Honma về tới nhà lúc mười giờ đêm, tay vẫn ôm quyển album, người đã mệt lử. Anh phải nghỉ chân một lần ở tiền sảnh tòa nhà, lại dừng thêm lần nữa giữa hành lang tầng ba để tới căn hộ của mình. Thật lạ lùng, cửa chính không khóa. Anh nhận ra khi xoay chìa và thấy mình vừa khóa cửa. Thử lại lần nữa, anh nghe tiếng bước chân, Isaka tiến lại, mở khóa từ bên trong.
“Anh ghé qua để dọn nhà à?”
“Hisae nhà tôi dự tiệc mừng năm mới nên sẽ về trễ, ở một mình buồn quá, nên tôi cùng thằng bé xem tivi.” Isaka có vẻ hơi ngượng ngùng. Sự thật có lẽ là Makoto đã vùng vằng cáu kỉnh và anh ta không muốn để mặc thằng bé một mình.
“Em rất tiếc.” Honma hạ giọng. “Thằng bé có quấy lắm không?”
Isaka lắc đầu, liếc nhìn về phía phòng Makoto. “Nó vừa ngủ rồi. Dặn đi dặn lại tôi đừng có đánh thức nó khi cậu về nhà.”
“Ôi chao, thằng bé này, nó lại dỗi rồi.” Honma mỉm cười mệt mỏi.
Isaka nén cười. Rồi cả hai bước vào phòng khách, nơi chiếc tivi vẫn đang phát hình. Khi Honma tới nơi, Isaka đã tắt tivi và bật đèn lên. Isaka nhìn Honma một lượt, như người thợ may đang thầm đánh giá một khách hàng. “Một ngày vất vả nhỉ?”
“Em phải dạo lòng vòng suốt cả ngày. Mọi thứ cứ rối tung cả lên.”
Honma đặt quyển album xuống bàn. Isaka tò mò liếc qua, rồi hỏi. “Cậu làm một ly bia nhé?”
Isaka lại dụ dỗ anh đây mà. Từ ngày ra viện, Honma được yêu cầu phải cai thuốc, cai rượu bia, dù gần đây anh tuân thủ không thường xuyên lắm. Khi anh mất ngủ, một chút cồn vào người có lẽ sẽ tốt hơn là cả mớ thuốc ngủ. Nhưng tối nay, giữa ngồn ngộn việc cần suy nghĩ thì sao? Anh sẽ dành nguyên ngày mai để ngủ bù vậy. Honma lắc đầu.
“Được rồi, vậy tôi đi pha cà phê nhé?” Isaka gợi ý rồi tiến thẳng về phía bếp. Đeo tạp dề vào, đứng trước bếp lò và giá để bát đĩa, anh bộc lộ toàn bộ con người mình. Isaka sống cùng Hisae trong một căn hộ hai phòng ngủ ở góc phía Đông tầng hầm tòa nhà này. Họ không có con. Năm nay anh mới bước sang tuổi năm mươi, nhưng trông già trước tuổi. Hisae bốn mươi ba tuổi, dù hơn Honma một tuổi nhưng trông chị trẻ hơn anh đến cả giáp. Chị cùng người bạn điều hành một văn phòng thiết kế nội thất ở khu vục thượng lưu của thành phố. Dịch vụ của họ rất ăn khách nên phải đến dịp Tết chị mới được nghỉ ngơi.
Isaka từng làm việc ở một công ty kiến trúc là đối tác của văn phòng chị, cho đến đợt suy thoái kinh tế vừa rồi, ngành xây dựng hoạt động chậm hẳn lại. Dù vậy công việc của Hisae vẫn tiến triển rất tốt, hai vợ chồng lại có tiền tiết kiệm, vậy nên họ thống nhất anh sẽ ở nhà qua giai đoạn đình trệ này. Ban đầu, đấy là lý do Isaka trở thành một “ông nội trợ”. Hai vợ chồng họ luôn phân chia công việc nhà rõ ràng, vì thế tình thế mới này không gây nhiều xáo trộn. Sau vài tháng, anh khám phá ra “niềm đam mê” công việc nhà và quyết định biến nó thành công việc toàn thời gian của mình.
