Tôi không rõ việc thực thi pháp luật bây giờ có nguy hiểm hơn ngày xưa hay không. Khi mới nhận công việc, tôi biết có một vụ ẩu đả ở đâu đấy mà bạn phải đến giải quyết và họ muốn chống đối bạn. Đôi lúc bạn phải chìu theo họ. Họ không muốn cách nào khác. Và tốt hơn, bạn cũng không được thua. Bạn không nghĩ nhiều về việc này, nhưng có lẽ bạn thấy điều tệ hại hơn. Có lúc một người chĩa khẩu súng đến tôi, thế là tôi cố đoạt lấy khẩu súng khi anh ta định bắn, và cò súng sướt vào ngón tay cái tôi. Bạn có thể thấy vết sẹo ở đấy. Nhưng người kia có ý định giết tôi. Chỉ vài năm về trước, một đêm tôi đi tuần tra dọc con đường hai làn xe và gặp một chiếc xe bán tải, có hai anh trai trẻ nằm trên chiếc giường. Chúng dụi mắt vì ánh đèn và tôi thối lui vài bước nhưng chiếc xe mang biển số Coahuila* nên tôi nghĩ, à, mình phải chặn hai đứa này lại và xem qua. Thế là tôi bật đèn hiệu và mỗi khi làm thế tôi thấy cửa kính phía sau xe được kéo qua một bên và ở đây có ai đó đưa khẩu shotgun ra khỏi cánh cửa cho tên trai trẻ đang nằm trên giường. Giờ tôi phải nói với bạn rằng tôi đạp phanh bằng cả hai bàn chân. Chiếc xe trượt sang một bên nhưng cái cuối cùng mà tôi thấy trên chiếc giường là anh chàng đang đặt khẩu shotgun lên vai. Tôi cúi rạp người xuống ghế vừa lúc tấm kính xe vỡ toang thành từng mảnh vụn tung tóe khắp người tôi. Tôi vẫn còn đặt một bàn chân lên cần phanh và tôi có thể cảm thấy chiếc xe tuần tra chúi xuống con rãnh bên đường. Tôi nghĩ nó sắp lộn vòng, nhưng không. Đất cát tuôn vào đầy xe. Cái tên trai trẻ bắn về phía tôi hai phát nữa, phá nát mọi tấm kính bên hông xe, lúc đó chiếc xe đã dừng lại, tôi vẫn ngồi trên nệm ghế, rút ra khẩu súng lục. Tôi nghe chiếc bán tải vọt đi, tôi trồi dậy bắn vài phát đến đèn sau nhưng chiếc xe tẩu thoát được.
Coahuila: Bang miền bắc của Mexico, tiếp giáp với bang Texas của Mỹ.
Vấn đề tôi muốn nói là khi bạn chặn ai đó lại thì bạn không biết mình chặn cái gì. Bạn tuần tra dọc xa lộ. Bạn đi đến một chiếc xe và không biết sẽ tìm được gì. Tôi ngồi trên chiếc xe tuần tra ấy một hồi lâu. Xe đã chết máy nhưng đèn còn sáng. Trong xe đầy mảnh vụn kính vỡ và đất cát. Tôi bước ra khỏi xe để rũ người cho sạch rồi bước vào và chỉ ngồi đấy. Chỉ tập trung ý nghĩ. Cần gạt nước trên kính treo lủng lẳng trước bảng đồng hồ. Tôi tắt đèn và vẫn ngồi đấy. Nếu bạn chặn ai đấy và người này khinh thường pháp luật mà nổ súng, bạn va phải hạng người vô cùng nghiêm trọng. Tôi không hề gặp lại chiếc xe bán tải ấy. Người khác cũng không thấy. Mà cũng không tìm ra biển số xe ấy. Có lẽ tôi nên đuổi theo. Hoặc cố gắng. Tôi không biết. Tôi chạy trở về Sanderson, ghé lại quán café, và nói cho bạn biết, thiên hạ khắp nơi tụ tập mà xem chiếc xe ấy. Nó bị bắn đầy lỗ đạn bi. Giống như xe của Bonnie và Clyde*. Tôi không bị vết thương nào. Thậm chí không bị trầy sướt do kính vỡ. Tôi cũng bị chỉ trích vì điều này. Họ bảo tôi chỉ phô trương. À, có lẽ thế. Nhưng cho bạn biết, tôi cũng cần uống cốc cà phê này.
Bonnie và Clyde: cô Bonnie Parker (1910-1934) và anh Clyde Barrow (1909-1934), đôi tình nhân tội phạm khét tiếng trong các vụ cướp trạm xăng, nhà hàng và ngân hàng, giết 12 người phần lớn là nhân viên công quyền, cuối cùng bị nhân viên công quyền phục kích. Khi hai người cố lái xe tẩu thoát, chiếc xe của họ bị nhân viên công quyền bắn hàng chục phát đạn.
Mỗi sáng tôi đều đọc báo. Chủ yếu là để cố nghĩ xem có chuyện nào đang đi đến đây. Không phải vì tôi có thể ngăn chặn tốt chuyện này. Nó trở nên càng ngày càng khó khăn hơn. Nơi đây lúc trước có hai anh trai trẻ gặp nhau, một anh đến từ California, anh kia từ Florida. Họ gặp nhau ở đâu đấy giữa hai nơi. Và rồi họ cùng nhau đi giết chóc khắp nơi trên đất nước. Tôi không còn nhớ họ giết mấy người. Bây giờ liệu có còn chuyện như thế hay không? Chắc là không có nhiều người như họ. Tôi không nghĩ vậy. À, chúng ta không biết. Ở đây ngày nọ có một phụ nữ tống đứa trẻ của bà ta vào máy ép rác. Ai lại nghĩ xảy ra chuyện này cơ chứ? Vợ tôi không còn muốn đọc báo nữa. Có lẽ bà ấy nghĩ đúng.