Mọi thứ đều mới lạ ở Utsunomiya. Kể cả ga tàu.
Có các cổng ra ở phía Đông và phía Tây nhà ga. Honma đi đi lại lại trên dãy hành lang giữa chúng, cố nghĩ xem lối ra nào hứa hẹn hơn và kết luận cơ hội ngang ngửa nhau khi anh bước vào các cửa hàng ở mỗi phía. Anh dễ dàng quyết định khi ở Shinjuku hay Ginza. Cách bài trí, các màu sắc và kiểu dáng quần áo trên giá, ít ra đối với người chẳng thạo mua sắm như anh, cũng gần giống bất cứ thương xá đình đám nào tại Tokyo. Utsunomiya đã trở thành một thành phố mà cư dân phải đi làm việc ở chỗ khác, những hành khách quen thuộc trên các chuyến tàu cao tốc, một thành phố vệ tinh bị hút vào từ trường của các thành phố lớn hơn.
Mười năm trước, khi Shoko Sekine mới mười tám tuổi, tình trạng này chưa xuất hiện. Vậy thì tại sao cô ta lại nhằm đến Tokyo? Nếu cô ta đến đó học, anh có thể hiểu được. Nhưng chín năm trước, cô ta chỉ đến làm việc tại một công ty ở Edogawa, nơi chỉ là vùng quê nếu so với Tokyo.
Nhà ga sạch sẽ, giàu sức sống và đông đúc hơn anh tưởng. Điểm khác biệt duy nhất với ga Tokyo là anh không nhìn thấy bóng dáng người nước ngoài nào. Đa phần những người nước ngoài làm việc tại Nhật - đặc biệt là phụ nữ - đều sống ở Tokyo hoặc Osaka, nếu không thì về hẳn khu suối nước nóng hoặc các khu nghỉ dưỡng khác. Utsunomiya lại quá gần hoặc quá xa so với tiêu chí ấy.
Honma chọn lối ra rộng rãi hơn. Thứ đầu tiên anh nhìn thấy khi bước qua cánh cửa quay là một chiếc cầu đường bộ lớn: một lối đi vững chắc được xây trên một khu mua sắm lộ thiên, kiểu kiến trúc đặc trưng thường gặp trên các tuyến đường của New Tohoku và New Joetsu. Qua hàng lan can bằng bê tông, anh nhìn xuống chuyến bus đang chạy bên dưới cầu. Tấm biển chỉ điểm đến quá mờ nên anh không chắc chiếc xe có chạy qua Ichozakacho không. Anh quyết định bắt taxi.
Khi Honma đọc địa chỉ, tài xế taxi nghiêng đầu sang một bên. “Có lẽ đi sẽ hơi lâu. Đang kỳ nghỉ cuối tuần mà, anh cũng biết rồi đấy. Đường đông phải chạy chậm.”
Từ con đường chính trước mặt ga, họ rẽ phải rồi chạy khoảng năm phút, tiếp đó rẽ trái vào một con đường lớn hơn, như vậy xe đang chạy theo hướng Tây. Honma nhìn tấm bản đồ vừa mua ở một sạp trong ga. Trước mặt sẽ là khu vực trung tâm Utsunomiya, các cơ quan công quyền và sở cảnh sát.
Anh vẫn chưa dứt khoát có nên đến hỏi thăm đồn cảnh sát địa phương hay không. Nếu cái chết của mẹ Shoko là một tai nạn, chắc chắn nó được lưu trong hồ sơ. Nếu Honma ngỏ ý nhờ, chắc chắn anh bạn Funaki sẽ giới thiệu anh - một cách đơn giản và nhanh chóng hơn nhiều - nhưng anh muốn tự tìm hiểu trước đã. Đã hai năm hai tháng kể từ khi mẹ Shoko qua đời. Suốt quãng thời gian đó, không hề có mối nghi ngờ nào nảy sinh xung quanh cái chết của bà. Con gái bà được nhận toàn bộ số tiền bảo hiểm. Cảnh sát đã khép lại hồ sơ vụ việc. Sao lại vội như thế. Anh sẽ tự tìm hiểu mọi việc, hỏi han vài người láng giềng. Nếu bất đắc dĩ cần cảnh sát trợ giúp, anh sẽ để dành đến cuối cùng.