Hiện tại, ngoài gia đình Honma, Isaka còn nhận dọn dẹp và giặt giũ cho hai hộ khác trong cùng tòa nhà. Dù vậy, điều này không có nghĩa anh và vợ mình ngừng chia sẻ công việc nhà một cách công bằng. Hisae vẫn nói chị không muốn thay đổi.
“Makoto bảo nó nổi giận vì chú Jun đến nhờ cậu giúp làm thứ ‘công việc quái quỷ’ gì đó.” Isaka vừa nói vừa rót cà phê.
Honma bật cười, thúc cùi chỏ vào tay vịn ghế và sờ sờ mặt. “Đúng là một ‘công việc quái quỷ’ thật. Nó khiến đầu em ong cả lên.”
Khi Chizuko mất và Honma không thể xin nghỉ dài ngày, Makoto đã phải tự xoay xở một mình. Lúc đó vợ chồng Isaka xuất hiện, đề nghị để họ chăm sóc thằng bé. Họ bắt đầu đưa nó đi học mỗi sáng và đón nó về mỗi chiều. Họ làm mọi việc vì nó. Nhờ có họ, cả Honma và Makoto được đón nhận một luồng sinh khí mới trong cuộc sống thường nhật. Vì vậy mỗi khi có chuyện xảy đến, dù là ở cơ quan hay ở nhà, Honma vẫn thường tâm sự với họ. Trên thực tế, sau đợt nằm điều trị ở viện, Honma đã học hỏi ở đôi vợ chồng hàng xóm rất nhiều điều.
“Lần này là chuyện gì vậy? Có người mất tích phỏng?” Isaka hỏi, tay cho hai muỗng đường vào cốc cà phê của mình.
Honma gật đầu. “Vợ sắp cưới của Jun bỏ cậu ta... đại khái thế.”
“Ý cậu là... nào nào, cậu nên cho thêm đường vào đi.” Isaka lên tiếng khi Honma định nhấc cốc cà phê lên uống. “Hễ kiệt sức, cậu nên ăn chút đường. Tôi vẫn thường bảo Hisae thế. Giảm ăn đường vì ăn kiêng, sau đó lại uống bổ sung vitamin vì mệt mỏi, khác nào ngược đãi chính mình. Không điều gì phản tự nhiên hơn thế. Nếu cậu mệt mỏi, đường chính là giải pháp hữu hiệu nhất.”
Được rồi. Nghe theo lời khuyên sáng suốt này, Honma uống cốc cà phê có đường. Và đúng như có phép màu. Có thể anh không cảm thấy bớt mệt mỏi hơn, nhưng nó đã giải tỏa cho trạng thái thần kinh của anh.
“Vậy chuyện của vợ sắp cưới của Jun là...?” Isaka trở lại chủ đề cũ.
“Cho dù cô ta là ai,” Honma đáp, “em không dám nói chắc điều gì cả. Ngoài cảm giác sự việc này hơi trái lệ thường.”
Honma vừa chậm rãi nói vừa thầm sắp xếp những ý nghĩ hỗn độn trong đầu. Anh kể lại những sự kiện diễn ra trong ngày, miêu tả tính chất càng lúc càng lạ lùng của mọi việc: bản lý lịch khai man, bức ảnh thẻ không thể nhận diện...
“Xem chừng có kẻ dùng tên họ của người khác...” Honma xoa gáy. “Và không chỉ họ tên. Nói nôm na, cô ta còn ‘mượn’ luôn cả lý lịch của người đó. Mặc dù đây không phải là chuyện chưa từng xảy ra. Trở lại khoảng năm 1955, có một gã dùng chứng minh thư của người khác và sử dụng tên họ ‘đi mượn’ này. Cuối cùng gã bị triệu ra tòa vì đã xâm phạm quyền con người.”
Vụ việc đã lên khắp các mặt báo vì lần đầu tiên xảy ra ở Nhật, lần đầu tiên cơ quan pháp luật phải đứng ra giải quyết một vụ việc liên quan đến cá nhân ở một đất nước vốn lấy gia đình làm đơn vị cơ sở. Mãi cho đến cuộc xâm lược của Mỹ vào cuối những năm 40 của thế kỷ XX, ở Nhật, mỗi cá nhân hoàn toàn không có quyền gì cả, toàn bộ khái niệm “quyền” đều được du nhập từ phương Tây. Thay vào đó, gia đình luôn đóng vai trò là đơn vị pháp luật. Thực tế gia đình sẽ chịu trách nhiệm và có nghĩa vụ pháp lý đối với hành động của từng thành viên của mình. Toàn bộ những lời dạy rằng đừng làm một việc gì đó để gia đình mất mặt không chỉ là bài học đạo đức của Đức Khổng Tử nữa.
