Không Chốn Nương Thân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Chigurh đứng trước quầy lễ tân, mặc bộ đồ vét và thắt cà-vạt.

Cô lễ tân hỏi: “Ông đánh vần tên ông thế nào?”

Hắn đánh vần cho cô.

“Có phải ông ấy đang chờ ông không?”

“Không. Không phải. Nhưng ông ấy sẽ vui mà gặp tôi.”

“Xin chờ một phút.”

Cô gọi máy cho phòng bên trong. Im lặng. Rồi cô gác máy, nói: “Mời ông vào.”

Hắn mở cánh cửa bước vào. Người đàn ông ngồi ở bàn giấy đứng lên nhìn hắn. Hắn bước vòng quanh bàn giấy, chìa bàn tay ra. Người đàn ông nói: “Tôi biết tên người ấy.”

Hai người ngồi xuống ghế bành đặt ở góc phòng. Chigurh đặt chiếc cặp da lên bàn cà-phê và gật đầu chỉ cho ông. Hắn nói: “Đó là cho ông.”

“Cái gì thế?”

“Một món tiền thuộc về ông.”

Người đàn ông ngồi nhìn chiếc cặp. Rồi ông đứng dậy, đi đến bàn giấy, cúi người nhấn một cái nút. Ông nói: “Có ai gọi đến thì bảo họ gọi lại sau.”

Ông quay người, đặt hai tay lên mặt bàn sau lưng, nghiêng người ra sau và quan sát Chigurh. Ông hỏi: “Làm thế nào anh tìm ra tôi?”

“Việc này có tạo khác biệt gì không?”

“Khác biệt đối với tôi.”

“Ông không cần phải lo lắng. Không có ai khác đến đây.”

“Làm sao anh biết?”

“Bởi vì tôi là người giải quyết việc ai đến được và ai không đến được. Tôi nghĩ chúng ta nên bàn trực tiếp vấn đề. Tôi không muốn mất nhiều thời giờ mà cố trấn an ông. Tôi nghĩ việc đó là vô ích và chẳng được khen ngợi gì cả. Thế thì nên nói chuyện tiền bạc.”

“Được rồi.”

“Thiếu một khoản tiền. Chừng một trăm ngàn đô. Một phần bị lấy trộm và một phần để trả các chi phí của tôi. Tôi phải khổ nhọc thu hồi tài sản của ông thế nên tôi không thích bị xem là người mang tin xấu đến cho ông. Có hai triệu ba trong chiếc cặp này. Tôi lấy làm tiếc không thể thu hồi tất cả, nhưng ông có khoản này.”

Người đàn ông không cử động. Sau một lúc, ông nói: “Anh là ai?”

“Tên tôi là Anton Chigurh.”

“Tôi biết rồi.”

“Vậy thì tại sao ông còn hỏi?”

“Anh muốn gì? Đó là câu hỏi của tôi.”

“À, tôi muốn nói mục đích tôi đến đây là để chứng tỏ tôi ngay tình. Như là một người chuyên làm công tác khó khăn. Như là người có thể hoàn toàn tin cậy được và hoàn toàn chân thật. Đại loại như thế.”

“Người mà tôi có thể cộng tác làm ăn.”

“Đúng.”

“Anh tỏ ra nghiêm túc.”

“Hoàn toàn nghiêm túc.”

Chigurh nhìn người đàn ông. Hắn nhìn đồng tử ông mở ra và động mạch cổ ông rung động. Nhịp thở của ông. Lúc mới đặt hai bàn tay lên mặt bàn phía sau lưng, ông có vẻ thanh thản phần nào. Ông vẫn còn giữ tư thế ấy nhưng không còn thanh thản nữa.

“Không có bom trong chiếc cặp đó chứ?”

“Không. Không có bom.”

Chigurh tháo lỏng hai sợi dây buộc, mở hai chốt cài, nhấc nắp lên và nghiêng chiếc cặp da về phía ông.

Người đàn ông nói: “Được. Anh để nó qua một bên.”

Chigurh đóng chiếc cặp lại. Người đàn ông đứng thẳng người lên. Ông lấy mu bàn tay chùi miệng.

Chigurh nói: “Tôi nghĩ ông cần rà soát làm thế nào mà ông bị mất khoản tiền này. Rà soát người báo tin cho ông và những chuyện gì xảy ra kế tiếp.”

“Vâng. Ta không thể nói chuyện ở đây.”

