Không Chốn Nương Thân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Moss đặt chiếc cặp da vào chỗ ngồi của mình trước rồi ngồi vào ghế. Anh cầm lấy tờ thực đơn được giắt vào cái giá cùng với sốt hạt cải và sốt cà chua. Cô ngồi đối diện. Anh không nhìn lên, hỏi: “Em dùng gì?”

“Em không biết. Em chưa xem thực đơn.”

Anh xoay vòng tờ thực đơn, đặt trước mặt cô, rồi quay đầu tìm người phục vụ.

Cô gái hỏi: “Ông làm gì?”

“Tôi gọi món gì hả?”

“Không phải. Ông làm gì? Ông có phải là một người lập dị không?”

Anh quan sát cô. “Những người duy nhất tôi quen mà họ biết một người lập dị là gì, thì đó là những người lập dị khác.”

“Em chỉ là người đồng hành.”

“Người đồng hành?”

“Ờ.”

“À, bây giờ em đồng hành.”

“Ông đang bị đau, phải không?”

“Cái gì khiến em nói vậy?”

“Ông hầu như không đi được.”

“Có lẽ đó là một vết thương chiến trường cũ.”

“Em không nghĩ vậy. Chuyện gì xảy ra với ông?”

“Ý em muốn nói là gần đây hả?”

“Ờ. Gần đây.”

“Em không cần biết.”

“Tại sao không?”

“Tôi không muốn em bị phấn khích vì tôi.”

“Cái gì khiến ông nghĩ em sẽ bị phấn khích?”

“Bởi vì con gái hư cũng giống như con trai hư. Em gọi món gì?”

“Em không biết. Ông gọi món gì?”

“Ba tuần trước tôi còn là một công dân tuân thủ pháp luật. Làm việc theo ca từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều. Đúng ra là tám giờ đến bốn giờ. Nếu chuyện gì xảy ra cho em thì nó xảy ra. Nó không hỏi em trước. Nó không cần em cho phép.”

Cô gái nói: “Nếu em từng nghe kể chuyện như vậy thì em tin.”

“Nếu đi theo tôi em sẽ được nghe thêm.”

“Ông nghĩ em là gái hư hả?”

“Tôi nghĩ em trông giống gái hư.”

“Cái gì trong chiếc cặp tài liệu đó?”

“Tài liệu.”

“Cái gì?”

“Tôi có thể nói cho em nghe, nhưng rồi tôi sẽ phải giết em.”

“Ông không được mang súng nơi công cộng. Ông không biết hay sao? Nhất lại là khẩu súng như vậy.”

“Để tôi hỏi em một câu.”

“Hỏi đi.”

“Khi có vụ đấu súng xảy ra, em muốn được vũ trang hay được hợp pháp?”

“Em không muốn hiện diện nơi đấu súng.”

“Có, em muốn. Nhìn em là biết ngay. Chỉ có điều em không muốn dính đạn. Em gọi món gì?”

“Ông gọi món gì?”

“Bánh mỳ kẹp phó-mát và sữa sô-cô-la.”

Cô phục vụ đi đến; hai người gọi các món ăn và thức uống. Cô gái gọi bánh mỳ kẹp thịt bò nóng cùng khoai tây nghiền và nước sốt. Cô nói: “Ông không hỏi em đi đâu.”

“Tôi biết em đi đâu.”

“Vậy thì em đi đâu?”

“Đi dọc con đường.”

“Đó không phải là câu trả lời.”

“Đó còn hơn là câu trả lời.”

“Ông không phải biết hết mọi chuyện.”

“Đúng. Tôi không biết hết.”

“Ông có từng giết ai chưa?”

“Có. Còn em?”

Cô gái lộ vẻ bối rối. “Ông biết mà, em chưa từng giết ai.”

“Tôi không biết.”

“À, em chưa.”

“Vậy thì em chưa.”

“Ông chưa xong việc, phải không?”

“Xong việc gì?”

“Việc em mới nói.”

“Giết người hả?”

Cô gái nhìn quanh để xem có ai nghe lỏm hai người không.

Cô nói: “Đúng.”

“Khó nói được.”

Sau một lúc, người phục vụ mang các món ăn đến. Anh cắn một góc gói sốt mayonnaise, rưới sốt lên ổ bánh mỳ rồi đến sốt cà chua. Anh hỏi: “Quê em ở đâu?”

Cô hớp một ngụm nước trà đá, cầm khăn giấy lau miệng rồi nói: “Port Arthur.”

Anh gật đầu. Anh cầm ổ bánh mỳ trên hai tay, cắn một miếng rồi ngồi ngả về phía sau. “Tôi chưa từng đến Port Arthur.”

“Em chưa từng gặp ông ở đó.”

“Làm thế nào em có thể gặp tôi ở đó nếu tôi chưa từng đến đó?”

“Em không thể. Em vừa nói em chưa gặp ông. Em đồng ý với ông mà.”

Moss lắc đầu.