Thậm chí hiện nay, nếu xem xét kỹ, sẽ thấy mỗi người cũng không phải là một cá thể đơn lẻ, mà là một trang trong cuốn sổ ghi chép về toàn bộ gia đình. Cuốn sổ này được đăng ký tại địa phương nơi gia đình anh sinh sống và nó được truyền qua nhiều thế hệ. Mọi sự kiện diễn ra trong gia đình đều được lưu lại một cách chi tiết: ai ra đời, ai qua đời, ai kết hôn. Khi một cô con gái đi lấy chồng, cô ta sẽ được đưa ra khỏi sổ hộ khẩu của gia đình bố mẹ đẻ và được ghi tên vào một cuốn sổ mới, trong đó người chồng đóng vai trò là chủ gia đình. Những tài liệu này về cơ bản là bí mật, nhưng trên thực tế bất cứ ai trong gia đình cũng có quyền xem. Mỗi lần cần đến sự tham gia của cơ quan tư pháp, chẳng hạn như khi kết hôn hoặc nhận tài sản thừa kế, người ta sẽ phải tự mình đến văn phòng chính quyền địa phương và xin một bản sao có công chứng cuốn sổ hộ khẩu của gia đình. Họ sẽ yêu cầu anh ký tên, đóng dấu khắc họ của cả gia đình. Tất cả đều rất thích hợp và đúng đắn.
Thế rồi người Mỹ xâm chiếm và “dân chủ hóa” toàn bộ hệ thống. Có thể nói như vậy. Với sự xuất hiện của việc bầu cử và thu thuế cục bộ, việc theo dõi các cá nhân trở nên rất cần thiết, vì thế một loại tài liệu mới được phát hành: giấy tạm trú. Tạm trú là việc của cá nhân nhưng chỉ mang tính tạm trú. Tấm giấy này có hiệu lực miễn sao anh vẫn trú tại một địa chỉ nhất định, nhưng nó không làm suy suyển hộ khẩu của anh, nơi “con người thực” của anh thuộc về. Với những hành động mang ít tính pháp lý hơn, chẳng hạn như đăng ký làm thẻ thư viện, tất cả giấy tờ anh cần là một tấm giấy tạm trú, không phải hộ khẩu. Tuy vậy, đối với đa phần những hoạt động có tính pháp lý cao, anh sẽ cần đến cả hai. Và nếu anh sống xa nhà, việc mang theo hộ khẩu là vô cùng cần thiết.
Vậy nên đối với gã từng mượn hộ khẩu vào năm 1995, gã phải giữ bí mật. Gã không thay đổi gì cả, bởi vì nếu làm thế, có thể một lúc nào đó sẽ bị phát hiện. Nếu chủ nhân cái tên thấy giấy tạm trú của gã hay bất cứ sự thay đổi nào, anh ta sẽ biết ngay lập tức. Chính vì thế, gã cứ việc nín thở và không thay đổi gì về mặt giấy tờ. Gã chỉ mượn cái tên mà thôi.
Đây chính là điểm khác nhau giữa gã đó và “Shoko Sekine”.
“Dù vậy ngày nay tôi cũng không lấy làm bất ngờ khi thấy người ta mua và bán hộ khẩu,” Isaka nói. “Ý tôi là, giống như nhiều cô gái Đông Nam Á lấy chồng Nhật trên danh nghĩa để có được việc làm.” Isaka có vẻ hài lòng với bản thân khi nhìn sự việc dưới góc độ này. “Cậu có bao giờ tự hỏi, mục đích chính của cuốn sổ hộ khẩu là gì không?”
“Ở phương Tây không có sổ hộ khẩu.”
“Chính xác! Chỉ ở Nhật mới vậy.”
“Điều này không có nghĩa là nó vô dụng hoàn toàn. Sổ hộ khẩu giúp ngăn ngừa một số tội ác nhất định.”
Isaka nháy mắt. “Ví dụ như?”
