Không Chốn Nương Thân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Iii
Chương Iii

❊ ❊ ❊

Tôi không rõ các cơ quan công quyền có được lợi nhiều từ công nghệ mới hay không. Những khí tài nằm trong tay chúng tôi thì cũng rơi vào tay bọn chúng. Không phải ý tôi nói là chúng ta có thể quay trở lại thời xa xưa. Hoặc liệu chúng ta có muốn quay trở lại hay không. Lúc trước chúng tôi được trang bị bộ đàm kiểu Motorola hai chiều. Bây giờ chúng tôi có máy cao tần số. Nhiều thứ đã thay đổi. Nhưng cảm nhận thông thường thì không đổi. Đôi lúc tôi bảo thuộc hạ mình rằng cứ xài những thứ quen thuộc. Tôi vẫn còn thích các khẩu Colt .44-40. Nếu không hạ được hắn thì cứ vứt nó mà chạy. Tôi thích khẩu Winchester kiểu 97. Tôi thích nó vì nó có cần lên cò. Tôi không thích phải mò mẫm tìm chốt an toàn. Dĩ nhiên là có nhiều thứ tệ hại hơn. Chiếc xe tuần tra của tôi đã cũ bảy năm. Nó có máy 454. Bạn không còn tìm ra được loại máy đó. Tôi đã dùng vài kiểu xe mới. Nó không thể bắt kịp một người béo phì. Tôi bảo mình muốn dùng những thứ hiện có. Không phải lúc nào đấy cũng là sách lược hay. Nhưng đấy cũng không phải là sách lược tồi.

Còn việc kia thì tôi không biết. Người ta nhiều lúc hỏi tôi về việc kia. Tôi không thể nói ra vì tôi muốn loại bỏ hẳn nó. Đấy không phải là việc mà tôi muốn thấy nữa. Để chứng kiến. Những người thật sự phải chờ nhận thi hành án tử hình sẽ không bao giờ thấy được. Tôi tin vào điều ấy. Bạn sẽ còn nhớ đôi điều về việc như thế. Người ta không biết phải ăn mặc ra sao. Có một vài người mặc màu đen, mà tôi nghĩ như thế là được. Vài người đàn ông mặc áo tay cộc và tôi thấy phiền hà vì việc này. Tôi không biết mình có thể nói với bạn tại sao.

Nhưng có vẻ như họ biết phải làm gì và điều này làm cho tôi ngạc nhiên. Tôi biết phần lớn bọn họ chưa từng dự khán việc thi hành án tử hình. Khi xong xuôi, họ kéo lại tấm màn chung quanh phòng hơi ngạt trong khi tử tội ngồi chết gục và người ta đứng dậy ra về. Giống như đi ra khỏi nhà thờ hoặc đại loại như thế. Việc này có vẻ như là kỳ quặc. Mà nó đúng là kỳ quặc. Tôi phải nói rằng có lẽ đây là một ngày bất thường nhất mà tôi đã kinh qua.

Khá nhiều người không tin vào việc này. Ngay cả những người làm việc thi hành án. Bạn hẳn lấy làm ngạc nhiên. Tôi nghĩ có vài người trong bọn họ vào lúc nào đấy đã ngạc nhiên. Trong nhiều năm họ đã thỉnh thoảng trông thấy ai đó, và rồi đến một ngày họ dẫn người ấy đi dọc hành lang và mang người này đến cõi chết. Ra thế. Việc này khiến cho hầu như ai cũng không biết nói sao. Tôi không màng người ấy là ai. Và dĩ nhiên vài người trong bọn trẻ không được thông minh lắm. Ông cha cố Pickett kể cho tôi nghe về một tử tội ông giúp làm thánh lễ. Anh này dùng bữa ăn cuối cùng rồi yêu cầu món tráng miệng, bất kỳ món gì. Rồi đến giờ phải dẫn anh ta đi, và cha Pickett hỏi anh ta tại sao không ăn món tráng miệng. Anh ta nói mình muốn để dành cho đến khi trở lại. Tôi không biết nói về chuyện này ra sao. Cha Pickett cũng thế.

Tôi chưa từng phải giết ai và tôi lấy làm vui về điều này. Thậm chí vài cảnh sát đã phục vụ lâu năm không muốn mang vũ khí. Nhiều người ngạc nhiên về chuyện này, nhưng đấy là sự thật. Jim Scarborough chưa bao giờ mang vũ khí. Đấy là anh trai trẻ Jim. Gaston Boykins cũng không mang vũ khí. Ở tận trên hạt* Comanche. Lúc nào tôi cũng muốn nghe về những ngày xưa cũ. Không bao giờ bỏ qua cơ hội như thế. Mối quan tâm ngày xưa mà các cảnh sát viên mang trong lòng đối với cư dân trong khu vực của họ thì bây giờ đã bớt đi. Bạn hẳn đã nhận ra điều ấy. Cái anh da đen Hoskins ở hạt Bastrop nhớ nằm lòng số điện thoại của mọi người trong cả hạt.

Hạt: đơn vị hành chính địa phương của bang. Bang Texas được chia ra thành 254 hạt.

Quả là điều kỳ quặc khi bạn nghĩ đến điều ấy. Ở đâu cũng có cơ hội cho người ta lạm dụng. Trong Hiến pháp bang Texas không có ghi yêu cầu gì đối với cảnh sát. Chả có yêu cầu gì cả. Không có luật của hạt. cảnh sát nghĩ về nhiệm vụ của họ ở nơi chốn mà họ có quyền uy như Thượng đế và không có yêu cầu gì áp đặt lên mình cả. Họ được phân nhiệm vụ gìn giữ luật lệ vốn đã không có, thế nên bạn bảo cho tôi biết như vậy có phải là kỳ quặc hay không. Bởi vì tôi nói nó là như thế. Nó có làm chức năng tốt không? Có chứ. Chín mươi phần trăm thời gian là tốt. Không cần gì nhiều để quản lý người tốt. Chỉ cần rất ít. Còn người xấu thì không thể quản lý được. Hoặc nếu được thì tôi chưa từng nghe qua.

giả: Diệp Minh Tâm KHÔNG CHỐN NƯƠNG THÂN ebook©MotSAch —★— tve-4u.org Nhà xuất bản Hội nhà văn - 2010
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.