“Dữ liệu in ra từ máy tính sao?”
Bọn họ đang đứng trong phòng tiếp khách của Roseline, Wada càu nhàu khi Honma lặp lại lời yêu cầu. Honma đã đón chuyến tàu cao tốc sớm nhất buổi sáng, đi thẳng đến trụ sở Tập đoàn Mitomo yêu cầu được gặp Wada. Lần này người lễ tân dẫn anh vào. Lần này Wada đóng sầm cửa lại sau lưng cậu ta.
“Anh đi hết ngần ấy đường đất chỉ để hỏi tôi điều này?”
“Đúng vậy, thực ra đấy không phải là yêu cầu duy nhất của tôi.” Honma vươn thẳng người dậy, nói với giọng quả quyết hơn. “Cả những bảng câu hỏi và đơn đặt hàng nữa. Sau khi nhập thông tin vào máy tính, số phận chúng ra sao? Cậu bỏ hết cả chứ?”
“Tất nhiên rồi. Nếu không thì tốn diện tích lắm. Chúng tôi chỉ giữ chúng trong vòng một tháng thôi.”
“Thật không?”
“Thật. Chúng tôi hủy đến tờ cuối cùng.” Wada nói đầy tự tin, nghe có phần quá sức tự tin nữa là khác.
“Ồ, thật vậy sao.” Honma nói, kéo dài từng chữ để nhấn mạnh. “Tôi muốn hỏi ai là người chịu trách nhiệm hủy mấy thứ giấy tờ đó?” Wada cụp mắt, liếc sang phía khác.
Honma nhắc lại câu hỏi, “Ai hủy mấy thứ giấy tờ đó?”
Wada chuyển trọng lượng cơ thể từ chân này sang chân kia, một tay đưa lên trước mũi như muốn giấu đi gương mặt, mắt vẫn dán xuống đất.
“Câu hỏi này không khó. Có lý do gì khiến cậu không thể trả lời sao?”
“Người quản lý Phòng Hành chính,” rốt cuộc cũng có câu trả lời. Cậu ta hấp tấp nói thêm, “Nhưng Shinjo không làm ở Phòng Hành chính.”
“Các cậu làm gì với đám giấy tờ cần hủy?”
“Mỗi tháng một lần, chúng tôi chuyển chúng cho bộ phận đặc biệt chuyên bảo mật dữ liệu.”
“Tiếp đó thì sao?”
“Chúng được lưu kho ở tầng hầm.”
“Kho này không khóa hả? Bất cứ ai cũng vào được sao?”
Lần này là một khoảng lặng dài dằng dặc.
“Cậu Wada.”
“Đúng vậy.” Lời đáp với âm điệu mất hết sức sống của một cậu học trò trước ông giáo của mình.
“Bất cứ ai cũng vào được sao?”
Wada ho khẽ. “Bất cứ nhân viên nữ nào cũng vào được.”
Honma hít một hơi dài nhẹ nhõm. Các loại giấy tờ. Bản khai viết tay của khách hàng. Muốn có dữ liệu, Kyoko không cần phải cực siêu công nghệ thông tin. Nhưng giờ liệu có còn chứng cứ không?
“Tôi nghĩ các cậu có ký hợp đồng bảo mật với công ty quản lý dữ liệu này?”
“Tất nhiên rồi. Các bản câu hỏi lẫn đơn đặt hàng đều có chứa thông tin cá nhân của khách hàng.”
“Vậy khi các cậu gửi một lượng lớn giấy tờ, có ai đếm số hộp và trông chừng công việc không? Ai chịu trách nhiệm về việc này?”
“Tôi nghĩ là Trưởng phòng.”
“Cậu kiểm tra lại được không? Quãng thời gian - ừm, lúc Kyoko Shinjo còn ở đây - từ tháng Tư năm 1988 đến tháng Mười hai năm 1989. Xem có điều gì bất thường không, số hồ sơ trong hộp giấy không khớp hoặc thiếu loại giấy tờ nào đó chẳng hạn.”
Wada như hóa đá. “Phải kiểm tra lại hết sao?”
“Nếu cậu làm được.”
“Tôi e là không có đủ thời gian...”