“Song hôn[1],” Honma tặc lưỡi. “Anh gặp suốt trong các bộ phim và các tiểu thuyết còn gì. Ở Mỹ, người ta có giấy tạm trú và giấy đăng ký kết hôn. Không có loại giấy tờ nào gộp hai tình trạng này cả. Giả sử một người ra đời, kết hôn và qua đời ở ba thành phố khác nhau... những sự việc này được ghi chép rời rạc ở nhiều nơi mà không có giấy tờ gì gộp lại. Mà đất nước đó lại quá sức rộng lớn, thế nên tình trạng song hôn không phải không phổ biến. Còn ở đây, chỉ cần xem sổ hộ khẩu của anh, người ta biết ngay anh đã kết hôn hay chưa.”
“Ai lại làm trò vớ vẩn thế.”
“Không phải. Biện pháp tốt nhất anh có thể làm là chuyển khẩu, như vậy người ta sẽ khó lòng xác định được trước đây anh từng kết hôn hay chưa.”
“Được rồi, nhưng nếu đó là toàn bộ lợi ích của sổ hộ khẩu thì toàn bộ hệ thống này quá sức cồng kềnh, tốt hơn hết là chia nhỏ nó ra.”
Đúng vậy, như lời Isaka nói, chắc chắn phải có cách dễ dàng hơn. Một bộ máy pháp lý được tổ chức hợp lý hơn, để bảo vệ sự riêng tư của các cá nhân mà không bị manh mún.
“Tôi đồng ý là nó có những vấn đề nhất định. Đấy là còn chưa kể đến các loại thủ tục để được nhận con nuôi. Anh hãy nhớ là Đạo luật Đặc biệt Về việc Nhận con nuôi ban hành năm năm nay.” Honma nhận thấy Isaka lắng nghe lời dẫn dắt ngoại đề này chỉ với một các gật đầu, không hề có nét biểu cảm trên khuôn mặt. Chắc anh ta phải cố lắm mới tỏ ra thờ ơ, không quan tâm như vậy.
Makoto không phải là con đẻ của Honma và Chizuko. Hai người đã nhận nuôi thằng bé từ khi nó còn đỏ hỏn. Thời điểm đó chưa áp dụng Đạo luật Đặc biệt Về việc Nhận con nuôi, tức là vẫn phải ghi tên cha mẹ đẻ của đứa bé trong sổ hộ khẩu của gia đình nhận nuôi nó.
Bản chất con người vốn tàn nhẫn vô cùng. Ngay khi nhận thấy một người có bất kỳ điểm khác biệt nào, bọn họ lập tức chĩa mũi vào. Khi Makoto còn học ở trường mầm non, chẳng hiểu sao chuyện lọt ra ngoài, chắc hẳn có một cô giáo xem sổ hộ khẩu của gia đình anh xong đã đem to nhỏ với bạn bè, bởi vì chẳng mấy chốc mọi người đều biết Makoto là con nuôi. Bọn trẻ lúc ấy mới có bốn tuổi, bọn chúng chẳng mấy quan tâm đến câu chuyện. Nhưng các bà mẹ cứ nhắc đi nhắc lại mãi, khiến Chizuko hết tức giận lại thất vọng vô cùng trong một thời gian dài.
Bấy giờ hai vợ chồng anh đã trò chuyện và quyết định rằng, dù gì Makoto cũng sẽ biết được, nên tốt hơn hết đừng để nó nghe lại từ người khác, hai vợ chồng anh sẽ tự nói cho thằng bé biết khi nó bước sang tuổi mười hai. Nhưng chỉ ba năm sau đó Chizuko đã bị cướp khỏi tay Honma. Thế nên bây giờ chính anh sẽ phải nói cho thằng bé biết. Dẫu sao cũng còn hai năm nữa mới đến thời điểm ấn định.
Isaka đột ngột cắt ngang mạch suy nghĩ của Honma. “Bạn gái của Jun, cái cô mà cậu ta hỏi cưới ấy, tôi đoán cô ta không biết là cô Shoko Sekine thật từng bị phá sản?”
“Có lẽ cô ta kinh ngạc hơn bất kỳ ai khác.” Chẳng trách cô ta mặt cắt không còn hột máu. Đây là một bước nhầm lẫn quá nghiêm trọng.
“Nhưng rồi cô ta nhận ra nếu mọi người tiếp tục đào sâu vụ việc phá sản năm nào, họ sẽ phát hiện ra cô ta không phải là người mà cô ta vẫn mạo nhận. Đây chính là lý do khiến cô ta chạy trốn.”
