Kasha

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Vầng mặt trời đỏ rực hạ thấp dần trên nền trời. Vài đứa trẻ đang tụ tập trên sân chơi, leo trèo hàng rào, lăn lê trên đất, gãi gãi lưng, giậm giậm chân. Giữa đám trẻ là một người đàn ông người hơi thấp, ngực vạm vỡ, hai tay chống hông, miệng hô nhịp cho chúng. Do đứng xa quá nên Honma không nghe rõ anh ta nói gì.

Bọn trẻ chỉ vểnh tai nghe một nửa. Hai bà mẹ trẻ đang ngồi cạnh nhau trên xích đu, mỗi người bế một đứa bé trong lòng, cùng nhìn người đàn ông, mỉm cười dè dặt.

“... Chúng ta phải làm theo đúng trật tự, các cháu có đồng ý không?” Người đàn ông thấp bé nói, nghe gần như hét lên.

Một cậu bé đang nấp một bên đứng bật dậy, “Tất nhiên rồi sẽ theo như lời chú. Nhưng rốt cuộc chú là ai ấy nhỉ?”

“Ta hả? Còn phải hỏi sao, tất nhiên ta là Sherlock Holmes!”

Những đứa trẻ đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng nhướng mày.

Honma đã lờ mờ đoán được người đàn ông kia là ai, đến khi tiến lại gần hơn, anh đã có thể hoàn toàn chắc chắn. Anh dừng lại bên hàng rào.

“Ố ồ ô, chắc chắn rồi, chú là Sherlock Holmes,” một đứa lẩm bẩm.

“Thám tử danh giá nhất mọi thời đại. Thật khó tin là các cậu không biết ta! Trẻ con thời nay chán thế đấy! Chẳng biết tôn trọng gì cả.”

“Vì chú không phải là ông ấy.” Vài đứa cười thầm. Kể cả hai bà mẹ trẻ cũng giơ bàn tay lên che miệng.

Anh chàng thấp lùn lại cao giọng. “Dù sao thì chúng ta cũng chẳng có thời gian tranh luận nữa. Chúng ta có việc cần làm, một cuộc săn lùng tội phạm, như ta đã nói đấy. Được chứ? Giờ thì hãy nhấc mông lên đi tìm nào.”

Bọn trẻ tản ra các hướng.

Honma vừa mới rẽ về phía tòa nhà thì giọng nói oang oang kia đã vang lên sau lưng anh. “Ê này!”

Honma không quay đầu lại, cũng chẳng buồn đi chậm hơn, nhưng phải thừa nhận chiếc chân đau đã làm giảm đáng kể tốc độ của anh. Anh chàng thấp lùn đuổi sát gót anh. “Này, chuyện gì thế này? Cậu không thể cứ bước như thể chẳng quen biết gì tớ cả.”

Honma xua xua tay. “Tôi có quen cậu đâu. Chưa từng gặp cậu bao giờ.”

“Nói dối nhé!” Sadao Funaki nói to, đuổi kịp rồi bước chậm lại theo nhịp của Honma. “Cái chân vẫn gây phiền toái quá nhỉ?”

“Cảm ơn cậu, tớ chẳng để ý mấy.”

“Giá mà tớ gánh hộ cậu được.”

“Này, nói chuyện khác được không?” Lúc này anh bật cười. “Mà cậu nghĩ cậu đang làm gì vậy hả?”

Funaki thở phì phò. “Tổ chức đội tìm kiếm. Tớ huấn luyện mấy đứa nhỏ thành đội thám tử nghiệp dư.”

“Bọn chúng đang tìm gì vậy?”

“Chó. Một con chó bị lạc.”

Honma đứng lại giữa đường. “Không phải con Đầu Đất chứ?”

Funaki có vẻ ngạc nhiên khi Honma biết con chó đó. “Đúng rồi, chính nó. Một cái tên ngớ ngẩn mang ra đặt cho chó. Có lẽ vì thế mà nó quyết định bỏ trốn cũng nên.”

Vậy là con Đầu Đất vẫn chưa về nhà. “Con chó rất thân thiện, nhưng không được thông minh cho lắm. Ai muốn dắt nó đi sẽ chẳng gặp khó khăn tí nào.”

“Ừm, tớ chỉ mong nó không bị ô tô đâm phải thôi.” Funaki nói, giọng hơi trầm xuống một chút.

Cả hai ngừng lại một chốc trước sảnh đợi thang máy để lấy lại nhịp thở.

“Cậu nghe ai kể chuyện con Đầu Đất vậy?” Honma hỏi.

“Makoto,” bạn anh đáp. Makoto rất quý “chú Sadao”, mặc dù thằng bé thường kêu ca chú ấy hay la hét.

“Trong khi cậu đi loanh quanh đây đó, Makoto tập hợp lũ bạn để đi tìm con chó. Tớ chỉ cho chúng vài chiêu cơ bản, có vậy thôi.”

“Nhưng giờ Makoto có trong đám đó đâu?”

“Thằng bé có việc khác,” Funaki kể, giọng đầy tự hào. “Nó cùng Isaka và thằng bé Kazzy, cả ba tới khu nhốt chó mèo lạc rồi.”

