ấy sao?” Honma hỏi ngược lại.

Cô gái nhoẻn cười. “Dạ, cháu nghĩ chú nói đúng người rồi đấy ạ.”

Bản thân Honma không nhanh nhạy lắm với các câu chuyện trong sử sách, nhưng có lần Chizuko đăng ký khóa học dành cho người lớn - Truyền thuyết Genji dành cho độc giả lớn tuổi - anh có được bản sách tặng của toàn bộ câu chuyện đó.

“Sei Shonagan đã tham gia cuộc nổi loạn của Shoko, lúc này là Nữ hoàng Teishi.” Honma nói tiếp. “Hai nữ văn sĩ nổi tiếng thời bấy giờ đều bị điệu ra tòa, cùng với các thê thiếp của vị vua đó.” Sao anh lại có thể nhớ toàn bộ những chi tiết này nhỉ? Những đoạn Chizuko đọc cho anh nghe thường vào đằng tai này đã chui ra ở đằng ta nọ kia mà.

“Đúng đấy ạ,” cô gái đồng tình.

“Đây, tôi có mang theo ảnh của cô ta,” anh nói, buộc lòng phải cắt ngang để trở lại với cô nàng Shoko thời hiện tại. Anh lôi bản sơ yếu lý lịch của cô ta ra khỏi túi, gập lại, chỉ để lộ tấm ảnh Shoko, sau đó chìa ra chờ nhận xét.

Cảm thấy hứng thú, chàng trai tiến lại trước bàn để nhìn cho rõ. “Trông lạ lắm. Thường thì cháu nhớ khá kỹ những người từng đến đây.”

“Chị xem với nào?” Cô gái nói, cậu đồng nghiệp lập tức chuyển tấm ảnh sang. “Không, cháu không nhớ đã gặp cô ta. Chú nói cô ta là khách hàng của văn phòng này ạ?”

“Năm năm trước, cô ta đã ủy thác cho luật sư Mizoguchi tiến hành thủ tục tuyên bố phá sản.”

“Năm năm trước ạ? Lúc đó cháu chưa vào làm ở đây,” chàng trai nói, trả bản lý lịch lại cho anh rồi trở về ghế của mình với giọng điệu và vẻ mặt biểu đạt ý “Xin lỗi chú, cháu đã cố hết sức rồi.”

Tuy nhiên, cô gái chống khuỷu tay trên bàn. “Chín mươi phần trăm các thân chủ của bọn cháu là những người tuyên bố phá sản, nhưng có vẻ cháu nhớ cái tên này...”

Với hàng bao nhiêu người đến và đi mỗi ngày, sẽ chẳng có gì đáng ngạc nhiên nếu cô ta không nhớ ra. Rõ ràng Shoko không phải mới đến đây hôm qua. Honma cất bản lý lịch trở vào túi áo.

“Chú đợi đã. Shoko. Tên này rất dễ nhớ.” Cô vừa nói vừa xoay khớp cổ. “Răng cô ấy hơi khấp khểnh ạ?”

Ngay lúc ấy có người gọi tên anh. “Anh Honma phải không? Rất xin lỗi vì bắt anh phải đợi lâu.”

Honma quay lại, mặt đối diện trực tiếp với một ông lão cao bằng anh.

Mizoguchi chắc chắn đã gần bảy mươi tuổi. Cũng giống như nhiều nhân vật chủ chốt khi bước qua tuổi nghỉ hưu, ông ta quyết định tiếp tục cống hiến thêm vài năm với vai trò một nhà tư vấn. Dẫu vậy, dường như trong con người ông vẫn tràn trề năng lượng. Dấu hiệu duy nhất hé lộ tuổi tác của ông là những nếp nhăn ở cổ, vết đồi mồi trên má trái cùng cặp kính hai tròng ngự trên mũi ông.

Chỉ còn mười lăm phút nữa đã đến bốn giờ, vậy nên Honma cố gắng trình bày thật ngắn gọn. Anh chỉ giấu đúng một chi tiết, Jun tìm đến anh vì anh là một cảnh sát, thay vào đó, anh giải thích rằng điều tra là một phần công việc của một nhà văn tự do. Anh hỏi, “Bác gửi thông báo đến các chủ nợ dưới danh nghĩa thân chủ để tuyên bố phá sản ư?”