Hai người ăn tiếp. Anh quan sát cô. “Tôi đoán em đang trên đường đi California.”

“Làm thế nào ông biết?”

“Đó là hướng em đang đi.”

“À, đó là nơi em định đi tới.”

“Em có mang theo tiền không?”

“Có liên quan gì tới ông?”

“Chẳng có liên quan gì tới tôi cả. Em có tiền không?”

“Em có một ít.”

Anh ăn xong ổ bánh mỳ, lấy khăn giấy lau hai tay rồi uống nốt ly sữa. Rồi anh cho tay vào túi lấy ra cuộn giấy bạc trăm đô. Anh đếm và để một nghìn đô trên mặt bàn rồi đẩy về phía cô và cho phần còn lại vào túi. Anh nói: “Ta đi.”

“Phần này để làm gì?”

“Để đi California.”

“Em sẽ phải làm gì cho khoản này?”

“Em chẳng phải làm gì cả. Ngay cả mèo mù thỉnh thoảng vẫn vớ được cá rán. Nhận lấy rồi đi đi.”

Anh trả tiền rồi hai người bước đến chiếc xe. “Ông không phải nói em như là con mèo ở đàng kia, phải không?”

Moss tảng lờ. Anh nói: “Đưa cho tôi chìa khóa.”

Cô gái lấy ra xâu chìa khóa từ chiếc ví của mình và trao cho anh. “Em nghĩ có lẽ ông sẽ quên là em đang cầm chìa khóa.”

“Tôi ít khi quên.”

“Em có thể chạy trốn như đi vào nhà vệ sinh rồi lái xe đi, bỏ ông ở lại đây.”

“Không, chắc em không làm vậy.”

“Tại sao không?”

“Lên xe đi.”

Hai người lên xe. Anh đặt chiếc cặp da giữa hai người, rút khẩu Tec-9 khỏi thắt lưng đặt dưới ghế.

Cô hỏi: “Tại sao không?”

“Em đừng có dốt nát cả đời. Thứ nhất, tôi có thể nhìn xuyên suốt đến cửa trước qua bãi đỗ xe cho đến chiếc xe. Thứ hai, ngay cả nếu tôi có ngu xuẩn ngồi quay lưng ra cửa, tôi chỉ việc gọi một chiếc taxi, chặn em lại, kéo em xuống, đánh em một trận nhừ tử rồi để mặc em nằm đó.”

Cô gái nín bặt. Anh nổ máy xe rồi lái đi.

“Liệu ông sẽ làm vậy không?”

“Em nghĩ sao?”

Khi họ đi đến Van Horn thì đã bảy giờ tối. Cô đã ngủ trong phần lớn thời gian đi đường, ngồi thu mình lại với ba lô làm gối. Anh ghé vào bến xe tải, tắt máy, đôi mắt cô vụt mở tròn như mắt nai. Cô ngồi lên nhìn anh rồi nhìn ra bãi đỗ xe. Cô hỏi: “Chúng ta đang ở đâu đây?”

“Van Horn. Em đói không?”

“Em có thể ăn một chút.”

“Em muốn ăn gà rán diesel hở?”

“Cái gì?”

Anh chỉ lên tấm biển trên đầu.

Cô nói: “Em không muốn ăn món nào như vậy.”

Cô đi vào nhà vệ sinh nữ một hồi lâu. Khi bước ra, cô hỏi anh đã gọi món gì chưa.

“Tôi gọi cho em món gà đó.”

Cô nói: “Ông không gọi món đó đâu.”

Họ gọi bít-tết. Cô hỏi: “Ông sống mãi như thế này hay sao?”

“Chắc hẳn rồi. Khi em là kẻ liều mạng tuyệt vọng thì bầu trời là giới hạn.”

“Cái gì trên sợi dây chuyền đó?”

“Cái này hả?”

“Ờ.”

“Đó là nanh heo rừng.”

“Ông đeo thứ đó để làm gì?”

“Cái này không phải của tôi. Tôi chỉ giữ hộ một người nào đó.”

“Một người nào đó là phụ nữ hả?”

“Không, một người nào đó đã chết.”

Món bít-tết được mang ra. Anh ngắm cô ăn. Anh hỏi: “Có ai biết em đi đây không?”

“Cái gì?”

“Tôi hỏi có ai biết em đi đây không.”

“Như là ai?”

“Như là một người nào đó.”

“Ông.”

“Tôi không biết em tính gì bởi vì tôi không biết em là ai.”

“Vậy thì hai chúng ta đều giống nhau.”

“Em không biết em là ai hả?”

“Không, ngốc ơi! Em không biết ông là ai.”

“À, ta sẽ giữ như vậy và họ sẽ không biết ta là ai.”

“Được rồi. Ông hỏi em để làm gì?”

Moss lấy nửa miếng bánh mỳ vét nước sốt. “Tôi chỉ nghĩ có lẽ đó là sự thật. Đối với em là sự xa xỉ. Đối với tôi là sự cần thiết.”