“Lại còn vội vội vàng vàng như ma đuổi nữa chứ.”
“Có lẽ nơi cô ta đến cũng chẳng tốt đẹp hơn,” Isaka nói, chậm rãi và đầy nghiêm túc.
“Em hiểu cảm giác tệ hại này. Nhưng em vẫn không hiểu về giấy tạm trú của cô ta.”
“Tôi e là Jun đã khá thẳng thắn.” Isaka nhận xét. “Có lẽ cậu ta đã quá căng thẳng khi đến ủy ban phường.” Vì Honma không kể cho Jun nghe toàn bộ câu chuyện, cậu ta hoàn toàn không nhận thức được tầm quan trọng của việc được giao. “Vì sao ủy ban không yêu cầu trưng thu mấy cái giấy tạm trú đó lại? Chủ tịch ủy ban sẽ không xem xét kỹ từng đơn từ được, phải không nào? Không ai cần biết việc này cả. Còn gì đơn giản hơn nữa?... Nhưng có lẽ cậu ta không muốn bứt dây động rừng.”
“Không. Bởi vì, ừm, đây là một cuộc điều tra bí mật. Và nó vẫn đang giới hạn trong phạm vi thành phố Tokyo. Nếu mọi thứ diễn tiến xa hơn, một mình em sẽ không xoay xở nổi. Lúc ấy em sẽ nhờ trợ giúp.”
“Sao cậu không đến chính quyền địa phương trình bày câu chuyện? Họ không giúp ư?”
“Vô ích thôi. Đám người quan liêu đó rất chặt chẽ khoản này. Bọn họ buộc phải làm thế.”
Isaka ngẫm nghĩ hồi lâu, tay chống cằm. “Sẽ ra sao nếu có một cô gái sàn sàn tuổi Shoko Sekine đến ủy ban và nói, ‘Là tôi đây!’ Cậu nghĩ bọn họ có kiểm tra chứng minh thư của cô ta không?”
Honma lắc đầu. “Em cho rằng không... nhưng cũng khó mà nói chắc được.”
“Vậy thì được rồi, cứ như thế này,” Isaka cười vẻ ranh mãnh. “Chúng ta sẽ nhờ Hisae phái một cô gái ở văn phòng cô ấy tới ủy ban.”
“Không, chúng ta không làm vậy được đâu. Như thế thì liều quá!”
“Đây là việc khẩn cấp, ai mới là người liều hơn? Tôi sẽ nói chuyện với Hisae luôn.”
Isaka lục đục ra về lúc khoảng mười một giờ, nhưng Honma hầu như không buồn ngủ, chưa thì đúng hơn. Anh bắt đầu xem lướt qua quyển album ảnh. Jun và vợ sắp cưới có vẻ không mê chụp ảnh lắm. Hai người bọn họ hẳn đã có một năm rưỡi bên nhau với nhiều khoảnh khắc đáng nhớ kể từ lúc bắt đầu hẹn hò, vậy mà toàn bộ số ảnh chưa đầy một nửa quyển album. Nếu không thì...
Honma ngừng lật các trang ảnh. Đây là trường hợp một người sống trong trạng thái bấp bênh, dựa vào nhận dạng của người khác. Có nghĩa là phải luôn cảnh giác: không chụp ảnh, không để lại bằng chứng. Số lượng người quen cực kỳ ít ỏi của cô ta cũng phần nào lý giải cho đều này. Cô ta luôn trong tâm thế chiến đấu. Cô ta sẵn sàng bỏ đi ngay khi bị phát giác. Honma nhớ lại bình xăng để trong tủ đồ ở căn hộ Honancho. Một chàng công tử bột, không thạo việc nhà như Jun sẽ không thể đoán ra tác dụng của nó, nhưng Honma thì lập tức liên hệ ra ngay. Có lần anh đã thấy Chizuko làm: dùng xăng lau sạch mọi vết dầu mỡ bám trên cây quạt bếp. Nhờ đó mà cánh quạt sáng bóng. Không phải là cô vợ sắp cưới của Jun lau chiếc quạt ngay trước khi chạy trốn, mà đều đặn lau chùi mọi thứ mỗi ngày. Xóa sạch sành sanh, không để lại một dấu vết nào.