“Tốt thôi, vậy thì hãy để vấn đề cho cấp cao hơn giải quyết. Tôi muốn biết tên sếp của cậu.” Thực ra anh sẽ bị sa vào mớ bòng bong nếu Wada từ chối hợp tác. Nhưng cũng chẳng mất gì mà không thăm dò thái độ cậu ta khi cán cân đã có vẻ thiên lệch.
“Sếp của tôi?”
“Tất nhiên rồi, tôi sẽ không làm phiền người khác nếu không cần thiết. Đây là một vụ khá nhạy cảm.” Honma nói với vẻ kín đáo. Một giây sau, anh đã hoàn toàn bị thuyết phục: không cần thiết phải kiểm tra nữa - cậu ta biết. “Cậu Wada. Cô Shinjo có lúc nào nhờ cậu cho xem hoặc sao chép dữ liệu khách hàng không?”
Wada bất thần suy sụp hoàn toàn. Cậu ta cúi đầu thú nhận. “Cô ấy đã hỏi tôi. Tôi cho cô ấy xem. Tôi đã giúp cô ấy. Tôi đã chỉ cô ấy cách lấy.”
Honma lại thở dài.
“Dù vậy, tôi không nhớ chính xác chuyện đó xảy ra lúc nào.”
“Không nhớ được? Cậu hoàn toàn không nhớ được?”
Cậu ta lắc đầu.
“Không sao.” Honma nói tiếp. “Chỉ cần kể cho tôi nghe cậu đã làm gì.”
“Việc đó dễ như bỡn. Những gì cần làm là lấy vài tập giấy tờ ra khỏi thùng. Công ty kia mỗi tháng chỉ tới thu một lần.”
“Cậu đã mở những thùng nào?”
“Chỉ vài thùng đựng bản thăm dò ý kiến thôi.”
“Bản thăm dò ý kiến chuẩn của công ty cậu ấy hả?”
Wada nhún vai. “Tôi đã nói rồi đấy, tôi không nhớ. Thực sự...”
“Không nhớ chút nào?” Cậu ta định giả vờ đến bao giờ đây? Tròng mắt cậu ta vẫn đảo liên tục.
“Lần đầu tiên vào tháng Năm.”
Lần đầu tiên? “Vậy là việc này diễn ra thường xuyên?”
Lại một cái gật đầu nữa. Chẳng trách cậu ta bồn chồn tới mức này.
“Tháng Năm,” Honma nhắc lại. “Tháng Năm năm nào?”
“Năm cô ấy tới đây làm.” Năm 1988.
“Tổng cộng cậu đã khui các thùng dữ liệu bí mật hết bao nhiêu lần?”
“Bốn lần.”
“Có phải bốn lần liên tục? Đến tháng Tám?”
“Đúng vậy, đều đặn mỗi tháng.” Rồi cậu ta tự động giải thích. “Khoanh vùng các bản khảo sát từ Tokyo - Kanto - Kofu - Nagano. Cô gái này có sở thích thật thú vị, tôi đã tự nhủ như thế. Có lẽ vì thế nên giờ tôi vẫn nhớ rõ.”
“Kyoko không nói vì sao cô ta muốn có chúng à?”
“Ừm, chỉ là...” Wada thoái thác. “Cô ấy nói là đang luyện thao tác với máy tính, cách sử dụng các chương trình trong máy, vì thế cô ấy cần một ít dữ liệu.”
“Cô ta đưa ra lý do như thế?”
Wada im lặng.
“Cậu lại đi tin những lời đó?”
Cậu ta cười ruồi. “Thực ra tôi đoán cô ấy bán chúng cho một công ty bán hàng qua mạng nào đó.” Cho dù Kyoko đưa ra lý do gì, cậu ta vẫn sẵn sàng giúp mà chẳng buồn đặt câu hỏi.
“Cậu Wada!”
“Vâng?”
“Cậu có cách nào biết được liệu bản trả lời khảo sát của Shoko Sekine có nằm trong đống giấy tờ đó không?”
