“Lần cuối tôi nghe tin về Kyoko là cách đây hai năm. Giờ tôi mù tịt, không biết cô ấy ở đâu.”
Kaoru Sudo, người bạn của Kyoko ở Nagoya, đã lấy chồng và đổi họ mới năm ngoái. Giờ cô đang sống ở vùng ngoại ô Nagoya cùng với bố mẹ chồng, vì vậy hẹn gặp cô ở nhà thì không hay lắm; nhưng hai người sẽ dễ dàng nói chuyện ở đâu đó bên ngoài, cô đề nghị, bởi vì cô vẫn đi làm.
Honma hỏi xem có thể gặp cô ở gần nơi cô sống khi quen biết Kyoko không. Cô thấy đề nghị này chấp nhận được. “Có một quán ăn trưa khá ổn ở gần căn hộ cũ của tôi. Kể cả khi Kyoko đã chuyển tới Osaka, thỉnh thoảng cô ấy vẫn về ở lại qua đêm, rồi hôm sau hai chúng tôi ăn trưa ở đó.”
Coty thực ra có thể coi là một quán cà phê. Khi Kaoru bước vào, chủ quán tươi cười hỏi han cô. Kaoru người cao, mảnh mai, khuôn mặt nhỏ nhắn - kiểu của các người mẫu. Cô khoảng ba mươi hai hoặc ba mươi ba tuổi. Ngay khi cả hai đã yên vị tại bàn, cô bèn đi thẳng vào vấn đề. “Viên cảnh sát gọi tới - tên là Funaki, phải không nhỉ? - nói rằng Kyoko mất tích.”
Honma giải thích mọi chuyện, như thường lệ chỉ giữ lại phần nghi ngờ giết người. Kaoru uống một ngụm lớn cà phê. Vẻ điềm tĩnh của cô chỉ hơi động giữa các nét chì kẻ mắt. “Con bé có thể làm gì?” Cô lẩm nhẩm trên miệng cốc.
Kaoru biết Kyoko từ khi cô gái cùng mẹ chạy tới Nagoya lánh nạn, lúc mười bảy tuổi và bắt đầu làm việc bán thời gian. “Tôi biết chuyện gia đình Kyoko chạy trốn vì vỡ nợ. Con bé kể hết với tôi.” Đa phần thông tin trong câu chuyện của Kaoru đều trùng khớp với những gì chồng cũ Kyoko đã kể, nhưng thỉnh thoảng vẫn xuất hiện một số chi tiết mới.
“Sau khi Kyoko và Kurata ly hôn, có một lần bọn đòi nợ thuê bắt được con bé.” Vì bên chúng biết địa chỉ của hai người ở Ise nên điều này cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. “Lần đâu tiên tôi gặp nó sau vụ ly dị là...” Kaoru nghển đầu sang một bên. “Vào năm tiếp theo, có thể là khoảng tháng Hai. Đúng rồi, bấy giờ tuyết vẫn rơi.”
Vụ ly dị diễn ra vào tháng Chín, như vậy phải bỏ bẵng sáu tháng.
“Cô có nhớ nhiều về cuộc gặp không?”
Kaoru gật đầu quả quyết. “Có chứ. Thực ra lúc ấy tôi rất thất vọng.”
Kyoko đến bằng taxi lúc nửa đêm và Kaoru phải thanh toán tiền cước. “Trang phục nó mặc trên người chỉ là một chiếc áo ngực bên ngoài là áo mưa. Da con bé xám ngoét, môi nứt nẻ hết cả. Tôi nhìn là biết bọn chúng ép nó làm thứ công việc gì.”
Khi Kaoru hỏi Kyoko đã ở đâu, cô ấy không chịu kể mấy. “Chỗ đó không rộng lớn như Tokyo hay Osaka, kể cả Nagoya cũng vậy. Có lẽ là một khu nghỉ dưỡng ở vùng đồng quê.”
“Bọn chúng bắt cô ta làm việc trả nợ à?”
“Không. Chúng bán con bé.”
Kyoko ở với Kaoru chừng một tháng. “Kyoko hỏi mượn tiền, tôi bèn đưa cho nó năm trăm ngàn yên. Kyoko nói nó làm liên lụy đến tôi vì đã ở lại Nagoya, sợ lần sau bọn chúng quấy rầy tôi. Nó bảo sẽ tới Osaka tìm việc.”