“Tất nhiên rồi,” vị luật sư đáp ngay tắp lự. “Đó là cách chúng tôi tuyên bố rằng chúng tôi đã đệ đơn phá sản và rất mong họ hợp tác. Một khi chúng tôi làm thế, các chủ nợ sẽ được xoa dịu. Đa phần các trường hợp là thế. Tất nhiên vẫn có những chủ nợ bày trò đe nẹt, nhưng các trường hợp như vậy không nhiều và cũng dễ dàng giải quyết.”

Honma lấy thư thông báo phá sản của Shoko ra. “Tôi nghĩ bác đã gửi lá thư này.”

“Đúng rồi, thư này được gửi từ văn phòng chúng tôi.” Ông gật đầu, quan sát kỹ bức fax, đầu hơi nghiêng về một bên, cố nhớ lại. “À, phải rồi, Shoko Sekine.”

“Dạo gần đây cô ta có tới tìm bác không?”

“Không. Anh nói là cô ấy biến mất vào ngày 16, cách đây gần một tuần. Ngay cả tôi cũng sẽ khó lòng nhớ những sự kiện sau chừng đó ngày.” Giọng Mizoguchi đã khàn khàn do phải nói liên tục nhiều giờ liền. Hồi lâu, ông chậm rãi nhấp một ngụm trà. “Nhưng tôi nhớ cô ta khá kỹ, và sẽ nhận ra ngay nếu gặp lại.” Ông nói đầy chắc chắn, “nhưng tôi vẫn không có quyền tiết lộ vụ việc của cô ấy với anh, hẳn là anh biết rõ điều này.”

“Vâng, tôi biết.” Điều khoản ưu tiên đối với các thân chủ của luật sư. “Về phần mình chúng tôi chỉ muốn tìm gặp và nói chuyện với cô ta. Tôi nghĩ có thể cô ta đã đến đây hỏi xin bác lời khuyên.”

“Tôi rất tiếc không thể giúp được nhiều hơn. Tôi đã không còn gặp cô ta từ hai năm nay.”

Hai năm nay? Nhưng đã năm năm trôi qua kể từ khi cô ta bị phá sản. Honma cảm thấy một nỗi phấn khích dâng lên. Vẻ ngạc nhiên của anh đã gây chú ý, bằng chứng là trong giây lát gương mặt Mizoguchi cau lại. Mặc dù chỉ là phỏng đoán vô căn cứ, nhưng Honma vẫn cố thử, “Hai năm trước. Ý bác là khi mẹ cô ta qua đời?”

Đôi mắt vị luật sư mở to đằng sau cặp kính hai tròng. Vậy ra Honma cũng biết chuyện đó. “Đúng thế.”

“Tôi tự hỏi không rõ bác có biết chỗ làm việc bấy giờ của cô ta không. Cách đây một tuần, cô ta còn làm ở một công ty nhỏ tại Shinjuku có tên là Công ty Cung ứng Máy móc và Thiết bị Imai. Cả sếp lẫn đồng nghiệp của Shoko hầu như chẳng biết gì về chuyện riêng của cô ta.” Honma cố gắng diễn đạt cho sự việc không quá nghiêm trọng. “Tôi đã xem nhờ bản sơ yếu lý lịch mà cô ta nộp khi xin vào làm ở đó. Nhưng hóa ra những thông tin trên lý lịch đều là bịa đặt. Hình như Shoko nghĩ nếu người khác biết chuyện trong quá khứ, họ sẽ không nhận cô ta vào làm. Dẫu sao thì cũng chẳng trách được cô ta. Chỉ có điều tôi lại lâm vào ngõ cụt.”

“Chồng chưa cưới của cô ta thì sao? Cậu ta không biết gì ư?”

“Nếu biết thì chắc cậu ta đã chẳng nhờ tôi đi tìm vị hôn thê của mình. Xem chừng cô Sekine không tiết lộ nhiều về bản thân mình.”

