Tôi sẽ đánh thức Loretta để mình cũng thức. Để nằm đó nghe vợ tôi gọi tên mình. Như khi hỏi tôi có ở bên mình hay không. Đôi lúc tôi đi vào nhà bếp lấy cho vợ tôi một ly nước men gừng rồi chúng tôi ngồi bên nhau trong bóng tối. Tôi mong vợ tôi được thoải mái trong mọi việc. Thế giới mà tôi đã thấy không làm cho tôi trở thành một người duy tâm. Không như vợ tôi. Loretta cũng lo lắng cho tôi. Tôi thấy điều này. Tôi nghĩ như thế vì tôi là người lớn tuổi hơn, là người mà Loretta học hỏi theo và trong nhiều phương diện đã học hỏi được. Nhưng tôi biết mình vẫn còn nợ Loretta.
Tôi biết hai chúng tôi đang hướng về đâu. Chúng tôi đang bị mua chuộc bởi chính đồng tiền của mình. Và đấy không chỉ là ma túy. Có những tài sản đang được tích lũy ngoài kia mà không ai biết gì cả. Liệu chúng tôi nghĩ thứ tiền bạc này sẽ tạo ra cái gì? Tiền bạc vốn có thể mua được nguyên cả quốc gia. Nó đã từng mua được rồi. Liệu nó có thể mua quốc gia này không? Tôi nghĩ là không. Nhưng nó sẽ mang bạn gia nhập hàng ngũ của hạng người mà đáng lẽ bạn không nên gia nhập. Thậm chí đấy không phải là vấn nạn về thực thi pháp luật. Tôi nghi ngờ điều này. Lúc nào cũng có ma túy. Nhưng người ta không chỉ muốn thử rồi bị nghiện mà không có lý do. Cả triệu người. Tôi không có câu giải đáp cho việc này. Đặc biệt, tôi không có câu giải đáp để cảm thấy thanh thản. Lúc trước tôi nói với một phóng viên ở đây - một cô gái trẻ, trông khá tử tế. Cô đang cố trở thành một phóng viên chuyên nghiệp. Cô ấy nói: “Cảnh sát trưởng, làm thế nào ông để cho tội phạm vượt ngoài tầm kiểm soát trong hạt của ông?” Tôi nghĩ đấy nghe như là câu hỏi đơn giản. Có lẽ là, một câu hỏi công tâm. Dù sao chăng nữa, tôi nói với cô ấy: “Nó bắt đầu khi người ta dung thứ cho cách cư xử xấu. Bất kỳ lúc nào cô không còn nghe nói ‘Thưa ông’ hoặc ‘Thưa bà’ thì hồi kết cục sẽ đến. Tôi bảo cô ấy: “Nó đã ngấm sâu vào mọi tầng lớp. Cô đã nghe việc này, phải không? Mọi tầng lớp? Cuối cùng cô bị chìm vào sự băng hoại của đạo đức trong cuộc hành trình, khiến cho người ta bị bỏ rơi trong sa mạc, chết trong ô tô của họ, và lúc ấy thì đã quá muộn.”
Cô ấy nhìn tôi, có vẻ mặt trông buồn cười. Vì thế, tôi nói với cô ấy điều cuối cùng mà có lẽ tôi không nên nói ra. Nhiều người trong bọn họ ăn mặc chỉnh tề và có công việc ăn lương khá. Tôi nói: “Có lẽ chính cô cũng quen biết một số người trong bọn họ.”
Chuyện kia là về những người già, mà tôi vẫn thường quay lại kể về họ. Họ nhìn tôi, lúc nào cũng có một câu hỏi. Nhiều năm trước, tôi không còn nhớ điều này. Tôi không còn nhớ khi làm cảnh sát trưởng trong thập kỷ năm mươi. Bạn trông thấy họ và họ không hề cảm thấy bối rối. Họ chỉ có vẻ điên rồ. Điều này khiến cho tôi băn khoăn. Như thể họ vừa tỉnh giấc mê và không biết mình đang ở nơi đâu. À, theo một cách nói, họ không biết.
Lúc ăn tối ngày ấy, Loretta nói đang đọc Thánh Kinh của thánh John. Quyển Mặc Khải. Mỗi khi tôi hỏi những sự việc diễn tiến ra sao, vợ tôi đều tìm được điều gì đấy trong Thánh Kinh, thế nên tôi hỏi Mặc Khải có nói gì về những sự việc đang định hình hay không, vợ tôi đáp sẽ cho tôi biết. Tôi hỏi quyển ấy có nói gì về tóc màu xanh lục, mảnh xương trên sống mũi thì vợ tôi đáp không có những từ ngữ như thế. Tôi không rõ đấy là dấu hiệu tốt hay không. Rồi vợ tôi đi vòng qua phía sau tôi, hai cánh tay ôm lấy cổ tôi và cắn tai tôi. Vợ tôi là một phụ nữ rất trẻ con theo nhiều cách thức. Nếu tôi không có Loretta thì tôi không biết mình phải có cái gì. Mà tôi biết. Tôi cũng không cần một chiếc hộp để đựng cái ấy*.
Ý nói đến hộp đựng huân chương.