Tàu vừa chuyển bánh rời ga Ayase thì mưa đổ sập xuống. Một trận mưa đá. Chẳng trách đầu gối anh đau nhức suốt cả ngày. Shunsuke Honma đứng cạnh cửa toa tàu nhìn ra bên ngoài. Để khỏi dồn trọng lượng cơ thể lên một bên chân, anh bám một tay lên thanh vịn, tay còn lại đặt trên chiếc ô chống chúc đầu xuống sàn.
Vào lúc ba giờ chiều, hầu như bất cứ chuyến tàu nào ra ngoại ô cũng đều vắng vẻ cả. Còn vô số chỗ trống, đấy là nếu anh muốn ngồi. Chẳng có mấy hành khách, chỉ có hai cô bé mặc đồng phục cấp ba, một bà nội trợ ngồi gà gật bên chiếc túi xách to đùng, và một thanh niên ngồi hàng đầu gần khoang của người lái tàu đang lắc lư theo giai điệu từ chiếc headphone. Ít người đến nỗi có thể quan sát kỹ từng khuôn mặt, lần lượt từng người một. Chẳng việc gì phải đứng mãi thế cả.
Rõ ràng là ngồi xuống anh sẽ thoải mái hơn bội phần. Anh đã ra khỏi nhà từ quãng giữa buổi sáng, đầu tiên là đi vật lý trị liệu, sau đó ghé qua Cục. Anh không gọi taxi mà cứ đi bộ hoặc chọn phương tiện công cộng. Lưng có cảm giác nặng như đeo chì.
Các thành viên đội điều tra đã ra ngoài theo lệnh, ngoại trừ đội trưởng, người đón anh với vẻ khoa trương ngụ ý “Anh đang làm gì ở đây thế?”. Điều này khiến anh thấy khó chịu, nhất là vì đây mới là lần thứ hai anh xuất hiện kể từ sau đợt nghỉ ốm cuối năm ngoái. Nhưng làm cho anh hài lòng đâu phải là phần việc của gã ta, phải không nào? Công việc này không phải một trò chơi, họ sẵn sàng thay người nếu anh bị đánh bật trong một tình thế bất lợi. Họ cũng dễ dàng thay đổi mọi quy tắc và xóa sổ vị trí của anh. Có gì ngăn cản được họ chứ? Lần đầu tiên anh có cảm giác hối tiếc vì đã từ bỏ.
Lòng tự tôn của anh bị tổn thương. Đó là lý do khiến anh cứ đứng mãi như thế. Kể cả khi chẳng ai ngó ngàng. Hoặc bởi vì chẳng ai ngó ngàng, cũng chẳng ai hỏi han kiểu, “Hình như độ này anh vất vả lắm?”
Honma nhớ lại quãng thời gian còn đương chức đội trưởng phụ trách các tội phạm vị thành niên. Từng có một tay trộm vặt, một kẻ rất chuyên nghiệp. Nếu cô ta không bị một người bạn bán đứng, có lẽ bọn anh sẽ chẳng bao giờ tóm được. Cô ta chọn xoáy những món đồ hạ giá đặc biệt chỉ ở những cửa hàng sang trọng nhất, nhưng không bao giờ diện chúng ở chốn đông người, và cũng chẳng vội vàng bán tống bán tháo chúng đi. Cô ta sẽ trở về phòng, khóa trái cửa lại, rồi dùng thử đám đồ đó trước một tấm gương lớn. Quần áo, đồng hồ và các loại phụ kiện khác... Cô ta tạo dáng như một siêu mẫu trên tạp chí thời trang. Chỉ trước gương mà thôi, ở ngoài đường, cô ta vẫn mặc đi mặc lại những chiếc quần jean đã sờn lộ cả đầu gối.
Chuyện đó thực sự diễn ra cách đây hai mươi năm rồi sao? Có lẽ cô gái đó bây giờ đã trở thành một bà mẹ, có con ngang độ tuổi cô ta thuở ấy. Liệu cô ta có lúc nào nhớ đến một tay cảnh sát non choẹt ra sức quở mắng bất chấp bức tường im lặng mà cô ta dựng lên, nhưng rồi gã ta thậm chí chẳng nói được một câu nên hồn?
Trận mưa chẳng có vẻ gì sẽ tạnh ngay cả. Những giọt mưa chảy thành dòng trên cửa sổ toa tàu, để lại nhưng vệt nước đậm mà qua đó Honma có thể nhìn thấy đám nhà cao tầng như chen chúc lộn xộn dưới những tảng mây nặng trĩu. Thật lạ là nếu cơn mưa này biến thành một trận tuyết rơi ngập và phủ kín những con phố lầy lội, có lẽ khung cảnh sẽ ấm áp hơn đôi phần. Đấy chỉ suy nghĩ của dân Tokyo các anh mà thôi, Chizuko có lần bảo anh như thế. Anh không biết tuyết thực sự ra làm sao. Dẫu vậy, bất cứ lúc nào những con đường trong thành phố trở nên trắng xóa, Honma chẳng thể ngăn ý nghĩ ấy lại.