Vào tháng Tư, Kyoko bắt đầu làm việc ở Roseline.
“Ban đầu nó sống ở một cửa tiệm nhỏ, nhưng về sau tôi hay tin nó ở chung với một người cùng làm, nghe đâu căn hộ đẹp lắm.”
“Chắc là cô Chino.”
“Có thể...” Kaoru xoa xoa đầu ngón tay vào thái dương. “Ừm, khi nghe chuyện, tôi thấy vui. Lương của nó ở Roseline cũng không đến nỗi tệ. Chuyện không hay xảy ra khi Kyoko thỉnh thoảng lái xe về thăm tôi.”
“Cô ta lúc nào cũng lái xe à? Cô ta không đi tàu?”
Kaoru gật đầu. “Nó rất sợ tàu. Mà không chỉ riêng các loại tàu, nó luôn tránh đám đông. Nó không biết mình sẽ tình cờ chạm mặt ai.” Ngụ ý của cô ta rất rõ ràng. “Nếu lái xe, kể cả có đột ngột gặp phiền toái, nó cũng chạy trốn được. Tất nhiên, xe nó lái luôn là đồ đi thuê.” Kyoko rõ ràng đã rất sợ hãi. Xác suất cô ta gặp phải một tay đòi nợ thuê giữa một thành phố rộng lớn như Osaka hay Nagoya gần như bằng không, tuy thế cô ta vẫn không muốn mạo hiểm.
“Bọn chúng vẫn truy đuổi cô ta à?”
Kaoru lắc đầu. “Theo như tôi biết là không. Tôi hỏi nó, em không thấy bây giờ đã được an toàn rồi à? Nhưng nó nào chịu nghe tôi. Nó nói sẽ phải để mắt tới chúng trong suốt quãng đời còn lại.” Kaoru đã thử tìm hiểu về chuyện xảy ra trong suốt sáu tháng hai người mất liên lạc. Nhưng Kyoko không bao giờ chịu kể, hình như cô ta có nói về một gã thuộc băng đảng mafia theo đuổi cô ta. Gã sẽ xới tung tất cả để lùng cô ta, không phải vì món nợ mà chủ yếu vì những lý do của riêng gã. “Một tay quái vật, con bé nói thế.”
Vẻ mặt Kaoru trở nên chua xót hơn. “Tôi đã nảy ra một ý tưởng về những chuyện đã xảy ra. Dù vậy đối với tôi vẫn có chỗ khó hiểu. Kyoko bỗng nhiên không chịu nổi khi nhìn thấy các thực phẩm tươi sống... Anh biết đấy, món sashimi hoặc đồ ăn sống... Nó nói mùi của chúng khiến nó phát ốm lên được. Trước đây con bé chưa bao giờ như thế.” Kaoru khoanh tay trước ngực.
“Kyoko có bao giờ kể cho cô nghe những kế hoạch lâu dài của cô ta không?” Honma đang nghĩ đến những thứ như một cuộc hôn nhân bình thường, hạnh phúc, một cuộc sống mang màu sắc riêng của cô ta.
Kaoru lại lắc đầu. Không, có lẽ là không - khi không có bố, không có mẹ, không có ai bảo vệ cô ta - kể cả pháp luật. Thậm chí anh chàng Kurata, người mà cô ta nghĩ mình có thể dựa dẫm, lại cùng đại gia đình giàu có xua đuổi cô như xua đuổi một mẩu than tàn lụi. Đàn ông chỉ khiến cô thất vọng. Từ đó trở đi, cô ta không ỷ lại bất cứ ai. Cô ta phải tự bảo vệ chính mình, luôn sẵn sàng phương án dự phòng.
“Kyoko có bao giờ cho cô xem hình ảnh một ngôi nhà chưa?”
“Nhà gì?”
“Đây.” Anh lấy tấm ảnh Polaroid chụp mô hình ngôi nhà màu nâu sô cô la ra rồi đặt trên bàn.
“Ồ, đây là...”
“Vậy ra trước đây cô đã từng nhìn thấy nó.”
Kaoru mỉm cười gật đầu. “Chắc chắn rồi, bức ảnh chụp vào kỳ thử việc của nó phải không?”
“Ồ?” Anh nói như thể chưa biết gì.