Dường như lúc nào Funaki cũng mang đúng một bộ quần áo, dù trên thực tế, anh mặc luân phiên ba bộ quần áo được may từ cùng loại vải, theo đúng một phom. Điều này mang lại cảm giác anh rất chú trọng chuyện ăn mặc. Chiếc áo khoác màu nâu nhạt không cài cúc. Và như làm ảo thuật, anh lôi từ túi áo trong ra một phong bì lớn làm từ giấy sợi chuối, “Đây nhé, đúng như cậu yêu cầu.”

Lò sưởi trong phòng khách vẫn còn ấm. Funaki tự nhiên như đang ở nhà, bước qua sảnh đến thắp một nén nhang trước tấm ảnh thờ của Chizuko. Trong lúc đó, Honma lấy xấp tài liệu ra khỏi phong bì: Giấy hủy hộ khẩu của Shoko Sekine ở Utsunomiya và danh sách các công việc cô ta từng làm.

“Cảm ơn. Tớ nợ cậu lần này.” Honma nói.

Funaki giơ một tay lên tỏ ý đã nghe thấy rồi quay về phía bức ảnh, nói thầm cốt để bạn anh nghe được, “Này, Chizuko, lão chồng của cậu lại dính dáng đến vụ án nào đó rồi.”

Funaki và Chizuko đã chơi với nhau từ hồi còn bé. Cả hai học chung thời tiểu học. Trên thực tế, chính Funaki đã giới thiệu Chizuko với Honma khi hai người còn học ở Học viện Cảnh sát. Cô ấy như em gái tớ vậy, Funaki đã nói thế. Tớ không muốn thấy cô ấy gắn bó với một kẻ không xứng.

Nhưng khi Honma hỏi, Thế sao cậu không lấy cô ấy? Funaki phải suy nghĩ hồi lâu. Cô ấy quá đỗi thân thiết, cuối cùng anh nói, thân quá nên không sống chung được.

Funaki hiếm khi tới đây, anh quá bận rộn. Nhưng mỗi khi tới anh phải dành ra ít phút nói chuyện với bức ảnh. Honma để mặc bạn muốn chuyện trò bao nhiêu tùy thích. Anh trải các tài liệu lên mặt bàn rồi ngồi xuống. Giấy hủy hộ khẩu rất rõ ràng. Shoko Sekine thật chưa bao giờ thay đổi địa chỉ thường trú, cho đến khỉ cô nàng giả mạo làm sổ hộ khẩu mới ở Honancho. Địa chỉ do chủ hộ - bố cô ta - viết tay, có nội dung: Ichozakacho 2001, Utsunomiya.

Thêm một mục ghi chú rằng “chỗ ở hiện tại” của cô ta: Khu Nam Kasai 410-5, phường Edogawa, Tokyo, từ ngày 1 tháng Tư năm 1983. Như vậy, không còn nghi ngờ gì nữa, đấy là nơi cô ta từng sống khi làm việc ở Công ty Thương mại Kasai. Anh tới chỗ điện thoại, tra danh bạ tìm số công ty rồi bấm gọi.

Một phụ nữ nghe máy. Anh giải thích rằng mình có việc cần gửi thư đến và muốn xác minh địa chỉ. Honma đọc địa chỉ được ghi trong cuốn sổ hộ khẩu.

Người phụ nữ trả lời anh rằng, chỗ đó không phải địa chỉ văn phòng công ty mà là khu nhà ở tập thể của nhân viên.

Honma đặt ống nghe xuống, ngước lên đã thấy Funaki đang chăm chú nhìn mình. “Tớ muốn uống trà,” Funaki nói không chút khách sáo.

“Ngăn dưới cùng,” Honma đáp.

Funaki tiến lại tủ bếp, mở hết các cánh cửa ngăn dưới cùng và, lôi ra một hộp nhỏ đựng trà. Rồi anh đổ đầy nước vào ấm, đặt lên bếp gas đun. “Chơi luôn kiểu tự phục vụ nhỉ?”

“Chuẩn.”

“Này, nếu cậu cứ không chịu lượn lờ loanh quanh đây đó nữa, chẳng mấy chốc cậu sẽ thành một ông lão lụ khụ cho mà xem.”

“Tớ tự cảm thấy mình già nua lắm rồi, cảm ơn cậu.”

Địa chỉ tạm trú tiếp theo trong ghi chép là tòa nhà Kinshicho, nơi Shoko Sekine sống khi nộp đơn tuyên bố phá sản. Như vậy có lẽ khi rời khỏi khu tập thể của nhân viên Công ty Thương mại Kasai và chuyển tới chỗ mới, cô ta bắt đầu chịu áp lực từ các khoản cần thanh toán. Bước lầm lạc đầu tiên của cô ta. Khi các nhân viên trẻ tuổi sống ở nhà tập thể của công ty, họ thường mong được sống tự do như mình muốn, không có giờ giới nghiêm, không có những người quản lý nhà hay soi mói hoặc đám cà khịa xung quanh. Họ thường lấp liếm cái giá để đạt được tự do, chẳng mảy may cân nhắc một thực tế cay nghiệt là những nhu cầu thiết yếu như điện, gas, hay nước dội toilet ở bên ngoài sẽ ngốn rất rất nhiều tiền.