Đôi lông mày của ông già hơi nhíu lại. “Xin lỗi phải cắt ngang trong giây lát,” ông nói, nhỏm dậy khỏi ghế rồi tiến lại bàn hồ sơ, trong tay là tấm danh thiếp của Jun, có lẽ ông ta gọi cho ngân hàng để kiểm tra xem có cậu Jun Kurisaka làm việc ở đó không. Cũng có thể ông muốn xác thực số điện thoại của Honma.

Honma ngồi yên trên ghế chờ đợi. Ba phút sau, Mizoguchi quay trở lại. Vừa ngồi xuống ông đã hỏi thẳng, “Công ty Cung ứng Máy móc và Thiết bị Imai có phải là một công ty có thực không?” Ông vẫn nhíu mày, nhưng giọng đã dịu đi đôi chút.

“Đúng ạ. Một công ty nhỏ chuyên bán máy đếm tiền.” Nhớ lại hình ảnh Mitchie, anh bổ sung. “Một công ty nhỏ nhưng nhân viên vẫn mặc đồng phục. Rất đặc thù và kín đáo.”

Những lời tiếp theo, Mizoguchi nói chậm rãi với chất giọng trầm nhưng sắc sảo. “Vậy tôi đoán cô Sekine không còn làm công việc ban đêm nữa?”

Honma lặng lẽ nhìn vị luật sư. Mizoguchi gật đầu rồi nói tiếp. “Năm năm trước, lần đầu tới đây để xin tư vấn về thủ tục tuyên bố phá sản, cô ta đang làm ở một ‘quán bên đường’. Ở Ginza hay Shimbashi thì tôi quên mất rồi, dẫu sao đó cũng là chỉ là một quán nhỏ, nơi mà các cô gái sẵn sàng ngồi cùng bàn và tiếp rượu cho khách.”

“Vậy cô ta đến gặp bác là do có người giới thiệu hay là...?”

Vị luật sư khẽ cười. “Không, không phải. Trở lại quãng đầu thập niên tám mươi, trong suốt giai đoạn ‘cơn lốc tài chính tiêu dùng’, khi mọi người bắt đầu tiêu xài vượt quá khả năng chi trả, và nhiều người tốt đang bị những kẻ cho vay nặng lãi ‘nuốt chửng’, tôi quyết định sẽ giúp đỡ họ. Tôi nhanh chóng hướng đến những cá nhân đối mặt với các khoản nợ cộng dồn và những người sắp phá sản bằng cách tham dự các buổi hội thảo, trả lời phóng viên báo chí và các hình thức tương tự. Có lẽ cô Sekine đã biết về tôi, về văn phòng chúng tôi, từ một kênh nào đó, có thể là một bài báo trên tạp chí phụ nữ tại một tiệm làm đẹp của chị em.”

Honma vừa gật đầu lấy lệ vừa mở sổ ghi chép ra.

“Quê gốc cô Sekine ở Utsunomiya phải không?” Mizoguchi hỏi.

“Vâng, đúng ạ. Cô ta lên Tokyo ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba.”

“Ban đầu, cô ta làm công việc làng nhàng ở văn phòng. Và mở thẻ tín dụng đầu tiên. Nhưng cô ta gặp khó khăn trong việc chi trả các khoản, vì thế cô ta nhận làm thêm việc khác vào buổi tối, nữ tiếp viên nhà hàng. Dù vậy, không bao lâu sau, Shoko lại gặp hàng loạt vấn đề rắc rối với những người đòi nợ thuê, nên buộc phải nghỉ công việc làm ban ngày. Một thời gian sau, cô ta vẫn tiếp tục làm việc ở quán bar, như vậy kể cả khi đã hoàn tất thủ tục tuyên bố phá sản, cô ta vẫn làm ban đêm. Ít ra đó là những gì cô ta kể. Việc này diễn ra khá thường xuyên, những người như cô ta không thể quay trở lại với... ừm, một công việc bình thường được nữa.” Mizoguchi gỡ kính, tay gãi gãi mũi. “Dẫu vậy, việc bịa đặt các công việc từng làm không thể coi là tốt đẹp được.” Ông kết luận rồi với tay lấy cốc trà, chỉ thấy nó đã cạn sạch. “Sawagi, mang cho bác ít trà nhé,” ông gọi vọng ra.

Cô gái thông thuộc các câu chuyện lịch sử xuất hiện với ấm trà vừa pha, rót đầy cốc cho hai người.

