Không Chốn Nương Thân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Bell bước lên các bậc thang của trụ sở tòa án và đi dọc hành lang về văn phòng mình. Ông xoay vòng chiếc ghế và nhìn đến máy điện thoại. Ông lẩm bẩm: “Cứ gọi đi. Tôi đang ở đây.”

Chuông điện thoại reo. Ông nhấc ống nghe lên. “Cảnh sát trưởng Bell đây.”

Ông lắng nghe. Ông gật đầu.

“Bà Downie ạ, tôi tin nó sẽ đi xuống thôi. Xin bà chốc nữa gọi lại. Vâng, thưa bà.”

Ông dỡ chiếc mũ ra, đặt trên bàn rồi ngồi nhắm hai mắt lại, bóp lấy sống mũi. Ông nói: “Vâng, thưa bà. Vâng, thưa bà.”

“Bà Downie, tôi chưa thấy con mèo nào chết trên cây. Tôi nghĩ nó sẽ tự đi xuống nếu bà cứ để mặc nó. Chốc nữa bà gọi lại cho tôi, bà nghe không?”

Ông gác máy và ngồi nhìn máy điện thoại. Ông lẩm bẩm: “Đấy là do tiền bạc. Bạn có đủ tiền nên không cần phải nói với người ta về việc con mèo leo lên cây.”

“À, mà có lẽ bạn cũng nói.”

Bộ đàm phát âm thanh rè rè. Ông nhấc ống nghe, nhấn nút và đặt hai chân lên mặt bàn. Ông nói: “Bell đây.”

Ông lắng nghe. Ông hạ hai chân xuống sàn rồi ngồi thẳng dậy.

“Đi lấy chìa khóa và tìm trong hộc. Được rồi. Tôi sẽ đến.”

Ông gõ mấy ngón tay trên mặt bàn.

“Được rồi. Giữ đèn hiệu. Tôi sẽ đến trong vòng năm mươi phút. Còn Torbert? Đóng cái thùng lại.”

Ông và Wendell lái chiếc xe vào vệ đường lát nhựa phía trước chiếc xe, đỗ xe lại rồi bước ra. Torbert bước ra và đứng kế cánh cửa xe mình. Viên Cảnh sát trưởng gật đầu. Ông đi dọc bờ rìa của con đường, xem xét vết bánh xe. Ông nói: “Tôi đoán anh đã thấy dấu vết này.”

“Vâng, thưa sếp.”

“Thế thì nên nhìn kỹ đi.”

Torbert mở cửa hòm xe. Họ đứng nhìn cái xác. Phần trước áo sơ-mi đẫm máu, một phần đã khô. Cả khuôn mặt đều vấy máu. Bell cúi người, đưa tay vào bên trong, lấy ra món gì đấy từ túi áo xác chết và mở ra. Đấy là tờ biên nhận vấy máu ghi tiền đổ xăng của một trạm xăng ở Giao lộ Texas. Ông nói: “À, đây là đoạn cuối đường đối với Bill Wyrick.”

“Tôi đã không xem ông ấy có mang ví tiền trên người hay không.”

“Chả sao. Ông ấy không mang ví. Đây chỉ là sự may mắn ngốc nghếch.”

Ông xem xét lỗ đạn trên trán xác chết. “Trông giống như một viên .45. Gọn gàng. Gần giống như đạn bắn tập. Anh có chìa khóa không?”

“Thưa sếp, có.”

Bell đóng cửa hòm xe. Ông nhìn quanh. Những chiếc xe bán tải trên xa lộ liên tiểu bang gài số nhỏ khi chạy đến gần. “Tôi đã nói chuyện với Lamar. Bảo ông ấy có thể nhận lại xe của ông ấy trong ba ngày. Tôi gọi Austin và họ đang tìm anh ngay sớm ngày mai. Tôi không muốn đưa ông này vào một trong những xe của ta và chắc chắn ông ta không cần đến trực thăng*. Anh đưa xe của Lamar về Sonora khi xong việc rồi gọi cho tôi hoặc Wendell để đón anh. Anh có tiền không?”

“Thưa sếp, có.”

“Viết báo cáo như bất kỳ báo cáo nào khác.”

“Dạ, thưa sếp.”

“Đàn ông da trắng, gần bốn mươi tuổi, người tầm thước.”

“Sếp đánh vần Wyrick như thế nào?”

“Anh không cần đánh vần. Ta không biết ông ấy tên gì*.”

“Dạ, thưa sếp.”

“Có thể ông ta có gia đình ở đâu đấy.”

“Dạ. Này sếp.”

“Hở?”

“Ta có manh mối gì về thủ phạm không?”

“Không có. Trao cho Wendell mấy chiếc chìa khóa kẻo anh quên.”

“Chìa khóa ở trong xe.”

“Thế thì đừng để lại chìa khóa trong xe.”

“Dạ, thưa sếp.”

“Hẹp gặp lại anh trong hai ngày nữa.”

“Dạ, thưa sếp.”

“Tôi mong cái thằng khốn kiếp đó đang ở California.”

“Dạ, thưa sếp. Tôi hiểu ý sếp muốn nói gì.”

“Tôi có linh cảm hắn không ở đấy.”

“Dạ, thưa sếp. Tôi cũng nghĩ thế.”