“Tại sao? Bởi vì có ai đó đang truy theo ông hả?”

“Có lẽ.”

Cô nói: “Em thích vậy. Ông trông đúng là nhân vật như thế.”

“Không mất nhiều thời giờ để quen dần, phải không?”

“Đúng.”

“À, chuyện này không đơn giản như vậy. Em sẽ thấy.”

“Tại sao vậy?”

“Lúc nào cũng có ai đó biết ta đang ở đâu. Biết nơi nào và tại sao. Phần lớn là vậy.”

“Ông đang nói tới Chúa hả?”

“Không. Tôi đang nói tới em.”

Cô nói: “À. Ông gặp rắc rối to nếu không biết mình đang ở đâu.”

“Tôi không biết. Em có biết không?”

“Em không biết.”

“Giả sử em đang ở nơi nào đó mà em không biết ở đâu. Cái thực tế mà em không biết là nơi nào khác là ở đâu. Hoặc cách bao xa. Dù cho em ở đâu thì vẫn vậy thôi.”

Cô suy nghĩ về điều này. Cô nói: “Em cố không nghĩ đến chuyện như vậy.”

“Khi em đến California em nghĩ mình sẽ giống như bắt đầu lại.”

“Đó là ý định của em.”

“Tôi nghĩ chính yếu là chỗ đó. Có một con đường dẫn đến California và có một người đi trở lại. Nhưng cách tốt nhất là xuất hiện ở đó.”

“Xuất hiện ở đó?”

“Ờ.”

“Ý ông nói ông không biết mình đi đến đó như thế nào sao?”

“Ờ. Không biết mình đi đến đó như thế nào.”

“Em không hiểu làm thế nào ông làm như vậy.”

“Tôi cũng không hiểu. Đó là điểm chính yếu.”

Cô tiếp tục ăn. Cô nhìn quanh quất. “Em có thể dùng cà phê được không?”

“Em có thể có bất cứ thứ gì em muốn. Em có tiền mà.”

Cô nhìn anh. “Em e mình không hiểu điểm chính yếu là gì.”

“Điểm chính yếu là không có điểm chính yếu.”

“Không. Ý em là điều ông đã nói. Về việc ông không biết ông đang ở đâu.”

Anh nhìn cô. Sau một lúc, anh nói: “Đấy không phải là việc biết mình đang ở đâu. Đấy là về việc nghĩ rằng em đi tới đó mà không mang cái gì theo. Em nói về việc bắt đầu lại. Hoặc ai đó bắt đầu lại. Em không bắt đầu lại. Vấn đề là ở chỗ đó. Mỗi bước đi của em cứ như vô tận. Em không thể làm điều này tan biến. Chẳng tan biến gì cả. Em hiểu tôi nói gì không?”

“Em nghĩ mình hiểu.”

“Tôi biết em không hiểu, nhưng để tôi thử lần nữa. Khi thức dậy buổi sáng, em nghĩ ngày hôm qua là không quan trọng. Nhưng ngày hôm qua lại là tất cả những gì quan trọng. Ngoài ra còn có gì nữa? Cuộc đời em được tạo thành bởi những ngày nó được tạo thành. Không có gì khác. Em có thể nghĩ mình trốn lánh được, thay tên đổi họ và tôi không biết còn những gì khác. Bắt đầu lại. Và rồi một buổi sáng em thức dậy nhìn lên trần nhà và đoán thử xem ai đang nằm ở đó?”

Cô gật đầu.

“Em hiểu tôi nói gì không?”

“Em hiểu điều này. Em đã từng ở đó.”

“Ừ, tôi biết em đã từng ở đó.”

“Vậy thì khi trở thành người sống ngoài vòng pháp luật, ông có tiếc không?”

“Tôi tiếc đã không bắt đầu lại sớm hơn. Em sẵn sàng chưa?”

Khi bước ra khỏi văn phòng của motel, anh trao cho cô một chìa khóa.

“Cái gì vậy?”

“Đó là chìa khóa của em.”

Cô nắm chìa khóa trong lòng bàn tay và nhìn anh. Cô nói: “À, tùy ông.”

“Đúng là tùy tôi.”

“Em đoán ông e ngại em sẽ thấy những gì chứa trong chiếc cặp.”

“Không hẳn vậy.”

Anh nổ máy chiếc xe bán tải, chạy vào bãi đỗ xe phía sau motel.

Cô hỏi: “Ông có phải là người đồng tính không?”

“Tôi ấy à? Ờ, tôi đồng tính giống như là ông thầy tu.”

“Ông trông không giống lắm.”

“Thật vậy sao? Em quen biết nhiều người đồng tính hả?”

“Em chỉ nói ông không hành động như người đồng tính.”

“Này, cưng ơi, em biết gì về việc này?”

“Em không biết.”

“Nói lại lần nữa đi.”

“Cái gì?”

“Nói lại lần nữa: Em không biết.”

“Em không biết.”

“Tốt lắm. Em cần luyện tập. Vậy là tốt cho em.”

