Phải mất ba tiếng đồng hồ ông mới đến Odessa, khi ấy trời đã sẩm tối. Ông lắng nghe tiếng nói của các tài xế xe tải qua bộ đàm. Ông có thẩm quyền ở đây không? “Thôi nào. Biết thì chết liền. Mình nghĩ nếu ông ta thấy mình vi phạm thì cứ để ông ta thấy. Thế thì mình là tội phạm hoàn lương.”
Ông tìm mua bản đồ thành phố, trải rộng trên băng ghế của chiếc xe tuần tra trong khi uống cà phê từ một cái ly nhựa xốp. Ông lấy cây bút ghi dấu màu vàng để vẽ đường đi trên tấm bản đồ, xếp tấm bản đồ lại, đặt trên nệm ghế kế bên, tắt ngọn đèn trần rồi cho nổ máy xe.
Khi ông gõ cửa, cô vợ của Llewelyn ra trả lời. Vừa lúc cô mở cửa thì ông giở mũ ra và lập tức lấy làm tiếc về hành động này*. Cô đặt một tay lên miệng, tay kia vươn tới chốt chặn cửa.
Ông nói: “Thưa bà, tôi xin lỗi. Ông ấy vẫn bình an. Chồng bà vẫn khỏe. Tôi chỉ muốn nói chuyện với bà nếu bà cho phép.”
“Ông không nói dối với tôi đấy chứ?”
“Không, thưa bà. Tôi không nói dối.”
“Ông từ Sanderson đi đến đây phải không?”
“Vâng, thưa bà.”
“Ông muốn gì?”
“Tôi chỉ muốn ghé qua gặp bà một tí. Hỏi chuyện về chồng bà.”
“À, ông không thể vào đây. Ông sẽ làm cho mẹ tôi sợ chết khiếp. Để tôi mặc áo choàng.”
“Vâng, thưa bà.”
Hai người đi đến quán Sunshine Café, ngồi vào ô ở phía cuối rồi gọi cà phê.
“Bà biết ông nhà hiện đang ở đâu, phải không?”
“Không, tôi không biết.”
“Tôi nghĩ bà biết.”
Ông giở chiếc mũ ra, đặt bên cạnh mình rồi đưa bàn tay xoa mái tóc. “Bà không nghe tin ông ấy à?”
“Không, tôi không nghe.”
“Không có tin gì sao?”
“Không có lấy một chữ.”
Cô phục vụ mang đến hai cốc cà phê dày bằng sứ trắng. Bell dùng chiếc thìa khuấy cà phê. Ông nhấc chiếc muỗng lên, nhìn vào lòng chiếc cốc đang tỏa hơi. “Ông nhà để lại cho bà bao nhiêu tiền?”
Cô vợ không trả lời. Bell mỉm cười. Ông nói: “Bà muốn bắt đầu bằng chuyện gì? Bà có thể nói ra.”
“Tôi muốn nói rằng đó là việc của ông, phải không?”
“Tại sao bà không giả vờ xem tôi không phải là Cảnh sát trưởng?”
“Vậy thì giả vờ xem ông là gì?”
“Bà biết đấy, ông nhà đang bị rắc rối.”
“Llewelyn không làm chuyện gì xấu cả.”
“Không phải ông ấy bị rắc rối với tôi.”
“Thế thì anh ấy bị rắc rối với ai?”
“Với những người khá là xấu.”
“Llewelyn có thể tự lo cho anh ấy được.”
“Tôi có thể gọi bà bằng tên Carla được không?”
“Tôi thích được gọi là Carla Jean.”
“Carla Jean. Được chứ?”
“Được. Tôi vẫn gọi ông là Cảnh sát trưởng được chứ?”
Bell mỉm cười: “Được. Ổn thôi.”
“Được rồi.”
“Carla Jean, những người đó sẽ giết ông nhà. Họ không bỏ cuộc đâu.”
“Anh ấy cũng không bỏ cuộc. Không bao giờ.”