Mục cuối cùng là địa chỉ cô ta chuyển đến sau khi được tòa chấp thuận tuyên bố phá sản, nơi cô ta biến mất vào ngày 17 tháng Ba năm 1990: Tòa nhà Kawaguchi Co-op.

Sau khi mẹ mất, Shoko Sekine đã đến gặp luật sư để xin tư vấn về khoản tiền bảo hiểm. Cô ta không nhắc đến bất cứ tài sản nào, như vậy có lẽ mẹ cô ta đã sống ở nhà thuê. Điều này cũng dễ hiểu. Bố cô ta mất sớm, nên chắc chẳng có mấy tiền của để lại cho hai mẹ con. Theo các ghi chép trong cuốn sổ hộ khẩu bị hủy, mẹ cô ta đã chuyển nơi ở ba lần - đều trong phạm vi thành phố Utsunomiya - trước khi qua đời vào ngày 25 tháng Mười một năm 1989. Khi qua đời nơi bà đăng ký hộ khẩu là Ichozakacho 2005 và đã ở đó được ngót chục năm. Cách địa chỉ thường trú của cả gia đình không xa lắm.

Mẹ cô ta ở Utsunomiya suốt chẳng qua vì quá gắn bó với quê nhà? Hay vì bà muốn bảo vệ “tổ ấm” cho cô con gái khi cô muốn trở về?

Funaki ngồi xuống chiếc ghế đối diện Honma. Anh với tay lấy cuốn sổ hộ khẩu khi Honma vừa xem xong, lật xem qua, không nói một lời nào.

Danh sách các việc làm cũ trong ghi chép của Sở Lao động đã giúp Honma xác nhận những điều anh nghi ngờ. Có hai số đăng ký dành cho Shoko Sekine.

Một được cấp khi cô nàng Shoko thật bắt đầu làm việc tại Công ty thương mại Kasai. Cái còn lại được cấp vào tháng Tư năm 1990, khi Shoko giả mạo được Công ty Cung ứng Máy móc và Thiết bị Imai nhận vào làm, có lẽ đó là lần đầu tiên cô ta đăng ký ở Sở Lao động.

“Sau khi lấy được các giấy tờ này, tớ đã gọi điện tới Sở Lao động.” Funaki kể. “Bọn họ rất ngạc nhiên trước sự lặp lại, dù rằng không phải không có người cố tình che giấu thông tin của công việc cũ. Bọn họ bảo, những người như vậy chỉ cần tìm đến rồi nói, “Đây là lần đâu tiên tôi đăng ký.” Đôi lúc họ sẽ kiểm tra sơ lược, nhưng với các loại giấy tờ thông thường, họ thường nhanh chóng cho qua. Họ chẳng dại chuốc thêm phiền toái làm gì. Hơn nữa, họ chỉ lưu hồ sơ trong vòng bảy năm, nên chắc chẳng ai nhận cô ta vào làm từ đận Công ty Thương mại Kasai. Sau đó, cô ta thất nghiệp một thời gian.”

Honma ngẫm nghĩ. Khi Công ty Imai thuê Shoko giả, cô ta không cách nào có được thông tin về các công việc cũ của Shoko thật lẫn giấy tờ ở Sở Lao động. Cô ta không còn sự chọn lựa nào khác ngoài việc đi đăng ký “lần đầu”. Cũng có thể cô ta không nghĩ ngợi nhiều lắm.

Không, Shoko giả không thể nào là người suy nghĩ nông cạn được, nhất là từ những gì anh được biết về cô ta. Không có thẻ của Sở Lao động, cô ta buộc phải nói dối. Sau khi Shoko thật nghỉ việc ở Công ty Thương mại Kasai, cố trốn thoát các món nợ lẫn những kẻ đòi nợ bằng cách chuyển tới Kawaguchi và sa chân vào thế giới quán bar - trải qua mọi nỗi khốn khổ trong đời cô ta vào quãng thời gian này - một tấm giấy chứng minh thư mỏng manh chắc sẽ dễ dàng bị thất lạc. Người phụ nữ giấu mặt đằng sau cô có lẽ đã lục tung căn hộ ở Kawaguchi nhưng không tìm được gì.

Ấm nước bắt đầu rít lên. Funaki bật dậy bước tới pha trà. Anh rót nước vào hai chiếc cốc rồi bê ra bàn. “Có đủ thứ cậu cần rồi chứ?” Anh hỏi, chu miệng khẽ thổi làn hơi bốc lên.

“Ừm, cảm ơn cậu!” Honma vừa nói vừa vuốt phẳng phiu mấy tờ giấy. Anh ngừng lại.

Funaki đang nhìn anh. “Còn gì nữa à?”

“Thực ra là sẽ tốt hơn nữa nếu cậu tìm hiểu xem cô ta có hộ chiếu hay bằng lái không.”

“Hừm!” Funaki liếc về điện thoại. “Để tớ thử gọi xem, nhưng muốn hỏi về hộ chiếu thì hơi khó. Có lẽ phải đối mặt với vài gã thích sách nhiễu. Rồi tớ sẽ báo lại cho cậu. Tối nay được không?”

