Kasha

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Mười giờ sáng hôm sau, Hisae Isaka xuất hiện với mấy bản sao sổ hộ khẩu và giấy tạm trú. Má chị ửng hồng vì tiết trời lạnh buốt. Hơi thở của chị như đóng băng trong không khí, trắng như màu đôi giày đế mềm mới toanh mà chị đang đi. Với một người lái chiếc Audi đỏ rực, kiếm đủ tiền thuê một thư ký cùng ba nhân viên thiết kế, cách phục trang của chị có thể coi là khá giản dị.

“Cô bé Rie ở văn phòng tôi đi lấy về. Quả thực chỉ cần tới đó và nói ‘Là tôi đây!’. Chẳng thể nào đơn giản hơn được nữa.” Chị vừa nói vừa cởi chiếc áo khoác màu vàng mù tạt.

Vừa nhìn thấy Honma ở bếp, Hisae thốt lên, “Ôi trời! Trông cậu như tù nhân chiến tranh vừa được giải cứu từ đâu về vậy!”

Hừm, có lẽ vừa rồi anh nên cạo râu thì hơn, Honma nghĩ, tay xoa xoa cằm. Nhưng anh cảm thấy hôm nay không hề tệ chút nào. “Trông em mệt mỏi đến thế sao?” Anh hỏi.

“Không, không phải, hoàn toàn ngược lại mới đúng.”

Hisae trấn an anh. “Trông cậu trẻ hơn hàng mấy tuổi ấy. Chắc cậu bị giam lỏng ở nhà quá râu rồi.”

“Nhất là khi cậu ta vừa nếm trải vị ngọt tự do ngoài kia,” Isaka bước vào và bổ sung, tay cầm chiếc phất trần.

“Cũng đúng. Thứ duy nhất thuộc thế giới bên ngoài mà em được tiếp xúc trong một thời gian dài chính là chiếc Nautilus.”

“Chiếc gì cơ?”

“Chị biết đấy, đám máy cử tạ ấy. Họ bắt phải dùng để làm vật lý trị liệu.”

“Ồ!” Hisae nói. “Họ đặt tên cho nó theo tên lũ quái vật à?” Từ chiếc túi xách ngoại cỡ, chị rút ra tấm giấy tạm trú đựng trong chiếc phong bì của cơ quan công quyền, cùng với bản tóm tắt hộ khẩu để trên bàn. Chị gật đầu xác nhận. “Đây tự cậu kiểm tra đi. Đủ mọi thứ cậu yêu cầu nhé.”

Giấy tạm trú tại Honancho, cấp cho Shoko Sekine, người cư ngụ đơn thân:

CHỦ HỘ: Shoko Sekine

ĐỊA CHỈ: Honancho 3-4-5,

Quận Suginami, Tokyo

Ở cột “Người tạm trú (1)” có viết:

TÊN (Tên, họ): Shoko Sekine

Ngày sinh: 14 tháng Chín năm 1964

Giới tính: Nữ

Quan hệ với chủ hộ: Chủ hộ

Hộ khẩu thường trú: Honancho 3-4-5, Quận Suginami, Tokyo

Chuyển đến vào ngày 1 tháng Tư năm 1990,

Từ Minamimachi 2-5-2, Tỉnh Saitama, Thành phố Kawaguchi

Điều này có nghĩa sự kiện cô ta rời khỏi Kawaguchi diễn ra ngay sau khi đến gặp luật sư Mizoguchi vào ngày 25 tháng Giêng, cách đây hai năm. Công việc mới tại Công ty Cung ứng Máy móc và Thiết bị Imai cũng bắt đầu vào quãng đó. Có một điều chắc chắn là sự thay đổi ngoại hình của Shoko diễn ra trước tháng Tư năm 1990.

“Cuốn sổ hộ khẩu cho biết cô ta sinh ở Utsunomiya,” Honma chỉ ra. “Nhưng cô ta viết ‘Tokyo’ là địa chỉ thường trú trên bản sơ yếu lý lịch... như vậy người đọc sẽ nghĩ cô ta ám chỉ địa chỉ mới đăng ký khi chuyển đi. Nhưng chú ý mà xem, đấy không phải là lý do. Thực ra cô ta bắt đầu cuốn sổ hộ khẩu của chính cô ta.”

