Kasha

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Chẳng cần phải gọi điện hỏi cả ba công ty được liệt kê trong bản lý lịch của Shoko Sekine. Chỉ cần công ty cuối cùng, Kế toán Kiểm toán Ariyoshi, là đủ. Shoko đã làm việc ở đó bốn năm ròng. Có lẽ cô ta còn bạn làm ở đó.

Honma bước vào quán cà phê đầu tiên mà anh gặp. Có một bốt điện thoại ở ngay cửa ra vào, nhưng anh quyết định cho đôi chân nghỉ ngơi vài ba phút trước khi gọi điện. Trong lúc nhấp cà phê, anh đọc lại lý lịch của Shoko một lần nữa. Chữ viết tay rất gọn ghẽ, không hề có dấu hiệu vội vàng. Có lẽ cô gái này thường xuyên viết nhật ký và sổ ghi chép các khoản chi.

Anh tiến lại bốt điện thoại, bấm số cho tổng đài. Khi điện thoại viên cất tiếng, anh đọc tên và địa chỉ công ty cho cô ta. Bốn, rồi năm giây trôi qua.

“Không có Công ty Kế toán Kiểm toán Ariyoshi nào ở địa chỉ này cả, thưa ông.”

Anh không thể tin được. “Không có ư? Một cái tên tương tự chẳng hạn?”

“Nếu ông sẵn lòng đợi, tôi sẽ trả lời lần nữa.”

Vẳng trong âm thanh nền, anh có thể nghe rõ tiếng bàn phím máy tính.

“Không có công ty nào như vậy cả. Ông có chắc đã đưa địa chỉ đúng không?”

Anh nhìn lại thêm một lần nữa, hoàn toàn không nhầm chút nào, vì thế anh cảm ơn cô gái điện thoại viên rồi gác máy.

Kế toán, luật sư, công chứng viên - những nghề này sống nhờ việc người ta có dễ tìm ra anh hay không - một khi đã đặt trụ sở thì hiếm khi có trường hợp chuyển địa điểm. Điều này giải thích vì sao họ lại rất kỹ lưỡng khi lựa chọn nơi tọa lạc. Tất nhiên một người trẻ tuổi và giàu tham vọng sẽ kết hợp với một bậc trưởng bối, chờ đợi thời điểm thích hợp để tách ra tự hoạt động. Nhưng nếu một công ty đã đăng ký hoạt động mà lại biến mất thì sao?

Có thể Ariyoshi là một nhân viên kế toán lớn tuổi, giờ đã nghỉ hưu. Không, gượm hẵng, không phải ông lão Imai nói Shoko Sekine xin nghỉ vì bị ốm do công việc quá sức? Không thể có chuyện một công ty khiến nhân viên phải làm việc cật lực lại lặn mất tăm một cách lặng lẽ như thế. Tất nhiên, cũng không biết được cô ta có nói thật lý do xin nghỉ với Imai hay không.

Có lẽ anh sẽ lại phải lượn lờ vài vòng, thu thập thêm ít tin tức từ những văn phòng khác trong khu vục. Thật là nhọc! Chỉ riêng chuyện đó cũng phải mất hẳn một ngày không chừng.

Honma nhấc điện thoại thêm một lần nữa. Ishii & Company. Shoko mới làm việc ở đó một vài năm trước. Vậy nên hỏi thêm một chút cũng đáng.

“Chúng tôi không có thông tin về công ty nào như vậy ở địa chỉ đó,” một giọng nữ khác trả lời.

Honma định hỏi xem có công ty nào có tên gần giống thế không, nhưng khi suy nghĩ lại, anh kìm được, chỉ hắng họng.

“A lô?” Điện thoại viên gọi.

“Nếu được thì vui lòng tra giúp tôi một thông tin nữa.” Công ty Cung ứng Thiết bị Sanko. “Tôi không biết chỗ các cô có thông tin về công ty này hay không?” Tiện thể thôi mà.

“Không có thưa ông.” Điện thoại viên trả lời giọng chắc nịch.

Cốc cà phê của Honma chỉ còn hơi âm ấm khi anh ngồi xuống đọc lại bản lý lịch lần nữa, anh có cảm giác mình thật ngốc. Mà ông già Imai đó lại tin tưởng người một cách quá đáng nữa chứ! Ông ta nhận Shoko vào làm ngay lập tức mà chẳng buồn gọi điện cho các sếp cũ của cô ta để chứng thực thông tin. Nhưng chắc hẳn ngay từ đầu cô ta đã tính đến trường hợp đó rồi, nếu không cô ta đã không mất công xóa dấu vết như vậy, hoặc ít ra cứ dùng đại tên một công ty nào đó. Không đúng, vấn đề chữ tín đối với cô ta không quan trọng làm. Cô ta chỉ cần bịa ra tên vài người giới thiệu, sau đó rải lý lịch khắp nơi, tập trung vào các công ty nhỏ, tránh các hãng lớn vì tại đó người quản lý thường săm soi khá kỹ lưỡng. Nguy cơ bị lật tay không phải là không có. Nhưng cô ta sẵn sàng đón nhận. Mọi việc rồi cũng sẽ bị phơi bày, chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.