Sau đấy, anh đi ra ngoài, lái xe đến một hiệu tạp hóa Quickstop*. Khi trở về motel, anh vẫn ngồi yên, xem xét những chiếc ô tô trong bãi đỗ xe. Rồi anh bước ra.

Anh đi đến phòng cô, gõ cửa. Anh chờ. Rồi gõ lần nữa. Anh thấy tấm màn lay động rồi cô mở cửa. Cô vẫn mặc cùng bộ quần jeans và áo thun. Cô trông như vừa thức dậy.

“Tôi biết em chưa đủ tuổi dùng bia rượu nhưng nếu em muốn uống bia tôi sẽ lo cho.”

Cô nói: “Ừ, em muốn uống bia.”

Anh nhấc lấy một chai bia lạnh từ cái túi giấy, trao cho cô. Anh nói: “Cái này cho em.”

Anh quay người bước đi. Cô bước ra, để cánh cửa đóng lại. “Ông không cần phải vội bỏ đi như vậy.”

Anh dừng lại ở bậc thang dưới cùng.

“Ông có thêm chai bia nào khác trong cái túi đó không?”

“Ừ. Tôi có hai chai khác. Và tôi sẽ uống hết hai chai.”

“Ý em nói ông có thể vào đây và uống một chai với em.”

Anh nheo mắt với cô. “Em có để ý thấy phụ nữ không muốn nghe tiếng ‘đừng’ không? Tôi nghĩ việc này bắt đầu lúc ba tuổi.”

“Còn đàn ông thì sao?”

“Họ quen rồi. Họ giỏi hơn.”

“Em sẽ không nói tiếng nào.”

“Em không nói tiếng nào?”

“Đúng.”

“Vậy thì đó đã là lời nói dối.”

“À, em sẽ thực sự im lặng.”

Anh ngồi trên một bậc cầu thang, rút ra một chai bia từ cái túi, vặn nắp, nghiêng chai bia lên miệng mà uống. Cô ngồi trên bậc cầu thang phía trên và cũng làm theo anh.

Anh hỏi: “Em ngủ nhiều lắm hả?”

“Ờ. Em ngủ khi có dịp. Còn ông?”

“Cả hai tuần nay không có đêm nào tôi ngủ yên giấc. Tôi không biết rồi nó sẽ như thế nào. Tôi nghĩ nó bắt đầu làm cho tôi ngốc nghếch.”

“Đối với em, ông trông không ngốc nghếch.”

“À, đó là theo sự hiểu biết của em.”

“Ông có ý gì?”

“Không có gì. Tôi chỉ trêu ghẹo em thôi. Thôi bỏ qua.”

“Ông không có ma túy trong cái túi đó, phải không?”

“Phải. Tại sao? Em dùng ma túy hả?”

“Em chỉ hút cần sa, nếu ông có.”

“À, tôi không có.”

“Cũng được thôi.”

Moss lắc đầu. Anh tiếp tục uống.

“Em chỉ có ý nói nếu chúng ta chỉ ngồi đây mà uống bia thì cũng được thôi.”

“À, tôi vui khi nghe em nói cũng được thôi.”

“Ông định đi đâu? Ông chưa hề nói ra.”

“Khó nói lắm.”

“Không phải ông đi California, đúng không?”

“Đúng. Tôi không đi California.”

“Em đã nghĩ vậy.”

“Tôi định đi El Paso.”

“Em đã nghĩ ông không biết mình đi đâu.”

“Có lẽ tôi vừa quyết định lúc gần đây.”

“Em không nghĩ vậy.”

Moss không đáp.

Cô nói: “Ngồi ngoài này dễ chịu quá!”

“Tôi đoán nó tùy thuộc vào nơi em đã ngồi lúc trước.”

“Không phải ông vừa ra tù hoặc đại loại như vậy, đúng không?”

“Tôi vừa thoát khỏi án tử hình. Họ đã cạo đầu tôi để dẫn tôi lên ghế điện. Em có thể thấy tóc tôi bắt đầu mọc lại.”

“Tóc ông vẫn còn nhiều.”

“Kể cũng nực cười nếu chuyện này là thật, phải không?”

“Có phải pháp luật đang truy lùng ông không?”

“Mọi người đều truy lùng tôi.”

“Ông đã làm gì vậy?”

“Tôi đã nhận cho các cô gái trẻ đi nhờ xe rồi chôn họ ở ngoài sa mạc.”

“Chuyện này không khôi hài chút nào.”

“Em nói đúng. Không khôi hài. Tôi chỉ ghẹo em thôi.”

“Ông nói ông đã bỏ qua.”

“Tôi sẽ bỏ qua.”

“Ông có từng nói thật không?”

“Có. Tôi nói sự thật.”

“Ông đã cưới vợ, phải không?”

“Ừ.”

“Vợ ông tên gì?”

“Carla Jean.”

“Bà ấy ở El Paso hả?”

“Ừ.”