“Tôi chịu. Nếu có thời gian tôi sẽ kiểm tra lại xem.” Khi giải thích, cậu ta nói càng lúc càng nhanh. “Những thông tin trong các bản khảo sát đều được đánh dấu theo ngày, vì thế chúng ta có thể chạy chương trình tìm kiếm và lấy dữ liệu trong một khoảng thời gian nhất định.”
“Cậu có thể in toàn bộ dữ liệu của bốn tháng liền, bắt đầu từ tháng Tư không? Tôi không quan tâm phải mất bao lâu. Tôi đợi được.”
Wada thở dài. Hẳn cậu ta đã đoán trước được. “Việc này có thực sự cần thiết không?”
“Ừm, tôi tò mò muốn biết sếp của cậu nghĩ sao.”
“Thôi được, thôi được.” Cậu ta đưa hai tay lên cào tóc. “Nhưng xin anh giữ bí mật chuyện này.” Đúng như Honma dự liệu, cậu ta không muốn nắm đằng lưỡi.
Wada kết thúc cuộc nói chuyện bằng lời hứa hẹn nước đôi “để xem tôi làm được gì”. Tôi cho cậu hai giờ đồng hồ, Honma nói. Cậu ta bảo Honma đợi ở quán cà phê lần trước, Kanteki. Anh ngồi đấy, gọi đồ uống liên tục.
Mười lăm phút trước khi hết giờ, Wada xuất hiện cùng tập giấy in dày đến nửa tấc. “Một trăm sáu mươi bản cả thảy,” cậu ta nói rồi đặt tập giấy lên bàn.
Kyoko hẳn cũng đã ngồi trước mặt cậu ta thế này, Honma nghĩ. Anh lật tập giấy xem lướt qua. “Shoko Sekine thì sao?” Anh hỏi.
“Thông tin của cô ta có trong này,” Wada trả lời, tay chỉ vào quãng hai phần ba xấp giấy. “Dữ liệu tháng Bảy.”
Shoko có tên trong dữ liệu khách hàng Roseline vào ngày 15 tháng Bảy.
Làm sao Kyoko nhắm trúng Shoko nhỉ? Những đặc điểm nào được ưu tiên khi cô ta phải xem hàng loạt tên, tuổi, địa chỉ, nơi làm việc và sổ hộ chiếu?
Trước hết là tuổi. Những người khác biệt quá nhiều về độ tuổi - hoặc quá già hoặc quá trẻ - sẽ không được chọn. Nghề nghiệp của người đó phải thuộc dạng không gây sự chú ý, không được chọn người có một “công việc tốt”. Có thể là một người thất nghiệp hoặc làm nghề tự do, khi đó sự vắng mặt của họ sẽ không gây thắc mắc. Người đó có rất ít hoặc không có người thân. Một người không quá quan trọng với bất kỳ ai.
Tháng Năm, rồi tháng Sáu, tháng Bảy, cuối cùng là dữ liệu của tháng Tám. Kyoko hẳn đã phân loại rõ ràng, chọn ra những hồ sơ khả dĩ, có lẽ cuối cùng lọc được khoảng năm người, chắc chắn không hơn con số này được. Khi đã có thứ mình cần, cô ta sẽ hành động. Dọn dẹp tất cả, đơn giản hóa hết thảy mọi thứ.
“Vậy là anh tìm được cô Shoko Sekine của anh rồi nhé,” Wada nói. “Giờ tốt hơn tôi nên rút lui. Việc đang chất đống trên bàn của tôi kia kìa...”
“Khoan, cậu ở lại đã. Năm phút nữa.” Honma rời mắt khỏi bản trả lời khảo sát của Shoko. Anh đột nhiên nhìn ra thứ gì đó. Dường như những nỗ lực tìm kiếm của anh từ trước đến nay đã bắt lửa, nhen lên một ngọn lửa, nhỏ thôi nhưng cháy mãi.
“Gì vậy?” Wada hỏi.
Shoko Sekine không phải là người đầu tiên được Kyoko lựa chọn.
Đáng lẽ Honma phải tự cốc đầu mình mới được. Dữ liệu của Shoko thuộc tập hồ sơ tháng Bảy. Nhưng Kyoko vẫn nhờ Wada lấy cho cô ta tập hồ sơ tháng Tám. Như vậy có lẽ còn có đối tượng khác nữa, một người nào đó đáp ứng đầy đủ hơn các yêu cầu của cô ta.
