Kasha

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

Đón chuyến tàu cao tốc của hãng New Tokaido đến Osaka, sau đó đi bộ năm phút từ ga New Osaka, anh sẽ tới ga tàu điện ngầm Midosuji, đường chạy của nó thẳng qua trung tâm thành phố theo hướng từ Bắc xuống Nam. Chen chúc tầm hai mươi phút, anh sẽ tới ga Namba. Đi qua khu vực mua bán sầm uất dưới lòng đất, nơi có thể khiến một người nghiện mua sắm phải mất vài ngày mới khám phá hết, sau đó trở lên sẽ gặp hàng loạt cửa hàng nhỏ cùng các tòa nhà văn phòng cho thuê đứng ken sát vào nhau. Kẹt cứng giữa chúng là một sân bóng chày.

Sân Osaka Field cũ kỹ. Có tường bao quanh nhưng chằng chịt toàn những biển hiệu, biển quảng cáo. Hầu như không còn nhận ra đường chạy ăn mừng của cầu thủ, và kiểu gì cũng có một kho chứa đồ vô chủ quanh quất đâu đây. Nhưng cho dù có nhiều sân được trang bị những thiết bị tân tiến, đầy đủ hơn, như sân vận động Seibu, sân vòm Tokyo, sân Kobe Green, thì vẫn có những đội như Nankai Hawks, không hề chú trọng đến cơ sở hạ tầng mà vẫn tiếp tục tập luyện trên một sân bóng xuống cấp như thế này.

Lối vào hoàn toàn đơn điệu: một nhà để xe được dựng lên với chiều cao tối đa cho phép là một mét tám, cạnh đó là cánh cửa trượt gần vào một bức tường kim loại. Một tấm biển màu vàng được đóng trên cửa, trên đó có dòng chữ: “Sân Osaka Field - Phòng thông tin triển lãm nhà ở”.

Honma tiến vào. Những bức tường thạch cao trắng trơn trong không gian văn phòng khiêm tốn nâng đỡ các tấm biển nhiều màu sắc có hình ảnh những ngôi nhà với nhau phong cách kiến trúc khác nhau, mỗi tấm biển gắn một con số bên dưới. Mắt anh vốn quen với ánh sáng mặt trời buổi sớm ở bên ngoài, vào trong này nhìn mọi thứ có vẻ lờ mờ, ảm đạm. Cuối tiền sảnh là một cánh cửa trượt khác dẫn ra khu vực sân. Ở ngoài đó, Honma nhìn thấy một loạt mô hình nhà được dựng trước những bậc thang đỏ đã phai màu và dãy ghế màu vàng. Ở bên này cánh cửa, mấy chiếc bàn dài kê sát nhau thành hình chữ L. Một nhân viên lễ tân chừng ngoài ba mươi tuổi đang nghiêm nghị ngồi một góc.

Chiều Chủ nhật thường rất đông người, có nhiều khách tham quan rảo bước loanh quanh. Thật may Honma không chạm trán ai ở bàn lễ tân, cô gái ngồi đó cũng chẳng lúng túng chút nào khi anh chìa ra bức ảnh Polaroid. “Cô cho tôi hỏi thăm, chỗ các cô trưng bày mẫu nhà này vào lúc nào?”

“Ôi trời,” cô ta kêu lên. “Tôi e là mẫu nhà này không còn nữa. Anh đang tìm một ngôi nhà như thế này ạ?” Lối nói dài giọng của cô ta không giống như của bác sĩ Machiko - giọng bác sĩ dễ nghe hơn - nhưng vẫn mang âm hưởng Osaka. “Nếu anh quan tâm đến kiểu nhà theo phong cách phương Tây thế này, chúng tôi có một mẫu mới hơn.”

“Không, rất tiếc tôi chỉ quan tâm đến ngôi nhà này thôi.”

“Ôi, tiếc quá,” cô ta nói, móng tay ngón út - ngón duy nhất trong cả bàn tay được sơn - đưa lên khóe miệng.

“Các cô tổ chức triển lãm nhà ở đây được bao lâu rồi?”

“Lần triển lãm này mở cửa từ mùa thu năm ngoái. Bắt đầu từ tháng Chín.”

“Lần nào các cô cũng trưng bày những mô hình này?”

“Đúng vậy.”

“Mẫu này không thuộc số chúng à? Các cô không thay thế mô hình giữa chúng chứ?”

