Trong vài năm sau này, tôi đã mất đi nhiều người bạn. Mà không phải tất cả bọn họ lớn tuổi hơn tôi. Một trong những điều bạn nhận ra mình già thêm là không phải ai cũng đang già thêm cùng với mình. Bạn cố giúp đỡ những người đang trả lương cho bạn và dĩ nhiên là bạn phải nghĩ đến thành tích của mình ra sao. Trong vòng bốn mươi mốt năm, hạt này không có vụ án mạng nào lâm vào cảnh bó tay. Bây giờ, chỉ trong một tuần chúng tôi có chín vụ. Liệu có thể tìm ra hung thủ không? Tôi không biết. Thời gian không đứng về phía của bạn. Nếu bạn được cho là chỉ đoán mò về một đám buôn ma túy thì chắc sẽ không có lời khen. Mà họ không phải khó nhọc gì khi đoán mò về chúng ta. Họ không tôn trọng luật pháp ư? Đấy chỉ là một phần. Thậm chí họ còn không nghĩ đến luật pháp. Thậm chí họ còn không e dè luật pháp. Dĩ nhiên là lúc trước, ở San Antonio, họ bắn chết một thẩm phán liên bang. Tôi đoán ông làm cho họ lo ngại.
Thêm điều nữa là các nhân viên công quyền dọc biên giới này đang giàu lên nhờ ma túy. Đấy là một chuyện nhức nhối, ít nhất nhức nhối cho tôi. Cách đây mười năm không có chuyện này. Một nhân viên công quyền biến chất là việc kinh tởm nhất. Đấy là tất cả những gì bạn có thể nói về việc này. Hắn còn tệ hơn kẻ phạm tội gấp mười lần. Và việc này sẽ không chấm dứt được. Đấy hầu như là điều duy nhất tôi biết. Nó sẽ không chấm dứt. Nó sẽ đi đến đâu?
Điều này nghe ra có vẻ như dốt nát, nhưng tôi nghĩ đối với tôi điều tệ hại nhất là khi biết rằng có lẽ lý do duy nhất mà tôi còn sống là vì họ chẳng coi tôi ra gì. Đấy là điều đau xót. Rất đau xót. Nó vượt quá những gì bạn đã từng nghĩ chỉ vài năm trước. Cách đây ít lâu, họ tìm ra một chiếc máy bay DC-4 ở hạt Presidio. Nằm giữa sa mạc. Một đêm, bọn chúng đi đến đấy, cố ủi đất để tạo ra một đường băng, đốt mấy hàng thùng hắc ín làm đèn tín hiệu cho máy bay đáp xuống, nhưng bạn không có cách nào làm cho thứ máy bay đó cất cánh được. Tất cả nội thất máy bay bị tháo sạch hết. Chỉ còn độc nhất chiếc ghế cho phi công. Bạn có thể ngửi mùi cần sa; bạn không cần đến chó. Cái anh cảnh sát trưởng ở đó - mà tôi không muốn nêu tên - muốn canh me để chộp bọn kia trở lại chiếc máy bay, rồi cuối cùng có người nói với ông ta rằng chả có ai trở lại hết. Không hề có ai cả. Khi cuối cùng hiểu ra, ông ta chỉ làm thinh rồi bước lên xe chạy đi.
Khi xảy ra chiến tranh ma túy dọc đường biên giới, bạn không thể mua được hũ thủy tinh nửa lít ở đâu cả. Để đựng đồ chua hoặc đại loại như thế. Hoặc mứt. Không thể tìm mua được. Chỉ là vì họ dùng loại hũ ấy để đựng lựu đạn. Nếu bạn bay qua nhà hoặc trang trại của ai và muốn ném lựu đạn xuống thì lựu đạn sẽ nổ trước khi xuống đến mặt đất. Thế là họ rút cái chốt ra, nhét quả lựu đạn vào rồi vặn nắp hũ đậy lại. Rồi khi cái hũ chạm mặt đất, thủy tinh sẽ vỡ và bung cái muỗng ra. Hoặc cái cần. Bọn họ làm cả thùng chứa những hũ lựu đạn như thế. Khó mà tin rằng người ta chịu lái một chiếc máy bay nhỏ với loại hàng hóa này, nhưng đấy là chuyện có thật.
Tôi nghĩ nếu bạn là quỷ Satan và bạn cố nghĩ ra một thứ gì đấy để thống trị nhân loại dưới gót chân mình, thì có lẽ bạn sẽ nghĩ ra thứ đó là ma túy. Có lẽ quỷ Satan đã nghĩ ra. Một ngày nọ khi ngồi ăn sáng, tôi nói chuyện này với một người thì họ hỏi tôi có tin quỷ Satan hiện hữu hay không. Tôi nói vấn đề không phải là ở chỗ ấy. Và họ nói tôi biết nhưng anh có biết không? Tôi phải suy nghĩ về điều này. Lúc còn trẻ tôi có nghĩ. Khi lớn lên, niềm tin của tôi có phần tàn lụi. Bây giờ, tôi đang bắt đầu thiên về hướng khác. Ông ấy giải thích nhiều điều mà bình thường không có lời giải thích nào cả. Hoặc đối với tôi thì những điều ấy chẳng giải thích gì cả.