Nhấp ngụm trà ấm nóng, vị luật sư tiếp tục câu chuyện. “Mãi rồi hai năm trước, cô ta đến đây để xin tư vấn về khoản tiền bảo hiểm của mẹ cô ta. Tôi nhớ rõ sự việc hôm đó lắm.” Mẹ Shoko tham gia chương trình bảo hiểm an sinh xã hội. Khi bà qua đời, số tiền tích lũy được đã lên đến khoảng hai triệu yên. Tất nhiên, Shoko sẽ được thừa hưởng khoản tiền này. “Cô ta hỏi tôi liệu có rút được hết không. Nguy cơ rất thấp, tôi nghĩ vậy. Tôi bảo với cô ta rằng việc này hoàn toàn được, cô ta có thể giữ mọi khoản tiền có được sau khi đã tuyên bố phá sản. Cô ta hơi sút cân một chút, dù vậy trông vẫn rất xinh. Tôi nhớ mình đã nghĩ rằng mọi việc sớm muộn cũng sẽ đi vào quỹ đạo của chúng.”

Có trời mới biết Mizoguchi có bao nhiêu thân chủ, ấy thế mà vị luật sư lại nhớ rõ về Shoko đến thế.

“Sau bữa ăn chừng một giờ đồng hồ, có thể tôi quên sạch những gì vừa ăn, nhưng tôi không bao giờ quên một thân chủ nào. Với trường hợp cô Sekine, thủ tục tuyên bố phá sản hơi lằng nhằng một tí, anh biết đấy, cô ta đã khiến mọi thứ rối tung cả lên. Nhưng hai năm trước, khi cô ta trở lại đây có vẻ cô ta đã thoải mái hơn. Hạnh phúc hơn. Tôi đoán là cô ta vừa nhận được ít tiền.”

Chắc hẳn vào quãng năm 1990. “Tháng Tư năm đó, cô ta đến làm tại Công ty Cung ứng Máy móc và Thiết bị máy Imai,” Honma nói. “Bác có nghĩ khoản tiền bảo hiểm của bà mẹ giúp cô ta có cơ hội rời bỏ các câu lạc bộ đêm không?”

“Xem lại các bản ghi chép là biết ngay. Thêm nữa chúng ta sẽ có địa chỉ và nơi làm việc của cô ta vào thời điểm ấy. Để tôi tìm đã.”

Ông ta đứng dậy, lần này biến mất trong mười phút. Honma trở nên căng thẳng. Liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, anh thấy nó hiện số 4:25.

Hai phút sau vị luật sư quay lại, tay cầm một mảnh giấy nhỏ. “Hai năm trước, cô ta tới đây cũng vào quãng này, một thời gian ngắn sau dịp đón năm mới, ngày 25 tháng Giêng. Đây là địa chỉ liên lạc mà cô ta gửi lại chỗ chúng tôi.”

Honma lịch sự cảm ơn vị luật sư rồi đón lấy mảnh giấy. Tên quán bar - Lahaina - ở Shimbashi được viết hoa hết cả, bên dưới là dòng địa chỉ nhà cô ta: Minamimachi 2-5-2-401, thành phố Kawaguchi, Saitama. Chủ cũ của cô ta được liệt kê gồm có Công ty thương mại Kasai, ở phường Edogawa, nằm ở mạn Đông thành phố.

“Đây chính là công ty mà cô ta buộc phải nghỉ làm vì những người đòi nợ?”

Mizoguchi gật đầu.

“Bác đã giúp tôi rất nhiều.”

Trong khi Honma sắp xếp lại các ghi chép, vị luật sư nói, “Anh nhớ cho chúng tôi hay nếu phát hiện được điều gì nhé. Khi đã cùng anh bàn bạc như vừa rồi, tôi cảm thấy mình cũng có một phần trách nhiệm.”

“Tôi hứa.”

Khách hàng tiếp theo đã chờ nãy giờ, Mizoguchi vẫn đứng cạnh chiếc ghế của mình. Honma nhỏm dậy.

“Nếu mọi nỗ lực đều thất bại, anh có thể thử đăng tin lên mục quảng cáo ba dòng trên các báo.”