“Không đâu, tất cả đều được giữ nguyên. Đây là bản sao danh mục nhà của chúng tôi. Anh có thể đi quanh một vòng xem.”

Honma liếc mắt về chồng danh mục “Osaka Field - Triển lãm nhà ở” trên mặt bàn. “Có lẽ việc này diễn ra cũng đã lâu rồi, nhưng các cô đã bao giờ tổ chức một sự kiện có tên gọi Ngôi nhà Vui nhộn tại đây chưa?”

“Có, tôi nghĩ thế.”

“Sự kiện đó diễn ra vào lúc nào?”

“Để tôi xem...” Cô ngừng lại, bắt đầu lần giở ngược cuốn sách lớn trên bàn. Honma chống cả hai tay lên bàn chờ đợi. “Triển lãm Ngôi nhà Vui nhộn kéo dài bốn tháng, từ tháng Bảy tới tháng Mười năm 1987.” Cô nói rồi ngước lên khỏi cuốn sổ viết tay. “Số lượng các công ty xây dựng tham dự ít hơn lần triển lãm hiện tại, có lẽ chưa tới một nửa.”

“Lần này tất cả các công ty đó đều có người đại diện ở đây chứ?”

“Đúng vậy, nhưng...”

Honma lấy một cuốn danh mục, trải ra trên mặt bàn. “Xin lỗi đã làm phiền cô, nhưng cô có thể đánh dấu những công ty hiện có ở đây và cũng đã từng tham gia triển lãm lần trước được không? Như vậy tôi sẽ tự tìm được. Tôi nghĩ người đại diện các công ty đều ở trong này cả thôi.”

“Đúng vậy, bọn họ ở đây cả.” Cô lễ tân đối chiếu danh mục với sổ ghi chép và nhanh chóng đánh dấu vào tên năm công ty.

Bước hẳn vào trong, Honma gần như không thể tin nỗi sân bóng này lại có quy mô của một sân vận động của những trận đấu chuyên nghiệp. Thời tiết lại ấm áp hẳn sau cơn bão tuyết cuối tuần vừa rồi nên anh không thể nào nhầm lẫn được. Các gia đình đang loanh quanh chọn nhà. Những đôi trẻ tuổi với giấc mơ về một ngôi nhà trong tương lai thì thầm với nhau và cùng lên kế hoạch. Rồi như để kéo họ ra khỏi ảo tưởng, những bà nội trợ trung tuổi đi ngang qua, miệng lẩm bẩm “Căn đó không được!” hoặc “Khó lau chùi lắm!” Có thể thấy bọn họ đang xúm quanh một người chào hàng, liên tiếp đặt câu hỏi và nghe anh ta nhã nhặn đáp, “Với kiểu nhà này, chúng tôi có mẫu cao cấp hơn, với thiết kế cầu kỳ hơn. Và tất nhiên, sàn các phòng đều có hệ thống sưởi...”

Mỗi khi gặp một người chào hàng, Honma đều hỏi, “Cháu đã thấy bộ đồng phục này bao giờ chưa? Cô gái trong này nữa?” Thay vì giải thích dài dòng về tấm ảnh Polaroid, anh chỉ nói đơn giản là đang đi tìm cô con gái trốn khỏi nhà, cách này hóa ra hữu hiệu hơn anh mong đợi. Ai cũng muốn giúp cả. Chẳng lẽ trông anh giống như bố của một cô gái trưởng thành hơn là một cậu bé mười tuổi?

Nhưng tất cả các câu trả lời đều là không. Một công ty, rồi hai, rồi ba... càng rảo bước trên sân vận động, anh càng tin rằng việc xác định ngôi nhà này sẽ không giúp anh có thêm thông tin nào về “Shoko”. Ánh sáng lờ mờ trên sân vận động đột nhiên chiếu rõ hơn, anh đã đột ngột chuyển hướng tới Osaka chỉ trong tích tắc, nhưng vì sao anh lại tin tưởng vào một bức ảnh mờ nhạt thế nhỉ? Cứ giả dụ anh tìm được đúng công ty xây dựng, có thể cô nàng “Shoko” chỉ là một người tình cờ đi ngang mô hình ngôi nhà mà cô ta thích. Lần theo dấu vết cô ta qua một tấm hình quả là việc bất khả thi.