“Cô ấy có biết ông làm nghề gì không?”

“Có. Cô ấy biết. Tôi làm thợ hàn.”

Cô nhìn anh, để xem anh nói gì thêm. Anh không nói gì.

Cô hỏi: “Ông không làm nghề hàn, phải không?”

“Tại sao tôi không làm?”

“Ông mang khẩu súng tự động đó để làm gì?”

“Bởi vì có kẻ xấu đang dõi theo tôi.”

“Ông đã làm gì họ?”

“Tôi lấy cái gì đó của họ và họ muốn lấy lại.”

“Như vậy em nghe không giống nghề hàn.”

“Không giống, phải không? Tôi đã không nghĩ đến điều này.”

Anh tiếp tục uống bia. Ngón cái và ngón trỏ nắm lấy cổ chai.

“Cái gì đó là thứ nằm trong chiếc túi, phải không?”

“Khó nói lắm.”

“Ông có phải là người chuyên mở tủ sắt không?”

“Mở tủ sắt hả?”

“Ờ.”

“Cái gì làm cho em nói vậy?”

“Em không biết. Có không?”

“Không.”

“Vậy thì ông là một người đáng kể.”

“Ai ai cũng là người đáng kể.”

“Ông đã từng sống ở California chưa?”

“Ừ. Tôi đã từng sống ở California. Tôi có một người em ở đó.”

“Ông ấy có thích sống ở đó không?”

“Tôi không biết. Nó sống ở đó.”

“Ông sẽ không sống ở đó, phải không?”

“Phải.”

“Ông nghĩ em nên đi đến đó hả?”

Anh nhìn cô và lại quay đi. Anh duỗi hai chân trên nền bê-tông, bắt chéo hai chiếc giày và nhìn qua bãi đỗ xe hướng đến xa lộ và những ngọn đèn đường xa lộ. “Cưng ơi, làm cái quái thế nào mà tôi biết em nên đi đến đâu?”

“Ờ. Mà này, em cảm ơn ông cho em món tiền đó.”

“Không có chi.”

“Ông không phải làm như vậy.”

“Tôi đã nghĩ em không muốn nói về việc này.”

“Được rồi. Dù sao đó là khoản tiền lớn.”

“Nó không đáng như em nghĩ. Em sẽ thấy.”

“Em sẽ không hoang phí. Em cần tiền để tìm một chỗ ở.”

“Em sẽ ổn thôi.”

“Em mong như vậy.”

“Cách tốt nhất để sống ở California là khi tìm cách xa lánh một nơi nào khác. Có lẽ cách tốt nhất là xa lánh Sao Hỏa.”

“Em mong không phải vậy. Bởi vì em không xa lánh.”

“Em sẽ ổn thôi.”

“Em hỏi ông một việc được không?”

“Ờ. Cứ hỏi.”

“Ông bao nhiêu tuổi?”

“Ba mươi sáu.”

“Vậy là khá già. Em không ngờ ông già như vậy.”

“Tôi biết. Chính tôi cũng lấy làm lạ về con người mình.”

“Em có cảm tưởng em phải sợ ông, nhưng em không sợ.”

“À, tôi không thể khuyên em về việc này. Nhiều người trốn lánh mẹ của họ để tìm đến Thần Chết. Họ không muốn chờ lâu.”

“Em đoán ông nghĩ em cũng làm như vậy.”

“Tôi không muốn biết em đang làm gì.”

“Em tự hỏi bây giờ mình đang ở đâu nếu sáng nay không gặp ông.”

“Tôi không biết.”

“Em luôn được may mắn. Về việc như thế này. Về việc gặp người lạ.”

“À, tôi không muốn nói quá sớm.”

“Tại sao? Ông định chôn em ở sa mạc hả?”

“Không. Nhưng ngoài kia có nhiều chuyện không may. Nếu em cứ nhởn nhơ ở đây mãi thì em sẽ phải gánh chịu một phần.”

“Em nghĩ mình không đến nỗi vậy. Em tin đã đến lúc mình được thay đổi. Có thể đã là quá trễ.”

“Tại sao em nói vậy?”

Anh nhìn cô: “Em gái nhỏ, tôi muốn nói với em điều này. Nếu có một cái gì đó coi không giống em, thì đó là vận may đi lang thang.”

“Thiệt là đáng ghét.”

“Không, không phải. Tôi chỉ muốn em nên cẩn thận. Khi ta đến El Paso, tôi sẽ cho em xuống xe ở bến xe buýt. Em đã có tiền. Em không phải vẫy xe xin đi nhờ nữa.”

“Được rồi.”

“Được rồi.”

“Ông sẽ hành động như đã nói ở đàng kia không? Về việc nếu em lái xe ông bỏ đi?”

“Hành động gì?”

“Ông biết mà. Về hành động đánh em một trận nhừ tử.”

“Không.”

“Em cũng không nghĩ vậy.”

“Em muốn chia chai bia cuối cùng này không?”

“Được rồi.”