Đi liên tục suốt hai mươi phút, người tài xế mới cho xe dừng và nói, “ở đâu đó quanh đây thôi.” Một cột đèn giao thông đầu lối rẽ vào một con đường một chiều nhỏ hẹp có gắn biển “Ichozakacho 2010”.
“Số 2005 ở cuối con đường này,” tài xế taxi nói. Cánh cửa tự động kéo lên từ từ, chiếc taxi lao vút đi. Honma hoàn toàn mất phương hướng. Ngay từ khoảnh khắc rời khỏi nhà ga, anh đã rất ấn tượng trước vùng đất Utsunomiya bằng phẳng. Chẳng có gì quá bất ngờ, vì thành phố nằm ở trung tâm vùng đồng bằng Kanto trải rộng mãi xuống tận Vịnh Tokyo. Tuy vậy cái tên Ichozaka (đồi bạch quả) đã khiến anh chờ đợi một vài con dốc. Ở một thành phố bằng phẳng thế này, chỗ nào có nhiều bậc thang đến độ khiến người ta ngã chết bất đắc kỳ tử chứ?
Ichozakacho là khu vực dân cư khá tĩnh lặng. Về mặt này nó tương đối giống chỗ nhà anh ở. Nhưng nơi đây hầu như không có chung cư. Đa phần các căn nhà đều cũ kỹ, nằm lộn xộn và thuộc từng hộ gia đình. Những mái nhà thực sự bám rễ trên mảnh đất này.
Một cặp đôi trẻ tuổi đi lướt qua, tay trong tay. Đôi mắt cô gái thoáng liếc về chân Honma, sau đó ngoảnh đi. Chàng trai vẫn mải mê trêu đùa, không hề hay biết động thái ấy. Một tiệm làm đẹp có biển hiệu treo phía ngoài, ghi chữ “Thẩm mỹ viện L’Oréal.” Hơi chếch về phía đối diện là một lớp học nhỏ dạy bọn trẻ cách sử dụng bàn tính. Bên cạnh đó là căn nhà ba tầng với một cửa hàng nằm ở tầng một đang được sửa chữa cùng dây treo mặc đầy quần áo bên cửa sổ. Cách con đường một quãng bằng chiều dài chiếc xe hơi là khu nhà tập thể hai tầng vẫn còn trát vữa. Trên cánh cửa trượt kim loại ở lối vào có treo tấm biển viết tay: Akane Villa. Số 2005.
Honma vẫn thọc tay trong túi áo khoác, sẵn sàng bước đi. Đúng lúc đó cánh cửa trượt ra, hai đứa học sinh tiểu học xuất hiện. Một bé trai và một bé gái. Bé gái lớn hơn đứa kia vài tuổi. Nó loay hoay mãi vẫn chưa đóng được cửa, mặc dù trông cánh cửa có vẻ chẳng nặng nề gì lắm. Có thể nó bị kẹt ở rãnh. Cuối cùng khi cửa đã đóng, cô bé cầm lấy cánh tay cậu bé rồi bắt đầu kéo nó bước đi dọc đường. Xung quanh không còn người nào khác.
“Chào các cháu,” Honma lên tiếng.
Hai đứa trẻ dừng lại, Honma để ý hai đôi giày đế mềm có họa tiết hoạt hình. Bé gái đeo một chuỗi vòng lớn trên cổ. Nó cất tiếng chào rồi chờ đợi.
Honma cúi xuống, hai tay chống gối, mỉm cười. “Các cháu ở trong khu nhà này à?” Cô bé con gật đầu. Cậu bé thì ngước nhìn chỉ nó với vẻ băn khoăn.
“Vậy à? Các cháu biết không, bác quen vài người từng sống ở đây. Bác đến tìm họ. Bác ở tận Tokyo xuống đấy. Có lẽ bác nên hỏi thăm chủ nhà. Các cháu có biết chủ nhà ở đâu không?”
Bé gái nói đầy quả quyết. “Cháu không biết.”
“Có thể ông ấy sống ở gần đây cũng nên.”
“Cháu không biết. Cháu chưa gặp ông chủ nhà nào bao giờ.”