Đến ga Kameari, có thêm vài hành khách lên tàu. Lúc một nhóm năm phụ nữ trung niên dắt díu nhau lướt qua, Honma cố né sang một bên trong khi vẫn tránh dồn trọng lượng lên chân trái. Chẳng nghĩ ngợi gì, anh buột rên khẽ. Mấy cô học trò liếc nhìn anh. Chú ấy thật đáng sợ...
Tàu băng qua sông ở Nakagawa, nơi những ống khói màu đỏ trắng của Nhà máy giấy Mitsubishi đang bốc lên những cột khói ngùn ngụt. Ngay cả các nhà máy cũng khoác vẻ ngoài khác nhau vào các mùa khác nhau hay trong những tiết trời khác nhau. Trận mưa đá đang biến thành mưa tuyết, như anh mong muốn.
Xuống tàu ở Kanamachi là một cuộc vật lộn thực sự. Đáng ra họ nên dành toa riêng cho người khuyết tật thay vì mấy cái “ghế ưu tiên” thảm hại đó. Hãy để cửa toa đóng mở từ từ thôi, để người ta khỏi phải vội vội vàng vàng. Chật vật lắm anh mới bước được xuống cầu thang của nhà ga. Phải thận trọng lần từng bước trên lối đi đầy gian nan ấy. Nếu anh bất cẩn, chiếc ô sẽ trượt ngay trên mặt sàn ẩm ướt và anh ngã nhào ngay.
Chỉ mất năm phút cho một cuốc xe đến khu nhà dành cho người thu nhập thấp ở mạn Nam công viên Minamoto, nhưng rốt cuộc anh cũng phải đón một chuyến taxi. Khi xe lướt ngang con kênh, anh để ý thấy một anh chàng vận đồ mùa đông kín mít, cộng thêm chiếc áo vét cũ nhàu, đang đứng giữa khung cảnh âm u cùng đám dây dợ và dụng cụ. Hình ảnh đó khiến anh thấy mình già cỗi hẳn.
Chiếc taxi dừng lại trước khu nhà anh ở. Honma đón thang máy lên tầng ba. Ở cuối hành lang, một cánh cửa để ngỏ và Makoto đang đứng đó. Chắc hẳn thằng bé đã phục sẵn bên cửa sổ và thấy chiếc taxi trờ tới.
“Bố về muộn thế,” thằng bé nói và nhanh nhảu chìa tay ra đón anh.
“Bố ổn mà,” Honma trấn an cậu. Con trai anh chỉ mới mười tuổi đầu - bé quá nên anh không thể dựa cả người vào nó. Nếu Honma trượt chân, cả hai cha con sẽ cùng bị thương. Dù vậy thằng bé vẫn lon ton bước cùng bố, tay dang ra sẵn sàng đỡ lấy nếu anh ngã.
Đứng giữ cánh cửa mở là Tsuneo Isaka, người nấu ăn và dọn dẹp cho hai bố con. Honma để buột một nụ cười trước cảnh đón chào này.
“Chắc hẳn cậu đã mệt lử rồi,” Isaka nói. “Lúc trời bắt đầu mưa, tôi lo lắm. Sao cậu không dùng ô?”
“Trên ô có lỗ thủng,” Honma đáp, lựa tìm lối vào giữa đám giày dép nơi ngưỡng cửa. “Thứ đồ cũ xì này, chỉ hợp để làm gậy chống mà thôi.”
“Ồ.” Mái tóc của Isaka dường đã chuyển hết sang màu hoa râm, nhưng dáng người anh vẫn rắn rỏi. Anh ta nghiêng người về phía Honma, chìa vai ra đỡ lấy anh.
“Có dở mới đi mua gậy, cái thứ ấy dùng chẳng được mấy hồi.”
“Về điểm này thì anh nói đúng hoàn toàn đấy.”
Một mùi hương ấm áp lan tỏa khắp căn hộ ba phòng ngủ. Chắc Isaka vừa hâm nóng ít rượu sake ngọt. Honma tiến về phòng mình để thay đồ nhưng khựng lại giữa chừng, một tay chống lên tường để giữ thăng bằng, ngoái nhìn Makoto qua vai. “Có ai cần báo cáo gì không nào?”
Một lời chào truyền thống của gia đình. Honma từng hỏi Chizuko như thế mỗi khi anh vừa từ bên ngoài về hoặc khi nhìn thấy cô sau vài đêm trực vắng nhà. Đã ba năm trôi qua kể từ khi cô qua đời, để lại mình anh chơ vơ với Makoto, nhưng anh vẫn cất lên câu hỏi ấy. Có ai cần báo cáo gì không nào? Và câu trả lời luôn luôn là, Không đâu. Chẳng có gì đâu ạ.