Có lẽ Shoko chỉ là lựa chọn số hai, nhưng rồi Kyoko phát hiện ra cái chết của mẹ Shoko? Một sự trùng hợp hoàn hảo. Dù sao thì cô ta cũng từng đặt mua báo Tokyo. Có lẽ nào cô ta đọc được mẩu tin về vụ “công trình kiến trúc xuống cấp” dẫn tới cái chết của bà Sekine? Không phải một vụ giết người, mà là một tai nạn hoặc một vụ tự sát. Liệu việc phát hiện ra Shoko giờ chỉ có một mình có đủ khiến Kyoko chuyển hướng chú ý? Honma như thấy trước mắt mình những đầu mối đang được sắp xếp lại.
“Tôi không biết anh đang nghĩ gì, nhưng rốt cuộc chuyện đó có nghiêm trọng không?” Trước vẻ lơ đãng của anh, Wada thấy chờn chợn.
“Có thể rất nghiêm trọng.”
“Nhưng. Xem nào... Tôi chưa bao giờ...”
“Cậu Wada, hãy cố nhớ xem liệu cô Shinjo có lúc nào lên núi không? Vùng Yamanashi ấy.”
“Yamanashi?”
“Đúng vậy. Ngọn Nirazaki. Ở gần Kofu trên tuyến đường Chuo. Có một bức tượng Nữ thần Hạnh phúc ở đó. Có bao giờ cô ta nhắc đến không?”
Giọng Wada nhỏ hơn, có phần do dự. “Tôi, tôi nghĩ là có.”
“Thật chứ? Chính xác cậu nghe được trong trường hợp nào?”
“Chúng tôi... Ý tôi là... tôi cùng cô ấy tới đó.”
“Đi cùng nhau?”
“Chúng tôi cùng nhau lái xe tới đó. Thực ra đó là lần thứ hai tôi và cô ấy đi chơi với nhau.” Cậu ta nuốt khó nhọc. “Chị gái tôi lấy chồng và sống ở Kofu. Thế nên tôi nghĩ mình nên đưa Kyoko đến gặp chị ấy. Chúng tôi đã lên ngọn Nirazaki, chủ yếu là đến thăm vườn nho.”
Đưa một ngón tay lên chống trán, Honma hỏi, “Hai người lái xe cùng nhau?”
“Đúng thế.”
“Cậu yêu cô Shinjo, phải không?”
Không có câu trả lời.
“Nếu lúc ấy cô ta có người đàn ông khác, chắc chắn cậu sẽ biết, đúng không? Không có dấu hiệu của người nào khác chứ?”
Wada lắc đầu.
“Cậu chắc chứ?”
“Tôi đảm bảo, được chưa nào? Ý tôi là, chúng tôi...”
“Cậu và cô ta yêu nhau.”
Wada gật đầu khổ sở.
Kyoko đã dễ dàng sai khiến anh chàng này. Nhưng ai là người mà Kaoru Sudo đã nhắc đến? Ai đã ngồi trong xe cùng Kyoko khi cô ta gặp tai nạn? Tên của người đó, cô ta không chịu hé lộ.
Cánh tay phải đầy những vết bỏng.
Người run lẩy bẩy.
Tiếp theo khi ở trong phòng tắm, nó dộng đầu vào tường.
“Tôi rất nghiêm túc trong chuyện tình cảm với Kyoko,” Wada bất ngờ lên tiếng. “Tôi dám chắc cô ấy biết điều đó. Chắc chắn không có một ai khác.”
Honma nhìn thẳng vào mặt cậu ta. “Được rồi. Tôi tin cậu.” Đã không có ai khác, đó là lý do Kyoko không chịu nhắc đến một cái tên nào. Chắc chắn không có vụ tai nạn nào trên đường cô ta lái xe.
Khi Honma liếc nhìn chồng hồ sơ lần nữa, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh. Vào ngày nghi vấn, 19 tháng Mười một năm 1989, Kyoko Shinjo ở Tokyo hoặc Yokohama hoặc Kawasaki, lén theo dõi một phụ nữ nào đó. Đối tượng hàng đầu của cô ta đang ẩn nấp đâu đó trong đám hồ sơ này. Hoặc đó là một người gần gũi - có phần quá gần gũi - với cô ta.