Bell gật đầu. Ông hớp ngụm cà phê. Khuôn mặt lay động trên mặt chất lỏng đen trong chiếc cốc dường như là điềm báo cho những sự việc sẽ xảy đến. Những thứ mất đi hình hài. Mang mình đi theo. Ông đặt chiếc cốc xuống, nhìn người phụ nữ. “Ước gì tôi có thể nói ông nhà gặp thuận lợi. Nhưng tôi phải nói rằng không phải thế.”
“À, anh ấy là anh ấy và lúc nào vẫn thế. Vì vậy mà tôi cưới anh ấy.”
“Nhưng trong một thời gian bà đã không nhận tin gì về ông nhà.”
“Tôi không trông mong nhận tin.”
“Cả hai ông bà có vấn đề gì không?”
“Chúng tôi không có vấn đề gì cả. Khi có vấn đề, tự chúng tôi lo giải quyết.”
“À, hai ông bà là người tốt số.”
“Đúng vậy.”
Cô nhìn ông. Cô hỏi: “Tại sao ông hỏi câu đó?”
“Về việc có vấn đề hở?”
“Về việc có vấn đề.”
“Tôi chỉ tự hỏi bà có vấn đề gì không.”
“Có chuyện gì xảy ra mà ông biết nhưng tôi không biết?”
“Không có. Tôi có thể hỏi lại bà cùng câu hỏi ấy.”
“Nhưng tôi sẽ không nói cho ông biết.”
“Vâng.”
“Ông nghĩ anh ấy bỏ tôi, phải không?”
“Tôi không rõ. Có đúng thế không?”
“Không. Anh ấy không bỏ tôi. Tôi biết rõ anh ấy.”
“Lúc trước bà biết rõ.”
“Bây giờ tôi còn biết rõ. Anh ấy không thay đổi.”
“Có thể.”
“Nhưng ông không tin như thế.”
“À, tôi phải thật tình mà nói rằng tôi chưa từng biết hoặc nghe nói ai không bị đồng tiền làm cho thay đổi. Chắc ông nhà là người thứ nhất như thế.”
“Thế thì anh ấy là người thứ nhất.”
“Tôi mong điều đó là đúng.”
“Ông có thật sự mong như thế không, hở Cảnh sát trưởng?”
“Vâng, có.”
“Anh ấy không bị buộc tội gì chứ?”
“Không. Bây giờ thì không bị buộc tội gì cả.”
“Không có nghĩa là sau này sẽ không bị buộc tội.”
“Đúng vậy. Nếu ông nhà còn sống được lâu.”
“À, anh ấy chưa chết.”
“Tôi mong điều ấy giúp cho bà được nhẹ nhõm hơn là giúp tôi.”
Ông uống thêm một ngụm cà phê rồi đặt chiếc cốc xuống mặt bàn. Ông nhìn cô. “Ông nhà cần đem nộp số tiền. Báo chí sẽ đăng tin này. Lúc ấy, có lẽ bọn người kia sẽ tha cho ông nhà. Tôi không đảm bảo. Nhưng họ có thể tha. Đó là cơ hội duy nhất cho ông nhà.”
“Dù sao thì ông cũng có thể đăng tin trên báo.”
Bell quan sát cô. Ông nói: “Tôi không làm được.”
“Hoặc là không muốn làm.”
Bell nói: “Thế thì tôi không muốn làm. Số tiền là bao nhiêu?”
“Tôi không hiểu ông đang nói chuyện gì.”
“Được rồi.”
Cô hỏi: “Tôi hút thuốc được không?”
“Tôi nghĩ ta vẫn còn ở trên đất Mỹ.”
Cô rút ra một điếu thuốc, châm lửa, quay mặt đi, thổi ra làn khói. Bell nhìn cô: “Bà nghĩ liệu chuyện này sẽ kết thúc như thế nào?”
