Kasha

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Phải đợi đến khi trời quang đãng, Honma bảo Jun vậy, và phải đợi tới khi tuyết tan hết để anh có thể đi bộ trên đường. Honma đã hy vọng việc tìm kiếm Shoko Sekine sẽ được trì hoãn ít nhất một ngày, nhưng tuyết ngừng rơi suốt đêm đó, khi anh thức dậy bầu trời sáng trong đến lạ lùng. Những lối đi dành cho người đi bộ đã được dọn sạch tuyết trắng. Lớp bê tông ẩm ướt lấp lánh dưới ánh mặt trời. Tuyết cứng trên gác mái gần đó đã bắt đầu tan ra thành nước nhỏ giọt xuống nền.

Makoto ăn sáng xong, liền quơ vội lấy cặp chuẩn bị bước ra cửa. Đi được nửa đường, thằng bé ngoái nhìn qua vai. “Bố ơi, hôm nay bố định ra ngoài ạ?”

Honma ngước lên khỏi tờ báo đang đọc, đáp: “Ừm...”

“Chú Jun nhờ bố làm việc gì đó ạ?”

“Đúng rồi con.”

“Mấy giờ bố sẽ về nhà?”

“Bố cũng chưa biết. Còn phải xem công việc tiến triển thế nào đã.”

Thằng bé đứng đối diện ô cửa sổ phía Đông tràn ngập ánh nắng, nhưng vẻ nghiêm trang trên gương mặt nó không phải do bị chói. “Mọi việc sẽ ổn chứ ạ?”

“Bố hy vọng thế.”

“Vậy chú Jun, chú ấy muốn gì ạ?”

Honma nheo mắt nhìn giờ hiển thị trên màn hình tivi. “Này, con sẽ trễ học đấy.”

Makoto xốc chiếc cặp sách trên lưng. “Bố không thấy ở nhà nghỉ ngơi sẽ tốt hơn sao?” Thằng bé nói.

“Này, bố có phải một mình đấu với mafia đâu nào!”

“Vâng vâng, rồi bố sẽ lại ngã và làm gãy nốt chiếc chân lành còn lại, lúc ấy bố đừng trông cậy gì ở con nhé.”

“Con chỉ cần giữ an toàn cho chính con thôi, chàng trai bé nhỏ.”

“Vâng ạ, con cảm ơn bố hàng nghìn lần vì đã nghĩ như vậy. Giờ thì lên đường thôi. Giờ thì tạm biệt bố!” Thằng bé bổ sung một lời tạm biệt nữa. “Câu cuối là để dành cho lúc bố ra khỏi nhà, bố nhé.”

Honma bật cười. “Được rồi.”

Makoto thả cho cửa sập lại sau lưng. Honma đứng dậy bước tới bên cửa sổ. Trước mỗi tòa nhà đều có trẻ con tụ tập. Một nhóm bảy đứa, trong đó có con trai anh, xuất hiện ở ngay trước bồn hoa rồi kéo thành hàng dung dăng về phía ngôi trường ở tít mạn Nam khu vục.

Honma quanh quẩn trong nhà mãi đến mười giờ để tránh cảnh chen chúc vào giờ cao điểm. Có lúc anh chúi đầu nghiên cứu bản đồ, dò đường đi để giảm thiểu quãng đường di chuyển của mình. Anh cũng không chắc mình nắm rõ khái niệm “cá nhân phá sản”, thế nên anh quyết định tra nghĩa cụm từ này. Anh không tìm ra nó trong cuốn từ điển tiếng Nhật thông dụng, cuốn sách tham khảo duy nhất mà anh có chính là cuốn Almanach cách dùng từ hiện đại xuất bản năm ngoái. Nhưng nhìn này, mục từ đó như sau:

CÁ NHÂN PHÁ SẢN: Một quy trình pháp luật trong đó toàn bộ tài sản của một con nợ được phân chia công bằng cho các chủ nợ trước tòa, kết quả là con nợ được hưởng CHỨNG THƯ TỪ BỎ, miễn trừ trách nhiệm pháp lý. CÁ NHÂN PHÁ SẢN là trường hợp các con nợ tự nguyện xin chứng thực. Vài năm trở lại đây, con số các trường hợp như vậy đã tăng liên tục do sự gia tăng đáng kể của các khoản nợ nảy sinh vì lạm dụng thẻ tín dụng và vay nợ. Những trường hợp phá sản của các cá nhân còn được gọi là PHÁ SẢN DO TIÊU DÙNG, để phân biệt với sự phá sản của các công ty nói chung. Phá sản gây ra sự hạn chế đối với khả năng tài chính của một cá nhân, tuy nhiên nó lại giúp mang lại KHẢ NĂNG PHỤC HỒI hoàn toàn, nhờ tác dụng của chứng thư từ bỏ. Ngoài ra, sự kiện phá sản không cần phải kê khai trong sổ hộ khẩu hoặc các văn bản cần chứng thực, cũng không tước bỏ quyền bầu cử hoặc các quyền khác của một công dân.

Những dòng cuối cùng khiến anh khá bất ngờ. Chẳng hiểu sao anh lại nghĩ, dù khá mơ hồ, rằng tình trạng phá sản, một khi đã được thừa nhận thì sẽ đi theo một người suốt cả đời. Nếu một người như Honma, vốn đã rất quen với các câu chuyện bảo mật, còn thấy ngạc nhiên như vậy, không thì những người biên soạn đã không phải giải thích chi tiết đến thế trong cuốn Almanach cách dùng từ hiện đại, phải không nào?

Theo như anh hiểu, việc che giấu tình trạng phá sản trong quá khứ hết sức đơn giản. Chỉ cần đừng tiết lộ, sẽ không ai biết được cả! Nếu Shoko không bị ép làm thẻ tín dụng, chắc chắn chẳng ai phát hiện ra chuyện của cô ta. Có lẽ cô ta tưởng sau năm năm đã có thể thử lại trót lọt chăng? Liệu có sự nhầm lẫn đơn giản như thế?

Honma đặt cuốn từ điển trở lại giá sách rồi sửa soạn đồ để ra ngoài, sau đó gọi một chiếc taxi đến ga tàu. Anh cảm thấy hơi tội lỗi khi mới sáng ngày đã làm việc này, nhưng rốt cuộc lại tự nhủ: Mọi phí tổn đều được thanh toán. Jun đã tuyệt đối thuận theo các điều kiện anh đưa ra. Đây là việc khá hiển nhiên rồi, phải không nào? Có lẽ anh sẽ chi hơi quá tay trong một vụ như thế này, nhưng ít ra mối quan hệ giữa anh và cậu ta vẫn còn tốt đẹp chán so với vô vàn các mối quan hệ khác. Vì thế, anh sẽ gọi taxi lúc cần, miễn sao anh mang hóa đơn về là được.

Đặt ống nghe xuống, anh châm một điếu thuốc rồi vẩy ít nước vào chiếc gạt tàn trước khi ra khỏi nhà. Trên đường đi xuống, anh đã ghé vào nhà Isaka ở tầng trệt để gửi chìa khóa, sau đó tập tễnh bước, đầu chiếc ô gõ nhẹ vào lớp tuyết đọng trên vỉa hè.

Với một người có đôi chân lành lặn, ra khỏi cửa Tây nhà ga Shinjuku, chỉ cần cuốc bộ năm phút là đến nơi làm việc của Shoko Sekine. Văn phòng này thuộc một tòa nhà năm tầng cũ kỹ nằm cạnh đường cao tốc Koshu. Năm trong số sáu dải kính hẹp của cửa sổ mặt tiền tòa nhà đã gắn kín biển tên các công ty. Dải kính còn lại không có biển tên nào, chỉ có một tấm rèm. Chắc là tầng còn trống.

Văn phòng Công ty Cung ứng Máy móc và Thiết bị Imai nằm trên tầng hai. Đó là một công ty nhỏ, thu gọn mọi hoạt động trên tầng lầu này, chỉ đảo mắt một vòng đã có thể bao quát toàn bộ. Một cô gái mặc đồng phục màu xanh sẫm đứng dậy tiến lại chào hỏi. Cô ta cùng lắm cũng chỉ hai mươi tư tuổi. Ngoại hình xinh xắn, khuôn mặt hơi tròn, đôi mắt to, mũi lấm chấm tàn nhang.