Tuy nhiên, công ty cuối cùng trong danh sách năm công ty lại có phản hồi tốt đẹp: Công ty Nhà New City với lối bài trí văn phòng cực kỳ khoa trương. Cô gái chào hàng người nhỏ nhắn nhưng xinh đẹp trong bộ đồng phục váy và vét màu xám cùng đôi giày cao năm phân cho cô dáng đứng thẳng băng. Biển tên cô đề chữ: “Xin chào, tôi là E. Yamaguchi.”

“Vâng, đây là màu nhà của công ty cháu. Cháu đảm bảo với chú đấy. Kiểu số 2, nhà gỗ 1990, trong bộ sưu tập những Ngôi nhà Vui nhộn.” Lời lẽ khúc chiết, giọng điệu đặc trưng của vùng Osaka đem lại cảm giác êm dịu cho đôi tai. “Giống hệt nhà gỗ thực ở Thụy Sĩ, lại có thêm lò sưởi. Để cháu gọi về trụ sở hỏi xem còn tờ bướm của nó không.” Cô chuẩn bị tiến về căn phòng bên phải, được dựng lên làm văn phòng tạm thời thì Honma ngăn cô lại.

“Không, như vậy là được rồi. Tôi chỉ muốn xác nhận ngôi nhà từng được dựng ở đây thôi.”

“Dạ?”

“Thực ra tôi có vài việc muốn hỏi, nếu cháu thấy không phiền.” Tách khỏi dòng khách tham quan, tiến lại ô cửa sổ phòng khách, Honma thử hỏi những câu quen thuộc.

Nhưng cô gái chào hàng không biết gì về “Shoko”. Honma xin lỗi và định đi thì cô Yamaguchi bảo anh đợi một lát.

“Bộ đồng phục trong ảnh trông rất quen, nhưng cháu không nhớ ra,” cô gái nói, một ngón tay day day bên má như thể đang bị đau răng.

“Cháu chắc chứ?”

“Khá chắc ạ. Có người trong nhóm cháu từng ở đây dịp triển lãm Ngôi nhà Vui nhộn. Để cháu đi hỏi xem. Cháu mượn tấm ảnh một lúc được không?”

“Tất nhiên, cháu cầm đi.”

“Cháu sẽ trở lại ngay.” Khi cô gái còn ở trong phòng, những người đi ngang qua phòng khách đánh mắt tò mò về phía Honma. Có phải anh ta là người mua nhà đang đợi hợp đồng không nhỉ?

E. Yamaguchi trở lại cùng một cô gái lớn hơn cô một chút, người mảnh dẻ. Cô gái đó cũng mặc bộ đồng phục màu xám và biển tên đề chữ. “Xin chào, tôi là K. Komachi.” Cô khẽ gật đầu chào khi nhìn thấy Honma. Tấm ảnh Polaroid nằm trong tay cô ta.

“Cháu nghĩ đây là đồng phục của hãng Mitomo,” cô gái nói, không chờ được giới thiệu.

“Hãng gì?”

“Hãng du lịch.” Cô đưa trả tấm ảnh cho Honma.

“Cháu nhớ trong đợt thực tập hướng dẫn thường lệ. Chắc chắn không nhầm được đâu.” Yamaguchi xác nhận. “Tất cả các công ty, kể cả Công ty Nhà New City đều thuộc Tập đoàn Xây dựng Mitomo. Cả hãng Mitomo này cũng là một công ty con.”

“Như vậy chúng có mối liên hệ gần gũi?”

“Đúng vậy. Mỗi năm một đến hai lần, các nhân viên từ tất cả các công ty sẽ tụ họp trụ sở tập đoàn Mitomo để tham dự các khóa huấn luyện cũng như trao đổi chuyên môn.”

“Khóa học cháu tham gia là dành cho nhân viên năm đầu và năm thứ hai,” cô Komachi nói thêm. “Có nhiều cô gái của các công ty thành viên. Tất cả đều được thực hành các nghi thức công sở. Và tất nhiên phải thi tài. Chẳng hạn như cuộc thi trả lời điện thoại. Giải nhất là một chiếc cúp bạc.”

Cả ba đều cười, rồi cô Yamaguchi nói: “Còn về cô gái làm ở hãng Mitomo đang vẫy tay trước ống kính, cháu nghĩ dù ai chụp bức ảnh này thì người đó hẳn là cũng làm cùng cô ấy có mặt ở đây cũng để tập sự.”