“Ý bác là đăng đại loại ‘Shoko, chúng ta hãy cùng bàn bạc. Em quay về đi!’ ấy ạ?”

“Anh sẽ ngạc nhiên cho mà xem, biện pháp này khá hiệu quả đấy. Miễn sao anh nhắm đến các đầu báo mà cô Sekine thường hay đọc... Và nếu có thể giúp giải thích cho anh chàng Kurisaka biết vì sao Sekine phải nộp đơn xin tuyên bố phá sản, chúng tôi hết sức sẵn lòng hợp tác. Không thể đổ toàn bộ lỗi lầm lên đầu cô ấy được. Toàn bộ câu chuyện về các món nợ cộng dồn là một dạng biểu hiện của vấn nạn ô nhiễm đạo đức.”

Ô nhiễm đạo đức. Cách lựa chọn từ ngữ rất thú vị, Honma nghĩ. Thật chán vì Mizoguchi không có thêm thời gian.

“Nếu cô ta liên lạc, chúng tôi hứa chắc chắn sẽ bảo cô ta rằng cậu Kurisaka đang đi tìm.” Chỉ có điều chúng tôi sẽ không tiết lộ cho anh biết cô ta ở đâu, ngụ ý của vị luật sư là vậy. “Như vậy nếu muốn cô ta sẽ liên lạc với người yêu của mình. Chúng tôi sẽ cố gắng thuyết phục cô ta. Rốt cuộc thì chạy trốn cũng chẳng mang lại kết quả nào cả.”

“Cảm ơn bác!”

“Nếu cô ta liên lạc với chúng tôi, mọi thứ sẽ theo đúng trình tự như vậy,” ông nhấn mạnh cùng một nụ cười. “Hai năm qua, chúng tôi chẳng hề nghe được chút tin tức gì của cô ta. Không một cuộc gọi, không một lá thư. Như vậy có lẽ cô ta đã rời hay thoát khỏi quán bar.”

“Công ty Cung ứng Máy móc và Thiết bị Imai là một doanh nghiệp nhỏ nhưng rất ổn.” Honma nhắc ông. “Nơi đó đem lại cho người ta cảm giác như ở nhà mình.”

“Còn cậu Kurisaka, cậu ta thuộc tuýp người nghiêm túc chứ?”

“Hoàn toàn thưa bác.” Ngoại trừ việc hơi tự phụ về bản thân, Honma nghĩ.

“Một nhân viên cao cấp ngành ngân hàng,” vị luật sư lẩm bẩm. “Ừm, cô Sekine thực sự đã thay đổi rất nhiều. Không chỉ riêng công việc hay lối sống, mà cả ngoại hình. Bởi vì hai năm trước, trong cuộc gặp cuối cùng của chúng tôi, thì từ trang phục đến cách trang điểm, tức là mọi thứ mang dấu ấn của quán bar ở cô ta, đều đã biến mất tăm.”

Honma mỉm cười, “Nếu đúng như thế thì cô ta đã biến chuyển hoàn toàn. Hay nói đúng hơn là trở lại con người thật sự của cô ta trước kia. Phải thừa nhận là không ít gã suốt ngày gạ gẫm cô ta. Nhưng qua trò chuyện với Jun và những người ở Công ty Cung ứng Máy móc và Thiết bị Imai, có thể thấy cô ta là người thông minh, không thích chưng diện.”

“Ồ!” Mizoguchi nghiêng đầu sang bên. “Nghe như một người hoàn toàn khác hẳn. Điều này giúp anh hiểu hơn về phụ nữ, những sinh vật khó đoán định.”

“Vâng, dù vậy họ rất linh hoạt.”

“Cánh đàn ông chúng ta đều cảm kích trước điều này.”

Hôm ấy là ngày 25 tháng Giêng năm 1990, cô ta đến gặp luật sư lần cuối. Ba tháng sau đó, vào ngày 20 tháng Tư, cô ta bắt đầu làm việc ở Công ty Imai. Một khoảng thời gian ngắn ngủi mà đã lột xác hoàn toàn. Phải chăng món tiền bảo hiểm của mẹ cô ta đã tạo nên phép màu?

Honma và Mizoguchi đi được nửa đường về phía cửa. Có hai khách hàng đang đợi vị luật sư.