Honma tự giới thiệu: “Tôi là người thân của Jun Kurisaka, cậu ta đã đính hôn với một nhân viên ở đây, cô Shoko Sekine. Tôi muốn được hỏi đôi điều về cô Sekine.”

“À vâng, cháu hiểu ạ...” Cô gái nói.

“Nếu có thể thì tôi rất muốn được trò chuyện với người quản lý. Cô giúp tôi thu xếp được không?”

“Sekine ạ? Vâng, cháu biết chị Sekine.” Cô gái đáp, giọng khá kích động.

“Bác Imai, sếp của bọn cháu đang ngồi ở quán cà phê bên kia đường.”

“Ông ấy đang bàn chuyện làm ăn à?”

“Bàn...? Ồ không ạ. Bác Imai chỉ đang uống cà phê thôi. Bác ấy luôn ngồi ở đó, cháu biết vị trí, để cháu đi báo với bác ấy.” Cô gái ngoái lại khi sắp bước ra khỏi cửa. “Nhưng lỡ trong lúc cháu ra ngoài mà có điện thoại gọi đến thì biết làm thế nào bây giờ?”

“Cô cứ bảo tôi những gì cần làm là được.”

Cô gái nghĩ ngợi trong giây lát. “Chắc chẳng có ai gọi đến đâu,” cô quyết định. “Chú cứ ngồi đi ạ. Chú cởi áo khoác rồi đặt ở đâu đó là được.” Rồi như một cánh én nhỏ, cô lao vút đi.

Căn phòng nhỏ này có thể coi là hình mẫu của sự ngăn nắp. Ba chiếc bàn giấy giống hệt nhau xếp liền kề, trên đó là một dãy các loại tài liệu cùng sổ cái được đặt thành hàng gọn gàng. Mọi thứ được sắp theo thứ tự nhất định, gợi cho Honma nhớ đến những kiốt nhỏ bán báo và các loại bánh kẹo trên sân ga. Giả dụ văn phòng bọn họ có nhà xưởng ở đâu đó đi nữa, liệu cái công ty nhỏ bé này có thực sự thu về được nhiều hợp đồng? Anh có thể hình dung được mức lương của Shoko Sekine và cô bé vừa rồi.

Honma bước qua chỗ của cô én nhỏ, đến chiếc bàn ngay cạnh, mở ngăn kéo trên cùng. Xếp ngay ngắn bên trong là cuốn sổ ghi chép thông thường, thước kẻ, mấy cây bút bi, và một con dấu khắc sẵn: Sekine. Đối diện với cửa sổ là một chiếc bàn lớn, ghế đi kèm có gắn đệm, từ chỗ đó có thể quan sát những bàn còn lại. Trên mặt bàn là khay đựng tài liệu đang rỗng và một cuốn tạp chí, bìa đã bị lật che mất. Lúc lại gần mới thấy tên cuốn tạp chí là Finance Net.

“Rất xin lỗi đã để anh phải chờ,” một giọng trầm trầm cất lên. Cô gái đã trở lại cùng vị sếp, một người đàn ông đã già đeo kính mắt hai tròng, khoác áo len bên ngoài chiếc sơ mi trắng và nơ bướm ở cổ. Đôi vớ len dày thò ra phía đầu đôi xăng đan mát xa mới, mẫu đang thịnh hành. “Anh là người thân của cô Sekine phải không?”

“Không, là người thân chồng sắp cưới của cô ta.”

“Vậy sao? Tức là cậu Kurisaka?” Ông ta tiến lại chỗ xô pha và chiếc bàn nước cạnh cửa sổ. “Mời anh ngồi!”

Honma tiến lại, chiếc chân đau hơi lê một chút.

“Bệnh khớp à?” Ông già hỏi cộc lốc.

“Không không,” Honma đáp, hơi giật mình. “Là tai nạn thôi.”