“Ồ...” Đành chịu vậy. Để dụ cho con bé nói chuyện tiếp, Honma hỏi nó về chuỗi vòng cổ mà nó đang dùng cánh tay còn lại mân mê. “Đẹp quá nhỉ! Cái đó là cái gì vậy cháu?”
“Đây là còi báo xâm hại.”
“Ồ.”
“Khu này nguy hiểm lắm,” con bé nói giọng đầy nghiêm trọng. “Nhưng chiếc còi này kêu to vô cùng ấy. Thế nên mẹ mới mua cho cháu. Bác muốn nghe tiếng còi không?”
Tất nhiên là không, trừ phi anh muốn sớm diện kiến cảnh sát. “Không đâu, cảm ơn cháu. Nhưng mẹ cháu có nhà không?”
“Không ạ.” Cô bé chuyển tư thế chân cho thoải mái, đứa em trai làm y hệt chị mình, như phần ghế phụ gần kèm chiếc mô tô ba bánh. “Mẹ cháu ở đằng kia.” Cô bé chỉ về sau lưng Honma.
Honma quay ngoắt lại, hy vọng thấy một phụ nữ đang chăm chăm nhìn về phía mình. Nhưng không có ai cả, chỉ có tấm biển Thẩm mỹ viện L’Oréal.
“Mẹ đang mua còi báo xâm hại cho mẹ đấy ạ,” cô bé nói thêm.
Phải gần ba mươi phút trôi qua kể từ khi Honma đẩy cánh cửa kêu cót két và nhấn chuông báo có khách, cô thợ làm tóc Kanae Miyata mới đủng đỉnh bước ra. Mặc dù làm trong ngành dịch vụ, lại có con nhỏ, trông cô vẫn vô cùng cuốn hút.
Honma đi thẳng vào vấn đề chính: có đôi điều anh muốn hỏi về Shoko Sekine, vợ chưa cưới của cháu anh. Anh chìa danh thiếp của mình ra.
“Nếu cô ta tự chuốc phiền toái vào người thì đừng đến tìm tôi.”
“Không, chuyện không phải vậy đâu. Chỉ là cô ta biến mất không một lời từ biệt. Thằng cháu tôi chỉ muốn biết chắc cô ta vẫn ổn mà thôi.” Anh hy vọng những lời của mình được coi là nghiêm túc.
Cô gật đầu. “Thật đáng tiếc, bà Sekine qua đời như thế.” Có lẽ cô Miyata quen biết bà Sekine hơn con gái bà, thế nên ở lễ tang cô chỉ đến nói vài lời phân ưu qua quýt.
Cô Miyata chẳng phải nhọc công gì đã kể cho anh nghe toàn bộ cái chết của mẹ Shoko. Bà Yoshiko Sekine đã ngã từ cầu thang một tòa nhà cũ cách đây vài dặm, gần công viên Hachiman. “Tòa nhà đó có ba tầng, một ngân hàng chiếm dụng tầng một và tầng hai. Bà Sekine là khách quen của một quán bar trên tầng ba, quán có tên Tagawa. Mỗi tuần bà ấy thường ghé tới đó một, hai lần để uống vài ly. Bên ngoài tòa nhà có cầu thang bê tông dành cho các trường hợp khẩn cấp, nhưng có vẻ không đúng với tên gọi này lắm, nó dích dắc như thang dành cho lính cứu hỏa ấy. Cầu thang dẫn thẳng tầng ba xuống, có chiếu nghỉ ở tầng hai và thực sự rất dốc.”
Yoshiko Sekine được tìm thấy ở tầng trệt.
“Có thể bà ấy đã ngã xuống từ tầng ba. Chẳng có cơ may nào. Bị gãy cổ, họ nói vậy. Ai cũng biết tòa nhà đó xập xệ lắm rồi, chắc xây trái luật xây dựng. Đã có một bài báo viết về nó, mặc dù không dài lắm.”
Tiệm làm đẹp nho nhỏ này làm ăn có vẻ chẳng khấm khá mấy. Ngoài chủ tiệm, có một nhân viên lúc này đang đi ra ngoài mua ít đồ. Chỉ có một khách hàng, một phụ nữ đứng tuổi, đang ngồi trên chiếc ghế da màu đỏ, ngủ gà gật trong khi cô Miyata quấn mấy cuộn lô trên đầu bà.