“Wendell, sẵn sàng chưa?”

Wendell dựa người và nhổ nước bọt: “Thưa sếp, tôi đã sẵn sàng.” Anh nhìn qua Torbert. “Nếu anh bị cái tên già ấy chặn lại thì chỉ cần bảo họ anh không biết gì cả. Bảo họ có ai đấy hẳn đã tống ông ta vào trong đó trong khi anh đang uống cà phê.”

Torbert gật đầu. “Anh và cảnh sát trưởng sẽ đi xuống để cứu tôi thoát tội hở?”

Bell nói: “Nếu chúng tôi không thể giúp anh thoát ra thì chúng tôi sẽ cùng vào đấy với anh. Tất cả các anh không nên coi thường.”

Wendell gật đầu: “Vâng, sếp nói đúng. Ngày nào đấy có thể là chính tôi.”

Lái xe ra khỏi quốc lộ 90 đến ngã rẽ ở Dryden, ông thấy một con diều hâu nằm chết ở giữa đường. Ông thấy mấy cánh lông vũ phất phơ trong gió. Ông dừng xe lại, bước ra, đi trở lại, ngồi xổm trên hai gót giày mà xem xét con diều hâu. Ông nắm một cánh lên rồi thả cho rơi xuống. Con mắt vàng lạnh lùng.

Đấy là một con đuôi đỏ lớn. Ông nắm lấy đầu cánh nhấc con chim lên, mang đến gần con rãnh, đặt trên nền cỏ. Loại chim này đậu trên cột điện cao, quan sát con xa lộ dài nhiều ki-lô-mét theo hai hướng. Quan sát bất kỳ con vật nhỏ nào phiêu lưu qua đây. Bay theo con mồi ngược theo ánh nắng. Không tạo ra bóng. Đang mải mê đuổi theo con mồi. Đáng lẽ đã không bị xe cán chết.

Ông đứng đấy, nhìn qua bãi sa mạc. Thật là yên ắng. Tiếng gió rì rào. Từng bụi cây cao dọc con đường. Dãy núi đá thô ráp in bóng trong ánh chiều muộn, về hướng đông, bình nguyên sa mạc lung linh dưới bầu trời với những màn mưa treo đen thẫm. Ông quay lại chiếc xe tuần tra, bước vào và lái đi.

Khi chạy đến phía trước văn phòng cảnh sát trưởng ở Sonora, cái đầu tiên ông trông thấy là dải băng* màu vàng kéo dọc bãi đỗ xe. Một nhóm người đang tụ tập. Ông bước ra khỏi xe, đi băng qua đường.

“Chuyện gì vậy, Cảnh sát trưởng?”

Bell nói: “Tôi không biết. Mới đến đây.”

Ông cúi người đi qua dải băng, bước lên các bậc thang. Lamar nhìn lên khi ông gõ cửa: “Vào đi, Ed Tom. Vào đi. Chúng tôi đang rối cả lên đây.”

Họ đi ra bãi cỏ của trụ sở tòa án. Vài người đi theo.

Lamar nói: “Tất cả các anh cứ đi. Tôi và Cảnh sát trưởng đây cần nói chuyện.”

Lamar trông hốc hác. Ông nhìn qua Bell rồi nhìn xuống đất. Ông lắc đầu rồi quay phía khác. “Khi còn nhỏ tôi thường chơi đùa ở đây. Ngay ở chỗ này. Tôi nghĩ bọn trẻ bây giờ không hề biết trò chơi ấy là gì. Ed Tom, đấy là một tên cuồng trí khốn kiếp.”

“Tôi nghe anh. Anh có gì nói tiếp không?”

“Thật sự là không.”

Lamar nhìn đi nơi khác. Ông lau đôi mắt với ống tay áo. “Bây giờ tôi nói cho anh nghe. Cái thằng chó chết đó không thể sống ngày nào để trình diện trước tòa án. Nếu tôi tóm được hắn.”

“Thế thì trước nhất phải tóm được hắn.”

“Anh con trai đó đã lấy vợ.”

“Trước đây tôi không biết.”

“Hai mươi ba tuổi. Anh con trai trong sạch. Sạch như tờ giấy trắng. Bây giờ tôi phải đến nhà cậu ấy kẻo vợ cậu ấy nghe tin qua đài phát thanh chó chết.”

“Tôi không hề muốn làm việc của anh. Thực tình là không.”

“Ed Tom, tôi nghĩ tôi sẽ bỏ nghề.”

“Anh muốn tôi đi cùng không?”

“Không. Cảm ơn. Tôi phải đi.”

“Được rồi.”

“Tôi có linh cảm ta đang trông thấy cái gì đó ta chưa từng thấy trước đây.”

“Tôi cũng cảm thấy thế. Để tối nay tôi gọi anh.”

“Cảm ơn.”

Ông dõi theo Lamar đi qua bãi cỏ, leo lên các bậc thang dẫn đến văn phòng ông này. Ông thầm thì: “Tôi mong anh đừng bỏ nghề. Tôi nghĩ chúng ta sẽ cần đến tất cả các anh.”

giả: Diệp Minh Tâm KHÔNG CHỐN NƯƠNG THÂN ebook©MotSAch —★— tve-4u.org Nhà xuất bản Hội nhà văn - 2010
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.