“Chắc vậy rồi,” đồng nghiệp của cô đồng tình, gật đầu lia lịa.

“Có cách nào kiểm tra không? Chẳng hạn như danh sách những người tham dự hoặc thứ gì đó tương tự.”

“Cháu cũng không rõ, nhưng chú có thể đến Trung tâm Nghiên cứu xem sao?”

“Chỗ đó ở đâu vậy?”

“Gần trụ sở của Tập đoàn Mitomo. Hồ sơ của toàn bộ nhân viên đều được lưu ở Trung tâm cả. Nếu chú giải thích với họ, cháu đoán chắc họ sẽ giúp thôi. Chỗ đó ở ngay sát ga Umeda.”

Cô lễ tân trực tại tầng trệt tòa nhà bảy tầng của Trung tâm Nghiên cứu Tập đoàn Mitomo hóa ra không sẵn lòng giúp đỡ như Honma tin tưởng. Cô ta thậm chí chẳng thèm nghe anh giải thích mà thẳng thừng ngắt lời, “Chúng tôi không cung cấp thông tin các nhân viên công ty.”

Không hỏi han gì nữa. Giờ thì anh đã quá quen với lối nói dài giọng của dân Osaka, cách phát âm chuẩn của cô gái này nghe nhạt nhẽo và giả tạo quá. Phải thừa nhận là anh đã dự tính trường hợp này. Anh không chính thức điều tra, vì thế chẳng khác nào tay không bắt giặc. Chẳng ai có nghĩa vụ trả lời anh cả. Đồng thời, nếu một công ty để lộ thông tin cá nhân của bất kỳ nhân viên nào với bất kỳ ai cũng có thể bí kết tội xâm phạm đời tư nghiêm trọng.

“Tốt thôi, nhưng tôi có việc muốn nhờ cô giúp. Cô có thể xem tấm ảnh này rồi xác nhận giúp tôi người trong ảnh có từng thử việc ở đây từ tháng Bảy tới tháng Mười năm 1989 không?”

“Không, tôi e là không giúp anh được.”

“Tôi đang tìm một người được cho là mất tích. Tôi sẽ rất cảm kích nếu được cô giúp.”

“Vì sao anh cứ khăng khăng người đó từng làm việc ở đây?”

“Tôi đang cố gắng giải thích cho cô hay đây, tấm ảnh này...” Anh lấy tấm ảnh Polaroid ra, định tiếp tục nói.

Cô lễ tân vẫn trưng vẻ mặt đã quen làm bộ thân thiện của người hay giao tiếp, lẩm bẩm. “Xin lỗi, tôi không giúp anh được.”

“Một mình cô có quyền quyết định như thế?”

“Đúng vậy.”

“Thậm chí cô chẳng buồn lắng nghe một chút?”

“Chỉ đơn giản là tôi không có quyền hồi đáp những câu hỏi dạng này. Có lẽ anh muốn điền vào mẫu đơn viết tay?”

“Tôi hiểu. Tôi sẽ phải làm đơn, đúng không? Nhưng như thế có chắc tôi sẽ nhận được phản hồi?”

Câu nói này cuối cùng cũng công phá được vẻ tự tin của cô lễ tân. Ánh mắt cô ta trở nên nao núng. “Anh vui lòng đợi cho một lúc.” Cô bước ra khỏi bàn lễ tân, đi dọc hành lang và biến mất sau một cánh cửa ở phía mảng tường xa xa.

Honma tựa vào bàn, thở hắt ra. Làm tốt lắm, anh tự nhủ. Chút hối tiếc dấy lên, anh nhớ lại chiếc ví da đựng thẻ cảnh sát của mình từng hữu dụng thế nào. Là một công dân bình thường, anh đánh mất hoàn toàn sức mạnh. Hành lang vẫn vắng tanh, anh vẫn một mình. Hơi thở của anh phát ra âm thanh to bất thường. Anh tựa khuỷu tay lên mặt bàn để khỏi dồn lực lên chân, dù biết rằng mình sẽ phải đứng thẳng dậy ngay khi cô ta xuất hiện.