Honma cảm thấy băng ghế anh đang ngồi không được thoải mái lắm nên chuyển sang chiếc ghế tựa lót nhung điều chỉnh độ cao được, có gắn kèm máy sấy tóc. Anh không hỏi xem có ngồi ở đó được không, cô Miyata cũng không buông lời nhắc nhở nào. Trông cô khá mệt mỏi, có lẽ vì phải đánh vật với hai đứa con.
“Sự việc hẳn phải gây xôn xao lắm.”
“Chắc chắn rồi. Nhưng chỗ cầu thang đó, chẳng ai lấy làm bất ngờ cả. Hàng bao lâu nay ai cũng nhắc đi nhắc lại là nó rất nguy hiểm, cứ xem cớ sự xảy ra thì biết.”
“Cảnh sát có điều tra không?”
“Tôi nghĩ là có. Nhưng họ thấy rằng đó là một tai nạn, nên cũng chẳng có mấy thao tác cần làm.”
Chuốc rượu một người đến say bét nhè, đi đứng xiêu vẹo rồi đẩy xuống thang. Cứ theo đúng trình tự đó, và chẳng ai có lý do gì để nghi ngờ cả.
“Có ai chứng kiến sự việc không?”
Cô nghiêng đầu dò hỏi. “Tôi cũng không biết.”
Honma quyết định khai thác theo hướng khác. “Gia đình cô có hay chuyện trò với bà Sekine không?”
“Cũng tương đối,” Miyata nói, giải thích rằng cô cùng chồng và hai đứa con sống ở phòng 201 tòa nhà Akane Villa. Bà Sekine ở ngay dưới nhà họ, phòng 101. “Chắc bà ấy đã ở đó được chục năm nay rồi.”
“Nhưng mỗi lần gia hạn hợp đồng, ắt hẳn giá thuê lại tăng lên. Thật lạ là bà ấy không chuyển đi.”
“Ôi ôi, đúng là anh từ Tokyo tới có khác. Tôi nghe nói Tokyo đắt đỏ lắm, cái gì cũng quy ra tiền. Nhưng ở đây thì khác. Nếu anh nhắc tới một tòa nhà lớn hiện đại ở gần ga thì đúng là khá đắt. Tuy nhiên nếu chỉ sống nơi giản dị như Akane, giá thuê không bao giờ tăng vọt cả, tôi đảm bảo đấy.”
“Người ta có thường xuyên một nơi đến tận mười năm trời không nhỉ?” Nếu thuê một chỗ trong thời gian quá dài, chắc anh sẽ mất hết cả động lực chuyển nhà.
“Chuyển nhà nhọc nhằn lắm. Anh phải tự làm hết các việc. Nhà tôi chẳng hạn, lão chồng tôi chẳng chịu động tay động chân gì cả.” Vẻ mặt cô tối lại, đôi mắt nheo hẹp. Những ngón tay cô vẫn thực hiện liên tiếp các cử động chính xác mặc dù cô hầu như chẳng liếc nhìn mấy cuộn lô trong khi cuốn tóc.
“Gia đình cô chuyển tới Akane Villa được...?”
“Để tôi xem nào... năm nay là năm thứ năm rồi.”
“Tới là quen với bà Sekine luôn?”
Cô gật đầu. “Nhờ mấy đứa trẻ con đấy. Bọn chúng lúc nào cũng nhảy ụp từ ghế xuống, làm ồn ào huyên náo suốt cả ngày. Tôi phải xuống thẳng nhà bà ấy, tự bắt chuyện. Có lẽ như vậy tốt hơn là đợi người ta xộc lên phàn nàn.”
“Lúc đó Shoko thỉnh thoảng vẫn ghé về nhà chứ?”
“Cô con gái ấy à? Tôi gặp cô ta được chừng hai lần. Tôi đoán cô ta về nhà vào dịp hè và Tết.” Kanae Miyata cuộn xong lô cuối cùng, để bà già ngắm mình trong gương còn cô kiếm một cái khăn khô.
“Cô ta có đẹp không?”
“Chắc rồi, một cô gái rất ưa nhìn.”
Honma vẫn chưa được nhìn thấy gương mặt của Shoko Sekine thật nên đến giờ anh vẫn khá mù mịt. “Cô ấy có hay chưng diện không?”
