Kasha

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

Kyoko Shinjo và Shoko Sekine: tuy hai mà là một. Cùng bị quá khứ trói buộc, cùng bị một bóng ma cũ rượt đuổi.

“Hóa ra là thế.” Honma lẩm bẩm. Anh chà tay qua trán, ngạc nhiên thấy mồ hôi ướt đẫm trên đó. Anh nhìn Kurata, bắt gặp vẻ ngạc nhiên y hệt trên gương mặt cậu ta.

“Ông không biết à?”

“Không, đây là lần đầu tiên tôi được nghe về chuyện đó.”

Câu chuyện này lý giải mọi điều. Vì sao Kyoko Shinjo lại cần một danh tính mới, và vì sao cô ta sẵn sàng làm mọi việc để có được nó. Kurata nói đúng. Nếu một tay đòi nợ thuê xoay xở có được thông tin về hộ khẩu cũng như nơi tạm trú của một người - những thông tin vốn được coi là bảo mật và không thể tiếp cận - thì hắn có thể lần theo để quật ngã người đó. Lại thêm một lý do giải thích vì sao các con nợ luôn di chuyển chỗ ở và không thể có một công việc ổn định.

Đó chính là thế giới của Kyoko. Cô ta đã cùng cha mẹ mình chạy trốn kể từ... “Xem nào, mùa xuân năm 1983? Khi ấy cô ta mới mười bảy tuổi, vẫn đang học phổ thông?”

“Đúng vậy. Vì thế cô ấy mới bỏ học. Lúc nào cô ấy cũng muốn được tốt nghiệp cấp ba.”

Thế rồi bốn năm sau, theo lời Kurata, bọn họ lấy nhau. Thời gian trôi qua êm ả, chắc hẳn Kyoko tưởng rằng bọn đòi nợ thuê đã bỏ cuộc. Nhưng cô quên mất một chi tiết trên giấy tờ. Theo luật pháp Nhật Bản, khi hai người kết hôn, cô dâu sẽ tự động bị chuyển khẩu khỏi gia đình bố mẹ đẻ, cùng với dòng “Chuyển đến nơi ở mới” và địa chỉ mới của hai vợ chồng.

“Bọn họ chạy trốn khoản tiền vay mua nhà à?” Honma hỏi.

Kurata gật đầu. “Bố Kyoko làm việc tại một công ty quy mô nhỏ ở Mureyama. Một nhân viên công sở bình thường. Ông không thể thanh toán các hóa đơn dựa vào khoản lương kiếm được, tuy vậy ông cũng không từ bỏ giấc mơ có ngôi nhà đứng tên mình. Kyoko đã kể hết cho Honma có thể hình dung chiếc vòng tội lỗi mà gia đình Shinjo vướng vào. Tiền kiếm được nhỏ giọt cùng một khoản nợ to. Thế rồi khi cuộc sống ngày càng eo hẹp, khoản nợ thứ hai xuất hiện, vay ít hơn nhưng lại từ một kẻ cho vay nặng lãi. Quả bóng tuyết bắt đầu lăn, ngày càng nhanh đến độ không ai có thể chặn lại được.

“Cuối cùng họ phải chọn món vay với mức lãi suất mười phần trăm cho mỗi mười ngày, tấm bình phong của bọn đầu gấu, rõ ràng mọi khoản nợ đều nằm trong tay chúng cả.”

Trái bóng tuyết đã lăn đến chiếc hố tồi tệ nhất. Trò chơi kết thúc.

“Bọn đầu gấu phá cửa nhà ngay giữa đêm, ép buộc họ hàng con nợ, dọa dẫm cho tới khi có người trả. Mẹ cô ấy đã bị suy nhược thần kinh. Cả nhà đã nghĩ đến chuyện tự sát. Kyoko hoảng sợ vô cùng.” Khóe miệng cậu ta nhếch lên. “Trên thực tế, cả gia đình Kyoko quyết định bỏ quê mà đi là để cứu cô ấy.”

Một nữ sinh mười bảy tuổi xinh đẹp chính là món hàng được ưa thích. “Bọn chúng định ép cô ta bán thân à?”