HỘ GIA ĐÌNH: Honancho 3-4-5, Quận Suginami, Tokyo

NGƯỜI ĐĂNG KÝ CHÍNH: Bà Shoko Sekine

CHI TIẾT ĐĂNG KÝ: Lập hộ mới, ngày 1 tháng Tư năm 1990

(Đã đóng dấu)

THÔNG TIN CÁ NHÂN

Sinh ngày 14 tháng Chín năm 1964 tại Ichozakacho, Tỉnh Tochigi, Thành phố Utsunomiya, được bố bà Sekine đăng ký vào ngày 20 tháng Chín năm 1964

(Đã đóng dấu)

Xóa khỏi hộ khẩu gia đình Shoji Sekine, Ichozakacho 2001, Tỉnh Tochigi, Thành phố Utsunomiya vào ngày 1 tháng Tư năm 1990

(Đã đóng dấu)

GIA ĐÌNH

Cha: Ông Shoji Sekine, đã mất

Mẹ: Bà Yoshiko Sekine, đã mất

Quan hệ: với Con gái

Chủ hộ: Tên Shoko

NGÀY SINH: 14 tháng Chín năm 1964

Xem xét kỹ hơn, chuyện này liên quan tới việc lập hộ khẩu mới chứ không chỉ chuyển từ nơi ở cũ sang địa điểm sinh sống mới, danh sách các địa chỉ được liệt kê kèm theo chỉ có đúng dòng địa chỉ mới nhất:

ĐỊA CHỈ: Honancho 3-4-5, Quận Suginami, Tokyo

NGÀY ĐẾN: Ngày 1 tháng Tư năm 1990

TÊN: Shoko

Toàn bộ chỉ có thể. Bản danh sách các địa chỉ vốn để xác định địa điểm cư trú của chủ hộ, vì thế thời kỳ ở Utsunomiya mà bố cô ta là chủ gia đình không được đính kèm. Tuy nhiên, nếu tìm được quyển sổ hộ khẩu đứng tên bố cô ta, mọi việc sẽ sáng tỏ, kể cả những địa điểm mới mà cô Shoko thật xin cấp giấy tạm trú mỗi khi chuyển nơi sinh sống, trước khi kẻ mạo nhận cô xuất hiện và thiết lập hộ khẩu riêng. Và địa chỉ cuối cùng trong danh sách các địa chỉ mới sẽ là: Minamimachi 2-5-2, tỉnh Saitama, thành phố Kawaguchi - nơi Shoko thật sống khi làm việc ở quán bar Lahaina và tới hỏi ý kiến luật sư Mizoguchi xem liệu cô có được nhận tiền bảo hiểm của mẹ mình không. Mải mê nghiền ngẫm những cột tư liệu, Honma cảm thấy hai cánh tay bắt đầu tê rần.

“Có thể tôi đã đọc hơi nhiều, nhưng...” Hisae khẽ nói.

“Gì ạ?”

“Có vẻ rất lạ. Cô ta không thỏa mãn với việc mượn tên họ Shoko Sekine, mà muốn mọi thứ biến thành của cô ta, kể cả những chi tiết vụn vặt nhất.”

“Ý chị là những thủ tục để lập hộ khẩu mới?” Honma cũng có linh tính như chị.

“Bởi thế mới có phần khai ‘Đã mất’ ở mục về bố mẹ cô ta. Thực tế người khai phải yêu cầu cơ quan chính quyền ghi vào.”

“Thật vậy sao?” Isaka hỏi.

“Vâng, em biết vì hồi mẹ mất, họ đã hỏi em có muốn đưa thêm cụm từ ‘Đã mất’ vào cạnh tên bà hay không.”

Honma cau mặt nhìn đám giấy tờ.

“Nhưng sao cô ta lại lao đầu vào đủ sự phiền nhiễu thế nhỉ?” Hisae nói tiếp. “Một dạng tuyên bố cá nhân chăng? Cô ta là người duy nhất được kê tên trong sổ hộ khẩu. Có thể cô ta không muốn có mối liên quan đến bố mẹ người khác, hoặc là... Ôi ôi, có lẽ em đã đọc quá nhiều rồi, phải không anh?” Câu cuối này dành cho chồng của chị.