“Tôi không biết. Tôi không biết chuyện gì sẽ kết thúc như thế nào. Ông có biết không?”
“Tôi biết nó sẽ không kết thúc ra sao.”
“Như là sẽ sống mãi hạnh phúc bên nhau?”
“Đại loại như vậy.”
“Llewelyn rất là tinh khôn.”
Bell gật đầu. “Tôi muốn nói là bà cần lo lắng nhiều hơn về ông nhà.”
Cô rít một hơi thuốc dài. Cô quan sát Bell. “Cảnh sát trưởng, có lẽ tôi đang lo lắng đúng mực.”
“Ông nhà sẽ phải giết ai đấy. Bà có nghĩ đến việc này chưa?”
“Anh ấy chưa từng giết ai.”
“Ông ấy chiến đấu ở Việt Nam.”
“Ý tôi nói chưa giết ai khi là dân thường.”
“Ông nhà sẽ phải giết người.”
Cô không trả lời.
“Bà muốn dùng thêm cà phê không?”
“Tôi quá đủ rồi. Lúc đầu tôi không muốn dùng cà phê.”
Cô nhìn quanh quán cà phê. Những chiếc bàn trống vắng. Người thu ngân là một thanh niên khoảng mười tám tuổi, đang nghiêng người qua mặt quầy thủy tinh đọc một tờ tạp chí. Cô nói: “Mẹ tôi bị ung thư, bà nói thế. Không sống được bao lâu nữa.”
“Tôi rất tiếc nghe chuyện này.”
“Tôi gọi bà là Mẹ. Thật ra bà là bà ngoại tôi. Bà nuôi tôi và tôi may mắn mà có bà. May mắn mà không phải nói ra như thế.”
“Vâng, thưa bà.”
“Bà ấy không ưa Llewelyn lắm. Tôi không hiểu tại sao. Không có lý do cụ thể. Anh ấy luôn đối xử tốt với bà. Tôi nghĩ sau khi bà được chẩn bệnh thì sẽ sống dễ chịu hơn với bà, nhưng không phải thế. Bà càng khó tính hơn.”
“Tại sao bà sống với bà ấy?”
“Tôi không sống với bà ấy. Tôi không mê muội đến thế. Đây chỉ là tạm thời.”
Bell gật đầu.
Cô nói: “Tôi phải trở về.”
“Được rồi. Bà có súng không?”
“Có. Tôi có súng. Tôi đoán ông nghĩ tôi chỉ là con mồi ở đây.”
“Tôi không rõ.”
“Nhưng ông nghĩ thế.”
“Tôi không thể nào tin hoàn cảnh này là tốt đẹp.”
“Ừ.”
“Tôi chỉ mong bà bàn bạc với ông nhà.”
“Tôi cần suy nghĩ về việc này.”
“Được rồi.”
“Nếu tôi chỉ điểm anh ấy thì tôi sẽ chết và xuống địa ngục. Tôi mong ông hiểu cho.”
“Tôi hiểu.”
“Tôi không hề hiểu được những khúc mắc trong chuyện như thế này. Tôi mong mình chẳng bao giờ hiểu.”
“Vâng, thưa bà.”
“Nếu ông muốn nghe, tôi kể cho ông một chuyện.”
“Tôi muốn nghe.”
“Có thể ông nghĩ tôi là con người kỳ quặc.”
“Có thể.”
“Hoặc dù gì thì ông vẫn nghĩ như thế.”
“Không, không phải.”