“Bạn con bé có máy ảnh Polaroid, nó đã hỏi mượn. Kyoko rất thích lượn lờ quanh những mô hình nhà này. Tôi vẫn thường trêu Kyoko vì sở thích ấy, việc này đã trở thành một thói quen vui vẻ của tôi.”
Thích lượn lờ quanh những mô hình nhà. “Bất chấp khoản nợ mua nhà chính là khởi nguồn mọi rắc rối mà cô ta gặp phải?”
Kaoru đặt bức ảnh xuống bàn. “Đúng vậy, khi anh tiếp cận theo chiều hướng đó, tôi đoán là anh thấy rất kỳ quặc. Nhưng tôi nghĩ có một hướng tiếp cận khác nữa. Kyoko vẫn thường nhắc đi nhắc lại, một ngày nào đó nó sẽ có một gia đình và sống ở một nơi như thế này. Đó là giấc mơ của nó, những gì nó đã trải qua chỉ càng tô đậm thêm và khiến nó coi trọng giấc mơ ấy hơn. Nó rất quyết tâm.” Đó là lý do vì sao cô ta giữ lại tấm ảnh.
“Hình như Kyoko thích ngôi nhà này nhất trong số những mô hình từng xem qua. Lần đầu ghé về thăm, nó đã cho tôi xem tấm ảnh này. ‘Kaoru,’ nó nói, ‘một ngày kia, khi cuộc sống của em trở lại bình thường, em sẽ sống trong một ngôi nhà như thế này.’” Kaoru cố bắt chước âm điệu tươi vui mà Kyoko sử dụng.
“Cô ta không nhắc gì đến chuyện sẽ cho cô xem ngôi nhà và thỉnh thoảng mời cô tới chơi à?”
Kaoru hơi lùi lại, ngạc nhiên. “Để tôi nhớ lại xem nào, không, không hề.”
Chắc chắn là không, Honma nghĩ, bởi vì ngôi nhà đó thuộc về một người mang một cái tên khác. Những kế hoạch của Kyoko lúc bấy giờ đã được sắp xếp đâu ra đấy rồi.
Honma ngẩng mặt khỏi tấm ảnh, “Dạo gần đây cô không có tin gì của Kyoko à?”
Trông Kaoru hơi giận dỗi, cô bắt tréo chân, mặt khẽ nhăn nhó. “Tôi hoàn toàn mất liên lạc với nó. Đó là sự thật.”
“Cô không phải nhận những cuộc gọi mà khi nhấc máy lên thì đầu dây bên kia ngắt ngay lập tức chứ?”
“Không, tôi không nhận được cuộc gọi nào như vậy cả.”
Nỗ lực hóa thân vào một con người khác khiến Kyoko trở nên mất bình tĩnh và bất an, đến giờ cô ta vẫn chưa liên lạc lại với người bạn của mình, người duy nhất cô ta chia sẻ những ước mơ thầm kín. Điều này có nghĩa là gì? Cô ta đang ở đâu?
“Khi tôi và Kyoko còn ở cùng nhau, tôi đang hẹn hò với người chồng bây giờ, chúng tôi đã quyết định sẽ tổ chức đám cưới trong vòng một hoặc hai năm sau đó. Có lẽ nó nghĩ giờ tôi vẫn ổn và đã lấy chồng, nó không thể ghé lại chơi như dạo trước nữa.” Honma lại suy nghĩ có phần u ám hơn, có thể cô ta quyết định không đặt niềm tin nơi Kaoru mà tự chạy trốn một mình.
“Hồi ấy cô vẫn sống ở đây chứ?”
“Ngay đằng kia kìa, anh thấy không?” Chỉ ra cửa sổ, hướng về phía tòa nhà bên kia đường, Kaoru chú thích rằng nhà cô là căn góc tầng hai. Một dãy mấy chậu hoa nhiều màu sắc xếp thành hàng ngay ngần bên dưới cửa sổ cùng đôi vớ màu đỏ mắc ở dây phơi ngay phía trên bộ điều hòa không khí. Honma gần như có thể hình dung được cảnh Kyoko giúp Kaoru treo áo quần lên dây.