Honma liếc nhìn những cụm từ “Đã mất” thêm lần nữa. Những lời Hisae vừa nói chẳng hề cường điệu chút nào. Tên họ và bố mẹ người khác. Mua lại hay tiếp quản. Dẫu sao cô ta cũng xoay xở được và ngày càng hiện hữu chân thực hơn.

“Nhưng hãy nghĩ kỹ lại đi. Người ta không thể dễ dàng lần theo dấu vết một người hoàn toàn lạ mặt được,” Isaka nói, đôi vai hơi xuôi xuống cho thấy anh ta đang lo lắng.

“Không hề dễ, nhưng không phải là không thể nếu anh chọn đúng đường,” Honma đáp.

“Còn nữa, ngoài hộ khẩu... Nếu cậu theo đuổi vụ này, cậu sẽ phải tìm hiểu cả những vấn đề như bảo hiểm và trợ cấp xã hội nữa, đúng không?”

“Tất cả đều được tổ chức theo đơn vị phường xã. Hiện nay bảo hiểm sức khỏe, ít nhất là loại do chủ doanh nghiệp đóng, được lập dựa trên tên và địa chỉ được liệt kê trên bản lý lịch khi người lao động nộp đơn xin việc. Miễn sao địa chỉ được chứng thực, đó là tất cả thủ tục cần thiết. Sau đó, nếu người lao động nghỉ việc, anh ta sẽ được mặc định rút tên khỏi công ty cũ và tiếp tục được đóng bảo hiểm ở công ty mới. Vào ngày cuối cùng làm việc, thậm chí anh ta sẽ phải trả lại thẻ bảo hiểm. Vì thế rất khó lòng sử dụng thẻ của người khác, như vậy không cần phải kiểm tra kỹ lưỡng khoản này.”

Hisae thấy chồng nhìn mình dò hỏi, chị gật đầu trả lời. “Cô Rie lo toàn bộ giấy tờ ở văn phòng,” chị nói. “Bọn em không cần phải theo sát làm gì.”

Honma tiếp tục, “Nếu anh đóng bảo hiểm y tế dưới danh nghĩa cá nhân thay vì loại do chủ doanh nghiệp đóng, người ta sẽ dựa trên giấy tạm trú của anh. Vì thế khi chuyển đi và đến sống ở địa điểm mới, anh chỉ cần chứng minh được mình đã rút thẻ bảo hiểm ở nơi cũ rồi - cho dù là loại hình bảo hiểm y tế do cá nhân đóng hay bất cứ loại nào khác. Trợ cấp xã hội hoạt động theo guồng tương tự. Hệ thống kiểm soát cũng rất lỏng lẻo. Mặc dù có vẻ ai ai cũng đăng ký xin trợ cấp xã hội, vẫn có nhiều người không làm thế.”

Isaka nhìn mấy tờ giấy trong khi Honma tiếp tục giải thích.

“Khi cô Shoko Sekine thật sống ở Kawaguchi, cô ta làm việc ở một quán bar. Như vậy có nhiều khả năng cô ta đóng bảo hiểm y tế cá nhân chứ không phải loại nào khác. Cô nàng Shoko giả lại có một thẻ bảo hiểm mới ở Công ty Imai khi cô ta vào làm ở đó. Lúc bấy giờ tất cả những gì cô ta cần làm là đưa tấm thẻ bảo hiểm đến ủy ban phường Kawaguchi và nói, “Tôi có việc làm rồi, tôi muốn ngừng đóng bảo hiểm sức khỏe.” Có thể họ sẽ tính toán đôi chút để cân đối sổ sách khi chấm dứt bảo hiểm. Một vài lời lịch sự nói với nhau, vậy là cô ta xong việc.”

“Hừm...”