“Khi học xong trung học, tôi mới mười sáu tuổi, tìm được việc làm ở Wal-Mart. Tôi không biết làm việc gì khác. Chúng tôi cần tiền. Chỉ kiếm được ít thôi. Dù sao chăng nữa, đêm trước tôi nằm mơ như thế này. Hoặc nó giống như là giấc mơ. Tôi nghĩ mình chỉ mới nửa mê nửa tỉnh. Nhưng chuyện này đến với tôi trong giấc mơ đó, hoặc dù là cái gì chăng nữa, nếu tôi làm ở đấy anh ấy sẽ tìm thấy tôi. Ở Wal-Mart. Tôi chỉ biết rằng nếu tôi trông thấy anh ấy thì tôi sẽ nhận ra. Tôi giữ một tấm lịch và đánh dấu ngày tháng. Giống như khi người ta ngồi tù. Ý tôi nói là tôi chưa từng ngồi tù, nhưng giống như thế. Và đến ngày thứ chín mươi, anh ấy bước vào, hỏi tôi đồ thể thao ở đâu, và đó là chính anh ấy. Tôi chỉ cho anh ấy nơi trưng bày đồ thể thao, anh ấy nhìn tôi rồi bước đi. Rồi anh ấy quay lại, nhìn thẻ tên tôi và hỏi: Mấy giờ cô xong việc? Chỉ có thế. Trong đầu óc tôi không có suy nghĩ gì cả. Lúc đó không có, bây giờ cũng không, không bao giờ.”
Bell nói: “Quả là câu chuyện hay ho. Tôi mong có hồi kết cục tốt.”
“Chuyện đã xảy ra như thế.”
“Tôi biết như thế. Tôi mừng mà thấy bà chuyện trò với tôi. Tôi nghĩ mình nên từ giã bà, đã muộn rồi.”
Cô dụi điếu thuốc. “À, tôi lấy làm tiếc ông cất công đi đến đây mà không được việc.”
Bell nhấc chiếc mũ, đặt lên đầu, sửa vị trí cho ngay ngắn. “À, tôi chỉ làm hết sức mình. Đôi lúc sự việc biến chuyển thành tốt đẹp.”
“Ông có thật sự quan tâm không?”
“Quan tâm đến chồng bà hở?”
“Vâng. Quan tâm đến chồng tôi.”
“Có, thưa bà. Tôi quan tâm. Ở hạt Terrell người ta thuê tôi để bảo vệ họ. Đấy là công việc của tôi. Tôi được trả lương để trở thành người thứ nhất bị thương. Hoặc bị giết, trong cái nghề này. Thế nên tôi phải quan tâm.”
“Ông yêu cầu tôi phải tin lời ông nói. Nhưng chính ông là người nói ra.”
Bell mỉm cười. “Vâng, thưa bà. Tôi chỉ mong bà suy nghĩ về những gì tôi nói. Tôi không đặt điều về việc ông nhà bị rắc rối. Nếu ông nhà bị giết thì tôi sẽ ân hận. Nhưng tôi có thể chịu đựng được. Tôi chỉ mong bà suy nghĩ nếu có thể được.”
“Được rồi.”
“Tôi có thể hỏi bà một việc được không?”
“Ông có thể hỏi.”
“Tôi biết không nên hỏi tuổi phụ nữ, nhưng tôi không đặng đừng vì tính hiếu kỳ.”
“Được thôi. Tôi mười chín tuổi. Tôi trông trẻ hơn tuổi này.”
“Hai người kết hôn được bao lâu rồi?”
“Ba năm. Gần ba năm.”
Bell gật đầu. “Khi chúng tôi kết hôn, vợ tôi mười tám tuổi. Vừa tròn mười tám. Cưới Loretta là việc ngu xuẩn nhất mà tôi từng làm. Thậm chí tôi nghĩ mình còn chút ít trong tài khoản ngân hàng. Tôi nghĩ tôi bị đen đủi trong chuyện này. Ta đi chứ?”
Cô cầm lấy chiếc ví và đứng lên. Bell cầm lấy hóa đơn, chỉnh sửa lại chiếc mũ. Cô cho gói thuốc lá vào ví, nhìn ông: “Cảnh sát trưởng, để tôi nói ông nghe điều này. Ở tuổi mười chín, người ta đã đủ già dặn để biết rằng nếu mình có cái gì đó đáng giá bằng cả thế giới thì mình dễ mất nó. Thật ra đấy là lúc tôi mười sáu tuổi. Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện này.”