Kurata phớt lờ câu hỏi. “Cô ấy không bao giờ kể cụ thể cho tôi hay. Nhưng tôi biết bố mẹ cô ấy đã hoảng đến độ phải vứt bỏ mọi thứ để chạy trốn. Ban đầu gia đình Shinjo đến nhà một người họ hàng ở Tokyo, dù họ biết sẽ không thể ở lại, ngay cả những người họ hàng xa cũng bị theo dõi. Họ quyết định tốt hơn hết phải phân tán ra. Bố Kyoko sống trên các đường phố. Cô ấy không bao giờ cho biết ông ở chỗ nào, tuy nhiên nếu ở Tokyo thì có thể là khu Sanya, nơi chợ lao động tụ họp. Cánh phụ nữ trong nhà đi về Nagoya, ở một nhà trọ rẻ tiền, bà mẹ làm việc cho quán bar, còn bản thân Kyoko phục vụ bàn nửa ngày. Họ sống như thế chừng một năm, hai mẹ con liên lạc với bố qua thư hoặc điện thoại. Thế rồi bố Kyoko gặp tai nạn giao thông, mẹ Kyoko lên Tokyo thăm chồng. Lúc ấy đã một năm trôi qua mà không có ai quấy rầy, vì vậy bọn họ mất cảnh giác. Vết thương của bố cô ấy không nặng lắm, họ cũng dành dụm được chút ít vốn liếng, vì thế cả gia đình lên kế hoạch cho cuộc sum họp ở Nagoya. Họ nghĩ lúc này sóng gió đã tan. Vậy nên bố mẹ cô ấy lại đi thăm vài người họ hàng. Những chuyến thăm tưởng chừng vô hại lại để lại hậu quả. Tay đòi nợ thuê ở Mureyama cũng có bà con ở Tokyo - họ hàng của bọn đòi nợ - và tất nhiên, có người đến theo dõi. Một ngày nọ, họ vừa ra khỏi nhà thì bất ngờ bị tóm cổ rồi nhốt vào thùng xe. Tôi chỉ biết những chuyện này qua lời kể của Kyoko, vì thế tôi không rõ các chi tiết, nhưng... Bố cô ấy bị ép ký vào một bản hợp đồng hoàn trả có tính lãi, buộc ông phải làm việc dưới sự giám sát của bọn chúng. Bà mẹ bị đưa về Mureyama, suốt một năm tiếp theo bà phải làm việc cho dịch vụ bạn tâm tình của bọn chúng, nói cách khác là làm đĩ. Bà chẳng khác nào một tù nhân. Tất nhiên bọn chúng gây sức ép lên bố mẹ cô ấy để tìm Kyoko, thế nhưng hai người nhất định không hé răng. Khi không thấy mẹ trở lại, Kyoko biết bọn họ đã gặp rắc rối. Cô lập tức bỏ công việc bán thời gian ở Nagoya và chạy trốn, đây là điều bố mẹ đã dặn cô phải sẵn sàng bất cứ lúc nào. Cô kiên trì gửi thư đến một hộp thư ở Tokyo, cuối cùng một năm sau, mẹ cô trốn thoát và tìm cách liên lạc với cô. Nhưng bà đã thay đổi, Kyoko nói vậy, giờ bà như một cái xác vô hồn. Chẳng bao lâu sau, bà bị cúm, biến chứng sang viêm phổi, căn bệnh này đã giết chết bà. Lúc ấy Kyoko hai mươi mốt tuổi. Cô không biết bố mình ở đâu, dù vẫn cố gửi thư đến hộp thư cũ. Chính vì thế, chỉ có mình Kyoko dự đám tang của bà mẹ. Rồi cô tình cờ đọc được mẩu rao vặt của một quán trọ tại Ise cần tìm người làm, có chỗ ở ngay tại quán. Rốt cuộc, chưa đến sáu tháng sau khi Kyoko chuyển tới Ise, bố cô ấy gọi điện. Không biết ông đã trốn được, hay đơn giản chỉ vì chẳng giúp ích gì được ai nữa, ông đã tự do. Nhưng cũng suy nhược hoàn toàn. Ông cứ khò khè mà chẳng thể nào trả lời các câu hỏi của con gái. Kyoko giục bố tới Ise nhưng ông không nghe. ‘Đời bố thế là xong rồi,’ ông bảo. ‘Bố chẳng còn sức đâu nữa mà làm lại từ đầu. Đàn ông chẳng thể nào bền bỉ như phụ nữ được. Đáng lẽ bố nên biết điều này mới phải.’ Cuối cùng ông gác máy. Có lẽ ông không đủ tiền gọi các cuộc điện thoại đường dài.”