Nhưng hôm nay thì khác. “Có một việc đấy ạ.”
Honma tức thì đánh mắt sang Isaka, nhưng rõ ràng Makoto mới là người vừa cất lời.
“Có người gọi điện đến ạ. Là chú Jun.”
“Chú Jun. Là ai...?”
“Bố biết mà, chú ấy làm việc ở ngân hàng,” cậu bé giải thích.
“Ồ, ý con là Jun Kurisaka?” Kurisaka là đằng nhà ngoại của Chizuko.
“Vâng vâng. Cái chú vừa to vừa cao ấy ạ.”
“Ái chà, con nhớ kỹ phết, chàng trai! Vậy là con nghe giọng của cậu ấy và biết ngay ai đang gọi sao?”
Makoto lắc đầu. “Con trả lời điện thoại một hồi rồi mới nghĩ ra.”
Isaka bật cười.
“Cậu ấy gọi đến lúc nào?”
“Chừng một tiếng rồi ạ.”
“Thế cậu ấy bảo sao?”
“Chú ấy nói không thể nói với con được. Chú ấy hỏi xem tối nay bố có về không. Chú ấy nói việc đó rất quan trọng, nên sẽ ghé qua đây.”
“Tối nay hả?”
“Dạ.”
“Bố không biết là có chuyện gì. Ái chà, chúng ta còn biết làm gì ngoài chờ đợi, nếu cậu ấy đến như đã nói.”
Honma vào phòng thay đồ rồi trở ra vừa đúng lúc bắt gặp Makoto rón rén bê một chiếc khay cùng hai cốc rượu sake ngọt còn tỏa khói. Cậu bé lên tiếng trước khi ông bố kịp đặt câu hỏi. “Con đi lên nhà Kazzy đây ạ.”
Tốt thôi, bố cậu nghĩ thế. Nhưng những lời anh nói ra lại là, “Kazzy uống rượu sake ngọt hả?”
“Cậu ấy bảo là chưa được thử bao giờ.”
Kazzy là bạn cùng lớp với Makoto, nhà ở tầng năm. Bố mẹ Kazzy đều đi làm cả, thế nên phân nửa ngày cậu bé ở trên ấy một mình.
“Đừng đi thang máy. Nếu con đánh đổ dù chỉ một chút rượu trong đó thôi thì việc lau dọn sẽ cực kỳ mệt đấy nhé.”
“Vâng, con biết rồi ạ,” cậu bé đáp rồi sải bước về phía cửa.
Honma kéo ghế ra, khẽ thở một hơi dài mà nãy giờ anh cố nén.
Isaka đặt một chiếc cốc trước mặt anh. “Cậu phải thả lỏng bản thân đi.”
“Anh phải nói với cô bác sĩ trị liệu của em ấy. Quan điểm của cô ta trái ngược hoàn toàn.”
“Cô ấy nghiêm khắc làm à?”
“Nói là cực kỳ tàn độc thì đúng hơn.”
“Chà, thế thì đấy hẳn là trải nghiệm để đời.” Gương mặt tròn phúc hậu của Isaka nở một nụ cười phản chiếu trên mặt bàn bóng loáng. Với Isaka ngôi nhà nhất định phải sạch như lau như li: Không có những dấu tròn nơi cốc vừa đặt xuống, không một vết ố cà phê. “Tôi sẽ nấu bữa tối cho ba người,” Isaka nói thêm, những ngón tay mập mạp của anh ôm quanh một chiếc cốc.
“Cảm ơn anh.”
“Hai hay ba suất ăn, cũng chẳng khác nhau là bao. Nhưng cái gã Kurisaka này... Jun phải không nhỉ? Là họ hàng đằng nhà cậu đấy à?”
“Một người bà con xa. Cậu ta là con trai của anh họ vợ em.”
“Vậy sao Makoto gọi cậu ta là ‘chú’ nhỉ?”
“Nếu ngồi tính rạch ròi thì phức tạp lắm. Dù sao bọn em cũng chẳng phải họ hàng gần.” Vậy thì điều gì có thể khiến cậu ta phải thân chinh đến đây nhỉ? “Em không nhớ có gặp lại cậu ta lần nào trong nhiều năm nay. Cậu ta không tới dự đám tang Chizuko.”
Honma giữ tấm ảnh kỷ niệm của vợ trong một hốc nhỏ trên bức tường phòng khách, gần cửa sổ, nơi ánh mặt trời chiếu rọi nhiều nhất trong ngày. Anh liếc về hướng ấy, và Chizuko nhìn lại anh từ chiếc khung ảnh màu đen. Ánh mắt cô đầy khó hiểu, đầu cô nghiêng về một bên.
“Đừng nhìn nữa,” Isaka nói, mặt chằm chằm hướng về cửa sổ. “Trời đổ tuyết rồi.”