“Tôi hiểu. Dù sao chăng nữa, tôi nghĩ ông không thể tiếp thu tất cả ngay lúc này. Sau hai ngày nữa, tôi sẽ gọi lại cho ông.”

“Được rồi.”

Chigurh đứng lên. Người đàn ông gật đầu ra dấu về chiếc cặp da. Ông nói: “Với món đó, anh có thể làm được nhiều việc.”

Chigurh mỉm cười. Hắn nói: “Ta có nhiều chuyện phải bàn. Bây giờ ta sẽ phải đối phó với những người mới. Sẽ không còn có vấn đề gì nữa.”

“Chuyện gì đã xảy ra với những người cũ?

“Họ đã chuyển qua những chỗ khác. Không ai thích hợp với loại công việc này. Khi có nhiều lợi lộc, người ta thường phóng đại năng lực của mình. Họ làm như thể mình kiểm soát được mọi tình hình nhưng sự thực có lẽ không đúng. Và khi có người va vào tình thế khó khăn thì luôn luôn bị kẻ thù chú ý. Hoặc muốn làm hại họ.”

“Còn anh? Những kẻ thù của anh thì sao?”

“Tôi không có kẻ thù. Tôi không cho phép chuyện như vậy.”

Hắn nhìn quanh. “Văn phòng trông được lắm. Khiêm tốn.” Hắn hất hàm chỉ một bức tranh trên tường. “Đó là nguyên bản phải không?”

Người đàn ông nhìn bức tranh. Ông nói: “Không. Không phải nguyên bản. Nhưng tôi có nguyên bản. Tôi cất trong hầm.”

Chigurh nói: “Rất hay!”

Lễ tang được cử hành vào một ngày lạnh lẽo và gió lộng tháng Ba. Cô đứng kế bên người em gái của bà ngoại cô. Chồng của người em gái ngồi trên một chiếc xe lăn trước mặt cô, lấy tay chống cằm. Bà ngoại cô có nhiều thân hữu hơn là cô nghĩ. Cô ngạc nhiên. Họ đến dự lễ tang với tấm voan đen che mặt. Cô đặt bàn tay lên vai ông cậu; ông choàng tay qua ngực vỗ lấy tay cô. Cô đã nghĩ có lẽ ông đang ngủ gục. Trong khi ngọn gió thổi và vị mục sư phát biểu, cô có cảm giác ai đấy đang quan sát mình. Hai lần, cô nhìn quanh.

Khi cô về nhà thì trời đã tối. Cô đi vào gian bếp, đặt ấm nước lên đun, rồi đến ngồi ở bàn ăn. Trước đây cô đã không muốn khóc. Bây giờ cô khóc. Cô vùi mặt vào hai cánh tay gấp lại. Cô kêu lên: “Ôi, Mẹ ơi!”

Khi cô lên tầng trên và bật đèn trong phòng ngủ, Chigurh ngồi ở chiếc bàn nhỏ đang đợi cô.

Cô đứng ở khung cửa, cánh tay từ công-tắc điện chầm chậm buông thõng xuống. Hắn không hề cử động. Cô đứng đấy, tay cầm chiếc mũ của mình. Cuối cùng, cô nói: “Tôi biết chuyện này vẫn chưa chấm dứt.”

“Cô gái thông minh.”

“Tôi không có giữ nó.”

“Giữ cái gì?”

“Tôi cần ngồi xuống.”

Chigurh hất hàm về phía chiếc giường. Cô ngồi, đặt chiếc mũ xuống kế bên rồi lại nhấc lên và áp vào người.

Chigurh nói: “Muộn rồi.”

“Tôi biết.”

“Cái gì mà cô không giữ?”

“Tôi nghĩ ông biết tôi nói gì.”

“Cô có bao nhiêu?”

“Tôi không có gì cả. Tôi đã có khoảng bảy nghìn đô và tôi có thể nói cho ông biết tôi đã chi hết số tiền đó từ lâu và bây giờ còn nhiều hóa đơn chưa thanh toán. Hôm nay tôi vừa chôn cất mẹ tôi. Tôi cũng chưa trả phí tổn cho việc này.”

“Tôi không lo lắng về chuyện đó.”

Cô nhìn đến bàn ngủ.

Hắn nói: “Không có ở đó.”

Cô gục người về phía trước, giữ chiếc mũ trên tay. Cô nói: “Ông không có lý do gì mà làm hại tôi.”