“Ồ. Vậy chiếc ô thì sao?”

“Tôi không thoải mái khi phải mua gậy.”

“Bác sĩ không cho anh mượn à?”

“Họ cũng đã đề cập. Nhưng tôi không nhận, vì biết mình sẽ thấy khó chịu. Dùng nó tôi sẽ có cảm giác như mình là người tàn phế vậy.”

Người quản lý xoa xoa chiếc đầu hói. “Đúng là thế thật.”

Honma đưa tấm danh thiếp của Jun, ở mặt sau anh đã yêu cầu cậu ta viết lời nhắn ngắn gọn: “Người mang tấm danh thiếp này, ông Shunsuke Honma, là họ hàng của tôi, đang giúp tôi điều tra một việc. Tôi rất lấy làm cảm kích nếu quý ôngbà giúp đỡ ông ấy.” Với lời nhắn như vậy, anh trở thành người “có liên quan”, ít ra là với những người biết Jun là chồng sắp cưới của Shoko Sekine. Jun đã nhìn anh hồi lâu mới lên tiếng, “Chú không cần đến thứ này đâu.” Trong suy nghĩ của cậu ta, tất cả những gì các thám tử tư cần làm chính là chìa thẻ của mình ra, chừng đó đã đủ moi tin từ người khác rồi. Đấy phải chăng là lý do mà cậu ta tìm đến với Honma ư? Nhưng Honma đã nộp trả thẻ cảnh sát của mình khi gửi đơn xin nghỉ làm, như vậy bây giờ anh chẳng có giấy tờ gì đảm bảo cả. Khi đã không còn thẻ mà cứ nhơn nhơn bước vào nhà người ta rồi tự xưng là cảnh sát thì khác nào ta chuốc lấy phiền toái vào người. Tốt hơn cả là đừng tự bịa ra một tấm thẻ giả.

Jun lộ vẻ thất vọng khi Honma cho biết về tình thế hiện tại, nhưng ít ra cậu ta đã không bỏ anh để đi tìm một tay thám tử tư khác. Rõ ràng cậu ta muốn giữ bí mật chuyện này với bố mẹ cùng đồng nghiệp.

Honma cũng lấy danh thiếp của mình ra, trên đó chỉ có tên, địa chỉ cùng số điện thoại của anh. Ông già Imai xem lần lượt từng tấm danh thiếp một. Trong lúc đó, cô nàng Chim Én mang trà đến mời cả hai người.

“Anh nói anh là họ hàng của Kurisaka. Chính xác thì là họ hàng kiểu gì?” Imai hỏi. Có vẻ ông ta muốn làm rõ vấn đề này trước tiên.

“Cậu ta là con của anh họ vợ tôi.”

“Ồ.”

“Cũng khá lằng nhằng. Tôi không biết nên xưng hô với cậu ta như thế nào cả.”

“Là họ hàng cách đời, phải không nhỉ, Mitchie?” Ông ta nói ngoái qua vai. Vậy ra cô nàng Chim Én tên là Mitchie.

“Để cháu đi tra từ điển xem ạ,” cô gái thỏ thẻ.

“Thêm điều này nữa,” ông ta tiếp tục. “Tôi thấy trên danh thiếp của anh không ghi nghề nghiệp.”

Honma đã lường trước tình huống này. “Tôi viết bài cho tạp chí. Jun muốn nhờ tôi vì tìm kiếm thông tin là công việc chủ yếu của tôi.”

“Ừm, anh biết không, tôi thỉnh thoảng cũng viết bài cho các tạp chí,” Imai nói.

Honma gật đầu. “Tờ Finance Net, đúng không?”

“Vậy ra anh biết tạp chí đó à?”

Honma cười lấy lệ. Một nụ cười không hẳn là lời nói dối. Tạp chí Finance Net không có tiếng tăm gì, chắc chỉ những ai có bài đăng trên đó mới đọc loại xuất bản phẩm này.

“Dù sao thì...” Imai nhấp một ngụm trà nhạt thếch rồi nói ngay vào trọng tâm. “Về phần cô Sekine. Cô ta vẫn chưa trở lại à?”