Cô Miyata đang bận quấn khăn lên đầu bà khách. Sự hồi đáp duy nhất của cô là cái chớp mắt.
“Hình như cô ta làm việc ở một quán bar.” Honma bổ sung.
Cô chủ tiệm cố định chiếc khăn bằng một sợi cao su rộng bản. “Tôi không biết có nên nói điều này không, nhưng hình như cô ta dính vào nợ nần mấy kẻ cho vay nặng lãi. Ông có biết việc đó không?”
“Có, tôi biết rồi.”
Trông cô hơi cụt hứng. Rõ ràng cô muốn thấy anh giật mình ngạc nhiên.
“Khủng khiếp nhất là đám người thu nợ tới quấy rầy bà Sekine. Thậm chí có lần bà ấy phải gọi cảnh sát.”
“Lúc nào vậy?”
Miyata ngừng lại, tay vẫn giữ chai thuốc uốn tóc. “Ừm, để tôi xem nào. Chắc quãng những năm tám mươi.”
Không có gì phải hỏi thêm về thời gian đó.
“Nhân nói về các khoản nợ, tôi nghe bảo các bậc bố mẹ không cần phải trả một xu nào cho dù con cái họ mang hàng đống nợ.” Đôi mắt cô nhấp nháy. Điều này có gì lạ đâu nhỉ? “Đúng vậy. Cũng áp dụng với trường hợp ngược lại, miễn là người trong gia đình không đứng ra bảo lãnh. Với các cặp vợ chồng cũng vậy, trừ các khoản nợ chung của cả hai người.”
“Như vậy nếu chồng tôi mắc nợ, tôi sẽ không phải trả?”
“Tất nhiên là không rồi.”
Cô xịt một ít thuốc uốn tóc lên đầu khách, lúc này đôi mắt ngái ngủ của bà ta bật mở, chắc vì lạnh. “Gì đấy? Đừng có bảo ta là chồng cháu vẫn đang ngựa quen đường cũ nhé.” Bà già làu bàu.
Miyata cười vang. “Lão nói sẽ xây nhà cho cháu.”
Bà khách quay sang nhìn Honma, nhưng lại hỏi Miyata. “Hắn đấy hả?”
“Không, không ạ. Anh ấy là khách từ Tokyo đến.”
“Ôi ôi, tôi lại thế nữa rồi, chưa gì đã vội vàng kết luận. Điều gì đưa chàng trai đẹp mã này lặn lội từ Tokyo tới đây vậy?” Một lần nữa, những lời này không dành cho Honma. Trong lúc đó, Miyata hơi đẩy người bà ta cúi xuống, trùm chiếc mũ cao su lên đầu bà ta.
“Anh ấy bảo tới đây để gặp cháu... bác nhớ kêu nếu thấy vùng đầu quá nóng nhé!” Miyata vừa nhắc vừa hạ thấp chiếc máy xuống đầu bà già. Cô bật công tắc, máy sấy bắt đầu kêu rù rù và nhấp nháy đèn hồng ngoại. Sau khi đặt hẹn giờ, cô bước tới chỗ Honma, ngồi thừ ra trên ghế dành cho khách đợi. Cô lôi một gói Caster Mild từ túi tạp dề và châm một điếu. Cử chỉ chậm rãi của cô nói lên tất cả - đây là quãng thời gian nghỉ ngơi cô chờ đợi suốt cả ngày. “Nếu muốn hiểu thêm về tính cách cô con gái,” cô hạ giọng, “anh nên tới trường cô ta hơn là loanh quanh mấy nhà hàng xóm như tôi.”
“Tới trường?”
“Đúng vậy. Bà Sekine quá cố từng làm việc ở một quán ăn nhanh tại trường tiểu học. Con gái bà ấy từng theo học ở đấy.”
“Tôi thấy tìm hiểu những chuyện thời xa lơ xa lắc như thế có ích gì đâu.”
“Biết đâu đấy. Anh không nghĩ bà ấy có thể tiết lộ đôi điều với bạn đồng nghiệp à?” Một ánh nhìn tàn độc nhá lên trong mắt cô. Với một cô gái khiến bà mẹ phải tủi hổ vì công việc mờ ám mà cô ấy làm và vướng vào nợ nần bọn cho vay nặng lãi, chắc hẳn những dấu hiệu tha hóa đã xuất hiện từ thời cô ta còn học tiểu học.