Ở tất cả những nơi cô ta từng sống - căn phòng rẻ tiền trọ cùng mẹ; căn hộ ở Nagoya; quán trọ cô ta làm việc ở Ise; ngôi nhà rộng lớn của gia đình Kurata; nơi bí mật kinh khủng mà cô bị bắt và bán vào “động quỷ”; căn hộ ở Osaka rồi căn hộ nhỏ ở Honancho - cho dù sống ở đâu, Kyoko vẫn tự xoay xở hết cả: lau dọn, giặt giũ, mua sắm, nấu nướng. Cuộc sống của cô ta cứ xoay vần giữa sợ hãi, buồn đau, nghèo rớt, đôi lúc có điểm chút vui vẻ. Nhưng có một điểm không bao giờ thay đổi, cô ta luôn luôn là một kẻ trốn chạy. Cô ta đã trốn khỏi bọn đầu gấu, và cứ thế mải miết chạy. Rồi đến khi nghĩ mình đã tìm được cách bỏ lại quá khứ sau lưng để hướng tới những điều tốt đẹp, cô ta lại phải chạy trốn lần nữa. Chẳng có gì thay đổi cả.
Honma muốn hét to lên, “Cô hẳn đã mệt rồi. Chính tôi cũng mệt. Hãy ngừng trò cút bắt này đi, dừng lại một chút thôi.”
“Lần cuối cùng tới thăm tôi, Kyoko vừa nghỉ làm ở Roseline.”
Honma lấy sổ ghi chép ra xem rồi gật đầu. “Cô ta nghỉ việc ở đó vào cuối tháng Mười hai năm 1989.”
“Đúng vậy. Nó tới đây ngay sau dịp Tết... ồ không, vào quãng cuối tháng Giêng. Tôi nhớ nó mời tôi đi ăn tối và giành trả tiền.” Lúc đó cô ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho hành trình đóng vai Shoko.
“Con bé kể là vừa dọn khỏi căn hộ đang sống tại Osaka. Vậy là tôi hỏi, Giờ em ở đâu? Nó đáp là đang tính tới Kobe.”
“Ồ...?”
“Nhưng buồn cười ở chỗ trong lúc nói chuyện Kyoko có nhắc đến chuyến tàu cao tốc Keihin Tohoku. Đó là tàu địa phương Tokyo, di chuyển giữa Yokohama và Tokyo, sau đó ngược hướng bắc lên Saitama, có phải không?” Lẽ dĩ nhiên Kaoru hỏi Kyoko làm gì ở đó. “Kyoko tỏ ra khó chịu... Nó nói có việc cần giải quyết ở Saitama, cụ thể là ở Kawaguchi. Lúc đó nó cũng vừa thuê nhà, nhưng lại không cho tôi số điện thoại...”
Chị ấy gọi cho cháu, bảo là có ai đó mở thư của chị ấy. Cô gái ở bar Gold đã kể như vậy. Có thể đây là cách Kyoko lọc được thông tin về chuyến tham quan nghĩa trang. Lịch trình bấy giờ của Shoko là thức dậy vào buổi trưa, làm việc vào buổi tối và trở về nhà lúc trời đã tờ mờ sáng. Nếu muốn lục xem thùng thư của cô ta thì có vô số cơ hội.
Một phép liên tưởng nhỏ, và màn sương bao phủ tấm ảnh trở nên nhạt dần. Một đường kẻ đơn liền mạch đã kết nối Shoko Sekine và Kyoko Shinjo. Không thể nhầm vào đâu được.
“Còn chuyện này nữa,” Honma cựa người trên ghế rồi nói. “Khi Kyoko đến chơi, hoặc gọi điện, có lúc nào cô ta trở nên khác lạ so với thường ngày không? Trong vòng vài năm trở lại đây ấy?”
Kaoru nhận anh vẻ khó hiểu. “Khác lạ?”
“Đúng thế. Cô ta có giận dữ, lo lắng hay khóc lóc vô cớ không?” Câu hỏi khá là mơ hồ, nhưng anh muốn biết Kyoko đã có những biểu hiện gì vào quãng ngày 25 tháng Mười một năm 1989, khi mẹ Shoko Sekine ngã cầu thang mà chết. Nếu giả thiết của Honma đúng, đó là một vụ giết người và Kyoko đã ra tay đẩy ngã người đàn bà có tuổi kia - phải thừa nhận khả năng này khó lòng xảy ra - thì việc đầu tiên là xác định vị trí của cô ta ở Utsunomiya trong ngày hôm đó. Suốt chín ngày trước và sau vụ việc, từ ngày 18 đến ngày 26, cô ta vắng mặt ở Roseline. Anh biết điều này qua Wada. Nhưng giờ anh muốn biết liệu Kyoko có liên lạc với Kaoru vào ngày hoặc nhiều khả năng hơn là đêm hôm đó không.
