Kasha

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Một lần nữa, mãi sau chín giờ Jun mới đến, như thường lệ, trông cậu ta có vẻ cáu kỉnh. Phải chăng cậu ta bị ngập lụt trong đống việc hay chỉ đơn giản không thể về trước sếp nhỉ? Dù sao đi nữa thì cậu ta chưa kịp cởi áo khoác đã hỏi thẳng thừng, “Có chuyện gì mà chú cần gặp cháu gấp vậy?”

Honma lưỡng lự. Anh dự định thổi phồng những điều sẽ nói. Nếu cứ tuôn một tràng, chắc chắn cậu ta sẽ không nghe đâu. “Ngồi đi đã. Chuyện này hơi dài.”

“Liên quan đến Shoko ạ? Chú tìm được cô ấy rồi sao?”

Honma lắc đầu, “Mọi việc diễn tiến không tốt lắm. Tôi nghĩ cậu nên ngồi xuống đi đã.”

Cậu ta vẫn chưa chịu làm theo: “Chúng ta có đang làm quá lên không?”

“Tôi không cho là thế.”

“Thôi được thôi được. Nhưng chú mau mau nói đi. Cháu không thích rề rà thế này.”

Makoto vẫn đang chơi trò chơi điện tử trên máy tính, tiếng bíp bíp vang lên liên tục từ phòng nó. Trong khi đó, chiếc tủ lạnh ở bếp kêu ro ro đều đều. Những âm thanh này điểm xuyết cho toàn bộ câu chuyện Honma kể, từng đoạn một: bản sơ yếu lý lịch bịa đặt của cô nàng “Shoko Sekine”; cuốn sổ hộ khẩu của gia đình cô ta; giấy tạm trú của cô ta. Khi những loại giấy tờ này được trải ra trên mặt bàn, gương mặt Jun không biểu lộ chút xúc cảm nào, gần như trở thành một chiếc mặt nạ, chỉ có đôi mắt chớp khẽ. Nhưng khi cậu ta lên tiếng, Honma vẫn hơi bất ngờ trước những lời lẽ cay đắng của chàng trai trẻ.

“Chuyện này hẳn chỉ là một trò đùa,” cậu ta nói, giọng giận dữ như thể đã nín thở trong lúc nghe toàn bộ câu chuyện.

“Rất tiếc, đấy hoàn toàn là chuyện thật.”

Jun bật cười, đôi tay nắm hờ cử động không yên. “Chú muốn cháu tin chuyện này ư? Sao Shoko lại không phải là Shoko, nực cười quá đi mất!” Honma thấy lúc này mình có nói gì cậu ta cũng sẽ không tin.

“Chúng ta đang nói về cô gái mà cháu sắp lấy làm vợ,” Jun giận dữ nói.

“Có lẽ vậy, nhưng cô ta không phải là Shoko Sekine.” Honma chậm rãi đáp, giọng chừng mực. “Cô ta là một người khác hoàn toàn. Đấy là lý do cô ta không biết vụ phá sản gần năm năm về trước.” Nếu cô ta biết, cô ta sẽ không đời nào để Jun làm thẻ giúp, cho dù cậu ta khăng khăng đến đâu. “Hôm nay tôi đã đến cơ quan có thẩm quyền ở Kawaguchi. Ở đó không lưu lại giấy tờ, không có thông tin về vụ phá sản. Đối với cô ta, chưa từng có chuyện vỡ nợ. Vợ sắp cưới của cậu chưa từng thấy thứ gì liên quan đến vụ này, cô ta không biết tí gì cả.” Có thể cô Shoko thật đã xé bỏ những loại giấy tờ đó cũng giống như nhiều ký ức tồi tệ khác. “Toàn bộ câu chuyện quả thật gây sốc nặng, tôi biết là thế. Nhưng đã đến nước này, tôi vẫn có thể tiếp tục điều tra xem mọi việc diễn tiến đến đâu.” Honma ngừng lại, nhìn xoáy vào Jun. Đôi mắt chàng trai đáp trả, vẻ cảnh giác. “Cậu muốn làm những gì? Cậu có cùng tôi tiếp tục theo đuổi không? Tôi thực sự cần cậu giúp. Cậu biết cô ta rõ nhất, trong khi tôi cần biết đến từng chi tiết, kể cả những chi tiết nhỏ nhất.”