“Được thế thì tốt quá rồi.”

Funaki không hỏi nguyên nhân của toàn bộ câu chuyện. Anh chỉ cần biết những điều đáng phải biết. Cho đến lúc này đây vẫn là chuyện nội bộ gia đình Honma. Anh chỉ đơn thuần giúp đỡ bạn mình, đến giờ là vậy. Honma sẽ nói thẳng nếu cuộc tìm kiếm vượt quá khả năng của anh.

“Thêm một việc lớn mà tớ nợ cậu, tớ sẽ hậu tạ, thề đấy!”

“Hậu tạ luôn đi!” Funaki nói. Khi Honma trố mắt nhìn lại, anh giải thích, “Tớ đang bí. Giúp tớ đưa ra cái nhìn vào điểm mấu chốt một vụ được không?”

Hóa ra Funaki đang theo một vụ giết người. “Vụ việc xảy ra ở Nakano. Ngôi nhà cách ga Nakano chỉ mười phút xe buýt. Thời điểm là hơn hai giờ chiều. Một tên cướp có vũ khí đột nhập. Ngôi nhà là của một cặp vợ chồng. Người chồng bị đâm đến chết, cô vợ bị trói. Tên cướp bỏ trốn, nhưng hàng xóm đã thấy được khi hắn rời đi.”

“Hiểu.”

“Cặp vợ chồng rất giàu. Người chồng năm mươi ba tuổi, cô vợ mới ba mươi. Là vợ hai.”

“Bọn họ có con không?”

“Với cô vợ này thì không. Nhưng biết kiếm tiền, hai người đó giàu hàng khủng. Họ là chủ hai tiệm cà phê, một cửa hàng băng hình cùng hai cửa hàng phục vụ xuyên đêm.”

“Giàu thật!”

“Thêm nữa là anh chồng mua bản hiểm nhân thọ trị giá một trăm triệu yên. Bọn họ lấy nhau mới được một năm rưỡi. Gia đình người chồng không có chút thiện cảm nào đối với cô vợ. Họ nghĩ cô ta chẳng qua chỉ yêu tiền của anh ta mà thôi.”

Honma cười ma mãnh. “Và?”

“Theo những gì tớ quan sát, kịch bản được sắp xếp trước. Người vợ đã dàn dựng toàn bộ, để lấy tiền của anh chồng. Cô ta có người khác. Đấy là lời mọi người rỉ tai nhau. Chính gã đó đã yểm trợ cô ta.”

“Có vẻ đúng.”

“Thật hả?” Funaki giộng mạnh xuống bàn. “Nhưng - đây mới là vấn đề này - không có ai cả. Không có kẻ bị tình nghi.”

“Hử?”

“Cô ta không có ai cả. Dù theo sát đời sống riêng tư của cô ta cũng không thể tìm ra dấu vết của bất kỳ người đàn ông nào khác. Không một chút nào. Cô ta hoàn toàn trong sạch.”

“Trông cô ta thế nào?”

“Phải nói là cậu không thể tống cô ta ra khỏi giường vì tội ăn bánh quy đâu. Có lẽ anh chồng bị hút hồn là vì thế.”

Honma nhớ lại Nobuko Konno, người phụ nữ quản lý tòa nhà Kawaguchi trong khi ông chồng trông coi quán bar. Một phụ nữ đẹp. Lại thông minh nữa - cho dù có lẽ bà ta không nhận ra mối quan tâm Honma dành cho mình.

“Tớ thực không hiểu nổi,” Funaki rên rỉ. “Dù cho cậu nắm bắt câu chuyện theo cách nào, chắc chắn phải thấy lẩn khuất bóng dáng một gã đàn ông. Nhưng rốt cuộc chẳng có gì cả. Cậu đã bao giờ nghe chuyện gì điên rồ thế này chưa? Một phụ nữ xinh đẹp, lại trẻ hơn chồng đến hai mươi tuổi...”

Honma nghĩ vẩn vơ. Nobuko. Với các tài liệu trong tay, đối đáp trôi chảy trước các câu hỏi của Honma. Trong khi chồng và con gái bận rộn rửa ly tách... Akemi, đi gọi mẹ con xuống đây!

“Đúng rồi...” Honma bất thần nói to, chặn ngang những lời độc thoại của Funaki.

“Gì?”

“Mấy cửa tiệm của họ ấy. Người chồng thực sự quản lý? Hay cô vợ?”

Trông Funaki bối rối vô cùng. Như thể một người bước chân vào một tiệm mỳ truyền thống mà lại được phục vụ đồ ăn Pháp.

“Nào?” Honma nhắc lại.

“... Sao thế? Tớ nghĩ là người chồng.”

“Cậu nghĩ? Lại suy đoán thôi phỏng?”

“Không, anh chồng thực sự quản lý tài chính. Trên thực tế cơ quan thuế đã sờ gáy anh ta. Do nghi ngờ trốn thuế.”

“Vậy là người chồng quán lý tiền bạc.” Honma chậm rãi nhắc lại. “Nhưng việc đó không đồng nghĩa với việc quản lý việc làm ăn. Kiểu như cân nhắc phong cách trang trí nội thất, quyết định chọn bán loại băng hình nào... tất cả những khâu đi kèm ấy. Ai là người nắm giữ?”