“Vấn đề chính là trong bất cứ trường hợp nào,” khi cô ta đến phường và nói, “Tôi muốn ngừng đóng bảo hiểm y tế, bọn họ sẽ không kiểm tra xem người đứng đó có thật là người trong ảnh trên giấy tờ không. Liệu có ai mảy may nghi ngờ gì chứ? Anh chỉ cần mang theo ảnh của mình, cùng với thẻ bảo hiểm y tế, vậy là đã đủ tư cách. Miễn là không có dấu hiệu trái ngược về giới tính và tuổi tác, đa phần mọi người đều có thể bước vào, giả sử họ đã có đủ giấy tờ cần thiết, và nói “Là tôi đây”, họ lập tức sẽ được tham gia hay rút khỏi những loại hình như thế chỉ trong vài phút. Bảo hiểm y tế, lập sổ hộ khẩu mới khi kết hôn, xin giấy tạm trú khi chuyển địa điểm sinh sống, tất cả đều như nhau cả thôi.”

Có thể họ sẽ soi giấy tờ của anh, nhưng họ không thèm nhìn mặt anh đến lần thứ hai. Anh sẽ hoàn tất trót lọt chỉ với một điều kiện duy nhất: người thật sự mang danh tính đó không đến quấy rầy.

Isaka trầm ngâm suy ngẫm. Dường như anh ta đang tìm điểm sơ hở trong bản kế hoạch của cô ta. “Nhưng nếu một người mua bảo hiểm y tế cá nhân thì sao? Chẳng lẽ họ không kiểm tra xem liệu đó có phải cùng một người? Dù sao đi nữa thì các đại lý bảo hiểm ở những nơi như vậy vốn có biệt tài nhớ mặt người, phải không nào?”

Honma ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu. “Ngày nay đa phần tiền đóng phí bảo hiểm được tự động khấu trừ vào tài khoản ngân hàng. Tất cả những gì anh cần làm là có sổ tiết kiệm và thanh toán định kỳ. Thậm chí khi hợp đồng bảo hiểm hết hạn, anh chỉ cần gia hạn là được. Vì vậy anh chẳng bao giờ cần trực tiếp đến đại lý. Hơn nữa có nhân viên đại lý nào nhớ được gương mặt của một khách hàng từ mười hay mười lăm năm trước chứ?”

Hisae gật gù. “Nếu nhát gan thì anh chỉ cần hủy hợp đồng bảo hiểm là xong. Tất nhiên đại lý bảo hiểm sẽ không thích thế và ra sức chèo kéo anh, nhưng miễn là anh có giấy tờ hợp lệ, bọn họ sẽ chẳng mất công truy đến tận nguồn đâu.”

Honma nhìn chị. “Nhưng vẫn có một manh mối để lần theo. Sở Lao động.” Theo lời cô gái ở Công ty Imai, “Shoko Sekine” nói rằng cô ta chuyên làm việc bán thời gian cho đến khi tới đăng ký với Sở Lao động vào tháng tư năm 1990. Nhưng sự việc này không khớp với những lời vị luật sư kể với Honma. “Luật sư Mizoguchi nói Shoko Sekine thật đã làm việc toàn thời gian tại Công ty Thương mại Kasai vào năm 1983. Bảy năm sau, người đóng giả Shoko bắt đầu làm việc ở Công ty Imai và đến Bộ phận Tiếp nhận Đơn từ ở Sở Lao động. Chắc chắn họ đã không kiểm tra, nếu không cô ta gặp phiền toái rồi.”

“Tôi có thể bảo nhân viên của mình gọi tới đó hỏi xem,” Hisae nói, “... dù tôi cho rằng sẽ không có gì ngoài một cái tên và một mã số. Tôi vẫn băn khoăn không biết liệu người ta có thể xin đăng ký được không khi chỉ nói đó là công việc đầu tiên của họ.”

Nếu có thể thông qua Sở Lao động xác nhận được có hai bản hồ sơ của Shoko Sekine, sinh ngày 14 tháng Chín năm 1964, như vậy sẽ chắn chắc khẳng định được bước chuyển. Bởi vì người ta dù có dễ quên đến đâu thì cũng khó lòng quên được trước đây mình đã từng đi làm ở đâu hay chưa.