Chưa bỏng đến độ ba nhưng cũng gần như khắp cả cánh tay.
Áo len đã bị cháy rồi.
Chai xăng ở căn hộ Honancho. Cả mùi xăng nồng nặc khi anh cầm lên. Những cánh quạt bếp bóng loáng.
Một vụ phóng hỏa.
Trở lại Tokyo, bước tiếp theo là trò chuyện với tất cả những phụ nữ mà Kyoko có lẽ từng tiếp cận. Funaki xin nghỉ việc một ngày, vợ chồng Isaka cũng tham gia, bọn họ lục trong đám hồ sơ những phụ nữ đang trong độ tuổi đôi mươi.
“Cứ tự xưng là ‘Cảnh sát’ nếu thấy cần thiết,” Funaki hướng dẫn. “Hỏi xem trong hai năm trở lại đây có người thân nào của cô ta gặp tai nạn hoặc bị thương nặng không. Bằng mọi giá phải dẫn dắt cho họ nói.”
Có người đã chuyển đi. Có người cài đặt máy trả lời tự động. Có người trực tiếp nhấc máy. Đây thực sự là trò cân não. Khi trời tối, Funaki và Honma giục vợ chồng Isaka ra về. Giọng của họ đều đã trở nên lào khào.
Đã hơn mười một giờ đêm, đã đến lúc kết thúc ngày và nghỉ ngơi đôi chút.
Funaki khum tay che ống nói. “Tìm được rồi!” Anh ta gọi Honma lúc này đang ngồi duỗi chân cạnh cửa sổ. Rồi anh ta nói tiếp vào điện thoại. “Cô giữ máy nhé, tôi sẽ chuyển máy cho người phụ trách.”
Emi Kimura, hai mươi bốn tuổi. Theo hồ sơ, cô gái này làm “nghề tự do”. Ban đầu cô ta nói bằng giọng điệu ngọt ngào, nghe như giọng trẻ con. Nhưng rồi cô ta đột ngột ngắt lời Honma, “Thật chứ? Các anh không phải đang làm chương trình Camera giấu mặt hay tương tự thế chứ?”
“Không. Tôi rất xin lỗi vì phải làm phiền. Không biết cô có giúp được chúng tôi không, nhưng hãy để cho tôi giải thích. Chúng tôi có được thông tin về cô nhờ hệ thống dữ liệu khách hàng của một công ty có tên Roseline. Tôi tin là cô biết công ty này?” Honma ngừng lại. “Cô Kimura. Tôi rất xin lỗi nhưng những câu hỏi này vô cùng quan trọng đối với một vụ mà chúng tôi đang điều tra. Gia đình cô không có nhiều người, và cô tự nuôi sống bản thân, có đúng không? Cả bố và mẹ cô đều đã qua đời phải không?”
Giọng Emi lạc hẳn. “Làm sao anh biết hết những chuyện này?”
Khả quan đấy, Honma gật khẽ ra hiệu cho Funaki. “Đồng nghiệp của tôi, người vừa nói chuyện với cô lúc nãy, đã hỏi là trong vòng hai năm vừa qua, cô có người họ hàng nào gặp tai nạn thương tâm không. Cô nói là có. Cô có thể kể chi tiết hơn không?”
Emi ngẫm nghĩ một lúc mới trả lời. “Là chị gái tôi.”
“Chị gái của cô?”
“Đúng vậy!”
Honma nhắc lại. “Đúng chứ?”
Emi có vẻ hoảng sợ. “Anh nghe này, tôi gác máy đây. Ý tôi là làm sao tôi biết được đây không phải cuộc gọi từ một kẻ quái đản nào đó? Làm sao tôi biết được các anh có thực là cảnh sát hay không?”
