Ngày hôm sau, Honma tìm gặp cô gái từng ở cùng phòng với Shoko Sekine khi Shoko đệ đơn xin tuyên bố phá sản và không thể tiếp tục trả tiền thuê nhà ở căn hộ Kinshicho. Tên cô gái là Tomie Miyagi. Honma có được tên và số điện thoại của cô thông qua cô gái ở văn phòng luật sư Mizoguchi.
Người đồng nghiệp cũ của Shoko ở quán Gold để móng tay dài, đi đôi xăng đan màu vàng đất, mái tóc uốn xoăn màu nâu, và mùi nước hoa rành rành của gái quán bar. Cô ta mới hai mươi lăm, hoặc hai mươi sáu tuổi, dù vậy qua nói chuyện điện thoại Honma dám thề cô ta đã ngoại tứ tuần. Giọng nói lào khào khiến cho cô ta già trước tuổi.
“Cháu không chịu được nắng gắt ban trưa. Hy vọng chú không thấy phiền vì phải ngồi tít trong cùng thế này.”
Họ hẹn gặp ở một quán cà phê mới khai trương gần căn hộ của cô ở Shibuya. Tamotsu cũng đến. Lúc đó mới quá trưa một chút, quán vắng tanh.
“Cháu rất lo lắng cho Shoko khi chị ấy đột ngột cắt đứt mọi liên lạc như thế. Nhưng cháu tự nhủ, ai mà biết được, có thể hoàng tử bạch mã của chị ấy đã tới. Cháu là gì mà dám xía mũi vào?” Tomie rít một hơi thuốc Seven Stars rồi nhún vai, đôi vai cô nằm gọn trong chiếc áo len rộng thùng thình. “Vậy là chú không biết có chuyện gì xảy ra với chị ấy?”
“Không, cô ta đột ngột biến mất không một dấu vết. Lần cuối cùng cháu gặp cô ta là vào khi nào?”
Tomie lắc đầu. “Ngay từ lúc chú gọi, cháu đã cố nhớ lại. Từ năm kia ạ. Vào quãng đầu năm mới, cháu nghĩ thế.”
Honma đưa cho cô ta xem tấm ảnh Kyoko Shinjo. Tomie nhìn một lúc lâu, đủ lâu để điếu thuốc cháy rớt tàn xuống gạt tàn. Rồi cô chậm rãi nói. “Cháu không biết người này. Trước đây cháu chưa bao giờ gặp cô ta cả.”
“Kể cả ở quán bar cũng không?”
“Không ạ. Cô ta xinh đẹp thế này, nếu gặp thì cháu đã nhớ rồi. Quán Gold có năm người làm là nữ. Chừng này là hơi nhiều đối với một quán bar, có lẽ thế, nhưng bọn cháu chỉ hơn các kỹ nữ tí chút thôi.”
“Nếu cô ta là một khách đến quán thì sao?”
Tomie châm một điếu thuốc mới rồi cười nhả ra một ít khói. “Không có cô gái nào một mình tới quán cả. Nếu đến thì phải đi thành nhóm. Quán không phải là chỗ dành cho bọn họ. Bọn cháu không quảng cáo trên tạp chí dành cho phụ nữ đâu.”
Tamotsu nhanh chóng quay đi. Tomie nhìn cậu ta với vẻ thích thú.
“Trong công việc Shoko là người thế nào?”
Cô không phải nghĩ ngợi gì nhiều. “Cần mẫn hết sức.”
“Vì tiền à?”
“Còn vì cái gì khác được nữa? Đám đòi nợ thuê đến quán đập cửa rầm rầm. Thật may bọn họ không phải loại đầu gấu. Chị ấy tìm được cách đuổi khéo bọn họ. Dù sao thì việc chị ấy không tự biến mình thành gái gọi cũng là một kỳ tích. Vào quãng đó, có lúc cháu đã cố thuyết phục chị ấy buông bỏ mọi thứ rồi chạy trốn.”
“Tính cả các công tín dụng lẫn bọn cho vay nặng lãi, cô ta rước một khoản nợ lên tới hơn mười triệu yên. Cháu có biết điều này không?”