“Cô Sekine... ừm, biết nói sao nhỉ? Có vẻ thích cặp kè với đàn ông.” Mizoguchi nhận xét. “Tôi không nghĩ cô ta có thể dễ dàng buông bỏ thế giới bóng đêm đó... Tôi bất chợt nhớ ra, hình như cô ta có nói định dành dụm tiền để đi chỉnh răng. Anh biết đấy, răng cửa cô ta hơi khấp khểnh. Tôi đã cố thuyết phục cô ta rằng chúng cũng có cái hay riêng, nhưng không, cô ta muốn đi nắn thẳng lại.”

Nhịp bước của hai người vốn đã khá chậm rãi, nhưng lời tiết lộ của luật sư khiến Honma lập tức đứng khựng lại.

Răng khấp khểnh? Ban nãy Sawagi đã nói y hệt thế... Chú đợi đã. Răng cô ấy hơi khấp khểnh ạ? Chắc hẳn đặc điểm đó nổi bật lắm nên mới gây ấn tượng sâu sắc với bọn họ như thế, hơn hẳn tên họ cô ta. Cũng không rõ được, trong bức ảnh thẻ, miệng cô ta mím chặt. Cũng có thể cô ta đã đi chỉnh răng sau khi gặp luật sư. Có khả năng cô ta dùng toàn bộ tiền bảo hiểm của mẹ mình cho mục đích đó.

Một sự lột xác... chỉ trong khoảng thời gian từ 25 tháng Giêng đến 20 tháng Tư năm 1990.

Không, không thể nào. Anh đang nghĩ gì thế này? Đây không phải một vụ phá án, chẳng qua chỉ là anh chàng họ xa nhờ vả anh mà thôi.

“Có vấn đề gì sao?” Mizoguchi hỏi, giọng có phần mất kiên nhẫn.

Nghe như một người hoàn toàn khác hẳn... trong một khoảng thời gian vô cùng ngắn ngủi.

Honma muốn táng mạnh vào trán mình. Chỉ xa rời công việc có hai tháng, anh hầu như đã quên bẵng đi mất. Trong bất cứ vụ điều tra nào, việc đầu tiên anh cần làm là gì? Xác định rõ danh tính đối tượng. Phải biết được mình đang tìm kiếm ai, như thế mới tránh được lãng phí thời gian thẩm vấn để rồi cuối cùng nhận ra mình đã theo dõi nhầm người. Tên họ và nhận dạng của đối tượng có khớp nhau không? Đặc điểm hàm răng khấp khểnh không phải là trọng tâm, nhưng vẫn đáng lưu ý. Những bài học ở trường cảnh sát đã thấm nhuần, anh hầu như không tin Jun không mang theo ảnh Shoko bên mình, hoặc cậu ta chưa từng đòi cất ảnh cô ta.

“Xin lỗi bác, cho tôi hỏi câu cuối cùng nữa thôi.” Anh lôi bản lý lịch ra, giơ trước mặt vị luật sư. Cô gái trong bức ảnh này là Shoko Sekine, phải không ạ?”

Mizoguchi nhìn bức ảnh, rồi vẫn chăm chú hồi lâu. Honma nhẩm đếm đến mười. Trực giác của anh đã đúng.

Nghe như một người hoàn toàn khác hẳn... trong một khoảng thời gian vô cùng ngắn ngủi.

“Không phải,” vị luật sư vừa đáp vừa chậm rãi lắc đầu. Ông gạt bản lý lịch đi, bất mãn lẩm bẩm. “Đây không phải là Shoko Sekine mà tôi biết. Tôi chưa bao giờ gặp cô gái này. Tôi không biết cô ta là ai nhưng chắc chắn không phải là Shoko Sekine. Đó là một người hoàn toàn khác.”

chẳng có mấy tiếng tăm, cạnh đó cô ta viết thêm, “Nhân viên đánh máy”. Công ty này đặt trụ sở tại Chiyoda, trung tâm Tokyo. Cô ta vào làm từ tháng Tư năm 1985 và nghỉ việc vào tháng Sáu năm 1986. Thứ ba là Công ty Kế toán Kiểm toán Ariyoshi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Miyuki Miyabe

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.