Tôi làm Cảnh sát trưởng của hạt này từ tuổi hai mươi lăm. Khó mà tin được. Cha tôi không phải là nhân viên công quyền. Ông nội tôi tên Jack. Tôi và ông nội tôi làm Cảnh sát trưởng cùng thời gian, ông ấy làm ở Plano còn tôi ở đây. Tôi nghĩ ông rất hãnh diện về việc này. Tôi biết rằng tôi hãnh diện. Tôi mới trở về từ cuộc chiến. Tôi có vài tấm huân chương và dĩ nhiên là người ta nghe đến tôi. Tôi phải làm việc khá căng. Ai cũng thế. Tôi cố tỏ ra công bằng. Ông nội tôi thường nói rằng mỗi khi mình đánh mất bản chất của mình thì mình cũng mất chân đứng, và tôi nghĩ ông ấy đã không đánh mất bản chất. Không nói xấu ai. Và tôi bao giờ cũng muốn làm giống ông. Tôi và vợ tôi đã cưới nhau được ba mươi mốt năm. Không có con. Chúng tôi mất một đứa con gái nhưng tôi không muốn nói thêm về chuyện này. Tôi phục vụ hai nhiệm kỳ rồi chúng tôi chuyển đến Denton*, Texas. Ông nội tôi thường nói rằng làm Cảnh sát trưởng là một trong những nghề tốt nhất và làm cựu Cảnh sát trưởng là một trong những điều tồi tệ nhất. Có lẽ nhiều việc cũng giống như thế. Chúng tôi ở rồi đi và đi rồi ở. Tôi đã làm qua nhiều việc. Có lúc làm thanh tra trên một tuyến tàu hỏa. Lúc ấy vợ tôi không thích thú lắm với việc chúng tôi trở về nơi đây. Với việc tôi ra ứng cử*. Nhưng Loretta thấy tôi muốn trở về, và thế là chúng tôi trở về. Loretta là một con người tốt hơn tôi, mà tôi nhìn nhận với tất cả mọi người là bà ấy luôn lắng nghe. Nhưng điều này không nói lên tất cả. Loretta là người tốt hơn tất cả những người tôi biết. Đơn giản là thế.
Denton: vừa là tên hạt ở vùng trung tâm Texas, vừa là tên của thành phố thủ phủ hạt Denton.
Ở nhiều hạt trên nước Mỹ, chức vụ cảnh sát trưởng - cũng như nhiều chức vụ hành chính của hạt như công tố viên, trưởng kho bạc, trưởng cơ quan thuế vụ… - là do dân trong hạt bầu lên.
Thiên hạ thường nghĩ họ biết mình muốn gì, nhưng thường là họ không biết. Đôi lúc nếu do may mắn thì họ đạt được. Riêng tôi thì luôn may mắn. Cả đời tôi. Nếu không thì tôi không được như thế này. Tôi đã từng kinh qua hoàn cảnh khổ ải. Nhưng đến ngày tôi trông thấy Loretta bước ra khỏi cửa hàng Kerr’s, băng qua đường, đi ngang tôi, tôi khẽ dở mũ chào và thoáng thấy nụ cười cô đáp lại, đấy là điều may mắn nhất cho tôi.
Thiên hạ thường phàn nàn về những chuyện xấu xảy đến cho họ mà họ nghĩ mình không đáng phải nhận, nhưng họ ít khi nhắc đến chuyện tốt. Tôi không nhớ mình đã làm điều gì hay khiến cho Thượng đế nhân từ với tôi. Nhưng tôi đã nhận được sự nhân từ.