Sẽ ra sao nếu mọi việc xuôi chèo mát mái, và bọn họ kết hôn? Sẽ ra sao nếu cô ta bị phát hiện sau khi đã yên bề gia thất? Liệu cô ta sẽ vẫn chạy trốn?
Ảnh cuối cùng trong cuốn album là một bức chụp cận mặt. Cô ta đang đứng trước những ngọn tháp sáng lấp lánh của lâu đài Lọ Lem thuộc khu vui chơi Disneyland Tokyo. Có lẽ là cuộc đi chơi cuối cùng của họ. Chắc hẳn vào dịp Giáng sinh hoặc đêm giao thừa năm ngoái. Cô ta đang cười rạng rỡ. Khoe hàm răng đẹp và đều tăm tắp.
Honma nhìn thấy một cô gái trẻ đặc biệt ưa sạch sẽ, như chính ngoại hình cô ta. Anh thấy cô ta đang hút bụi trên sàn nhà, tự dùng tua vít trong hộp dụng cụ để lắp ráp chiếc giá sách, hay dùng giẻ tẩm xăng lau sạch cánh quạt nhà bếp.
Chất tẩy rửa cũng làm sạch, nhưng nếu muốn sạch bóng thì không có gì bằng xăng. Chizuko thường nói vậy. Nhưng vì xăng thường làm da cô đỏ lừ lên, cô lại phải bôi hàng lớp kem dưỡng sau khi lau dọn. Thật khó tin một người biết những mẹo vặt nhà bếp hữu hiệu, giống như Chizuko, lại có một quá khứ tối tăm như vậy. Honma không có thói quen đào xới những ngày xưa đen tối của các cô gái tốt.
Bất chợt có tiếng động sau lưng, Honma quay người lại “Con đang làm gì ngoài này thế?”
Makoto đứng trên sàn như bất kỳ một đứa bé mười tuổi nào khác, nửa giận dỗi kìm nén, nửa run run vì rét.
“Nếu ra khỏi giường thì con phải mặc thêm đồ vào. Con định đi toilet à?”
Không có lời đáp.
Honma hạ giọng. “Con nói đi. Bố không thể nói chuyện nếu con cứ trưng ra bộ mặt như vậy.” Hồi lâu, Honma chỉ nghe thấy nhịp thở của Makoto. Ôi chao, thằng bé lại bị cảm rồi, Honma nghĩ. “Mũi con khỏi hẳn rồi chứ?”
Makoto nhìn anh với vẻ mặt không-phải-việc-của-bố. “Chưa ạ.”
“Cứ đứng chân trần thế thêm mười phút nữa, thế nào con cũng sẽ khụt khịt cho mà xem.”
“Con ngồi nhé?” Makoto hất hàm về phía chiếc ghế. Sau đó vừa cau có nhìn bố, vừa hỏi lại: “Con ngồi được không bố?”
“Được, con ngồi đi!”
Makoto trèo lên ghế, xoay ra đối diện anh, mắt long lên giận dỗi. “Bố đi đâu về thế?”
“Đây đó thôi.”
“Cái gì thế bố?” Thằng bé chỉ vào quyển album ảnh.
“Thứ bố mượn được của chú Jun.”
“Chú Jun nhờ bố làm gì vậy? Việc gì mà quan trọng đến nỗi bố phải ra ngoài trong khi vẫn chưa khỏi hẳn? Chẳng phải bố hứa sẽ ở nhà cho đến khi khỏe hơn sao?” Makoto tuôn một tràng như tên bắn, cuối cùng lại líu lưỡi. Chắc hẳn thằng bé đã nghĩ rất lung khi nằm trên giường. Dự tính nên nói những gì. Nhưng đến lúc mở miệng nói, nó lại quên sạch mọi thứ. Những gì thoát ra chỉ còn là cơn giận bừng bừng.
“Bố xin lỗi,” Honma thẳng thắn nói. “Bố đã không giữ lời hứa. Bố không nên làm thế.” Makoto chớp mắt bình thản. “Nhưng con hãy nghe cho kỹ nhé, chú Jun đang gặp rắc rối, chú ấy cần được giúp đỡ.”
“Chú Jun chưa từng giúp bố con mình bất kỳ chuyện gì. Vậy thì sao bố phải giúp chú ấy? Con thấy thật là nực cười.”