Tất nhiên trong bản lý lịch cô ta phải khai gian để che giấu tình trạng phá sản trước đây. Tuy nhiên, trở lại thời điểm tháng Năm năm 1987, khi luật sư của Shoko công bố những lá thư kia, chắc chắn cô ta vẫn đang làm việc ở đâu đó.

Chắc chắn phải có và cuộc điện khẩn và vài lời nhắn từ liên đoàn thẻ tín dụng và các công ty cho vay nợ nhắm đến cô ta, thậm chí còn có một hay hai cuộc viếng thăm trực tiếp nữa. Không thể coi đây là chuỗi hoạt động dễ chịu đối với công ty cô ta. Honma từng nghe chuyện về những người cho vay tự do này, cách hành xử của lực lượng đòi nợ thuê của bọn họ không thể coi là tử tế được. Thậm chí từ sau tháng Mười một năm 1983, khi Điều lệ cho vay nợ thuộc Luật kinh doanh nghiêm cấm sử dụng hành vi bạo lực hay đe dọa công khai, bọn họ lại dùng các chiêu bài khác. Họ ác ý gửi thẳng bản fax đến nơi làm việc của con nợ. “Khẩn cấp: Liên hệ Công ty tín dụng Ichiban càng sớm càng tốt.” Người nhận có thể làm gì đây?

Có lẽ Shoko không bao giờ liệt kê chỗ làm thực sự của cô ta vào bản lý lịch.

Chỉ một cuộc điện thoại, có thể tất cả sẽ chấm hết. Cô Sekine ấy à. Chúng tôi không hài lòng lắm về tình trạng tín dụng của cô ta...

Chỗ này nóng quá, Honma nghĩ, anh vẫn mặc áo khoác ngoài. Mỗi lần mặc hay cởi áo khoác đối với anh khá bất tiện, vì vậy anh không cởi nó ra. Anh nhấp một ngụm nước lọc rồi ngẫm nghĩ về đời tư Shoko. Có trời mới biết được điều gì đã khiến cô ta phá sản. Anh không muốn đưa ra phán đoán suông, như cách các nhà tuyển dụng thường đánh giá các ứng viên. Dù vậy, anh không ngăn được cảm giác rằng không có cô ta, đời Jun sẽ khá hơn. Tin hay không thì tùy, cô ta là người khá tỉ mỉ. Chắc hẳn phải trải qua điều gì ghê gớm, cô ta mới nhọc công bịa ra mấy cái tên công ty cùng hàng loạt địa chỉ đó.

Điều này khiến anh nghĩ ngợi hồi lâu. Dù làm bất cứ nghề gì trước khi đến Công ty Cung ứng Máy móc và Thiết bị Imai, cô ta vẫn phải đăng ký tại Sở Lao động. Sở Lao động đã số hóa tất cả các hoạt động của họ trong hơn mười năm vừa qua. Điều đó có nghĩa họ cập nhật thông tin của từng người lao động dưới một mã tương ứng. Dù thay đổi công việc hay nghỉ hưu, tất cả đều được ghi chép lại. Chỉ cần đăng ký, họ sẽ cấp thẻ cho. Chắc chắn Shoko Sekine có một tấm thẻ như thế. Khi Shoko đến làm việc tại Công ty Cung ứng Máy móc và Thiết bị Imai, cô ta đã không trình tấm thẻ cho Imai xem. Vậy thì ông ta, nhiều khả năng hơn là tự bản thân Shoko, sẽ đến ban Hồ sơ mới tại văn phòng Sở Lao động Shinjuku.

Honma nhỏm người đứng dậy lần nữa, anh tiến về bốt điện thoại, và lại quay số. Mitchie nhận điện. Honma nói sơ qua tình hình, khiến cô gái lại được dịp hỏi liên hồi. Cô thì thào trao đổi nhanh với sếp của mình rồi truyền đạt lại. “A lô! Cháu đã tìm được đơn đăng ký của chị ấy.”

“Gì cơ?”

“Đơn đăng ký ở Sở Lao động.” Mitchie đọc rõ ràng. “Bà Shoko Sekine. Ngày cấp: 20 tháng Tư năm 1990.” Bản sơ yếu lý lịch cô ta nộp cho Imai được đóng dấu ngày 15 tháng Tư cùng năm đó. “Chị ấy bảo đấy là lần đầu tiên đăng ký.”

“Thật sao? Cô ta chưa bao giờ đăng ký trước đó?”

“Chị ấy nói như vậy đấy ạ. Khi cháu được nhận vào làm, cháu không biết giải quyết ra sao với đám giấy tờ, cháu sợ nhân viên Sở Lao động sẽ gây khó khăn với mình, vì vậy cháu nài chị Shoko đi cùng. Lúc ấy chị ấy bảo rằng chính chị ấy cũng mới làm lần đầu.”