Tomie nhún vai. “Điên thật. Cháu biết đó là một con số lớn.”
Tamotsu vụt ngước lên. “Cô nói thì dễ lắm. Chuyện này xảy ra với rất rất nhiều người đấy.”
“Ồ, anh hẳn là người bạn cũ ở quê của chị ấy.” Cô nói với giọng chanh chua. “Em đoán hẳn anh biết rồi chứ, chị Shoko luôn miệng bảo rằng chị ấy đến Tokyo chỉ vì không thể chịu nổi cuộc sống ở chốn quê mùa như thế thêm được nữa.”
Honma liếc nhìn Tamotsu, cậu ta vẫn giữ bình tĩnh, gương mặt không chút biểu cảm.
Tomie nhìn sang Honma. “Không phải cháu bịa, mà đúng là chị ấy nói như thế. Dường như chị ấy luôn cố gắng rời khỏi quê nhà, để sống một cuộc đời khác hẳn. Cháu đoán chị ấy đã thỏa mong ước, dù rằng cuộc sống mới chẳng dễ dàng gì. Người ta khó có thể thay đổi cuộc đời mình theo lối ấy.”
“Ít nhất cũng chẳng tốt đẹp hơn,” Honma bổ sung.
“Đúng đấy ạ, chẳng có gì tốt đẹp hơn.” Cô mỉm cười vẻ thấu hiểu. “Chị Shoko từng mơ về cuộc sống hào nhoáng của những cô gái dạo bước dưới cửa sổ văn phòng đầu tiên của chị ấy. Chỗ đó lương hầu như chẳng đáng là bao, nơi ở thì tối tăm ẩm thấp.”
“Công ty Thương mại Kasai.” Honma nói. “Tôi đã tới đó sáng nay. Hoàn toàn phí thời gian vô ích. Tay giám đốc nhân sự cực kỳ khó gần. Hắn nói nhân viên Kasai nhảy việc thường xuyên nên có xem hồ sơ cũng chẳng gặt hái được gì nhiều.” Tất nhiên hắn không buồn liếc ảnh Kyoko Shinjo.
Cũng chẳng sao. Nếu Honma đoán đúng thì phải sau khi làm ở Roseline, nói cách khác là vào quãng sau tháng Bảy năm 1988, Kyoko mới biết về Shoko, như vậy nếu cô ta có đến Công ty Thương mại Kasai thì chỉ là để kiểm tra cho chắc chắn. Hơn nữa cung cách đón tiếp ở đó thực chẳng ra gì.
“Cháu không nhớ tên công ty, nhưng có thể đúng là tên đó đấy. Dù sao thì khu nhà ở dành cho nhân viên của họ cực tệ, mọi thứ còn tệ hại hơn nữa sau khi chị ấy bỏ đi. Lúc đó chị ấy đã nếm trải cùng cực rồi. Không hề ngạc nhiên hay phải cân nhắc gì nữa. Mà giá thuê nhà ở Kinshicho thực là kỳ cục.”
“Có lẽ đấy là lý do khiến cô ta bắt đầu vay tiền.”
Tomie nhìn gói thuốc lá, đếm số điếu còn lại rồi lấy một điếu ra, châm lửa. “Chị ấy bất đầu sống nhờ thẻ tín dụng, thứ tiếp theo chị ấy được trải nghiệm, chính là thế giới đi mượn.”
“Thế giới đi mượn?”
“Cháu cũng không biết nên gọi nó là gì nữa,” cô nói, hai tay giơ lên như đầu hàng. “Không tiền bạc, không học vấn. Không có khả năng gì đặc biệt. Khuôn mặt chị ấy chẳng thể khiến các nhà băng mở hầu bao của họ. Làm việc ở chốn hạng ba. Với chị ấy, cuộc sống tốt đẹp không phải chỉ đơn giản rũ bỏ hiện tại là xong. Nếu muốn có cuộc đời mới, chị ấy phải theo đuổi nó, bằng một cách nào đó. Trở lại khoảng thời gian trước đây, hoặc là tiến lên với những gì đã có, hoặc là đầu hàng. Đúng không ạ?”