“Còn điều này nữa,” cô nói tiếp. “Tôi dám chắc có nhiều bạn học thời cấp hai, cấp ba của Shoko còn sống ở quanh đây. Hay anh thử liên hệ với họ xem.”
“Cô có biết người nào là bạn thân của cô ta không?”
“Hừm...” Kanae Miyata nghiêng đầu sang một bên. “Chắc hẳn vài người bạn thơ ấu của cô ta vẫn còn sống ở đây. Biết đâu đấy, có thể bọn họ từng vào tiệm này làm tóc rồi cũng nên.” Rồi ghé người sát bà già đang ngồi dưới chiếc máy sấy, cô nói to, “Bác còn nhớ bà Shoko Sekine, cái bà sống ngay tầng dưới nhà cháu không?”
“Người bị ngã cầu thang đấy phỏng?” Bà già hét to trả lời, đầu vẫn giữ bất động.
“Đúng rồi đấy ạ. Bà ấy có một cô con gái. Chắc quãng hai mươi lăm, hoặc hai mươi sáu tuổi nhỉ?”
“Năm nay cô ta hai mươi tám,” Honma chỉnh lại.
Miyata ngạc nhiên. “Không thể nào! Đã ngần ấy cơ à? Anh ta bảo là hai mươi tám. Bác biết ai tầm tuổi ấy từng học cùng lớp với cô ta không?”
Bà già ngáp dài đến mức chảy một ít nước mắt. Có lẽ ngồi dưới chiếc máy ấy thoải mái và ấm áp lắm. Kiểu này chẳng đi đến đâu cả, Honma thầm nghĩ.
“Ở đám tang, có một cậu thanh niên họ là Honda, còn tên hình như là Tamotsu thì phải nhỉ?” bà khách nói.
“Tamotsu?”
“Đúng vậy. Cô nhớ không? Cô đã làm tóc cho vợ cậu ta dịp cưới đấy.”
Miyata bật cười. “Thật ạ?”
Tamotsu Honda. Honma ghi lại tên, địa chỉ xưởng sửa ô tô của gia đình cậu ta rồi chuẩn bị rời đi. “Còn một điều này nữa.”
“Gì vậy?”
Anh lấy tấm hình Shoko giả ra. “Trước đây cô đã bao giờ gặp cô gái này chưa? Có thể cô ta từng về đây cùng Shoko.”
Cô đón lấy tấm ảnh, rồi chuyển cho bà khách đang ngồi dưới chiếc máy sấy.
“Không, tôi không nhận ra cô ta.” Miyata đáp.
“Có chuyện gì với cô gái này?” Bà khách hỏi.
“Ồ, thực ra thì chẳng có gì đâu.”
Miyata lại nhìn tấm ảnh thêm lần nữa. “Tôi mượn tấm hình này một lúc được không,” cô hỏi. “Tôi sẽ mang đi hỏi vài người. Chắc chắn tôi sẽ trả lại anh. Nếu tìm ra điều gì, tôi sẽ gọi cho anh.”
Thật may là Honma đã lường trước nên đã sao thêm mấy tấm ảnh. “Tất nhiên rồi, cô cứ giữ ảnh đi.” Anh với lấy áo khoác, quay người chuẩn bị đi.
Cô giữ anh lại. “Cô Sekine ấy, cô ấy sắp cưới một người như thế nào?”
“Thằng cháu chẳng ra gì của tôi.”
“Không, ý tôi là, cậu ta làm nghề gì?”
Honma do dự. “Nó làm ngành ngân hàng.”
Kanae Miyata và bà khách nhìn nhau trong gương rồi gật đầu. Miyata buột miệng, “Tôi hy vọng cậu ta sẽ sớm vượt qua những phiền toái này.”
Là mẹ của hai đứa con nhỏ, vợ của một con bạc, Miyata thường xuyên phải gánh vác đủ mọi thứ trách nhiệm. Việc cô đối xử lạnh lùng với những người như Shoko Sekine - bỏ nhà lên thành phố lớn, lại vào làm ở câu lạc bộ đêm ở Tokyo - cũng là lẽ tự nhiên.