Kaoru tựa cằm trên cổ tay. Trông cô như đang suy nghĩ lung lắm và chẳng che giấu điều gì. Như vậy Kyoko hẳn đã hành động một mình từ đầu chí cuối. Chắc chắn vào tháng Ba năm sau, khi giết - đúng hơn là đã giết - Shoko, cô ta bắt đầu cắt đứt liên lạc với người bạn cũ.
“Tôi không rõ lắm về ý khác lạ mà anh nói, nhưng lần cuối ghé thăm tôi vào cuối tháng Giêng, Kyoko có vẻ khác thường.” Kaoru chậm rãi kể, cô cẩn thận lựa chọn từ ngữ. “Sau mỗi cuộc ghé thăm, khi chuẩn bị ra về, nó luôn nói ‘Hẹn gặp lại chị!’ Ra đến cửa, nó sẽ vẫy tay chào rồi nói ‘Một ngày gần nhất.’ Nhưng chỉ riêng lần đó, con bé đã cúi chào rồi nói ‘Tạm biệt chị!’”
Quả thật là một lời từ biệt: Vai “Kyoko” đã hoàn thành, Kaoru sẽ không bao giờ gặp lại cô ta nữa, tất nhiên cũng sẽ không thể nào gặp “Shoko Sekine”.
“Ừm... giờ tôi mới nhớ ra, nó còn kể về cái chết của bà mẹ,” Kaoru tiếp tục. “Cái chết thực sự là chủ đề chính của buổi tối hôm đó. Nó hỏi, ‘Chị Kaoru này, khi qua đời, chị muốn được chôn ở đâu?’ Kyoko muốn được chôn càng xa Mureyama càng tốt. Con bé nói, ‘Nếu em chết, em không muốn bị chôn ở quê nhà đâu.’” Nhưng khi Kaoru hỏi có chuyện gì không ổn phải không, Kyoko chỉ cười. “Tôi biết có chuyện gì đó đang xảy ra, nhưng không đoán nổi có thể là chuyện gì được. Khi nó biến mất không tăm tích, tôi nghĩ, đấy, giá mà mình hỏi cho ra nhẽ. Giờ thì nói gì cũng đã muộn rồi.”
Kể lại câu chuyện, tâm trạng Kaoru dần trở nên u ám. Giọng điệu của cô nhắc Honma nhớ lại anh đã cảm thấy thế nào khi bảo với Kurata rằng Kyoko có thể đã chết.
“Còn gì khác không?” Honma hỏi.
Đôi vai cô rũ xuống. “Tôi không còn nghĩ được chuyện gì khác nữa.” Cô vừa nói vừa thở dài.
“Ừm, nếu tôi hỏi về một ngày cụ thể thì sao? Ngày 25 tháng Mười một năm 1989. Cô có nhớ ra chuyện gì không?”
“Có chuyện gì đặc biệt xảy ra vào ngày này à?” Kaoru hỏi, đôi mắt nheo lại.
Honma mỉm cười. “Không, chỉ là theo bảng giờ làm của công ty Roseline, Kyoko nghỉ chín ngày trước và sau ngày tôi vừa nêu, ngày này vốn là ngày phát lương cho nhân viên. Cô ta có tình cờ ghé thăm cô không?”
Đôi mắt Kaoru trở nên xa xăm. Cô lóng ngóng với lấy cốc cà phê của mình rồi đưa lên miệng. Nhấp một ngụm, cô đặt cốc trở lại bàn rồi hỏi, “Trong thời gian làm việc ở Roseline, có dịp nào khác Kyoko nghỉ dài ngày không?”
Honma xem lại sổ ghi chép. Wada đã cung cấp đầy đủ thông tin về giờ giấc của cô ta nên anh dễ dàng có lời đáp. “Không. Cô ta có đợt nghỉ khác chỉ kéo dài ba ngày thôi. Nhưng nghỉ chín ngày thì chỉ có một lần đó. Từ 18 tới 26 tháng Mười một.”