Ngay lúc đó, anh để ý tới mấy chồng sách mỏng nhiều màu sắc và kích cỡ xếp phía trong bàn. Chồng lớn nhất, dày nhất có dập chữ nổi câu khẩu hiệu “Tiến lên cùng Mitomo”, liệt kê hết các công ty con. Trong giây lát, Honma không chắc điều gì thu hút sự chú ý của anh. Bốn cột được in ngay ngắn bên dưới tên công ty xây dựng Mitomo, danh mục vốn đầu tư lớn và đa dạng. Nhiều công ty hoàn toàn chẳng có mối liên quan gì đến nhà hay bất động sản. Công ty Hợp tác Quốc tế Mitomo, Công ty Thương mại Mitomo, Trung tâm Thể thao Mitomo, Công ty Thiết bị Mô phỏng Sinh học Terra, Trường Đào tạo Kỹ sư

Mitomo, Trung tâm Hệ thống Mitomo, Vườn sinh thái Minami... Anh đọc một dãy tên các công ty đến lần thứ hai nhưng vẫn chưa nghĩ ra, thứ gì thu hút ánh mắt anh vậy nhỉ? Liệu có một cái tên nào anh đã gặp ở đâu chăng?

Nghĩ đến đây thì anh phát hiện ra. Chính là công ty đó.

Đang tựa nửa người lên mặt quầy thì nghe có tiếng bước chân, Honma lập tức đứng thẳng dậy. Người phụ nữ vội vã trở lại, vẻ ghét bỏ hiện rõ trên gương mặt cô ta. “Tôi đã hỏi ý kiến cấp trên.” Cô ta lên tiếng. “Tôi rất tiếc nhưng như tôi đã nói, chúng tôi không thể đáp ứng yêu cầu của anh.”

“Không được sao?”

“Hơn nữa, hồ sơ mà Trung tâm chúng tôi lưu thông tin những người tham dự các chương trình định hướng nghề nghiệp lại không hề kèm ảnh. Vì vậy, trong bất kỳ trường hợp nào, sẽ không cách gì nhận diện người qua ảnh từ các hồ sơ ở đây.”

“Tôi hiểu.”

“Vì vậy, giả danh có viết đơn yêu cầu, chúng tôi cũng không thể hồi đáp được.”

“Tốt thôi.” Honma chỉ biết nói vậy.

“Gì cơ?”

“Tôi hiểu. Tôi rất tiếc đã quấy rầy cô.”

Người phụ nữ nhìn anh chằm chằm. Anh đột nhiên bỏ cuộc khiến cô thấy ngạc nhiên.

Honma chỉ vào đám sách in khổ to. “Tôi chỉ có một yêu cầu nữa thôi. Tôi xin một cuốn loại này được không?”

Vẫn giữ vẻ mặt đầy chán ghét, cô ta lấy ra một cuốn, thảy về phía anh một cách vô cùng chính xác.

“Cảm ơn.” Honma chỉ vào tên một công ty được in trên bìa. “Công ty này cũng thuộc Tập đoàn Mitomo à?”

“Đúng vậy.”

“Như vậy nhân viên công ty này cũng có thể tới đây học khóa định hướng nghề nghiệp?”

“Đúng vậy.”

“Công ty này cũng ở Osaka?”

Càng lúc càng nghi ngờ, người phụ nữ mở cuốn sách mỏng và nói, “Đúng vậy, nó có một văn phòng tại tòa nhà chính của Tập đoàn Xây dựng Mitomo.”

“Có chi nhánh nào khác không?”

“Không có. Chỉ có xưởng và trung tâm phân phối, tất cả đều ở Kobe.” Cô ta chỉ cho anh trang thông tin về công ty trong cuốn sách. “Đọc ở đây anh sẽ có được mọi chi tiết cần biết.”

Tên công ty được in đậm ở đầu trang. Bên dưới, một logo hình bông hồng và câu khẩu hiệu “Nội y nhập khẩu, hàng đẹp, giá cả phải chăng”. Honma hầu như chẳng cần đọc làm gì. Đó chính là logo anh từng thấy trên chiếc thùng mà Nobuko Konno cho anh xem ở tòa nhà Kawaguchi Co-op.

Chiếc thùng được gửi từ công ty chuyên đồ nội y. Shoko là khách quen đặt hàng qua thư.

chẳng có mấy tiếng tăm, cạnh đó cô ta viết thêm, “Nhân viên đánh máy”. Công ty này đặt trụ sở tại Chiyoda, trung tâm Tokyo. Cô ta vào làm từ tháng Tư năm 1985 và nghỉ việc vào tháng Sáu năm 1986. Thứ ba là Công ty Kế toán Kiểm toán Ariyoshi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Miyuki Miyabe

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.