Bốn ngày trước Jun đã gọi tới báo cho ông biết việc cô ta biến mất, Imai giải thích như vậy. Ngày 19 tháng Giêng, quãng chín giờ sáng. Đến tầm giờ ăn trưa, Jun ghé qua, hỏi xem liệu Imai có tình cờ biết cô ta đi đâu không. “Vào ngày 16, khi cô ta không đến văn phòng, chúng tôi chỉ đoán là Sekine quyết định nghỉ phép ít ngày, chắc cô ta muốn kéo dài kỳ nghỉ cuối tuần thôi. Vì vậy, cuộc điện thoại của cậu Kurisaka thực sự khiến chúng tôi rất sốc.”

“Trước đó, đã bao giờ cô Sekine nghỉ mà không báo trước chưa?”

“Chỉ có đúng một bận. Cô ta sốt li bì, không gọi điện báo được. Đúng không, Mitchie?” Mitchie nghiêng đầu thắc mắc, sếp của cô bật cười. “À, phải rồi, đợt đó cô còn chưa vào làm ở đây.”

“Ông Imai, ông có biết nhiều về Jun không?” Honma hỏi.

“Hẳn rồi. Cậu ta làm việc ở ngân hàng mà chúng tôi thường giao dịch. Bởi vậy khi nghe tin cậu ta và cô Sekine đính hôn, tôi không khỏi ngạc nhiên.”

“Họ có công bố về việc đính hôn ở đây không?”

“Ồ không. Chúng tôi đi ăn ngoài tiệm. Cậu thấy đấy, Honma, công ty của chúng tôi rất nhỏ. Tiệc của công ty chắc hẳn sẽ vô cùng buồn tẻ nếu tôi không bảo các cô gái dẫn người yêu của mình theo. Trong bữa tiệc mừng Tân niên vừa rồi, chắc thế, hai người bọn họ mới thông báo tin vui. Phải vậy không, Mitchie, dịp năm mới ấy?”

“Đúng rồi bác Imai.” Mitchie nói vọng từ bàn mình, cô vẫn đang lật giở cuốn từ điển.

“Lúc đó cô ta cho chúng tôi xem nhẫn đính hôn. Trên có đính một viên hồng ngọc, tôi tin là thế. Đá quý theo tháng sinh của Sekine.”

“Là ngọc bích ạ,” Mitchie chỉnh lại. Lần đầu tiên cô lên tiếng khẳng định. “Bác lúc nào cũng lẫn lộn hết cả, bác Imai. Đó là một chiếc nhẫn đính ngọc bích. Viên đá đó có màu xanh biển.”

“Vậy hử?” Imai lại xoa xoa chiếc đầu hói của mình. “Dù sao thì tôi đoán là chiếc nhẫn cũng biến mất cùng cô ta, có phải không?”

“Tôi mới nghe nhắc đến chiếc nhẫn đó.” Honma đã hẹn Jun tối nay sẽ đến xem qua căn hộ của Shoko. Lúc đó anh mới biết thêm về những vật dụng thuộc về cô ta.

“Ừm, theo như Kurisaka kể, hai người bọn họ đã cãi nhau vào đêm 15. Đến sáng hôm sau khi Jun nhấn chuông căn hộ của Sekine, không có ai mở cửa. Tối cùng ngày cậu ta trở lại tìm, Shoko đã gói ghém hết đồ đạc và biến mất.”

“Đúng vậy. Toàn bộ câu chuyện khiến cậu ta choáng váng.”

“Nhưng nếu cô ta mang chiếc nhẫn theo, tôi cho rằng cô ta đã cân nhắc việc trở lại với cậu ta, hoặc có thể để bán lại khi cần tiền, một trong hai khả năng đó. Nhưng nếu chỉ là một trận cãi vã vặt vãnh, anh không nghĩ cô ta sẽ trở về nhà sau vài ngày sao? Nếu giờ Kurisaka làm to chuyện, có thể sẽ khiến cô ta gây ra chuyện gì đó để hối hận về sau.”