Đường dây lạo xạo trong chốc lát, đến lượt Imai cầm máy. “Mọi việc đúng như Mitchie nói. Nhưng sao lại có chuyện cô ta bịa ra sơ yếu lý lịch được nhỉ?”

“Vâng, tôi thấy chuyện này khá là kỳ cục.”

“Ừm, về việc đăng ký ở Sở Lao động, theo như những gì cô ta kể với tôi, với các công việc cũ cô ta thường xuyên làm bán thời gian nên vẫn chưa đăng ký.”

“Vậy sao? Cô ta có nói vì sao không đi làm toàn thời gian không ông?”

Lại một cuộc trao đổi ngắn gọn ở đường dây bên kia, cuối cùng là lời đáp, “Làm việc bán thời gian thì mức lương khá hơn, tôi nghĩ cô ta đã nói thế.”

“Từ đây có thể suy ra cô ta làm việc ở các hộp đêm.”

“Hừm, tôi không rõ,” Imai đáp. “Hiện giờ thì chưa thể vội vã kết luận như vậy được. Dẫu sao ở Sekine cũng không toát ra dáng vẻ của ‘bướm đêm.’”

Theo như những gì Honma được biết, ngày nay người ta không biết đưa ra kết luận như thế nào nữa. Giờ đây ở khắp nơi nơi, những nữ sinh trung học bình thường cũng có thể là gái làng chơi. Thêm vào đó, vẻ đẹp của Shoko Sekine không hề tầm thường. Cô ta chẳng nhọc công gì cũng đã làm cho một anh chàng như Jun chết đứ đừ. Nếu chuyển sang mồi chài khách sộp ở một câu lạc bộ đêm danh tiếng, cô ta sẽ thu được hàng đống tiền. Có thể điều này lý giải vì sao cô ta không cần khoản trợ cấp thất nghiệp... Tuy nhiên, cô ta lại bị phá sản.

Honma tiến lại bàn của mình, lại ngồi xuống, phớt lờ ánh mắt của cô nhân viên phục vụ. Năm năm? Dư dả thời gian để khiến cuộc sống của một người thay đổi hoàn toàn. Theo như lời kể của Jun về công việc của Shoko ở Công ty Cung ứng Máy móc và Thiết bị Imai, cô ta đã có bước ngoặt tích cực.

Anh vừa thở dài vừa lấy mấy đồng bạc lẻ trong túi, vẩn vơ nghĩ tiếp theo sẽ đi đâu.

Cuộc sống của Shoko Sekine biến chuyển như thế nào khi luật sư của cô ta gửi những lá thư kia đến các chủ nợ? Chặng đường xem chừng rất dài, nhưng từ điểm mốc đó, thời gian trôi có vẻ nhanh hơn nhiều. Quá khứ mà cô ta cố che giấu rõ ràng chính là thời điểm mà cô ta cảm thấy bị tổn thương nặng nề nhất, chỉ cần bỏ qua nó, mọi thứ sẽ trở về chỗ vốn dĩ của chúng. Cô gái mà Jun hẹn hò là một hình mẫu do cô ta xây dựng nên, một trò ảo thuật tài tình.

Jun vừa sinh nghi là Shoko lặn mất tăm. Như thể ngay từ đầu cô ta đã chuẩn bị tình thế chạy trốn. Honma dám chắc Shoko phải được ai đó giúp đỡ. Những người quen biết Shoko trước khi cô ta biến mất giờ hầu như chẳng thể giúp được gì cho anh. Hễ quá khứ bị triệu ra trước ánh sáng, cô ta liền vứt bỏ hết thảy và trốn chạy, cho dù định đi đâu chăng nữa, cô ta cũng sẽ không dừng chân để giãi bày với một người không biết bí mật lớn nhất đời cô ta, càng không muốn nhận lời chỉ trích từ những người biết việc của mình. Thực tế này đã thu hẹp những người có thể đồng lõa cùng cô ta.

Honma cũng không có nhiều sự lựa chọn. Tốt hơn hết là hẹn gặp vị luật sư đó, ông Mizoguchi, người được thuê thực hiện quy trình công bố phá sản của cô ta. Văn phòng của ông ta ở tít Ginza. Chuyến tàu của hãng Marunouchi sẽ thẳng đến đó mà không cần chuyển tàu.

chẳng có mấy tiếng tăm, cạnh đó cô ta viết thêm, “Nhân viên đánh máy”. Công ty này đặt trụ sở tại Chiyoda, trung tâm Tokyo. Cô ta vào làm từ tháng Tư năm 1985 và nghỉ việc vào tháng Sáu năm 1986. Thứ ba là Công ty Kế toán Kiểm toán Ariyoshi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Miyuki Miyabe

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.