Về điểm này, Makoto nói đúng hoàn toàn.
“Con thật sự nghĩ vậy à?”
“Vâng ạ.”
“Ừm, nếu cứ như thế thì chúng ta sẽ không bao giờ giúp đỡ bất kỳ ai gặp khó khăn cả.”
Mokoto im lặng, rồi sau một vài lượt vờ khụt khịt mũi, lại lên tiếng phản đối.
“Nhưng sao lại phải là chúng ta? Chú Jun không nhờ được ai khác ạ?”
“Như là ai nào?”
Makoto nghĩ ngợi trong giây lát. “Như đi báo cảnh sát chẳng hạn?”
“Lúc này thì cảnh sát sẽ chẳng nhúc nhích tí nào đâu. Bố biết chuyện này hơn ai hết, phải không?”
Makoto nhịp nhịp chân sốt ruột. “Chú ấy đang tìm ai đó ạ?”
“Ừm.”
“Người trong quyển album này ấy ạ?”
Honma gật đầu.
“Con xem được không bố?”
Makoto muốn xem người đã khiến bố cậu không giữ lời. Honma cho thằng bé xem tấm ảnh cuối cùng trong quyển album rồi nói: “Người này này.”
Thằng bé nhìn chăm chú vào bức ảnh. “Chỗ này là Disneyland phải không bố?”
“Có lẽ thế.”
“Cô ấy xinh, bố nhỉ?”
“Con cũng thấy thế?”
“Bố thì sao ạ?”
“Ừm, chắc thế.”
“Con cá là chú Jun nghĩ cô ấy đẹp.”
“Hẳn là thế rồi.”
“Cô ấy bỏ chú Jun ạ?”
Honma ngừng một lúc rồi mới lên tiếng. “Nói như thế không hay ho cho lắm.”
Makoto cụp mắt, chân đu đưa. Cơn hờn dỗi của thằng bé đã bay biến. “Bố biết không, hôm nay...” Giọng thằng bé nhỏ dần.
“Sao cơ con trai?”
“Đầu Đất mất tích rồi.”
Đầu óc vốn nhanh nhạy của Honma chưa bắt nhịp kịp. Những lời thằng bé nói ra chẳng ăn nhập gì, chỉ lướt qua tai anh. “Gì cơ?”
“Đầu Đất mất tích rồi bố ạ. Tối qua nó không về nhà Kazzy. Lỡ nó bị bắt cóc thì sao bố?”
Đầu Đất là con chó nhà Kazzy, giống chó lai. Ba tháng trước, Kazzy và Makoto tìm thấy nó trong công viên. Makoto muốn nuôi con chó nhưng Honma không đồng ý; ở khu nhà dành cho người thu nhập thấp này, ban quản lý không cho nuôi chó mèo. Hơn nữa nhận nuôi nó chỉ tổ bày thêm việc cho Isaka. Thằng bé Kazzy không biết đã làm cách nào thuyết phục được bố mẹ nó cho con Đầu Đất - con chó được đặt tên như vậy - ở cùng họ. Thỉnh thoảng Makoto đến dắt nó đi dạo vài vòng.
“Con Đầu Đất bây giờ đã lớn rồi,” Honma suy đoán. “Đôi khi nó muốn ở lại bên ngoài chừng hai, ba đêm.”
Trên thực tế, con chó tên Đầu Đất ấy đã trưởng thành, nhưng nhỏ mình, chỉ cần dùng một tay cũng bế nó lên được. Có lẽ nó hơi lai chó sục, điều này thể hiện ở tính cách của nó, rất thân thiện, gặp người lạ cũng vẫy đuôi tíu tít cả lên. Mặc dù được dạy vài trò đơn giản như bắt tay hay cuộn mình lăn tròn, nó vẫn không bắt chước được, thế nên mới có cái tên Đầu Đất. Một con chó như vậy dễ dàng bị bất cứ ai dụ dỗ.
“Con đừng lo, cứ chờ nó một ít thời gian xem sao. Có thể sáng mai mới bảnh mắt nó đã lại về rồi.”
Vậy ra đây mới là nguyên nhân khiến Makoto phiền lòng. Có thể thằng bé kích động trước việc bố nó ra ngoài dù chân đang đau, nhưng nó cũng muốn được chia sẻ câu chuyện về chú chó.