“Chắc chắn tôi sẽ bảo nó suy nghĩ lại,” Honma nói. Miyata mỉm cười, hài lòng.
Lần này cánh cửa tiệm L’Oréal hầu như không phát ra tiếng động nào. Honma thở dài nhẹ nhõm khi bước ra.
“Tamotsu, cậu có khách kìa!” một thợ máy trung tuổi dính dầu máy khắp người gọi to. Một cậu thanh niên từ trong bước ra, người hơi thấp nhưng rắn rỏi, cổ ngắn và chiếc cằm bạnh khiến người cậu toát ra vẻ ương ngạnh. Đầu để kiểu húi cua. Khi Tamotsu tiến lại gần hơn, Honma nhìn thấy những giọt mồ hôi ròng ròng chảy hai bên thái dương cậu.
Chỉ mất mười phút đi bộ từ thẩm mỹ viện L’Oréal, xưởng sửa xe này nằm trên con đường lớn từ phía ga lại. Rảo mắt nhìn quanh đã thấy khoảng hai mươi chiếc xe hơi cùng vài ba chiếc xe máy. Thậm chí có cả một chiếc xe tải đỗ ngay một bên. Năm thợ máy - những người hiện có mặt - đang mỗi người một việc trong xưởng. Một cậu bé tuổi ngang chừng học sinh cấp ba đang thao tác bên chiếc xe máy năm mươi phân khối. Tất cả đều mặc đồng phục áo liền quần màu trắng với dòng chữ Honda Motors thêu ở túi trước ngực.
“Cháu là Tamotsu Honda?”
Cậu ta nhanh chóng gật đầu, mắt vẫn chăm chăm nhìn anh.
“Xin lỗi đã đường đột tới đây.”
Nghe Honma giải thích lý do anh tìm tới đây, đôi mắt Tamotsu tròn tròn.
“Shoko vẫn ổn chứ ạ? Cô ấy đang ở khu vực nào ở Tokyo?”
“Ý cháu là...?”
“Cháu mất dấu Shoko sau khi cô ấy chuyển khỏi Kawaguchi. Cháu đã rất lo cho cô ấy.”
“Cháu đã ghé thăm cô ta ở căn hộ Kawaguchi?”
“Chắc chắn rồi. Nhưng họ nói cô ấy không còn ở đó nữa.”
“Cháu có gặp bà chủ nhà không?”
“Có ạ, nhưng bà ta đuổi cháu đi, bảo rằng Shoko đã đi không một lời từ biệt, mới trong tuần đó thôi.”
“Vậy chắc cháu tới đó vào cuối tháng Ba, cách đây hai năm, có phải không?”
Tamotsu chùi hai tay bên bộ đồ trắng đang mặc, suy nghĩ một lúc. “Vâng, cháu nghĩ thế.”
“Cháu và cô ta có thân lắm không?”
“Vâng, chắc rồi, nhưng mà...” Đôi mắt Tamotsu nheo lại thành một khe hẹp ánh lên vẻ nghi ngại. “Ô ô, cháu không thích thế này. Chú muốn đào xới chuyện riêng tư của Shoko thì cứ việc, nhưng đừng tới đây hỏi cháu.” Cậu ta so vai. “Cháu không muốn ngồi lê đôi mách chuyện của bạn mình.”
“Nghe này, chuyện không phải như vậy. Tôi không có ý định làm hại cô ta.” Đây là lần đầu tiên Honma kể luôn câu chuyện. Anh không thể để anh chàng Tamotsu này từ chối mình. “Sao cháu không cho tôi giải thích. Dành cho tôi một ít thời gian, được không? Tôi sẽ quay lại vào lúc khác nếu cháu muốn. Thực ra Shoko đang mất tích, và tôi đang đi tìm cô ta.”
Ba mươi phút tiếp theo, Honma ngồi đợi ở phòng chờ của xưởng. Một chiếc điện thoại đổ chuông liên hồi, ai đó ở một căn phòng kín trả lời các cuộc gọi. Ngoài ra không còn âm thanh nào khác. Xưởng này quản lý người làm thật chuyên nghiệp.