“Tôi biết. Nhưng tôi phải giữ lời.”

“Giữ lời?”

“Đúng. Số phận chúng ta ở đây là do người chết định đoạt. Trong trường hợp này, đó là chồng cô.”

“Việc này chẳng có lý gì cả.”

“Tôi e rằng có lý.”

“Tôi không giữ món tiền ấy. Ông biết là tôi không giữ.”

“Tôi biết.”

“Ông giữ lời với chồng tôi mà giết tôi?”

“Đúng.”

“Anh ấy đã chết. Chồng tôi đã chết.”

“Đúng. Nhưng tôi không chết.”

“Ông không nợ nần gì với người chết.”

Chigurh khẽ nghiêng đầu: “Không hả?”

“Ông mang nợ sao được?”

“Sao lại không được?”

“Họ đã chết.”

“Đúng. Nhưng lời tôi cam đoan thì không chết. Không gì thay đổi được.”

“Ông có thể thay đổi.”

“Tôi không nghĩ thế. Ngay cả kẻ vô thần cũng có thể thấy hữu ích mà làm giống như Thượng đế. Đúng ra là rất hữu ích.”

“Ông chỉ là kẻ báng bổ.”

“Nói nặng đó! Nhưng chuyện gì đã định đoạt rồi thì không gỡ ra được. Tôi nghĩ cô hiểu điều đó. Cô có thể đau khổ mà biết rằng chồng cô đã có cơ hội để cứu cô khỏi hiểm nguy, nhưng anh ấy đã không làm như vậy. Anh ấy đã có sự lựa chọn và câu trả lời của anh ấy là từ chối. Nếu không thì bây giờ tôi đã không đến đây.”

“Ông định giết tôi?”

“Tôi lấy làm tiếc.”

Cô đặt chiếc mũ xuống mặt giường, quay người nhìn qua khung cửa sổ. Tán lá xanh non trong ánh sáng đèn đường lay động qua lại trong ngọn gió đêm. Cô nói: “Tôi không biết mình đã làm nên tội tình gì. Tôi thật sự không biết.”

Chigurh gật đầu. Hắn nói: “Có lẽ cô biết. Mọi chuyện đều có lý do của nó.”

Cô lắc đầu. “Đã bao lần tôi nói rồi. Tôi sẽ không nói nữa.”

“Cô đã mất niềm tin.”

“Tôi đã mất nhiều thứ mình có. Chồng tôi có muốn giết tôi hay sao?”

“Có. Còn điều gì khác cô muốn nói không?”

“Nói với ai?”

“Tôi là người duy nhất ở đây.”

“Tôi không có gì để nói với ông.”

“Cô sẽ ổn thôi. Cố đừng lo lắng về chuyện này.”

“Cái gì?”

“Tôi thấy thái độ của cô. Cô biết mà, dù tôi là loại người thế nào chăng nữa thì cũng không có gì khác biệt. Cô không nên sợ hãi thêm về cái chết bởi vì cô nghĩ tôi là người xấu.”

“Khi tôi thấy ông ngồi đó, tôi đã biết ông là người điên rồ. Tôi biết rõ số phận của mình. Ngay cả khi tôi không thể nói ra.”

Chigurh mỉm cười. Hắn nói: “Khó mà hiểu chuyện này. Tôi thấy người ta cứ vật vã. Thái độ của họ. Cách họ lặp đi lặp lại một chuyện.”

“Họ nói gì?”

“Họ nói: ông không cần phải làm việc này.”

“Ông không cần.”

“Nhưng chẳng ích gì, phải không?”

“Phải.”

“Thế thì tại sao cô lại nói?”

“Trước đây tôi chưa từng nói thế.”

“Ai cũng như cô.”

“Chỉ có tôi. Không ai khác.”

“Đúng. Dĩ nhiên.”

Cô nhìn khẩu súng. Cô quay mặt đi. Cô ngồi gục đầu, hai vai run rẩy. Cô kêu lên: “Ôi, Mẹ ơi!”

“Cô không có lỗi gì cả trong chuyện này.”

Cô lắc đầu, rấm rứt khóc.

“Cô chẳng làm gì cả. Chỉ là do vận rủi.”

Cô gật đầu.

Hắn nhìn cô, tay chống cằm. Hắn nói: “Được rồi. Đây là việc tốt nhất mà tôi làm được.”