Các ông già thường dễ dàng đứng ra bảo vệ cô ta là vậy. Không phải họ thấy đồng cảm, chỉ là họ chưa từng phải đau đầu cãi lộn với phái yếu.

“Đấy không phải là ‘một trận cãi vã vặt vãnh’.” Honma nói. “Chuyện này thực sự tồi tệ, nhưng tôi không thể tiết lộ sâu hơn.”

Imai chúi người về phía trước. “Nghiêm trọng lắm sao?”

“Đúng vậy. Chuyện riêng của hai người bọn họ.”

Có lẽ ông lão hiểu nên không hỏi gắng thêm nữa. “Rất tiếc khi phải nghe thế, nhưng dù sao đi nữa thì tôi nghĩ mình chẳng giúp được gì nhiều. Không bổ sung được chi tiết nào khác hơn lời kể của cậu Kurisaka. Phải không, Mitchie?”

Mitchie gật đầu, mắt vẫn không rời cuốn từ điển. “Cháu không nghĩ từ đó là họ hàng cách đời đâu, bác Imai.”

Người chủ không đáp, thế nên Honma cũng phớt lờ cô ta. Mitchie tội nghiệp!

Imai lơ đãng hỏi cô ta, “Cô Sekine vào làm ở đây từ bao giờ nhỉ?” Nhưng trước khi ông ta kịp hỏi lại lần nữa, Honma đã chen ngang.

“Ông vui lòng cho mượn bản sơ yếu lý lịch của cô Sekine nhé? Phòng khi tôi phải liên lạc với các sếp cũ của cô ta.”

“Được thôi,” Imai trả lời ngay tắp lự, nhỏm người khỏi ghế. Hầu như chẳng mất chút sức lực nào, ông rút một tờ giấy khỏi tập hồ sơ được lưu ở ngăn bàn dưới cùng. Đó là bản sơ yếu lý lịch theo đúng mẫu chuẩn, có dán kèm tấm ảnh thẻ. Đêm hôm qua, chẳng hiểu vì lý do gì, Jun không đem theo ảnh của Shoko.

Đây là lần đầu tiên Honma thực sự được nhìn mặt cô ta.

Cô ta rất đẹp.

Thường những tấm ảnh thẻ sẽ khiến người trong ảnh trông chẳng khác nào một tay tội phạm nhãi nhép. Nếu trong tấm ảnh thẻ đen trắng mà cô ta vẫn xinh đẹp nhường này thì chắc chắn ngoài đời thực vẻ đẹp của Shoko Sekine không thể coi là bình thường được. Tóc cô cắt hơi ngắn, đầu bob, hình như bọn họ vẫn gọi thế. Chiếc mũi nhỏ gọn, đôi mày tỉa cong nhẹ, có kẻ chì hay không thì anh chẳng rõ, nằm giữa vầng trán cao và đôi mắt sắc sảo. Đôi môi mím lại thành một nụ cười mỉm.

“Một cô gái ưa nhìn,” Imai ngắm nghía. “Bên ngoài còn xinh hơn thế này. Nhất là từ sau khi cô ta hẹn hò với anh chàng Jun Kurisaka. Càng ngày càng đẹp lên, phải không Mitchie?”

Mitchie xoay xoay người trên ghế, “Bọn cháu đi mua sắm với nhau, mấy anh chàng cứ sán lại gần chị ấy.”

Chẳng đáng ngạc nhiên lắm. “Cô ta cao không?”

“Ồ, vậy là chú chưa từng gặp chị ấy à?”

“Chưa, Jun giấu gia đình chuyện đã đính hôn.”

“Theo như lời chị Shoko kể lại,” Mitchie nói, “Gia đình Kurisaka phản đối họ đến với nhau, vì cho rằng học vấn của chị ấy không xứng với anh Jun.”

“Đúng thế.” Honma nhìn cô gái. “Việc đó có khiến Shoko phiền muộn không?”

“Tất nhiên rồi ạ. Có một độ chị ấy lo lắng đến nỗi sụt cân liên tục. Kể cả khi anh Kurisaka nói rằng mặc kệ bố mẹ anh ấy, họ sẽ vẫn lấy nhau, rồi anh ấy tặng nhẫn đính hôn, Shoko vẫn ủ rũ suốt cả ngày.”