Kurata dùng mu bàn tay xoa lên miệng. “Kyoko không bao giờ tìm được chỗ ông ở.” Cậu ta lục tìm thuốc lá. “Tôi hút thuốc được chứ?”

Honma gật đầu để cậu ta kể tiếp. Anh để ý thấy tay Kurata run run khi cậu giơ bật lửa lên.

“Tôi biết gia đình chủ quán nơi Kyoko từng làm. Con trai họ là bạn của tôi, cậu ấy giới thiệu chúng tôi với nhau. Cậu ấy nói cô ấy xinh đẹp, sắc sảo, lại chăm chỉ nữa. Mà quả thế thật.”

Một cô hầu bàn ở quán cùng con trai một công ty đình đám trong vùng. Với Kurata, có lẽ ban đầu cậu chỉ định bông đùa mà thôi. Honma biết mình đang quá thóc mách, nhưng anh vẫn hỏi.

Kurata cười bất an. “Ban đầu thì đúng là tôi chỉ muốn trêu đùa chút cho vui. Nhưng dần dà, tôi bắt đầu nhận ra mọi việc đã vượt quá tầm kiểm soát. Tôi thực sự say mê cô ấy.”

“Bởi vì cô ta xinh đẹp và thông minh?”

“Đúng, vì những điều đó, và không chỉ có ngần ấy. Có vô số cô gái xinh đẹp ở ngoài kia. Chỉ là khi tôi ở bên Kyoko, tôi... làm sao tôi có thể diễn tả nhỉ, tôi có cảm giác mình trở thành người đàn ông đúng nghĩa. Tôi mạnh mẽ, tự tin. Tôi biết Kyoko coi tôi là chỗ dựa và luôn có mặt để bảo vệ cô ấy. Chỉ vậy thôi.”

Honma lắng nghe từng lời của Kurata nhưng trong đầu lại hiện lên gương mặt cậu Jun cháu anh. Chuyện của hai anh chàng y hệt nhau. Những lúc bên nhau, Jun luôn là người ra quyết định. Việc đính hôn bất chấp sự phản đối của bố mẹ cậu ta chỉ càng khiến cậu ta thêm quyết tâm. Lần đầu nghe về vụ phá sản của cô ta, cậu ta chẳng buồn kể với Kyoko, thay vào đó cậu ta đứng về phía cô, khăng khăng cho rằng nguồn cung cấp thông tin đã “nhầm lẫn”.

Với vẻ ngoài đầy sinh khí mà vẫn thanh nhã, cô ta thu hút những anh chàng xung quanh mình, khi gặp khó khăn cô ta khơi dậy ở họ bản năng che chở. Vẻ liễu yếu đào tơ của cô có sức cám dỗ ghê gớm. Cánh đàn ông phải tới bên để cứu giúp, nâng đỡ bông hoa này trên đôi tay của mình.

Nghĩ mà xem, hai anh chàng Jun và Kurata này có rất nhiều điểm chung. Con nhà gia giáo, đứng đầu lớp khi đi học, thừa hưởng tiếng tăm của cha mẹ. Tự tin, với khả năng trên mức bình thường, nhưng sâu thẳm bên trong con người họ luôn có một cái tôi muốn vượt ra khỏi vầng hào quang gia thế. Không phải bằng những hành động rõ ràng như phạm pháp hay ra mặt chống đối song thân. Rốt cuộc, bọn họ chẳng thể mong vượt qua các đấng sinh thành. Với họ, bố mẹ là người nuôi dưỡng những điều tốt đẹp, những điểm mạnh của họ, bố mẹ đã sinh ra họ, cho họ chuỗi ngày ấu thơ êm đềm, đưa ra các quy định vì một cuộc sống tốt đẹp hơn, và không làm gì để đáng bị đối xử sai trái. Vậy là họ đáp ứng động lực nổi loạn bằng cách trở nên “gia trưởng” - một phụ nữ như Kyoko sẽ cho phép họ làm được điều này. Jun và Kurata biết thừa cho dù họ có tiến xa đến đâu thì cũng chẳng thể bằng bố mẹ mình được. Kể cả khi đi theo con đường bố mẹ đã vạch sẵn, họ biết rằng mình cần mở lối đi riêng để có thể “thử thách lòng dũng cảm” của bản thân, bảo vệ lòng tự tôn của mình. Kyoko lại là tuýp người phục tùng.