Hắn duỗi chân ra, cho tay vào túi lấy ra một đồng xu và giơ lên. Hắn xoay xoay đồng xu. Để cô thấy công lý của đồng xu. Hắn giữ đồng xu giữa ngón cái và ngón trỏ rồi tung lên, nắm bắt lấy và giấu trên cổ tay. Hắn ra lệnh: “Đoán sấp ngửa đi.”

Cô nhìn hắn, nhìn cổ tay giơ lên. Cô hỏi: “Cái gì?”

“Đoán đi.”

“Tôi không muốn đoán.”

“Cô muốn mà. Đoán đi.”

“Chúa không muốn tôi chơi trò sấp ngửa.”

“Dĩ nhiên là muốn. Cô phải cố cứu lấy mình. Đoán đi. Đây là cơ hội cuối cùng dành cho cô.”

Cô nói: “Ngửa.”

Hắn nhấc bàn tay ra. Đồng xu lộ mặt sấp.

“Tôi lấy làm tiếc.”

Cô không đáp.

“Có lẽ tốt nhất là thế.”

Cô quay mặt đi. “Ông xem chuyện này giống như đồng xu. Nhưng chính ông là đồng xu.”

“Nó có thể cho mặt này hay mặt khác.”

“Đồng xu không quyết định. Chỉ là do ông.”

“Có lẽ. Nhưng hãy xem đó là cách của tôi. Tôi quyết định theo cách đồng xu chỉ ra.”

Cô ngồi khóc rấm rứt. Cô không đáp.

“Đối với những việc cùng chung số phận thì có cùng chung con đường. Không phải lúc nào cũng dễ thấy. Nhưng nó là như vậy.”

Cô nói: “Mọi chuyện tôi đã từng nghĩ đến thì đều xảy ra ngược lại. Tôi không thể đoán ra cuộc đời mình như thế nào. Không đoán được một phần nào của cuộc đời này.”

“Tôi biết.”

“Ông không muốn tha cho tôi?”

“Tôi không quyết định chuyện này. Mỗi khoảnh khắc trong đời cô là một biến chuyển và mỗi biến chuyển có sự chọn lựa. Ở đâu đó cô đã chọn lựa. Tất cả đều đi theo chọn lựa này. Sự tính toán đều chi li. Số phận đã được vạch ra. Không xóa được gì. Tôi không tin cô có khả năng lật đồng xu theo ý mình. Cô làm sao được? Con đường mỗi người đi qua trong đời ít khi thay đổi và càng ít khi thay đổi bất ngờ. Đường đi của cô đã được vạch ra từ lúc đầu.”

Cô ngồi khóc rấm rứt. Cô lắc đầu.

“Tuy vậy, dù cho tôi có bảo cô sự thể sẽ kết thúc ra sao, tôi nghĩ không quá đáng mà yêu cầu cô nên giữ hy vọng cuối cùng trong đời nhằm vực tinh thần cô lên trước khi bóng tối phủ xuống. Cô thấy không?”

Cô kêu lên: “Ôi Chúa tôi! Ôi Chúa tôi!”

“Tôi lấy làm tiếc.”

Cô nhìn hắn lần cuối. Cô nói: “Ông không cần làm thế. Không cần. Không cần.”

Hắn lắc đầu. “Cô đòi hỏi tôi phải trở nên yếu hèn, đó là điều tôi không bao giờ muốn. Tôi chỉ có một đường sống. Không cho phép trường hợp đặc biệt. Có thể là trò đồng xu sấp ngửa. Trong trường hợp này là vì mục đích nhỏ. Phần đông không tin rằng có người như tôi. Cô có thể thấy họ có vấn nạn như thế nào. Làm thế nào người ta có thể mong thắng thế cái gì đó trong khi phủ nhận sự hiện diện của nó? Khi tôi đi qua đời cô thì xem như đời cô chấm dứt. Có hồi bắt đầu, hồi trung chuyển và hồi kết cục. Đây là hồi kết cục. Cô có thể muốn nói rằng sự việc đáng lẽ phải khác đi. Rằng người ta có thể có cách khác. Nhưng có nghĩa lý gì? Không có cách khác. Chỉ có cách này. Cô yêu cầu tôi thay đổi thế giới. Cô thấy không?”

Cô vừa nói vừa nức nở: “Vâng. Tôi thấy. Tôi thật sự thấy.”

Hắn nói: “Tốt. Thế là tốt.” Rồi hắn bắn cô.