Tamotsu có vẻ muốn xen vào, nhưng Honma gật đầu ra hiệu cho Tomie tiếp tục.
“Dù vậy, những ngày đó đã là quá vãng. Trong mơ ai lại muốn làm việc. Cũng chẳng ai muốn từ bỏ giấc mơ của mình. Với Shoko, chị ấy muốn có tiền để mua sắm, được các công ty tín dụng săn đón. Không hạn chế, không cật vấn. Với người khác, giấc mơ của họ cũng sẽ khác. Chú biết đấy, không chỉ phụ nữ mới có mơ ước. Có rất nhiều người đàn ông làm việc như điên để được vào một ngôi trường tốt, để có được công việc hoàn hảo, phải không nào? Cũng là mơ, cũng là ảo tường, mặc dù đó đều là quyết định đáng cân nhắc.”
Honma nhớ lại những lời Sawagi đã nói về “cơn khủng hoảng tài chính tiêu dùng” vào quãng cuối thập niên 1980. Người ta buộc phải có ngôi nhà trong mơ của họ, cho dù điều đó đồng nghĩa với việc đem linh hồn mình đi gán nợ. Cứ như thể sở hữu một mảnh đất là có ngay hạnh phúc vậy.
“Có thời các cặp đôi trẻ tuổi không thể chạm tay vào tiền vay tín dụng để hiện thực hóa giấc mơ của họ. Cũng chẳng có mấy chỗ đáng dồn tiền vào. Không có các loại phụ kiện trang điểm đắt đỏ, không phẫu thuật thẩm mỹ, không có các lớp học dự thính lạ lùng, không có các tạp chí bóng bẩy giới thiệu đủ thứ sản phẩm trên đời.” Tomie nói hăng đến độ quên cả châm lửa điếu thuốc. “Giờ mọi việc đã dễ dàng hơn nhiều. Có tiền thì muốn mua loại giấc mơ nào cũng được. Những người có tiền sẽ mang tiền mình đi tiêu, người không có thì sẽ vay mượn, rồi vung tay quá trán như chị Shoko.”
“Nhân tiện đây, cháu làm ở Gold được bao lâu rồi?”
“Độ bảy, tám năm. Trước đó cháu đã làm lụn bại câu lạc bộ của mình. Vợ chồng cháu cùng làm chủ quán, cho đến khi nó suy vong, gã chồng cháu bỏ của chạy lấy người. Dù vậy, cháu không nộp đơn xin tuyên bố phá sản. Thực ra muốn phục hồi nó cũng không khó lắm. Cháu đã dàn xếp với các chủ nợ. Trên thực tế, hiện tại cháu vẫn đang trả dần các khoản nợ.”
Một vòng khói nữa tỏa ra từ môi cô. “Chồng cháu từng nói thế nào nhỉ? Cháu phải thừa nhận câu đó khá hay. Vì sao lũ rắn tự lột da, anh ta hỏi thế.”
“Rắn hả?”
“Đúng vậy. Việc lột da tốn rất nhiều công sức. Nhưng vì sao lũ rắn lại làm vậy?”
Tamotsu tranh nói trước Honma. “Như vậy nó sẽ phát triển thành một cá thể khác.”
Tomie cười khúc khích. “Sao rồi. Như vậy nó có thể mọc chân. Vấn đề là, lũ rắn vốn quen sống không chân, nhưng khi nhìn quanh thấy mọi người ai cũng có chân, thì chúng nảy ra ý nghĩ mình cũng phải có chân. Chồng cháu ghi điểm ở nhận định đó. Thế giới này đầy những chú rắn sẵn sàng mang nợ để được mọi chân.”
Tôi chỉ muốn sống hạnh phúc...
“Bản thân cháu đã từng gặp nhiều ‘chú rắn’ như thế. Vì thế khi chị Shoko không có nơi nào khác để bấu víu, cháu để chị ấy ở cùng,” Tomie nói. “Thế rồi chị ấy nộp đơn tuyên bố phá sản và đến làm việc ở một bar mới...”