Dù vậy, cô ta rất khéo léo. Khi để cho họ bảo bọc mình, hẳn cô ta đã nhìn thấu tâm lý cánh đàn ông. Khi cần có “hiệp sĩ” bảo vệ, cô ta để họ mặc sức chiến đấu vì mình, nhưng khi họ nhận thấy điểm bất thường, cô ta sẽ bỏ rơi họ.

Tuy nhiên, nếu Jun hay Kurata là kẻ láu cá, hẳn Kyoko sẽ nhận thấy mình chỉ đóng vai người tình, chôn vùi tuổi trẻ dưới bóng của một bà vợ chính danh. Nhưng cả hai lại là những chàng trai tử tế, cả hai đều trẻ trung và thực lòng cần đến cô, đúng kiểu truyền thống.

Ai mà biết được? Có thể chính Kyoko muốn như vậy. Mặc dù bấy giờ chưa tới hai mươi tuổi, cô ta đã thể hiện tài xoay xở tốt hơn nhiều so với anh chàng Kurata vốn được cưng chiều như trứng mỏng.

Khi Kurata lần đầu tiên đề cập chuyện để cô ra mắt gia đình cậu ta, Kyoko đã thẳng thừng từ chối. Về phần gia đình cậu ta, bọn họ cũng phản đối cô ta ra mặt. Nhưng cô đủ thông minh nên đã lường trước, diễn tròn vai người biết thủ phận. Lúc này Kurata không còn sự lựa chọn nào khác ngoài đứng về phía cô ta. Kyoko đã kể cho tôi mọi điều về gia thế cô ấy. Chúng tôi đã bàn bạc rất lâu. Cô ấy chẳng việc gì phải xấu hổ cả... Tôi muốn kết hôn cùng cô ấy. Lời lẽ của cậu ta hẳn chính là lời của Jun vài năm sau này.

Thái độ tha thiết khẩn nài của Kurata đã thu được thắng lợi, cho dù cậu và phụ huynh vẫn tiếp tục tranh cãi cho mãi tới tận đám cưới vào tháng Sáu năm 1987.

“Mẹ tôi đã phản đối đến phút chót, nhưng bố tôi đã thuyết phục bà. Tôi không chắc lắm, nhưng đôi lúc tôi có cảm giác trong quá khứ bố tôi cũng từng có một Kyoko của riêng ông. Chỉ có điều ông đã bỏ rơi cô ấy. Hẳn tôi đã khuấy động những ký ức xa xăm trong ông. Ông chẳng bao giờ tâm sự, nhưng có lần khi mẹ vắng mặt, ông đã để lộ cảm xúc, bảo với tôi rằng đó là cuộc sống của tôi, là mục tiêu đích thực mà tôi nên bám lấy để khỏi hối tiếc về sau.” Lúc cưới Kyoko, Kurata hai mươi sáu tuổi. Cậu ta hẳn đủ tiền để theo đuổi các trò lãng mạn.

“Kyoko không muốn tổ chức đình đám. Sẽ không có người họ hàng nào của cô tới đám cưới cả. Không cha mẹ, không người thân. Chúng tôi trải qua kỳ trăng mật bốn ngày ở Kyushu...” Kurata tạm ngừng. Cậu đưa tay lên vuốt mặt rồi kể tiếp. “Chúng tôi đến ủy ban phường, đăng ký hộ khẩu mới cho hai vợ chồng, tờ giấy mỏng manh cho thấy cô ấy là vợ chính thức của tôi. Chúng tôi rất tự tin, và tự hào vì mình đang vun đắp cho một cuộc sống mới.”

“Chỉ có một điều tôi vẫn chưa hiểu lắm,” Honma nói. Kurata dí tắt thuốc, ngước mắt lên. “Bản thân Kyoko không phải là người mang nợ. Bố mẹ cô ta mới là người vay nợ, chủ yếu là bố cô ta, phải không? Về phương diện pháp lý, không một tay đòi nợ thuê nào có thể đe dọa ép cô ta trả tiền. Cậu không xin được lệnh của tòa án ngăn cấm hành vi của chúng à?” Theo luật pháp Nhật Bản, cha mẹ và con cái, vợ và chồng cùng chịu trách nhiệm về món nợ chỉ khi họ cùng ký vào hợp đồng vay nợ.