Funaki lập tức trả lời. “À à, cũng là anh chồng luôn. Cô vợ hầu như chẳng nhúng tay vào việc gì. Anh ta rất chiều vợ, bảo cô ta chớ mất công nghĩ ngợi những chuyện vặt vãnh.”

“Không có dấu hiệu cãi cọ hay dồn ép về chủ đề này chứ?”

Funaki lắc đầu. “Theo như tớ được biết thì không. Dầu sao cô ta cũng chẳng mấy hứng thú. Cô ta biết những gì cần biết và cảm thấy chừng đó là đủ. Thế nên cô ta chọn cách bỏ đi mọi chuyện trong phần đời còn lại.”

“Sao cậu quả quyết thế?”

“Có lẽ thôi,” Funaki nhún vai. “Nhưng chắc đúng thôi, những người làm công rất quý cô ta. Người quản lý một tiệm cà phê của bọn họ còn bảo tớ là cô ta lịch sự gợi ý về nhạc nền của quán. Cô ta đưa ra ý kiến về loại nhạc mà các khách hàng trẻ tuổi ưa thích. Tớ đoán là trước đây cô ta hay đi cà phê với bạn bè lắm.”

Honma gật đầu. “Thêm hai câu nữa.”

“Được.”

“Cô vợ làm nghề gì trước khi kết hôn?”

“Nữ thư ký. Lo các loại giấy tờ, không có gì đặc biệt lắm. Thêm vài việc vặt của kế toán, như vậy chắc hẳn cô ta cũng thuộc dạng nhanh nhẹn tháo vát.”

Lại một lần nữa hình ảnh Nobuko Konno hiển hiện trong tâm trí Honma. “Câu hỏi thứ hai. Cậu nói có tin đồn cô vợ có người tình. Ngoài tin đồn này, có chứng cứ gì không?”

“Không, người ta chỉ rỉ tai nhau thế thôi. Thỉnh thoảng hàng xóm hay người làm thấy cô ta chưng diện rồi đi ra ngoài một mình.”

“Nhưng không có bóng dáng đàn ông, không thể chỉ ra một người cụ thể.”

“Thế nên tớ mới điên đầu.”

“Những lúc như thế trông cô ta thế nào?”

“Ý cậu là cô ta ăn mặc thế nào hử?”

“Đúng rồi. Mặc vét, kimono hay váy vóc diêm dúa? Cô ta có xức nước hoa không? Có trang điểm đậm hơn thường ngày không? Cô ta cầm theo túi xách loại nào? Điều này rất quan trọng. Loại xắc tay nhỏ, tiện lợi, to cỡ một chiếc khăn tay. Hay chiếc cặp nhiều ngăn, đủ lớn để đựng sổ tay hay sổ hẹn? Đôi giày cô ta đi cũng tạo nên sự khác biệt. Một đôi bóng bẩy, hay loại đế bằng dễ đi?”

Funaki lôi cuốn sổ ghi chép ra, viết nguệch ngoạc vài dòng. “Hỏi những thứ này làm gì vậy?”

Honma đan tay sau đầu, ngả tựa vào ghế. “Cậu bảo không hề có dấu vết của một người đàn ông nào. Thế nên tớ giả định đúng là không có. Vậy thì cô ta ra ngoài làm gì? Ừm, nếu cô ta thường ngày vẫn ăn mặc chỉn chu, xức nước hoa nhẹ, trang điểm vừa phải, mang theo chiếc cặp tiện dụng, đi giày bệt thoải mái... thì đối tượng cô ta gặp gỡ đã thu hẹp đáng kể.”

Funaki gật đầu giục anh nói tiếp. “Thì sao?”

“Đối tượng đáng nghi nhất là...”

“... là ai?”

“Một ngân hàng. Không phải ngân hàng nơi chồng cô ta gửi tiền, mà là một ngân hàng khác, một nơi làm việc trực tiếp với cô ta. Có vô số cách giải thích nếu chồng cô ta phát hiện ra, đúng không nào?”

Funaki nhún vai, chìa đôi tay nhỏ nhưng khá vuông ra. “Quái quỷ thật... Nhưng cô ta có chuyện gì cần đến ngân hàng cơ chứ?”

“Kinh doanh. Tài chính.”

“Để làm gì?”

“Có thể cô ta muốn mở tiệm riêng. Cô ta có những ý tưởng điều hành của mình. Một tiệm cà phê hoặc cửa hàng cho thuê băng đĩa.” Honma cười. “Cậu và tớ đã theo nghề này lâu quá rồi. Lâu nên thường dựa vào định kiến sẵn có. Khi một phụ nữ phạm tội, phải luôn luôn có bóng dáng người đàn ông lẩn khuất đâu đó. Nếu chỉ có một mình, thường thì phụ nữ chẳng có mấy động cơ phạm tội. Họ làm vì người đàn ông, đúng không? Tội của phụ nữ chính là quá đam mê. Kể cả tội giết trẻ sơ sinh, nếu cậu muốn nhìn nhận theo cách đó.”