“Lahaina.”
“Cháu nghĩ thế. Kể cả sau khi đến đó làm và chuyển sang tòa nhà Kawaguchi, thỉnh thoảng chị ấy vẫn gọi cho cháu. Hai đứa hẹn ăn trưa. Lúc ấy chắc vào khoảng cuối mùa xuân năm kia, có thể sớm hơn. Khi mẹ qua đời, chị ấy thực sự tuyệt vọng. Vậy nên cháu rủ, hay chúng ta tới nghỉ ở một khu suối nước nóng đi. Xốc dậy tinh thần đôi chút...”
“Và đó là lần cuối cùng cháu nhận được tin tức của cô ta?”
“Đúng vậy.” Tomie cau mày lơ đãng. “Cháu không phải người hay hỏi han người khác. Nếu ai đó không gọi cho cháu nữa, cháu thường cho qua. Với chị Shoko cũng tương tự. Cháu e là mình không giúp được gì mấy.”
“Vào quãng thời gian Shoko sống ở Kawaguchi - xem nào, vào tầm mẹ cô ta qua đời - cháu có nhớ mình nghe được chuyện gì đặc biệt một chút không?”
“Ý chú là sao?”
“Có gì thay đổi, có gì mới mẻ. Có thể cô ta có thêm bạn, hay đi làm đẹp ở một tiệm khác, gì cũng được.”
Tomie luồn một bàn tay vào tóc. “Kể từ lúc chú gọi, cháu đã cố nhớ lại mọi chi tiết về chị ấy mà có thể chú quan tâm. Nhưng đầu óc cháu hầu như trống rỗng. Mà chú mong đợi điều gì? Vừa đặt ống nghe xuống là cháu quên bẵng mọi điều vừa nói.” Cô ngồi nghiêm trang, hai tay chấp vào nhau trên mũi. Honma và Tamotsu lặng yên nhìn cô.
“Vô ích thôi.” Cô thở dài. “Cứ cố thế này thì chẳng được gì. Xem nào, lúc đó, chị ấy nhận vào cuộc điện thoại đe dọa nên có phần kinh hãi... nhưng chuyện này chẳng có gì bất thường cả.” Mắt cô bỗng sáng rực lên. “Đợi đã, cháu nhớ ra rồi. Chị ấy gọi cho cháu, chắc là vì những cú điện thoại làm chị sinh hoang tưởng, bảo là có ai đó mở thư của chị ấy.”
“Thư của cô ta? Ở tòa nhà Kawaguchi Co-op?”
“Cháu quên tên tòa nhà rồi, nhưng đúng là ở Kawaguchi. Chị ấy nói mấy cái phong bì đã bị cắt ra. Cháu đã bảo là chị ấy cứ quan trọng hóa đấy thôi, có thể ai đấy nghịch ngợm, hoặc là do lỗi của bưu điện. Chuyện này diễn ra đúng vào dịp tiền bảo hiểm của mẹ chị ấy được gửi tới, đó là món tiền đầu tiên. Chị ấy thực sự nhận được kể từ khi tuyên bố phá sản. Cháu đã bật cười khi nghe chị ấy nói định mua một khoảnh mộ cho mẹ. Món tiền cũng phải lên đến một, hai triệu yên.”
Honma vẫn nhìn cô. Anh nhớ đến chiếc hộp đựng các món đồ mà Shoko bỏ lại, bà chủ nhà lấy ra cho anh xem. Có một tờ bướm của Nghĩa trang Green Grove, nếu anh nhớ đúng. “Cô ta có nghiêm túc cân nhắc chuyện mua một khoảnh mộ không?”