Bell gật đầu. “Carla Jean, tôi không lạ gì với những ý nghĩ này. Những ý nghĩ này đều là quen thuộc đối với tôi.”
Ông đang ngủ trên giường, trời gần sẩm tối thì chuông điện thoại reo. Ông nhìn đồng hồ trên bàn ngủ, rồi nhấc máy. Ông nói: “Cảnh sát trưởng Bell đây.”
Ông lắng nghe độ hai phút. Rồi ông nói: “Cảm ơn anh gọi cho tôi. Đúng. Chiến tranh đã bùng nổ. Tôi không biết gọi bằng từ ngữ gì khác.”
Lúc chín giờ mười lăm phút sáng, ông lái xe đến trước văn phòng Cảnh sát Trưởng ở Eagle Pass. Hai viên Cảnh sát trưởng ngồi dùng cà phê trong văn phòng, nhìn những bức ảnh đã được chụp cách hai dãy phố ba tiếng đồng hồ trước.
“Trong mấy ngày này, tôi thiên về ý nghĩ trả lại cho họ cái vùng chết tiệt này.*”
Bell nói: “Tôi nghe anh rồi.”
“Xác chết đầy đường. Cơ sở làm ăn của dân chúng đều bị bắn nát xe cộ của thiên hạ. Ai đã từng nghe qua chuyện như thế này chứ?”
Bell nói: “Ta đi xem một vòng được không?”
“Ừ. Ta có thể đi một vòng.”
Con phố vẫn còn được giăng dải băng để ngăn chặn người ngoài vào, nhưng không còn gì nhiều để xem. Mặt tiền của khách sạn bị bắn lỗ chỗ, những mảnh vụn kính vương vãi hai bên lề đường. Lốp xe và kính bị bắn văng khỏi các chiếc xe, những lỗ đạn xuyên qua thành xe với những vòng thép trần trụi chung quanh. Chiếc Cadillac đã được kéo đi; người ta đang quét dọn các mảnh thủy tinh và xịt nước rửa các vết máu trên mặt đường.
“Anh nghĩ ai ở trong khách sạn?”
“Tên Mễ buôn ma túy nào đó.”
Viên Cảnh sát trưởng Eagle Pass đứng hút điếu thuốc. Bell đi xa ra một quãng đứng nhìn. Rồi ông trở lại vỉa hè, gót giày nghiến trên các mảnh thủy tinh. Viên Cảnh sát trưởng Eagle Pass búng mẩu tàn thuốc ra đường. “Anh đi lên đường Adams này khoảng nửa dãy phố sẽ thấy mấy vệt máu.”
“Tôi đoán đấy là đường tẩu thoát.”
“Nếu hắn khôn ngoan. Tôi nghĩ bọn ngồi trong xe bị kẹt giữa hai lằn đạn. Tôi thấy có vẻ như họ bắn về phía khách sạn và bắn lên con đường.”
Bell hỏi: “Anh nghĩ chiếc xe của bọn họ đã làm gì ở giữa ngã tư đường đàng kia?”
“Ed Tom à, tôi không biết.”
Hai người bước lên khách sạn.
Bell hỏi: “Anh nhặt được những loại vỏ đạn gì?”
“Phần lớn là chín mi-li-mét, thêm vài vỏ shotgun và nòng .380. Chúng tôi thu được một shotgun và hai súng tự động.”
“Hoàn toàn tự động hở?”
“Đúng vậy. Tại sao không?”
“Tại sao không.”
Họ bước lên các bậc thềm. Ngạch cửa đầy những mảnh kính vỡ, còn phần khung gỗ bị bắn lỗ chỗ.
“Người trực ca đêm bị giết. Quả là vận rủi. Bị trúng đạn lạc.”
Bell hỏi: “Bị bắn ở đâu?”
“Giữa hai con mắt.”