Phải gần một phút trôi qua Jun mới đáp lời. “Cháu... cháu chẳng biết tí gì cả.”

Trò chơi điện tử của Makoto vẫn vang lên chíu chíu giữa không gian im lặng.

Rồi Jun ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng mặt Honma. “Ôi, cháu hiểu rồi...”

“Hiểu gì?”

“Đây là ý tưởng của Shoko!” Đôi mắt Jun cuối cùng cũng lấy lại được vẻ sống động, cơn giận nung nấu bắt đầu bùng lên. “Cháu biết rồi. Chú đã tìm thấy Shoko, cô ấy nài nỉ chú đừng nói với cháu, có phải không ạ? Shoko muốn chia tay, thế nên cô ấy nhờ chú diễn trò đánh trống lảng này. Cô ấy đã tìm được người khác. Vì vậy chú mới kể câu chuyện vừa rồi cho cháu nghe. Cháu không phải một thằng ngốc, xin chú nhớ cho!” Cậu ta lảo đảo tiến tới, giộng mạnh xuống bàn làm rơi chiếc khay xuống sàn. “Phải vậy không? Chú thú nhận đi!”

Những tiếng xì xèo của máy tính chợt im bặt. Cánh cửa phòng Makoto bật mở, một mái đầu nhỏ nhắn ló ra. Honma xoay xở đứng dậy, giơ tay giữ chặt cánh tay Jun. “Cậu thực sự nghĩ như vậy sao?”

Jun ngã phịch xuống ghế, ngồi yên đó, suy sụp, hai tay ôm chặt đầu. Makoto rón rén bước ra hành lang. Thằng bé ngập ngừng chừng một phút, rồi bước ra khỏi cửa.

Jun gần như phát khóc... cho đến khi ngẩng mặt lên. “Tôi chịu đủ rồi!” Cậu ta bừng bừng. “Đáng lẽ tôi không nên tin tưởng ông. Ông nghĩ tôi sẽ ngồi đây gặm nhấm đám tào lao này sao?... Tôi không ngu như vậy đâu!” Cậu ta vơ vội chiếc áo khoác trên mắc.

Honma vẫn ngồi yên. Anh biết Jun sẽ không về nhà ngay. Sẽ không như thế, cậu ta sẽ còn một việc nữa để vớt vát lòng tự tôn của mình.

Quả có thế, Jun ngừng bước ngay bên cánh cửa dẫn ra phòng khách. Đôi vai run rẩy, cậu ta lôi chiếc ví trong túi áo khoác, giật lấy mấy tờ giấy bạc, rồi nói, “Đây, toàn bộ phí tổn, chắc chắn là đủ!” Cậu ta quẳng về phía Honma. Mấy tờ mười ngàn yên rơi lả tả xuống sàn. Không một chút tôn trọng, không một lời cảm ơn.

Ồ, Honma nghĩ, cậu ta vẫn nhớ đến tiền. Cậu ta có thêm rủa xả, chửi thề hay gây choáng nặng, nhưng khi đã nói xong, cậu ta vẫn nhớ điều cốt yếu là tiền. Quả là ngôi sao thực thụ của ngành ngân hàng!

“Tốt thôi! Nhưng đã bao giờ cô ta cho cậu xem một bức ảnh Polaroid chưa?” Jun thở hồng hộc. “Hình một ngôi nhà. Khá đẹp, phong cách phương Tây, màu nâu sô cô la? Cô ta cho cậu xem thứ gì tương tự thế chưa?”

“Tiếp đi nào...” Giọng Jun vỡ vụn. “Ông sẽ tìm được nhiều hơn thế chứ.” Đó là câu cuối cùng cậu ta nói. Cánh cửa nhà bật mở rồi đóng sầm lại. Tiếng bước chân sầm sập rời đi.

Makoto chạy vào cùng Isaka, mắt cả hai trợn tròn. “Bố, bố ổn chứ?”

Honma đang nhặt nhạnh mấy tờ giấy bạc trên sàn. “Bố không sao.”

“Thật chứ ạ? Bố không bị thương chứ?”