Tamotsu Honda bê chiếc khay trên có hai cốc giấy đựng cà phê vào. Ở đây có nhiều ánh sáng hơn bên xưởng, Honma nhìn ra một vết sẹo chạy quanh cằm cậu ta. Có phải cậu ta từng bị tai nạn không nhỉ? Mắt trái của cậu ta cũng hơi hiếng. Nhưng về cơ bản, trông cậu ta rất dễ nhìn, thậm chí là đẹp trai.
Khi Honma kể chuyện, mọi thứ cứ rối tinh cả lên. Tamotsu chốc chốc ngăn anh lại để hỏi hết câu này tới câu khác. Còn không thì cậu ta không nhận xét gì, chỉ im lặng lắng nghe. Chiếc điện thoại reo lên lần nữa, cậu ta với qua tắt chuông.
“Hiện tại, tôi không thể chứng minh cho cháu là tôi ở trong ngành cảnh sát, tôi đã xin nghỉ và trả lại thẻ trong thời gian này. Tôi chỉ mong cháu tin lời tôi.” Honma nói.
Tamotsu chăm chú nhìn mặt bàn. “Không sao cả,” cậu ta nói sau một hồi suy nghĩ. “Cháu sẽ hỏi chú Sakai. Chú ấy sẽ kiểm tra hộ cháu.”
“Sakai?”
“Chú ấy làm ở đồn cảnh sát Utsunomiya. Khi mẹ Shoko mất, chú ấy đã giúp đỡ rất nhiều, nhờ đó cháu quen chú ấy.”
“Tôi gặp anh ta có được không?”
“Để cháu hỏi xem. Nhưng cháu nghĩ là được thôi. Nếu mọi thứ đã nghiêm trọng đến vậy, sao chú không tiến hành điều tra công khai? Chú càng sớm tìm ra Shoko và bắt người giả danh cô ấy...”
Honma dang cả hai tay. “Giả sử chúng ta tìm ra và phát hiện thấy cả hai người đó đều ổn, và họ đã thỏa thuận mua bán hộ khẩu gia đình thì sao? Đây là khả năng tốt đẹp nhất chúng ta có thể chờ đợi, miễn là nhen nhóm đôi chút hi vọng. Nếu để cảnh sát vào cuộc, mọi thứ sẽ rối beng cả lên.”
Tamotsu liếm môi. Cậu ta không muốn nói những lời này. “Nhưng nếu... nếu Shoko bị thủ tiêu rồi thì sao? Bọn họ có cần phải thấy xác cô ấy mới bắt tay vào việc không?”
“Như vậy thì quá trình lập hồ sơ vụ án sẽ dễ dàng hơn.”
Tamotsu thở dài.
Honma nhìn những giọt mồ hơi lấm tấm trên trán chàng trai. Cuối cùng, anh đã tìm ra một người bạn thực sẽ của Shoko Sekine.
“Chú biết không...” Tamotsu bất chợt vội vàng lên tiếng, “khi mẹ cô ấy qua đời, cháu tới Kawaguchi và thấy cô ấy đã đi mất, cháu không thể không nghĩ tới trường hợp xấu nhất.” Cậu ta nhìn Honma với ánh mắt kinh hãi. “Cháu đã thực sự nghĩ có thể Shoko đã bị giết và xác bị phi tang.”
Nếu như vậy thì vụ án đã trở nên nghiêm trọng hơn nhiều. “Ý cháu là... bởi vì cháu biết cô ta gặp rắc rối với đám cho vay nặng lãi?”
Cậu ta do dự gật đầu. “Nhất là sau khi cháu nghe Ikumi kể lại. Khi mẹ Shoko ngã xuống khỏi cầu thang, có một phụ nữ lạ mặt trong đám đông những người chen tới xem. Cô ta đeo kính râm nên không nhìn rõ mặt. Ikumi đã nghi có thể đó là Shoko.”
Honma vươn người tới trước. “Ikumi?”
“Vợ cháu.”
“Cô ấy cũng là bạn của Shoko à?”
Cậu ta lắc đầu. “Không ạ. Xem nào, Ikumi là người đã phát hiện ra bà Sekine và gọi xe cứu thương. Lúc đó cô ấy tình cờ đi ngang qua. Cô ấy còn tới dự đám tang. Đó là lần đầu chúng cháu gặp nhau, ở buổi tang lễ mẹ Shoko.”