Hai người bước vào tiền sảnh rồi đứng nhìn. Ai đấy đã ném vài tấm khăn lau lên vũng máu trên mặt thảm phía sau quầy, nhưng máu đã thấm qua các tấm khăn. Bell nói: “Anh ta không bị bắn.”
“Ai không bị bắn?”
Bell nói: “Người trực ca đêm.”
“Anh ta không bị bắn hả?”
“Đúng thế.”
“Cái gì khiến anh nói vậy?”
“Anh đọc báo cáo của phòng thí nghiệm thì sẽ rõ.”
“Ed Tom, anh nói gì? Anh nói họ khoan hộp sọ anh ta bằng Black and Decker* hả?”
Khi Bell trở về Sanderson thì tuyết bắt đầu rơi. Ông đi đến tòa án làm vài công việc bàn giấy rồi ra về ngay trước khi trời sẩm tối. Khi ông lái chiếc xe lên ô đỗ xe phía sau nhà, vợ ông đang nhìn qua khung cửa sổ nhà bếp. Loretta mỉm cười với ông. Những lọn tuyết bay lả tả trong ánh sáng màu vàng ấm cúng.
Họ ngồi ăn trong phòng ăn nhỏ. Bà mở nhạc, một bản concerto cho vĩ cầm. Điện thoại không reo.
“Em có nhấc ống nghe ra không?”
Loretta đáp: “Không.”
“Hẳn là cột điện thoại bị đổ.”
Loretta mỉm cười. “Em nghĩ đấy là do tuyết. Em nghĩ việc này giúp cho người ta ngưng công việc lại mà suy nghĩ.”
Bell gật đầu: “Thế thì anh mong có bão tuyết.”
“Anh có nhớ lần cuối tuyết rơi ở đây không?”
“Không, anh không thể nói mình nhớ. Còn em?”
“Có, em nhớ.”
“Lúc nào vậy?”
“Anh sẽ nhớ ra.”
“Ồ.”
Loretta mỉm cười. Họ tiếp tục ăn.
Bell nói: “Tuyệt quá!”
“Cái gì?”
“Âm nhạc. Món xúp. Được trở về nhà.”
“Anh có nghĩ cô ấy nói sự thật không?”
“Có. Anh nghĩ thế.”
“Anh có nghĩ anh nhóc kia còn sống không?”
“Anh không biết. Anh hy vọng thế.”
“Có thể anh không còn nghe tin gì về chuyện này nữa.”
“Có thể lắm. Nhưng đấy sẽ không phải là hồi kết cục, phải không?”
“Đúng thế.”
“Anh không nghĩ họ sẽ giết chóc lẫn nhau mãi như thế này. Nhưng anh đoán chẳng chóng thì chầy một băng đảng nào đấy sẽ ra tay và cuối cùng họ sẽ dàn xếp với chính phủ Mexico. Có quá nhiều tiền liên quan trong vụ này. Họ sẽ cho ra rìa mấy tên nhóc quê mùa đó. Mà cũng không lâu đâu.”
“Anh nghĩ anh ta có bao nhiêu tiền?”
“Cái anh Moss hở?”
“Vâng.”
“Khó nói được. Có thể lên đến vài triệu. À, không quá nhiều triệu. Anh ta đi bộ mang theo món tiền này.”
“Anh muốn dùng cà phê không?”
“Anh muốn.”
Loretta đứng dậy, đến rút dây điện của máy pha cà phê, mang bình cà phê đến bàn ăn rót cho ông rồi lại ngồi xuống. Bà nói: “Đừng có một tối nào đó về nhà thành xác chết. Em không chịu nổi đâu.”
“Thế thì anh không nên chết.”
“Anh nghĩ liệu anh ta có kêu cô vợ đến không?”
Bell khuấy cà phê. Ông ngồi cầm chiếc thìa đang tỏa hơi nước, rồi đặt xuống chiếc đĩa. “Anh không biết. Anh chỉ biết anh ta là đứa ngu ngốc nếu không làm thế.”