Gật khẽ đầu, Honma quay trở lại với bản sơ yếu lý lịch. Sinh nhật của Shoko Sekine là ngày 14 tháng Chín năm 1964. Cô ta chỉ học đến ngang cấp ba, tốt nghiệp ở Utsunomiya. Bên dưới mục “Công việc từng làm”, cô ta liệt kê ba công ty. Đầu tiên là một nhà cung cấp ở Tokyo, Công ty Cung ứng Thiết bị Sanko, gần Shibuya. Cô ta bắt đầu vào làm ở đó từ tháng Sáu năm 1983. Giả sử cô ta lên Tokyo ngay sau đợt tốt nghiệp vào tháng Ba, có lẽ cô ta đã mất hai tháng để tìm việc. Shoko nghỉ làm ở đó vào tháng Ba năm 1985. Tiếp đó là Ishii & Company, một công ty chẳng có mấy tiếng tăm, cạnh đó cô ta viết thêm, “Nhân viên đánh máy”. Công ty này đặt trụ sở tại Chiyoda, trung tâm Tokyo. Cô ta vào làm từ tháng Tư năm 1985 và nghỉ việc vào tháng Sáu năm 1986. Thứ ba là Công ty Kế toán Kiểm toán Ariyoshi ở khu vực Minato, địa điểm này còn quen thuộc hơn nữa. Cô ta được nhận vào từ tháng Tám năm 1986, làm việc đến tháng Giêng năm 1990. Cô đều ghi “Việc cá nhân” ở mục “Lý do nghỉ làm” ở các công ty cũ. Bản sơ yếu lý lịch được đóng dấu vào ngày 15 tháng Tư năm 1990.

“Trước khi tới đây, cô ta đã làm việc ở một công ty kế toán kiểm toán.”

“Có vẻ là thế thật,” Imai lẩm bẩm, nghển cổ để nhìn rõ hơn.

“Ông chưa bao giờ hỏi lý do đặc biệt nào khiến cô ta nghỉ việc ở đó?”

“Chưa từng... Cô ấy nói là đã làm việc quá sức và bị ốm. Tôi tin cô ấy.” Honma tỏ vẻ hoài nghi. “Anh thấy đấy, Honma, công ty chúng tôi rất nhỏ. Nếu cứ soi mói công việc cũ của người ta thì chẳng ai chịu làm chỗ chúng tôi cả. Vậy nên tôi chỉ để mắt lưu ý, nếu thấy ai đó làm tốt thì tôi sẽ chẳng đặt câu hỏi này nọ làm gì. Ai mà chẳng có ít nhiều quá khứ muốn cất giấu.”

Cũng phải, nhưng đều gì đã khiến ông ta đánh giá nhầm người nhỉ? Cứ nhìn ông ta mà xem, chèo lái một công ty nhỏ bé giữa khu vực kinh doanh vô cùng sôi động này. Phải thừa nhận đấy là một thành tựu chẳng nhỏ chút nào, chính xác hơn nữa là khi so với quy mô của văn phòng này. Lãnh đạo một công ty lớn, Honma thầm nghĩ, cũng giống như việc lái một chiếc máy bay khổng lồ với chế độ lái tự động; hầu như chẳng có thử thách thực sự nào trước mỗi bước ngoặt. Nhưng với một công ty gói gọn trong một căn phòng như thế này, đứng đầu nó cũng giống như lái một chiếc máy bay phản lực. Sẽ chẳng có hệ thống định vị bằng máy tính nào để ta dựa dẫm. Nếu người phi công sơ sẩy, cả chiếc máy bay sẽ tan tành.

“Vậy ông tuyển người bằng cách nào?”

“Cách thông thường thôi: Đăng quảng cáo trên báo.”

“Cô ta bắt đầu làm việc cho ông từ bao giờ?”

Imai liếc nhìn bản sơ yếu lý lịch. “Tôi đề nghị cô ta đến làm sau phỏng vấn một ngày. Tôi nghĩ chắc khoảng ngày 20.”