“Nếu nó không về, con có được đi tìm nó không ạ?”
“Bố chẳng thấy có lý do gì ngăn cản con cả.”
Một lúc sau, Makoto lại lên tiếng. “Bố, bố cũng đang lo lắng chuyện ‘cô bạn gái của chú Jun’, phải không ạ?”
“Tất nhiên rồi con trai.”
“Giống như con và Đầu Đất vậy,” Makoto khẽ gật đầu. “Nhưng bố đừng làm việc quá sức kẻo cô bác sĩ lại gọi điện, bố nhé?”
Chương trình vật lý trị liệu của Honma quá nặng nề nên có lần anh bỏ qua không tập, ngay lập tức nữ bác sĩ điều trị cho anh gọi điện đến thuyết giảng một tràng dài. Một cuộc gọi hủy hoại hình ảnh người bố lý tưởng.
“Bố hứa.”
Makoto chỉ tặc lưỡi rồi trượt xuống khỏi ghế. “Ối ối, con xin lỗi!” Thằng bé nói khi khuỷu tay nó chạm vào làm quyển album rơi khỏi bàn. Nó nhoài người nhặt album ảnh lên thì một tấm ảnh rơi ra. Honma với lấy. Một tấm ảnh Polaroid chụp một ngôi nhà, góc chính diện và chiếm toàn bộ khung hình.
“Cái gì vậy bố?” Makoto hỏi, ngỏng cổ xem.
Đó là hình ảnh một ngôi nhà ở ngoại ô được xây dựng theo phong cách phương Tây lạ mắt. Những bức tường có màu nâu sô cô la, cửa chính và cửa sổ sơn viền trong. Những bồn hoa được xếp hai bên hàng hiên. Mái nhà nghiêng nghiêng như vành mũ một quý cô, điểm trên đó là một ô cửa nhỏ xinh. Cận cảnh bức ảnh theo chiều từ phải sang trái là hai người phụ nữ. Dường như cả hai đều biết máy ảnh hướng về phía mình khi đi ngang qua ngôi nhà. Một người mắt nhìn thẳng, người còn lại quay đầu về phía ống kính, bàn tay giơ lên như thể đang vẫy chào. Bọn họ cùng mặc chân váy màu xanh da trời và áo vét cùng màu, sơ mi dài tay màu trắng, dải nơ bướm ở cổ có màu hạt dẻ. Có lẽ là đồng phục.
Một ngôi nhà và hai phụ nữ. Soi kỹ hơn, ở góc trên bên phía trái tấm ảnh là một mảng trời xanh ngắt. Và một tòa tháp kim loại. Chỉ có một phần nhỏ tòa tháp đó hiện diện trong ảnh, trong thoáng chốc Honma nghĩ anh đã nhận ra nó: phải chăng là cột đèn tại một sân thi đấu bóng chày?
Mở lại quyển album lần nữa, Honma thấy tấm ảnh đó được giấu trong một ngăn nhỏ của bìa trong - ngăn cất giữ phim âm bản, được làm bằng giấy chắn sáng. Thảo nào lúc trước anh không để ý.
Đợi Makoto trở lại giường, Honma bắt đầu nghiên cứu tấm ảnh Polaroid. Toàn bộ ảnh chụp mặt trước một ngôi nhà, chỉ có chừng đó mà thôi. Bất chợt có hai phụ nữ ngẫu nhiên lọt vào khung hình. Chắc hẳn là thế, nếu không họ phải có khả năng diễn xuất quá tốt. Không, rõ ràng ngôi nhà mới là đối tượng chính của bức hình. Vậy thì tại sao cô ta lại giữ nó? Có phải là nhà của cô ta? Nếu đúng thì có thể coi đây là một manh mối. Còn dải ánh sáng ở rìa bức ảnh thì sao? Một ngôi nhà ở gần sân vận động? Quá ít ỏi để xác định địa điểm. Rốt cuộc trên đất nước Nhật Bản này, có bao nhiêu sân vận động?
Quyết định giữ lại bức Polaroid cùng với tấm ảnh chụp cận mặt vợ sắp cưới của Jun, Honma kẹp chúng vào cuốn sổ ghi chép khi chiếc đồng hồ cúc cu trong phòng Makoto điểm mười hai giờ đêm.
❀ ❀ ❀
[1] Kết hôn với hai người cùng lúc.