Kaoru nhẹ nhõm hẳn. “Nếu đúng thế thì tôi có biết đấy. Ký ức của tôi đã suy tàn lắm rồi, nhưng nếu Kyoko không có dịp nghỉ dài ngày nào khác, thì hẳn là lần đó mà thôi.”
Honma chồm tới. “Cô ta có liên lạc với cô à?”
“Có. Nó đã đến chỗ tôi. Đó là ngày thứ hai của đợt nghỉ, như vậy là đêm 19. Thực sự rất khác thường. Bởi vì nó tự làm mình bị thương.”
“Bị thương ra sao?”
“Người đầy vết bỏng. Rất may là không quá nghiêm trọng,” Kaoru nói. “Nhưng nó đã phải nhập viện vì sốt cao quá.”
Trong thoáng chốc, Honma tưởng mình nghe nhầm. “Cô nói lại đi!”
“Kyoko vào viện. Đi cấp cứu.” Kaoru giải thích. “Ở bệnh viện đa khoa, ngay gần đây. Nó được nhập viện và ở lại cho tới tận buổi sáng ngày 26, vì thế nó mới nghỉ tận chín ngày.”
Kyoko Shinjo nằm điều trị ở bệnh viện Nagoya khi mẹ Shoko Sekine ngã xuống khỏi cầu thang...
“Chuyện là nó bị viêm phổi,” Kaoru kể. “Vào ngày 18, nó lái xe cùng một người bạn. Đêm đó họ ngủ lại tại một quán trọ, rồi trên đường trở về hai người gặp tai nạn. Bởi vậy Kyoko xuất hiện trước cửa nhà tôi vào đêm 19. Khi tôi hỏi nó đi cùng ai, nó không chịu nói. Cứ nín thinh vậy thôi. Tay phải đầy các vết bỏng, chưa bỏng đến độ ba nhưng cũng gần như khắp cả cánh tay. Mặc dù trời rét, nó chỉ mặc độc chiếc áo tay dài cùng chân váy, bên ngoài trùm chiếc áo mưa. Nó nói khi gặp tai nạn, động cơ bật lửa, áo len bị cháy rồi. Nó đã lên tàu tới đây mà không kịp dừng lại mua thêm áo quần. Con bé run lẩy bẩy, sau đó lại sốt xình xịch.”
Việc đầu tiên Kaoru làm là đưa Kyoko vào giường, chăm sóc cô ta. “Nhưng một mình tôi xoay không kịp. Lúc này nó muốn đi vệ sinh, lúc sau đã thấy ở trong phòng tắm, dộng đầu vào tường. Con bé bị kích động thái quá, dường như nó không biết tôi có mặt ở đó hay không. Rốt cuộc tôi phải gọi xe cứu thương. Nó không kể sự thực với những người ở Roseline, chỉ nói là bị cảm và nằm ở nhà bà cô, theo như tôi biết, bọn họ chẳng bao giờ thắc mắc. Dù sao thì nó cũng đã nằm viện cả thảy bảy ngày. Về sau, khi đã khỏe lại, nó vẫn không nói cho tôi biết chiếc xe của ai. Hẳn là một cuộc hẹn hò, tôi chỉ có thể đoán vậy.”
Kaoru không ghi nhật ký, nhưng lại ghi chép đầy đủ các khoản thu chi, rành mạch như bất kỳ một bảng công nợ nào. “Tôi cho Kyoko vay tiền nằm viện. Nếu xem lại sổ, tôi có thể nói chi tiết hơn. Tôi kiểm tra lại sổ của mình nhé?”
“Được vậy thì tốt quá,” Honma nói rồi viết số điện thoại của mình cho cô.
Anh vừa mới về đến phòng khách sạn thì cô gọi điện báo không hề nhầm lẫn chút nào về ngày tháng. Thậm chí cô có thể gửi bản sao hóa đơn bệnh viện đến khách sạn nơi anh ở. Cô nhân viên lễ tân đã khá ngạc nhiên khi Honma chầu chực đón tờ giấy đang từ từ chui ra khỏi chiếc máy fax.
Bệnh viện Đa khoa Thành phố Kobata.
Đã nhận đủ phí chăm sóc và tiền giường bệnh của cô Kyoko Shinjo, từ ngày 19 đến ngày 26 tháng Mười một năm 1989. Phòng sáu giường. Có thẻ Bảo hiểm. Tổng tiền giường bệnh: 70000 yên.