“Chạy vào trong kia lấy ra cái ly. Tôi sẽ quay lại trong một phút.”

“Được rồi. Ông không đổi ý, phải không?”

“Về chuyện gì?”

“Ông biết chuyện gì.”

“Tôi không đổi ý. Tôi muốn làm đúng mực ngay từ lần đầu tiên.”

Anh đứng dậy, bước lên theo lối đi. Cô đứng ở khung cửa, nói: “Em muốn nói cho ông nghe một câu có lần em nghe trong một cuốn phim.”

Anh dừng lại, quay người: “Cái gì?”

“Có nhiều người bán hàng tốt quanh đây và ông có thể mua cái gì đó.”

“À, cưng ơi, em đã muộn một chút. Bởi vì tôi đã mua xong. Và tôi nghĩ tôi muốn gắn bó với cái mình đang có.”

Anh đi đến đầu lối đi, leo lên các bậc thang rồi bước vào phòng mình.

Chiếc Barracuda chạy vào bến xe tải bên ngoài Balmorhea rồi ghé vào ô kế cận nhà rửa xe. Người tài xế bước xuống, đóng cửa xe lại và đứng nhìn. Có những vệt máu và vệt gì khác chạy dọc trên mặt kính và thành xe. Anh ta lấy một số đồng hai mươi lăm cent từ máy đổi tiền, quay lại, cho tiền vào khe, lấy cây giẻ lau từ cái giá, xịt nước rửa chiếc xe, rồi bước vào xe và chạy lên xa lộ hướng về phía tây.

Bell ra khỏi nhà lúc bảy giờ ba mươi và lái theo đường 285 Bắc dẫn đến Fort Stockton. Đường đi đến Van Horn dài khoảng ba trăm sáu mươi ki-lô-mét. Ông tính toán mình có thể mất không đến ba tiếng đồng hồ. Ông bật đèn báo trên mui xe. Khoảng hơn mười sáu ki-lô-mét phía tây Fort Stockton trên xa lộ liên tiểu bang I-10, ông chạy qua một chiếc xe đang bốc cháy bên vệ đường. Có những chiếc xe cảnh sát nơi hiện trường, và một làn xe xa lộ bị phong tỏa. Ông không dừng lại, nhưng cảm thấy bất an. Ông dừng lại ở Balmorhea, cho đổ đầy chai cà phê rồi đi đến Van Horn lúc mười giờ hai mươi lăm.

Ông không biết mình phải tìm kiếm gì, nhưng ông không cần tìm kiếm. Trên bãi đỗ xe của một motel, có hai chiếc xe tuần tra của hạt Culberson và một xe cảnh sát chỉ huy của bang đang nhấp nháy đèn hiệu. Motel được phong tỏa bằng dải băng cảnh sát. Ông lái vào, đỗ lại và để đèn hiệu xe mình nhấp nháy.

Viên phụ tá không biết ông nhưng Cảnh sát trưởng hạt Culberson thì biết. Họ đang hỏi han một người đàn ông ngồi ở cửa sau một xe tuần tra. Cảnh sát trưởng hạt Culberson nói: “Chết tiệt tôi nếu tin xấu không lan nhanh. Anh đang làm gì ở đây, hở Cảnh sát trưởng?”

Bell hỏi: “Marvin, xảy ra chuyện gì?”

“Có vụ đấu súng nhỏ. Anh biết gì về chuyện này không?”

“Tôi không biết. Có nạn nhân nào không?”

“Cách đây khoảng nửa tiếng họ được xe tải thương mang đi. Hai đàn ông và một cô gái. Cô gái chết, còn anh con trai tôi nghĩ cũng khó thoát. Người đàn ông kia thì có thể sống.”

Bell hỏi: “Anh biết họ là ai không?”

“Không. Một trong hai người đàn ông là dân Mễ, và chúng tôi đang chờ truy lục đăng ký xe ở đằng kia. Không ai có giấy tờ tùy thân. Trên người hoặc trong phòng cũng không có.”

“Nhân chứng này khai gì?”

“Ông ta nói người Mễ khởi đầu. Nói hắn lôi cô kia ra khỏi phòng và người kia cầm súng đi ra nhưng khi thấy anh Mễ chĩa súng vào đầu cô thì buông súng xuống. Ngay khi đó tên Mễ đẩy cô kia ra rồi bắn cô rồi quay sang bắn anh kia. Hắn đang đứng trước phòng 117, ở đàng kia. Bắn cả hai người với khẩu tự động chết tiệt. Theo nhân chứng đây, người kia ngã lăn xuống các bậc thang, rồi nhặt lấy súng của mình bắn tên Mễ. Mà tôi không hiểu bằng cách nào anh ta làm được. Anh có thể thấy vết máu trên lối đi đằng kia. Chúng tôi phản ứng khá nhanh. Tôi nghĩ khoảng bảy phút. Cô kia bị bắn chết ngay.”

“Không giấy tờ tùy thân hay sao?”