“... Có lý.”

“Đúng ở chỗ đó là điều chúng ta muốn thấy. Nhưng gần đây mọi thứ đã đổi khác. Không, cũng không hẳn chỉ mới đây. Có lẽ mọi thứ bắt đầu thay đổi cũng được một thời gian khá dài rồi. Đôi lúc động cơ của một phụ nữ không phải là một người đàn ông - ngày nay rất phổ biến tình trạng phụ nữ muốn rời bỏ một người đàn ông. Phụ nữ muốn ra kinh doanh, để thoát khỏi người tìm mọi cách giữ rịt lấy cô ta. Hiện nay những trường hợp như thế này xuất hiện ngày càng nhiều.”

Funaki định cãi, nhưng rồi quyết định ngậm miệng.

“Giả sử,” Honma nói tiếp, “giả sử ngay từ đầu cô ta lấy chồng không phải vì món tiền của anh ta mà vì công việc kinh doanh của anh ta thì sao? Giả dụ cô ta nghĩ, ‘Như vậy mình sẽ dễ dàng có đường tiến. Sau khi kết hôn, có lẽ mình sẽ tự mở cửa hàng xem.’ Những cô thư ký đã chớm bước sang tuổi ba mươi, nhận ra mình vẫn chỉ là chân nhân viên quèn ngày ngày quét tước, pha trà thường hay thấy giận dữ. Theo lẽ thường, bọn họ kết hôn. Nay thời thế đã khác. Rất nhiều cơ hội độc lập - đi du học, kinh doanh - tất cả đều rộng mở. Nhưng muốn làm được thì họ cần đến rất nhiều tiền. Để khởi đầu, có lẽ cô ta nghĩ nên lấy một doanh nhân thành đạt đứng tuổi.”

Funaki chớp mắt thận trọng nhận xét. “Nhưng rồi mọi thứ không được như cô ta dự liệu.”

“Đúng vậy. Anh chồng cho tiền và vô cùng nuông chiều vợ. Nhưng anh ta không bao giờ để vợ chạm tay vào công việc. Lúc nào cũng bảo rằng: Đừng để cái đầu nhỏ nhắn xinh đẹp của em phải nghĩ ngợi nhiều. Thế nên mọi thứ vẫn chẳng khác gì thời cô ta còn làm thư ký.”

“Vô số người mãn nguyện với một cuộc sống như thế.” Funaki lên tiếng phản đối.

“Đúng, chắc chắn là thế. Nhưng cũng có những người không an phận.”

“Tớ hiểu.”

“Với một phụ nữ có cá tính độc lập, cô ta sẽ không dễ dàng chấp nhận khi có người bảo cô ta rằng: “Đừng rước phiền toái vào người, những công việc đó quá sức em”.

“Nhưng theo lời mọi người kể thì cô ta không bao giờ cãi nhau với chồng.”

“Có thể cô ta không muốn. Cũng có thể người chồng thực sự coi trọng cô ta nên không muốn cãi cọ nhì nhằng. Ai mà biết được, nhiều khi đó cũng là lý do khiến cô ta càng thêm tự ái. Có thể cô ta thấy ngột ngạt trong lòng và lên kế hoạch bỏ đi.” Honma ngừng lại để lựa chọn từ ngữ. “Quan trọng hơn, cô ta muốn chứng tỏ bản thân không hề kém cỏi hay thiếu quả quyết hơn cánh đàn ông. Trừ khi người chồng là cách chắc chắn mang lại thành công. Thế nên có lẽ cô ta nắm được sơ hở của chồng và để cơn giận của mình mặc sức tung hoành.” Lúc này trông vẻ mặt Funaki như thể vừa nhận tờ hóa đơn thanh toán một bữa thịnh soạn. “Nhưng còn kẻ đồng phạm. Che chắn phải có người giúp cô ta,” anh viện đến phương sách cuối cùng. “Chắc chắn phải có một gã tình nhân, đúng không? Một gã đàn ông. Chắc thế. Cô ta phải nhờ hắn giúp. Ý tớ là nhiều khi chính hắn mới là kẻ ra tay.”

“Nhưng không có dấu hiệu nào chứng tỏ có đàn ông, phải không nào?”

“Có thể vì tớ chưa điều tra đúng chỗ.”

“Tớ nghi ngờ khả năng này,” Honma thẳng thừng. “Nếu không có dấu vết nào của một người đàn ông, cậu phải cân nhắc trường hợp kẻ đồng phạm là một phụ nữ. Ai đó thường gặp cô ta vào các ngày làm việc. Người mà cô ta có thể thổ lộ tâm tình rồi sẵn sàng gật đầu giúp giải quyết gã chồng ngoài sức chịu đựng. Hãy nghĩ đến khả năng này. Hai phụ nữ bàn tính với nhau và nói: Ai thèm để ý chứ? Nếu họ hợp lực, chắc chắn họ dễ dàng đâm một gã đàn ông đến tắt thở, không phải chuyện gì quá to tát. Thử điều tra theo hướng này xem sao?”

Funaki sững sờ. Rồi hắng họng. “Tớ chợt nhớ ra, cô vợ có một cô bạn rất thân. Cô ta đã giúp người góa phụ lo liệu hết hậu sự.”