“Cô nàng Shoko Sekine thật nghỉ việc ở Công ty Thương mại Kasai vào lúc nào?” Hisae hỏi.

“Có lẽ ngay trước khi tuyên bố phá sản. Các chủ nợ hẳn đã gây áp lực dữ quá nên cô ta không thể tiếp tục ở lại đó.”

“Như vậy sớm nhất cũng vào quãng năm 1986.” Hisae nói. “Chắc là được thôi. Sở Lao động lưu các loại giấy tờ trong vòng bảy năm trở lại, một người bạn tôi làm kế toán từng kể thế.”

Trong khi Honma ghi chép sơ lược, Isaka bất thần vỗ đét tay bật cười. “Này, thế còn hộ chiếu hay bằng lái thì sao? Mấy thứ giấy tờ này cũng cần có ảnh thẻ chứ nhỉ? Chỉ cần xem chúng là biết có sự tráo đổi hay không, phải không nào?”

Honma yên lặng. Vì thế Hisae lặp lại câu hỏi của chồng chị. “Jun Kurisaka nhà cậu có xem mấy loại giấy tờ đó không?”

“Không, vẫn chưa.”

Isaka đã ghi điểm! Nhưng nếu Shoko Sekine thật có bằng lái thì cô vợ sắp cưới của Jun Kurisaka vẫn sẽ bảo cô ta không biết lái xe. Một tấm bằng lái xe là thứ cuối cùng cô ta muốn có. Cô nàng “Shoko” của Jun cũng không bao giờ có ý định đi trăng mật ở nước ngoài. Bởi chỉ cần một tấm ảnh nhỏ, cuộc chơi sẽ hạ màn.

“Em sẽ điều tra thêm ở Kawaguchi, địa điểm cuối cùng mà Shoko thật đã sống.” Honma tuyên bố, chỉ vào dòng địa chỉ trên tờ giấy tạm trú. “Cũng chẳng mất gì khi tìm hiểu thêm đôi chút về cuộc sống của cô ta vào quãng thời gian đó.”

Hisae liếc về phía chồng. “Đêm qua, khi được nghe toàn bộ câu chuyện, em đã có một dự cảm khủng khiếp...” Chị thú nhận.

Isaka quan sát gương mặt vợ. “Khủng khiếp?”

“Chị muốn nói về chuyện xảy ra hai năm trước?” Honma hỏi.

Hisae khẽ cau mặt, gật đầu. “Thời điểm mẹ Shoko Sekine qua đời. Và khoản tiền bảo hiểm của bà xuất hiện.”

“Và nếu Shoko để mắt tới khoản tiền đó...” Isaka nối tiếp.

“Không, không phải như thế.” Honma nói, đẩy lùi cái ghế để đứng dậy. “Món tiền đó không phải là vấn đề chính. Gia đình Sekine chỉ còn một mẹ một con. Khi bà mẹ qua đời, sẽ chẳng còn ai ở bên Shoko nữa.”

Một cô gái với đặc điểm nổi bật nhất là thiếu vắng tình thân. Một cô gái mà nếu biến mất sẽ không có ai cố gắng đi tìm.

Thật là một sự trùng hợp quá hoàn hảo, Hisae có ý muốn nói như vậy. Đúng như những gì Honma đã nghĩ suốt đêm hôm qua. Ban đầu là gia đình Shoko, rồi đến lượt cô ấy.

Khi Hisae đứng dậy, chị nói với chồng, “Có lẽ anh nên dọn dẹp sớm cho xong, chúng mình còn đi ăn trưa với nhau nữa. Trong lúc chờ đợi, em sẽ chở cậu ấy ra ga.” Sắc hồng ửng trên gương mặt chị khi bước vào nhà đã biến mất tự bao giờ.

chẳng có mấy tiếng tăm, cạnh đó cô ta viết thêm, “Nhân viên đánh máy”. Công ty này đặt trụ sở tại Chiyoda, trung tâm Tokyo. Cô ta vào làm từ tháng Tư năm 1985 và nghỉ việc vào tháng Sáu năm 1986. Thứ ba là Công ty Kế toán Kiểm toán Ariyoshi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Miyuki Miyabe

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.