“Không giấy tờ tùy thân. Chiếc xe của anh già kia có gắn thẻ bán xe.”

Bell gật đầu. Ông nhìn qua nhân chứng. Anh này đã xin một điếu thuốc và đang ngồi hút. Anh ta có vẻ thoải mái. Như thể đã có lần ngồi ở băng sau xe tuần tra rồi.

Bell hỏi: “Cô gái kia. Có phải là người phương Tây không?”

“Đúng. Cô ấy là người phương Tây. Có tóc bạch kim. Có lẽ hoe đỏ.”

“Anh có tìm ra ma túy gì không?”

“Chưa thấy. Chúng tôi vẫn đang tìm tiếp.”

Bell hỏi: “Có tiền bạc không?”

“Chúng tôi chưa tìm ra tiền bạc gì cả. Cô gái nhận phòng 121. Có một ba lô với ít quần áo và vật dụng.”

Bell nhìn xuống dãy các cửa cái của phòng motel. Nhiều người đứng thành từng nhóm nhỏ trao đổi với nhau. Ông nhìn qua chiếc Barracuda màu đen.

“Chiếc này có động cơ mạnh không?”

“Tôi có thể nói khá mạnh. Có máy thổi khí dưới nắp máy.”

“Máy thổi khí hở?”

“Ừ.”

“Tôi không thấy.”

“Nó nằm ở dưới nắp máy.”

Bell đứng nhìn chiếc xe. Rồi ông quay qua viên cảnh sát trưởng: “Anh có thể đi khỏi đây một phút không?”

“Được chứ. Anh có ý gì?”

“Tôi vừa nghĩ ra là muốn nhờ anh đưa tôi đến bệnh viện.”

“Được rồi. Đi với tôi.”

Bell nói: “Tốt lắm. Để tôi đỗ xe lại cho đàng hoàng.”

“Như thế tốt rồi, Ed Tom.”

“Để tôi đưa xe tới đây một chút cho khỏi ngáng đường. Bạn không hề biết mình sẽ trở lại nhanh như thế nào sau khi đã đi nơi khác.”

Tại quầy lễ tân, viên cảnh sát trưởng nói chuyện với cô y tá trực ca đêm, gọi tên cô một cách thân mật. Cô nhìn qua Bell.

Cảnh sát trưởng hạt Culberson nói: “Ông này đến đây để giúp nhận dạng.”

Cô gật đầu, đứng dậy, đặt cây bút chì giữa các trang giấy của quyển sách đang đọc. Cô nói: “Hai người là DOA*. Họ tải thương người Mễ đó bằng trực thăng khoảng hai mươi phút trước. Có lẽ ông đã biết chuyện này.”

Cảnh sát trưởng hạt Culberson nói: “Cưng ơi, không ai nói cho anh biết gì hết.”

Họ đi theo cô dọc lối đi. Có một vệt máu mỏng chạy dọc sàn bê-tông. Bell nói: “Không khó để tìm ra họ, phải không?”

Ở cuối lối đi có tấm biển màu đỏ ghi Exit*. Trước khi họ đi đến đấy, cô quay ngang, tra chìa khóa vào một cánh cửa thép bên trái, mở cửa ra rồi bật đèn lên. Căn phòng là khối bê-tông thô, không có cửa sổ, trống không ngoại trừ ba cái bàn bằng thép loại dành cho thợ cơ khí, bốn chân bàn đặt trên bánh xe. Trên hai bàn là hai xác người được phủ bằng tấm nhựa. Cô y tá đứng quay lưng vào cửa trong khi hai viên cảnh sát trưởng bước qua.

“Ed Tom, anh ta không phải là bạn của anh chứ?”

“Không.”

“Anh ta bị bắn vài ba phát vào mặt nên tôi nghĩ anh ta trông không ổn lắm. Không phải là tôi đã thấy chuyện tệ hại hơn. Đường xa lộ ngoài kia là một bãi chiến trường chết tiệt, anh có thể nói thật như thế.”

Ông kéo tấm nhựa qua. Bell đi vòng cuối bàn. Không có tấm chêm dưới cổ của Moss; đầu anh nghiêng qua một bên. Một con mắt hé mở. Người ta đã lau máu trên người anh nhưng mặt anh có nhiều lỗ đạn và hàm răng bị bắn vỡ ra.

“Có phải anh ta không?”

Bell nói: “Ừ, chính là anh ta.”

“Anh nói nghe như anh mong không phải.”

“Tôi phải báo cho vợ anh ta hay.”

“Tôi rất lấy làm tiếc.”

Bell gật đầu.

Viên Cảnh sát trưởng hạt Culberson nói: “Này, anh không thể làm gì được cả.”

Bell đáp: “Phải. Nhưng bạn luôn muốn nghĩ là mình làm được.”

Viên cảnh sát trưởng hạt Culberson đậy mặt Moss lại, bước qua kéo tấm nhựa ở bàn bên kia và nhìn Bell. Bell lắc đầu.