“Đấy, có manh mối rồi. Có thể là cô ta lắm.”

Một nụ cười chậm rãi hiện lên trên gương mặt Funaki. “Để tớ kiểm tra xem.”

Lên dây cót tinh thần, Honma định nói vài lời động viên, nhưng thay vì thế, anh chỉ giữ im lặng. Tất cả những điều này nảy ra trong đầu anh là nhờ “Shoko Sekine”: phụ nữ không phải lúc nào cũng phạm tội vì quá đam mê.

Cô ta đã ăn cắp hộ khẩu của người khác, sống dựa trên nhân dạng của người đó. Khi sắp bị tóm, cô ta bỏ cả hôn nhân trước mắt và trốn đi. Cô ta đang theo đuổi điều gì? Điều gì làm nên cơ sự này? Anh không biết, nhưng có một điều có thể chắc chắn - không phải tình yêu, đàn ông hay bất cứ thứ gì mang bóng dáng của tình cảm dẫn dắt cô ta.

Cô gái giả mạo không hề giả tạo trước mong muốn kết hôn cùng Jun. Cuộc tình của họ diễn ra sau, một phần của cuộc đời ảo mà cô ta dựng lên nhờ cái tên giả. Và khi cuộc đời đó lộ ra những vết hoen ố, cô ta rũ bỏ những người ở Công ty Imai lẫn Jun, hầu như không một chút hối tiếc.

Cô ta vẫn đang chạy trốn, Honma nghĩ. Anh chưa nắm bắt được, nhưng chắc chắn có lý do buộc cô ta phải chạy trốn. Tuy nhiên, suy nghĩ kỹ hơn thì thấy cô ta hoàn toàn cô đơn. Cô ta muốn một mình thực hiện việc này. Không xem tình cảm, không theo mệnh lệnh của bất kỳ ai.

Cô ta giống như một bức tường được dán giấy hoa tươi sáng: bên dưới lớp giấy đó là cả khối bê tông mạnh mẽ. Không thể xuyên thấu, bởi kết cấu quá vững chắc. Một ý chí ham sống đến mãnh liệt.

Vì chính bản thân cô ta, không vì bất cứ ai khác. Đó là cô ta. Điển hình của kiểu phụ nữ từng là nỗi kinh hoàng của nước Nhật mười năm về trước.

Isaka và Makoto về nhà đúng lúc Funaki vừa ra khỏi cửa.

“Không tìm được con Đầu Đất.” Thằng bé thổn thức. “Bố có nghĩ nó chết rồi không? Chú Sadao nói nếu nó bị thương, trại thú lạc sẽ lập tức tìm thấy nó.”

“Đầu Đất rất dễ bảo. Bất kỳ ai lái xe qua chỉ cần gọi ‘Này, vào đây’ là nó sẽ nhảy lên xe ngay.”

Makoto đứng dựa vào tường nức nở. Honma và Isaka đánh mắt nhìn nhau.

“Bố ơi...”

“Gì con?”

“Ở trại nuôi thú lạc, có nhiều chó lắm.”

Lại nữa rồi, Honma thầm nghĩ. Anh đoán được nó sắp nói gì rồi.

“Những con chó ấy, có phải rồi sẽ bị giết hết không bố? Sao người ta lại muốn bỏ rơi chúng? Sao bọn họ không muốn nuôi chúng nữa?”

Isaka xoa xoa trán, mắt vẫn dán xuống nền nhà.

“Bố không biết,” Honma đáp. “Bố cũng chẳng hiểu nổi tại sao người ta lại làm vậy. Nhưng bố biết chắc chúng ta không thích như thế, chúng ta không làm như thế trong ngôi nhà này. Nếu thấy ai làm những việc này, chúng ta sẽ cố tìm cách ngăn họ lại. Chúng ta sẽ cố làm những gì có thể, phải không nào?”

Cúi người xuống để nhìn thẳng vào gương mặt Makoto, Isaka phụ họa, “Giống như bác Hisae hay nói ấy. Có đủ thể loại ngốc nghếch ngoài kia. Những kẻ nhận nuôi chó mèo rồi bỏ rơi chúng khi cảm thấy phiền toái, thì đều là lũ ngốc cả.” Anh vỗ về thằng bé rồi nói tiếp, “Bây giờ cháu đi rửa tay đi nhé. Lát bác sẽ giúp cháu tìm. Chắc cháu đã mệt lử rồi.”

Makoto giương mắt nhìn Isaka với vẻ không phục, nhưng vẫn lếch thếch tiến về phía bếp. Hai người lớn nhẹ cả người.

“Những nơi như trại nhốt thú lạc cũng khiến tôi phát ghê,” Isaka thú nhận.

“Chỗ đó tàn nhẫn lắm.”

“Xin lỗi đã khiến anh phải làm việc này.”

“Không sao, không sao cả mà. Nhưng đúng là ở đó còn rất nhiều chó thật.” Anh ta dợm bước về phía bếp, rồi ngừng lại thọc tay lần mò trong áo khoác. “Khi hai bác cháu chuẩn bị đi thì có người gọi tới nói ảnh phóng của cậu xong xuôi cả rồi. Tiệm ảnh nằm trên đường tới trại nhốt thú lạc, thế nên tôi tiện rẽ vào, đỡ công cậu đi.”