Câu hỏi của anh lại khiến cô bật cười. “Nghiêm túc không á? Cháu đã nói là chị ấy rất nghiêm túc. Thậm chí chị ấy còn tới một công ty tư vấn. Ngồi xe của bọn họ đi xem đất mộ. Cháu trêu, dám cá là chị đã nổi tiếng ở công ty đó rồi, một người trẻ như chị ấy lại tới một nơi như thế. Nhưng cháu nhớ chị ấy bảo là không phải, ở đó còn có một cô gái khác, thậm chí trẻ hơn chị nữa. Hai người bọn họ đã buôn chuyện với nhau vì hoàn cảnh lạ lùng của mình, chừng ấy tuổi lại đi mua mộ chí...”
Trước tiên Honma gọi cho bà chủ nhà của Shoko để kiểm tra lại tên nghĩa trang, sau đó anh mới gọi tới Nghĩa trang Green Grove.
Trụ sở chính của bọn họ nằm ở tầng trệt một tòa nhà nhỏ ở khu trung tâm phía Bắc Tokyo. Trên tường treo đầy những bức ảnh các khu vực mộ được rao bán, cùng các ngọn đồi và rừng thuộc nghĩa trang. Ở ngay tiền sảnh có đặt mô hình phóng to của khu vục nghĩa trang thứ hai sắp khánh thành thuộc khu vực đồi ven tỉnh Gumma.
Đón Honma và Tamotsu là người phụ trách việc tang lễ, tuổi trung niên, lịch sự, ăn nói từ tốn. Khi Honma hỏi về Shoko và tờ bướm cô giữ, ông nói có thể cô ta đã đi xem đất mộ gần Imaichi, khu đất ấy bọn họ có dịp đầu tư quảng cáo.
“Cô ấy gặp chút phiền toái về món tiền được thừa kế. Tôi chỉ muốn kiểm tra xem liệu cô cháu gái của mình có thực sự tới đây hay chưa.”
Người phụ trách tang lễ đáp ngay. “Những người từng đi xem đất mộ của chúng tôi đều được chụp ảnh kỷ niệm. Chúng tôi có bản sao để lưu lại. Anh có muốn xem không?”
Honma và Tamotsu đợi ở tiền sảnh cho đến khi ông ta quay lại cùng một quyển album lớn.
“Album này bao gồm ảnh từ tháng Giêng tới tháng Tư năm 1990.” Ông mở ra, rồi để họ tự tìm. Tamotsu và Honma lướt nhanh các trang. Ngày 18 tháng Giêng. Ngày 29 tháng Giêng. Ngày 4 tháng Hai. Ngày 12 tháng Hai...
“Đây rồi!” Tamotsu chỉ tay lên một trang.
Chủ nhật, ngày 18 tháng Hai năm 1990. Khách tham quan Nghĩa trang Green Grove. Nhóm 13.
Hai hướng dẫn viên, một nam một nữ, mỗi người đứng ở một đầu, trưng ra tấm băng rôn màu xanh lá. Nhóm khách tham quan có đúng tám người. Shoko Sekine đứng trước và ngay chính giữa. Chắc hẳn hai hướng dẫn viên đã đề nghị cô đứng ở vị trí đặc biệt đó. Trẻ quá, cô gái tội nghiệp.
Với chừng đó người, tấm ảnh của cả nhóm được chụp khá gần. Tất cả các gương mặt đều hiện lên rõ nét. Shoko chính là người anh từng thấy trong tấm ảnh thời cấp ba của Tamotsu, nhưng ở đây cô để kiểu tóc khác. Những lọn tóc dài uốn xoăn nhuộm màu hạt dẻ đã mọc khá nhanh, để lộ chân tóc đen nhánh. Cô mặc chiếc áo khoác cotton khá rộng cùng quần jean. Cô hơi nheo mắt trước ánh nắng chói chang, vẻ mặt khá thoải mái dù đang đi thăm nghĩa trang. Thậm chí đôi môi cô còn he hé, để lộ hàm răng khấp khểnh.
Và kia, ngay bên phải cô là một hàm răng trắng loà, chính là nụ cười của Kyoko Shinjo. Hai cô gái, hai người trẻ tuổi đơn độc trong thế giới, kể cả khi đi mua mộ cho người thân. Họ đang vai kề vai, tay trong tay.
“Shoko,” Tamotsu thì thầm.