Chiếc xe đụng phải Chigurh ở giao lộ cách ngôi nhà ba góc phố là chiếc Buick cũ mười năm đã vượt đèn đỏ. Không có dấu phanh trên mặt đường, và chiếc ô tô không hề phanh lại. Chigurh không bao giờ cài dây an toàn khi lái xe trong thành phố bởi vì như thế gây nhiều rủi ro khác cho hắn. Mặc dù hắn đã thấy chiếc xe đang phóng đến và đã nhảy qua băng ghế kế bên, lườn xe bên tay lái vẫn bị đâm bẹp vào khiến cho cánh tay hắn gãy ở hai chỗ, vài xương sườn cũng bị gãy, đầu và chân bị nhiều vết cắt. Hắn bò ra khỏi xe, đi loạng choạng đến lề đường, ngồi trên bãi cỏ và nhìn xuống cánh tay. Xương nhô lên qua da. Không ổn. Một phụ nữ đang mặc bộ đồ ngủ vừa chạy đến vừa la thét.

Máu tiếp tục chảy xuống đôi mắt, nhưng hắn cố định thần suy nghĩ. Hắn xoay cánh tay để xem máu chảy như thế nào. Xem có động mạch lớn bị vỡ không. Hắn nghĩ là không. Đầu hắn đang vang ong ong. Không cảm thấy đau. Chưa đau.

Hai đứa con trai đang đứng nhìn hắn.

“Ông có sao không?”

Hắn nói: “Được, không sao. Để tôi ngồi đây một chốc.”

Một chiếc xe tải thương đang chạy đến từ xa. Có người nào ở đâu đấy đã đi gọi.

“Được rồi.”

“Ông chắc ổn chứ?”

Chigurh nhìn hai đứa con trai. Hắn hỏi: “Em lấy bao nhiêu cho cái áo đó?”

Hai đứa nhìn nhau. “Cái áo nào?”

“Cái áo chết tiệt nào cũng được. Bao nhiêu?”

Hắn duỗi chân ra, tay mò trong túi quần và móc ra xấp giấy bạc. “Tôi cần cái gì đó để băng đầu và cần làm băng đeo cánh tay.”

Một trong hai đứa con trai bắt đầu cởi cúc áo. “Này ông, tại sao ông không nói ngay? Tôi cho ông áo tôi.”

Chigurh đón lấy chiếc áo, dùng răng xé dọc làm hai mảnh. Hắn quấn một mảnh quanh đầu như băng y tế, rồi xoắn mảnh kia làm thành một băng đeo và luồn cánh tay vào.

Hắn nói: “Cột lại cho tôi.”

Hai đứa nhìn nhau.

“Cứ cột lại.”

Đứa con trai mặc áo thun bước đến, quỳ xuống và cột lại băng đeo. Nó nói: “Tay ông bị thương nặng.”

Chigurh rút một tờ từ xấp giấy bạc, đút xấp còn lại vào túi, giơ tờ giấy bạc ra.

“Này, ông ơi. Tôi chỉ muốn giúp đỡ. Số tiền này là quá nhiều.”

“Cứ cầm lấy. Cầm lấy rồi em quên tôi có hình dạng ra sao. Em nghe không?”

Đứa con trai nhận tờ giấy bạc. “Được, thưa ông.”

Hai đứa nhìn theo hắn đi dọc vỉa hè, có phần khập khễnh. Một đứa nói: “Một phần tiền là của tao.”

“Mày vẫn còn cái áo chết tiệt đó.”

“Nó không được tính tới.”

“Có thể, nhưng tao lại không có áo.”

Hai đứa con trai bước ra đường nơi hai chiếc xe đang tỏa hơi nước. Các ngọn đèn đường đang tỏa sáng. Khi hai đứa đi qua cánh cửa đang mở của xe Chigurh, đứa đang mặc áo thun kéo đứa kia dừng lại. “Mày có thấy không?”

“Mẹ kiếp!”

Hai đứa thấy khẩu súng lục của Chigurh nằm trên sàn xe. Có tiếng còi hụ từ đàng xa. Một đứa nói: “Lấy đi.”

“Tại sao lại là tao?”

“Tao không có áo để che. Lấy đi. Nhanh lên.”

giả: Diệp Minh Tâm KHÔNG CHỐN NƯƠNG THÂN ebook©MotSAch —★— tve-4u.org Nhà xuất bản Hội nhà văn - 2010
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.