Ảnh phóng? Honma gần như quên bẵng. Tấm ảnh Polaroid. Anh đã cân nhắc không dùng nó, bởi có vẻ chẳng mấy khả quan.

“Ôi cảm ơn anh. Em hầu như chẳng nhớ chút gì về nó nữa cả.”

Isaka lấy ảnh ra khỏi túi đựng. “Theo như lời cậu thanh niên tiệm, tấm ảnh gốc chụp hơi rung. Vậy nên càng phóng to, cậu sẽ càng khó nhận biết các chi tiết. Việc này nằm ngoài khả năng của cậu ấy.”

Tấm ảnh được phóng ra, nhỏ hơn kích cỡ giấy viết thư một chút. Ngôi nhà màu nâu sô cô la trông rộng và phẳng hơn, nhưng không có sự thay đổi nào đáng kể. Đúng như lời cậu nhân viên nói, phóng to ảnh chỉ tổ làm nó nhòe đi. Toàn bộ những gì Honma nhìn ra được chỉ là ngôi nhà, hai phụ nữ và mấy cột đèn pha...

Đến đây anh bất thần chú ý.

Ban đầu anh nghĩ đôi mắt đang chơi xỏ mình. Anh vội vã bước tới bên bàn tìm chiếc kính lúp. Không, anh vẫn không thấy gì hơn.

“Sao thế?”

Honma ngước mắt lên, đưa tấm anh cho Isaka. “Anh thích xem bóng chày phải không?”

“Ừm.”

“Anh đã đi xem trận nào chưa?”

“Có chứ. Tôi thường đi xem các trận ở những sân lớn quanh khu vục Tokyo.”

Honma phấn khởi. “Vậy thì chắc hẳn anh sẽ biết. Có sân vận động nào có hệ thống đèn pha không? Những ngọn đèn đó chĩa ra ngoài được không?”

Isaka chớp mắt. “Gì cơ? Ý cậu là sao?”

Honma chỉ vào luồng sáng trong bức ảnh. “Chỗ này trông giống như đèn chiếu trên sân vận động vậy, phải không?”

Isaka đeo cặp kính vẫn thường đọc sách vào. “Đúng, nhưng mà...”

“Vậy chúng ta biết được ngôi nhà này chắc chắn ở gần một sân vận động nào đó, phải không?”

“Tôi đoán là đúng.”

“Vậy thì anh nhận ra gì từ chỗ này?” Ngón tay Honma lần lượt rà trên từng ngọn đèn. Nếu cao thêm một chút thì chúng đã không hiện diện ở góc trái tấm ảnh này. “Anh nhìn mấy ngọn đèn này nhé. Chúng ở phía đối diện ngôi nhà. Chắc hẳn chúng chiếu theo kiểu xoay quanh trục. Chẳng có sân vận động nào lại xây nhà trong sân, phải không nào?”

Chắc vậy, những ngọn đèn này đang chĩa về ngôi nhà màu nâu sô cô la.

Isaka giơ tấm ảnh lên ngang tầm mũi. “Ừm, tôi thấy...”

“Có sân vận động nào như thế không? Anh có nhận ra chỗ nào không?”

Isaka nhìn chằm chằm bức ảnh trong tay, rồi anh chậm rãi đáp, “Tôi nhận thấy cậu chẳng quan tâm đến bóng chày mấy.”

“Phải nói là em hoàn toàn chẳng biết gì nữa cơ.”

Isaka gật đầu. “Cũng phải. Nếu cậu từng thấy những cột đèn pha tại các sân bóng chày, những sân có chất lượng ấy, thì cậu sẽ biết phải mất chừng nào công sức để lần mò tìm kiếm.”

“Đèn pha được dựng rất cao, em cũng biết vậy.”

“Chúng được dùng để chiếu sáng sân bóng. Đấy là mục đích duy nhất của chúng. Bởi vậy nếu dựng cho đèn chiếu bên ngoài sân...”

“Liệu từng chiếc có hệ thống trục xoay không nhỉ? Loại tự động ấy. Giống như xoay khớp cổ thôi.” Honma cũng phải thừa nhận ý tưởng này nghe chừng kỳ cục quá.

Isaka bật cười. “Nếu loại đèn này được giới thiệu thì chắc báo chí sẽ đưa tin đấy. Chẳng hạn như bên ngoài sân Công viên Meiji tối khủng khiếp, nếu họ có thể xoay đèn ra sau khi trận đấu kết thúc, chắc chắn những người xem bóng có thể thấy đường khi ra về.”

Honma đặt tấm ảnh sang bên, tay vò đầu.

chẳng có mấy tiếng tăm, cạnh đó cô ta viết thêm, “Nhân viên đánh máy”. Công ty này đặt trụ sở tại Chiyoda, trung tâm Tokyo. Cô ta vào làm từ tháng Tư năm 1985 và nghỉ việc vào tháng Sáu năm 1986. Thứ ba là Công ty Kế toán Kiểm toán Ariyoshi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Miyuki Miyabe

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.