“Chắc chắn rồi, luật quy định như vậy,” Kurata mỉm cười nói. “Nhưng đám người đó biết cách lách luật. Bọn chúng không bao giờ bảo với Kyoko rằng cô ấy chịu trách nhiệm pháp lý, mà chỉ để cô ấy đọc những gì bọn chúng soạn sẵn.”

Đó là món tiền bố mẹ mày đã mượn. Mày được thừa hưởng từ họ. Giờ đã đến lúc phải trả đủ. Này, mày nhớ bảo cô dâu nhỏ xinh của mày là nó phải chịu trách nhiệm đấy.

“Bọn chúng cứ lởn vởn xung quanh rồi nói, ‘Bố mày sẽ gọi điện, chỉ cần nói cho bọn tao biết lão ấy ở đâu.’ Chúng tôi có thể trả lời là không biết, toàn bộ câu chuyện chẳng liên quan gì đến chúng tôi, nhưng bọn chúng không dễ dàng từ bỏ. Bọn chúng đến gõ cửa khách hàng của chúng tôi, than vãn với họ là bọn chúng rất khó khăn vì món nợ mà gia đình cô Kyoko chạy làng. Thậm chí có một ngân hàng tới hủy hợp đồng với chúng tôi.” Chỉ riêng việc này không thôi cũng đủ khiến Kurata lao đao khi bảo vệ cô vợ đầu tiên của mình.

“Việc tuyên bố phá sản thì sao?” Honma hỏi. “Không phải Kyoko mà là bố cô ta. Chẳng lẽ cô ta không tìm được bố mình, thuyết phục ông nộp đơn tuyên bố phá sản à? Với mức lãi suất cộng dồn trong suốt bốn năm, hẳn khoản nợ phải lên đến mười triệu, rõ ràng nhiều như thế thì một người làm công ăn lương bình thường chẳng thể nào trả nổi. Theo tôi nhớ thì từng có một trường hợp tương tự như vậy.” Hoặc thời gian không dài bằng. Vì sao ông ta không nộp đơn tuyên bố phá sản ở Mureyama, trước khi cả gia đình chạy trốn? Phải chăng chỉ vì ông ta không biết? Điều gì đó mà luật sư Mizoguchi từng nói chợt lướt qua tâm trí anh. Tất nhiên chẳng cần thiết phải hy sinh hàng chục vạn người mỗi năm.

“Vào quãng đó, chúng tôi chẳng thể nào tìm được bố cô ấy,” Kurata nói, giọng cậu nhỏ dần thành tiếng lẩm bẩm cuối câu.

“Cậu đi tìm ông ta à?”

“Tất nhiên là bọn tôi đi tìm ông ấy chứ.”

“Kyoko không thay mặt đệ đơn phá sản được à?”