Honma do dự. Funaki giật lấy ống nghe khỏi tay anh, đọc một lèo số điện thoại của Ban Điều tra. “Cô ghi được chứ? Tôi muốn cô làm thế này. Gọi tới đó và nói tên của bọn tôi. Hỏi xem có cảnh sát nào có tên như thế không. Cứ nói với người nghe máy là cô muốn nói chuyện với thanh tra Honma ngay lập tức. Nhờ họ bảo anh ta gọi lại cho cô ngay khi có thể. Nhớ bịa ra một cái tên và số điện thoại. Đừng nói tên thật và số điện thoại thật của cô. Người đó sẽ gọi cho chúng tôi báo rằng cô gọi tới. Sau đó chúng tôi sẽ gọi lại cho cô, nói cho cô tên và số điện thoại giả mà chúng tôi được nghe. Nhớ đừng nhầm lẫn bước nào cả. Cô sẽ thấy là chúng tôi nói thật. Như vậy được không?”
Emi đồng ý rồi gác máy.
“Khi cậu đang vội, cứ thử chọn đường vòng mà xem,” Funaki nói. Anh ta lấy một điếu thuốc ra châm. “Ừm, tiếp theo chúng ta sẽ làm gì? Nếu câu chuyện của cô Emi này không phù hợp?”
Honma lắc đầu. “Cậu biết không, tớ đang tự hỏi, vì sao cô ta lại trở về vạch xuất phát khi đã có ngần ấy dữ liệu? Kyoko mà tớ biết sẽ giữ bản ghi chép chi tiết. Để phòng trừ.”
Funaki lầm bầm. “Có lý.”
“Hừm, lựa chọn hiển nhiên lúc này của cô ta là người trước đây cô ta đã chọn rồi loại ra. Đối tượng số một trước đây của cô ta. Khi chúng ta tìm được người này, chúng ta cũng sẽ tìm được Kyoko. Chúng ta sắp bắt kịp cô ta rồi.”
“Cậu nghĩ thực sự Emi có thể giúp chúng ta tìm ra Kyoko hả?”
Điện thoại đổ chuông. Cuộc gọi từ người trực ban. “Hon hả? Có người tên là Akiko Sato gọi cho cậu, nói là muốn nói chuyện với cậu. Việc khẩn. Tớ bảo với cô ta là cậu đang nghỉ, nhưng cô ta cứ khăng khăng đòi gặp cho bằng được.”
Đã lâu lắm rồi anh mới nghe lại biệt danh của mình ở Cục: “Hon”. Cũng giống như những cặp vợ chồng chung sống bao năm gọi nhau bằng biệt danh thuở ban đầu.
“Có số điện thoại không?”
“Hài lắm. 5555-4444 cô ta đọc cho tớ thế. Cậu có nghĩ cô ta đang chơi xỏ cậu không?”
“Không sao đâu. Cảm ơn cậu đã báo.” Anh ấn kết thúc cuộc gọi, rồi bấm số.
Emi cầm ống nghe ngay khi điện thoại vừa đổ chuông. Honma cố giữ giọng mình thật bình thản. “Xin chào! Xin hỏi có phải cô Akiko Sato ở số điện thoại 5555-4444 không?”
“Cậu không phải nghi ngờ trí tưởng tượng phong phú của cô ta đâu,” Funaki thì thào.
Nhưng Emi Kimura không có tâm trạng đùa tiếp. Cô ta bật khóc.
“Ba năm trước, tức là vào năm 1989, quãng cuối tháng Mười một. Ngày mười chín hay hai mươi gì đó... Hôm đó là Chủ nhật. Chị gái tôi gặp phải một tai nạn khủng khiếp.”
“Là gì?”
“Một vụ hỏa hoạn. Chị ấy bị bỏng rất nặng. Não chị tôi bị tổn thương do hít quá nhiều khói. Chị tôi bị hôn mê suốt một thời gian dài. Đến hè năm ngoái thì chị ấy qua đời.”
Vậy ra đây chính là lỗi lầm lớn nhất của Kyoko. Đối tượng số một của cô ta là Emi, người duy nhất cô ta cần loại bỏ trong gia đình Emi vẫn chưa chết. Chắc chắn Kyoko có thể tiếp tục thực hiện kế hoạch đã vạch sẵn, và sẽ tính sổ chị gái của Emi sau, nhưng như vậy thì quá mạo hiểm. Nếu người chị gái đó tỉnh lại thì sao? Và nếu Kyoko thử lại lần nữa, rõ ràng người ta sẽ không còn coi là tai nạn nữa. Thế nên cô ta chuyển hướng sang người khác, một người vừa bị mồ côi mẹ.