“Và cô gái đó làm các công việc văn phòng thông thường?”

“Đúng thế. Đánh máy, xử lý văn bản.”

“Còn các đồng nghiệp của cô ta?” Honma nhìn về phía Mitchie, cô ta đáp trả bằng ánh mắt lo lắng.

Sếp Mitchie trả lời thay. “Lúc bấy giờ mới chỉ có Sekine mà thôi. Cô Mitchie đây mới vào làm được sáu tháng nay. Đúng không nhỉ?”

Mitchie gật đầu, nhẹ nhõm thấy rõ.

“Còn có...”

“Không. Chỉ có ba chúng tôi thôi. Đôi lúc cũng có người tìm đến, có lẽ ghé thăm cô ta, nhưng tôi nghĩ họ cũng chẳng đoán được lúc này cô ấy đang ở đâu đâu.”

“Ông không nhớ ra một ai đặc biệt à?”

Ông ta lắc đầu vẻ hối tiếc. “Ngoài cậu Kurisaka nhà anh, tôi thậm chí không biết liệu cô ta có người bạn thân nào hay không. Tôi rất lấy làm tiếc vì chẳng giúp được gì nhiều hơn.”

“Tôi hiểu.”

Lần này Honma quay sang phía Mitchie, cô gái đã chuẩn bị trước. “Cháu cũng không nghĩ ra được ai cả.” Mitchie nói không chút ngập ngừng.

“Cô chưa từng nghe Shoko nhắc đến tên của bất cứ người bạn nào sao?”

Cô lắc đầu “Tên của anh Kurisaka được nhắc đi nhắc lại vô số lần. Thỉnh thoảng bọn cháu ghé vào quán trà trên đường về nhà, đôi lúc lại cùng đi mua sắm. Hoặc là...”

“Tôi hiểu.”

“Anh có nghĩ đến trường hợp cô ấy về quê không?” Imai hỏi.

“Gia đình cô ta không còn ai cả.”

Imai áp lòng bàn tay lên trán. “À, đúng rồi.”

“Dẫu sao tôi cũng định tìm ở đó xem thế nào.” Honma cầm bản sơ yếu lý lịch lên. “Nếu ông không phiền, tôi muốn xin một bản sao tờ lý lịch này.”

Imai xua xua tay. “Cứ cầm luôn cũng được. Coi như tôi cho cậu Kurisaka mượn. Anh đến hỏi các chủ cũ của cô ấy xem.”

Honma nói cảm ơn rồi làm theo lời ông ta.

“Hy vọng anh sẽ tìm ra cô ấy.”

Khi Honma nhỏm người dậy chuẩn bị đi, Mitchie vội vàng đi lấy áo khoác của anh và giúp anh mặc vào, nhưng sự chênh lệch chiều cao giữa anh và cô gái khiến cho quá trình này trở nên lấn cấn. Sau vài cử động ngượng nghịu, Honma mỉm cười, khoác được chiếc áo lên người. Trong lúc ấy, Mitchie giữ chiếc ô hộ anh.

“Cháu rất lấy làm tiếc về chuyện buồn của con trai anh họ của vợ chú.” Mitchie nghiêm trang nói. “Nhưng cháu biết đấy không phải là họ hàng cách đời.”

“Ừm, nếu phát hiện ra điều gì cô nhớ báo cho tôi nhé.” Honma cảm thấy phải nói gì đó để đáp lại.

“Vâng,” cô gái nói, “Cháu biết rồi.”

Shoko Sekine có lẽ không kiếm được nhiều tiền ở đây, nhưng công ty nho nhỏ này cũng không tồi, Honma nghĩ khi bước xuống cầu thang.

chẳng có mấy tiếng tăm, cạnh đó cô ta viết thêm, “Nhân viên đánh máy”. Công ty này đặt trụ sở tại Chiyoda, trung tâm Tokyo. Cô ta vào làm từ tháng Tư năm 1985 và nghỉ việc vào tháng Sáu năm 1986. Thứ ba là Công ty Kế toán Kiểm toán Ariyoshi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Miyuki Miyabe

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.