Isaka người tái nhợt. “Tôi đã lo mất mặt. Makoto nói cậu đang gặp phiền toái. Khi hai bác cháu chúng tôi bước ra khỏi thang máy, gã trai kia đóng rầm cửa nhà cậu rồi bước như bay... mà này, cái gì thế kia?” Đôi mắt anh ta ngừng lại trên mấy tờ giấy bạc.

“Tiền công và lộ phí của em.”

“Chú ấy ném vào người bố!” Makoto phẫn nộ.

Isaka bật cười ha hả. “Chỉ có ba mươi ngàn yên. Cái giá rẻ mạt quá!”

“Không đâu,” Honma nói rồi cũng bật cười. “Thực sự là quá nhiều.”

Honma vỗ khẽ lên đầu đứa con trai. “Chẳng việc gì phải tức giận đâu con. Chú ấy bị xốc quá đấy, giờ thì đang rối trí.” Nhướng một bên chân mày, anh nói thêm: “Giờ có chuyện quan trọng hơn đây, chàng trai, có vẻ con hơi nghiện mấy trò chơi máy tính đấy. Con vẫn ghi chép thời gian chơi tuần này chứ?” Makoto chỉ được phép chơi điện tử bảy giờ mỗi tuần. Nếu chơi nhiều hơn dù chị mười phút, phần mềm trò chơi sẽ bị tịch thu suốt tuần tiếp theo.

“Con còn hai giờ nữa,” Makoto quả quyết. “Con vẫn ghi chép đều, bố đừng lo.”

“Tốt.”

Makoto chạy đi tắt máy tính, để lại hai người lớn trong phòng.

“Có vẻ cậu thoát được vụ đó rồi,” Isaka lên tiếng. “Giờ cậu định làm gì?”

“Điều tra. Dù sao thì em cũng chưa từng chính thức nhận nó, vậy thì việc gì phải dừng lại nhỉ?”

“Cậu sẽ vẫn tiếp tục tìm kiếm?”

“Chắc chắn rồi.” Đôi mắt anh chần chừ nơi ô cửa sổ. Toàn bộ khu nhà đã chìm vào màn đêm. Ở nơi nào đó giữa bóng tối mịt mùng kia là cô gái mất tích.

“Kế hoạch của cậu thế nào?” Isaka hỏi trong khi quan sát vẻ mặt Honma.

“Em sẽ lần theo dấu vết của Shoko Sekine thật. Xem cô ta từng sống thế nào, phải đối mặt với những phiền toái gì. Nếu thu thập được những chi tiết đó, có thể em sẽ biết được điều gì thu hút người phụ nữ lượn lờ khắp nơi dưới danh tính của cô ta.”

“Lượn lờ chuốc phiền toái vào người thì đúng hơn,” Isaka lẩm bẩm một mình. “Dạo chơi trên cỗ xe cũ kỹ, như kinh Phật dạy, cỗ xe cháy rực chở người có tội xuống địa ngục.”

“Cỗ xe cháy rực?”

Isaka đọc thơ:

“Theo vòng quay rực lửa

Những khổ đau ra đời

Đi ngang cổng nhà tôi

Về đâu, tôi tự hỏi?

Về nơi đâu?”

Anh ta toét miệng cười. “Đêm qua, khi tôi kể cho Hisae nghe về vụ phá sản và mọi thứ, ý nghĩ này bất chợt nảy ra. Đó là bài thơ trong một cuốn hợp tuyển cũ, Ngọc quý tri thức, nếu tôi nhớ không lầm.”

Phải, bánh xe luân hồi, cứ quay, quay mãi. Shoko Sekine đã cố bắt nó ngừng quay. Cô ta nhảy ra khỏi cỗ xe vào một thời điểm. Nhưng rồi không ai hay, người phụ nữ giả danh cô lại nhảy lên đó. Nhưng giờ cô ta đang ở đâu?

Quan trọng hơn nữa, Honma u ám nghĩ, cô ta là ai?

chẳng có mấy tiếng tăm, cạnh đó cô ta viết thêm, “Nhân viên đánh máy”. Công ty này đặt trụ sở tại Chiyoda, trung tâm Tokyo. Cô ta vào làm từ tháng Tư năm 1985 và nghỉ việc vào tháng Sáu năm 1986. Thứ ba là Công ty Kế toán Kiểm toán Ariyoshi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Miyuki Miyabe

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.