Vẫn có những điểm cần làm rõ. “Cô Kimura. Cô kể về vụ hỏa hoạn đi.” Honma nói.
Emi đáp như thể đã đoán trước câu hỏi. “Chúng tôi không biết ngọn lửa bắt đầu từ đâu, nhưng lực lượng cứu hỏa và cảnh sát cho rằng đó là một vụ phóng hỏa. Vào quãng thời gian đó, ở khu phố chúng tôi còn có mấy vụ cháy nữa. Giống như có người muốn khủng bố tinh thần chúng tôi vậy. Báo đã đưa tin về các vụ cháy này, một vụ xảy ra, tiếp theo là một chuỗi các vụ cháy. Ai cũng căng thẳng cả.”
Honma nhắm mắt lại. Loại báo Kyoko đọc, tờ báo của Tokyo. Có thể cô ta đọc được về các vụ cháy liên tiếp ở đó nên quyết định lợi dụng chúng.
“Hôm đó tôi đi học nhảy. Tôi may mắn thoát nhờ về nhà muộn. Giờ đó chị tôi đã đi ngủ nên không kịp chạy ra ngoài.”
Honma ngờ rằng sự việc không đơn giản như thế, anh nghĩ ngọn lửa được nhen lên có chủ định nhắm vào một người duy nhất. “Cô Kimura...” Anh liếc nhìn Funaki rồi nuốt khan khó nhọc. “Quanh thời điểm xảy ra vụ hỏa hoạn, có lẽ trước đó một thời gian, cô hay chị gái cô có làm quen với ai không?”
“Ý anh là bạn gái hả?”
“Đúng vậy. Có ai không?”
Emi yên lặng một lúc. “Tôi không biết. Tôi quên mất rồi. Toàn bộ khoảng thời gian đó bây giờ trống rỗng trong tôi. Cú sốc quá khủng khiếp.”
“Tôi cũng biết vậy,” Honma đồng cảm. “Mới đây thì sao? Dạo gần đây cô có người quen mới không?”
“Người mới quen?”
“Đúng vậy. Một người nói là bạn cũ của chị cô chẳng hạn, hoặc ai đó dừng hỏi đường rồi nhân thể trò chuyện...”
“Vậy thì có đấy.”
“Cô gặp ai à?” Họng anh như thít lại. “Ai vậy? Cô biết tên cô ta không?”
“Cô ấy họ Shinjo. Kyoko Shinjo.”
“Kyoko Shinjo.”
Khi nghe Honma lặp lại cái tên này, Funaki vỗ vỗ lòng bàn tay lên trán rồi chậm rãi nắm tay vẫy khẽ trên đầu biểu lộ sự vui mừng.
“Cô ta là ai? Làm sao cô quen cô ta?”
“Chị ấy là bạn chị gái tôi. Chị ấy mới liên lạc mấy ngày trước thôi.”
Nhịp thở của anh như nghẹn lại. “Cô nhắc lại xem nào? Cô ta mới liên lạc mấy ngày trước?”
“Yahoo!” Funaki lúc này đã đứng bật dậy, miệng hú hét.
Honma giơ bên chân lành lặn lên ra bộ đá anh bạn mình. “Xin lỗi vì cậu ấy làm ồn. Đồng nghiệp của tôi quá vui mừng khi tìm được cô.”
Emi có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng cô chỉ cười khẽ.
“Cô Kyoko Shinjo đó đã nói gì?”
“Chị ấy nói đã lâu không có tin tức gì về chị tôi nên quyết định gọi tới hỏi thăm. Khi tôi nói chị tôi đã qua đời, chị ta nói rằng rất thương tiếc. Chị ta muốn bày tỏ tấm lòng quý mến và nhờ tôi dẫn đi thăm mộ. Bọn tôi hẹn gặp nhau ở Ginza, vào chiều thứ Bảy tuần này.”