Kurata bật cười. “Nếu dễ dàng thế thì chắc không ai gặp rắc rối cả. Kyoko phải chịu đựng bởi vì điều đó là không thể. Chúng tôi đã tìm đến luật sư, ông ấy cho chúng tôi hay, ở đất nước chúng ta luật pháp đặc biệt coi nợ nần hoàn toàn là việc của người vay nợ, không thành viên nào trong gia đình có thể thay mặt đệ đơn phá sản được. Rõ ràng Kyoko không chịu trách nhiệm pháp lý này nên đáng lẽ không phải gánh phải những phiền toái do món nợ của bố cô ấy mang lại. Đáng lẽ cô ấy sẽ không bao giờ bị bọn đòi nợ thuê đe dọa. Vì thế, theo lẽ thường tình mà nói, cũng theo pháp luật, khi bố cô ấy mang nợ, cô ấy không có quyền đệ đơn tuyên bố phá sản. Kể cả khi tòa có ban án lệnh bảo vệ cô ấy cũng chẳng ích gì, nhất là với những người kinh doanh như chúng tôi. Khách hàng cứ ra vào vào suốt, ông không thể ngăn họ lại để kiểm tra giấy tờ. Vì món nợ của bố cô ấy quá hiển nhiên nên không thể xin che giấu nhân thân. Bọn đầu gấu lại chẳng động tay động chân mấy, nên cảnh sát cũng chẳng làm được gì. Không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau là nguyên tắc hàng đầu của bọn họ. Khi kiểm soát một người, bọn chúng luôn cẩn thận không để lại dấu vết nào, vì thế chúng tôi cũng chẳng biết làm gì nữa. Kyoko, tôi và bố mẹ tôi, tất cả chúng tôi muốn phát điên lên được. Nhân viên chỗ chúng tôi cũng rủ nhau bỏ việc... Lúc đó, luật sư của chúng tôi nói chỉ có một biện pháp duy nhất. Trước hết, Kyoko phải chính thức tuyên bố bố cô ấy mất tích, tuyên bố rằng cô không làm sao biết được ông còn sống hay đã chết. Nếu tòa chấp thuận, bố cô sẽ bị gạch tên khỏi sổ hộ khẩu. Kyoko có thể đến tòa án chuyên xử các vụ tranh chấp trong gia đình, từ bỏ mọi ràng buộc về di sản của bố cô ấy để lại, trong trường hợp này là di sản nợ của ông ấy. Vấn đề là muốn tuyên bố một người mất tích, phải trải qua bảy năm kể từ lần cuối người đó được nhìn thấy hay được nghe kể. Với hoàn cảnh của Kyoko, không có ai có thể đợi được lâu như thế. Vì thế luật sư khuyên chúng tôi nên xem xét một khả năng khác là bố Kyoko đã chết. Ông ấy là lao động thời vụ nên có thể bất đắc kỳ tử trên đường mà không ai biết. Nếu chúng tôi có thể chứng tỏ được ông đã chết, cô ấy có thể rũ bỏ quyền thừa kế ngay tức khắc. Hoặc tiếp nhận món nợ của ông bố và dùng nó như một điều kiện cơ bản để đệ đơn phá sản. Kết quả đều như nhau cả. Vì thế tôi và Kyoko cùng nhau lên Tokyo, sau khi đi gặp vài người họ hàng xa ở đó, chúng tôi tới các thư viện.” “Để xem qua mấy cuốn Công báo à?” Công báo hằng tháng của chính quyền thành phố đều đặn đưa ra danh sách những xác chết chưa được nhận diện. Trong đó có cột “Người chết lưu động”, một cách nói giảm để khỏi phải nhắc đến những từ như “lang thang” hay “vô gia cư”. Với đặc thù công việc, bản thân Honma thỉnh thoảng cũng phải lục lại đám Công báo. Dò những bảng kê những con người vô danh chỉ có ghi ngày và nơi mất là một việc làm tốn nhiều thời gian, lại dễ gây nản lòng. “Năm, tên và địa chỉ: không biết; tuổi: 60 đến 65; chiều cao tầm một mét sáu; nhẹ cân; mặc đồ kaki, đi ủng công nhân.” Chẳng khác nào lảng vảng quanh một nghĩa địa toàn những bia đá vô danh.

“Tôi sẽ không bao giờ quên,” Kurata nói, mắt vẫn nhìn mưa ngoài cửa. “Kyoko ngồi bên chiếc bàn ở thư viện, mải mê tìm trong đám Công báo, xem có dòng miêu tả nào phù hợp với bố cô ấy hay không... Không, thậm chí còn kinh khủng hơn thế.” Giọng cậu ta nhỏ và đầy căng thẳng. “Cô ấy lật giở các trang hết giờ này sang giờ khác. Có quá nhiều thông tin. Hẳn cô ấy đã quên tôi lẫn mọi thứ trong phòng, bởi vì tôi nghe cô ấy lẩm bẩm một mình, thì thầm một mình thì đúng hơn, ‘Bố ơi, bố chết đi, bố chết đi.’ Bố đẻ của cô ấy cơ đấy! Tôi sốc vô cùng... Lúc bấy giờ tôi mới nhận ra con người thật của cô ấy. Có điều gì đó đổ vỡ bên trong tôi.”

Cho dù luôn miệng nói rằng yêu Kyoko, nhưng chuyện này là quá sức đối với cậu ta, đứa con của một gia đình tràn đầy yêu thương và luôn sẵn tiện nghi: cảnh Kyoko dò hết danh sách những xác chết chưa được nhận diện để tìm ra một cái xác gần giống bố mình. Ai có thể trách cậu ta được?

Chỉ trong thoáng chốc, cô ta đã phá tan cuộc đời họ dự định chung vai cùng nhau. Xé tan tành thành những mảnh vụn. “Tôi bảo cô ấy: Cô nên nhìn kỹ vào gương,” giọng Kurata hơi lạc đi. “Cô là ác quỷ.”

Trực giác của Honma đã đúng. Kyoko Shinjo hành động hoàn toàn một mình. Những bóng ma săn đuổi cô ta cuối cùng cũng đã xua đuổi cả những người khác.

Giọng Kurata lúc này nhỏ như lời thì thầm. “Chúng tôi chính thức ly dị vài tuần sau đó.” Tháng Chín năm 1987, sau đám cưới ba tháng. Chắc đây là điều cô ta ám chỉ khi nói Lấy chồng từ rất sớm, rồi chẳng đi tới đâu cả, Wada từng kể thế. “Sau khi chia tay, tôi tin là cô ta trở lại Nagoya tìm việc.”

Như vậy, tên của cô ta sẽ được nhập trở lại hộ khẩu gia đình ở Mureyama. Muốn kiểm tra thông tin này cũng dễ. Chừng một năm sau, cô ta tìm được việc ở Osaka, và sẽ lại đương đầu với những phiền toái cũ.

“Sau đó, tôi chẳng biết chuyện gì xảy đến với Kyoko,” Kurata nói đại khái. “Nhưng ông biết không, khi chúng tôi mới lấy nhau, cô ấy nói phải thông báo với một người bạn. Tôi nhớ cô ấy đã gửi cho bạn mình một tấm bưu thiếp. Một cô gái nhiều tuổi hơn đã giúp đỡ cô ấy khi cô ấy làm việc nửa ngày ở Nagoya. Hẳn ở nhà tôi còn lưu địa chỉ cô ta, dù có thể cô ta đã dọn đi nơi khác.”

Trận mưa rả rích khiến phố xá thưa vắng hẳn, nhờ đó họ dễ dàng bắt taxi đến một villa, tầng trệt chỗ này hẳn bằng cả tổ hợp dịch vụ nơi Honma sống. Hàng rào gỗ mộc ướt nhẹp và sạch sẽ, cánh cổng tường kín đáo và oai nghiêm. Ngước lên, thấy bên dưới mái ngói là tấm biển có dòng chữ viết tay: So Mon - Cánh cổng nụ cười. Ngoài ra còn có một đoạn dây ngắn, được coi như một bùa chú của Thần Đạo. Rất ấn tượng.

Honma nghĩ mình nên đứng đợi bên ngoài. Sau năm phút, Kurata trở ra. Một tay cầm mảnh giấy xé ra từ tập giấy nhớ tay kia cầm một cây dù. Khi cánh cổng mở ra rồi đóng lại, Honma thoáng nhìn thấy chiếc xe đạp nhỏ ba bánh màu đỏ nằm chỏng chơ trên con đường lát đá cuội màu trắng. Có thể là của con gái Kurata.

“Đây.” Kurata chìa mẩu giấy ra trước, tiếp đó là cây dù. “Tôi không biết ông có ô chưa. Nếu ông không muốn mang về Tokyo thì hãy bỏ lại ở nhà ga.”

Honma cảm ơn cậu ta rồi không quên hỏi về đoạn dây.

“À, đó là tục lệ vùng này.” Cậu ta đáp.

“Tôi đoán là có liên quan đến Điện thờ Ise, phải không?”

“Đúng thế,” Kurata nói. “Đây cũng là điều đầu tiên người ta nghĩ ra khi nhắc tới Kyoko. Một người rất mê tín. Nếu phải ấn móng tay vào tường, cô ấy sẽ đọc kinh, để khỏi bị nhầm đường lạc lối.”

Lần đầu tiên trong giọng cậu ta có chút âm điệu thương yêu dành cho cô gái từng là vợ chóng vánh của mình.

“Nhưng cầu kinh cũng không đuổi được đám đòi nợ thuê.” Anh bổ sung.

Dường như chẳng gì có thể đuổi được bọn chúng.

chẳng có mấy tiếng tăm, cạnh đó cô ta viết thêm, “Nhân viên đánh máy”. Công ty này đặt trụ sở tại Chiyoda, trung tâm Tokyo. Cô ta vào làm từ tháng Tư năm 1985 và nghỉ việc vào tháng Sáu năm 1986. Thứ ba là Công ty Kế toán Kiểm toán Ariyoshi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Miyuki Miyabe

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.