“Họ thuê hai phòng. Hoặc anh ta thuê. Trả tiền mặt. Anh không thể đọc ra tên ghi trên sổ đăng ký. Chỉ là nét nguệch ngoạc.”

Bell nói: “Anh ta tên Moss.”

“Được rồi. Chúng tôi sẽ ghi thông tin của anh ở văn phòng. Đứa con gái trông có vẻ như hạng người hôi hám.”

“Ừ.”

Ông che mặt cô gái lại. Ông nói: “Tôi nghĩ vợ anh ta sẽ không ưa vụ này.”

Bell nói: “Đúng. Tôi nghĩ bà ấy sẽ không ưa.”

Viên cảnh sát trưởng hạt Culberson nhìn cô y tá. Cô vẫn đang đứng tựa cánh cửa. Ông hỏi: “Cô ấy bị bắn mấy phát? Cô biết không?”

“Cảnh sát trưởng, tôi không biết. Ông có thể xem xét cô ấy nếu ông muốn. Tôi không phiền hà và tôi biết cô ấy cũng không phiền hà.”

“Được rồi. Để chuyện đó cho pháp y khám nghiệm. Ed Tom, sẵn sàng đi chưa?”

“Ừ. Tôi đã sẵn sàng trước khi đến đây.”

Ông ngồi một mình trong văn phòng cảnh sát trưởng với cánh cửa đóng kín, nhìn máy điện thoại trên mặt bàn. Cuối cùng ông đứng dậy, đi ra ngoài. Người phụ tá nhìn lên.

“Tôi đoán anh ấy đã đi về nhà.”

Người phụ tá nói: “Vâng, thưa ông. Tôi có thể giúp gì được cho ông không, Cảnh sát trưởng?”

“Từ đây đến El Paso bao xa?”

“Khoảng một trăm hai mươi dặm.”

“Nhờ anh nói tôi cảm ơn anh ấy và ngày mai tôi sẽ gọi điện cho anh ấy.”

“Vâng, thưa ông.”

Ông dừng ở đầu kia thị trấn để ăn rồi uống cà phê trong khi nhìn các ngọn đèn đường xa lộ. Có cái gì đấy không ổn. Ông không thể nghĩ ra. Ông nhìn đồng hồ đeo tay. Một giờ hai mươi phút. Ông trả tiền, đi ra, bước lên chiếc xe tuần tra và ngồi đấy. Rồi ông lái đến giao lộ, rẽ về hướng đông và quay trở lại motel.

Chigurh đăng ký thuê phòng trong một motel nằm dọc xa lộ liên tiểu bang chạy về miền đông, rồi bước qua một đồng cỏ lộng gió trong bóng tối, đưa ống nhòm nhìn qua xa lộ. Những chiếc xe tải xuất hiện rõ to qua hai ống kính rồi nhỏ dần. Hắn ngồi xổm trên hai gót chân, hai khuỷu tay đặt trên hai đầu gối, quan sát. Rồi hắn quay trở lại motel.

Hắn đặt đồng hồ báo thức lúc một giờ. Khi đồng hồ reo, hắn đứng dậy, tắm rửa, mặc quần áo rồi bước ra chiếc xe bán tải của mình, cầm cái túi da nhỏ và đặt phía sau ghế ngồi.

Hắn đỗ xe trong bãi đỗ xe và ngồi đấy một hồi lâu. Ngả người trên ghế và nhìn qua kính chiếu hậu. Không có gì cả. Các chiếc xe cảnh sát đã chạy đi từ lâu. Dải băng cảnh sát màu vàng trước khung cửa đong đưa trong gió. Những chiếc xe tải nổ máy rầm rì, hướng đến Arizona và California. Hắn bước ra, đi đến cánh cửa, dùng khẩu súng bắn bò phá vỡ ổ khóa, bước vào, rồi đóng cánh cửa lại. Hắn có thể quan sát căn phòng khá rõ nhờ ánh sáng xuyên qua các cửa sổ. Vài tia sáng nhỏ lọt qua các lỗ đạn trên cánh cửa ván ép. Hắn kéo chiếc bàn ngủ nhỏ đến bên tường, rút cây vặn vít từ túi quần sau và bắt đầu vặn các con vít ra khỏi tấm vỉ bằng thép của ống dẫn hơi. Hắn đặt tấm đậy trên mặt bàn, đưa tay vào kéo ra chiếc cặp da, bước xuống, đi đến cửa sổ nhìn ra bãi đỗ xe. Hắn rút khẩu súng lục từ lưng quần, mở cánh cửa, bước ra rồi đóng cánh cửa lại, cúi người dưới dải băng, đi đến chiếc xe của mình và bước vào xe.

Hắn đặt chiếc cặp da lên sàn xe, vừa đúng lúc hắn rút chìa khóa để nổ máy thì hắn trông thấy chiếc xe tuần tra của hạt Terrell chạy vào cách văn phòng motel chưa đến một trăm mét. Hắn buông tay ra khỏi chìa khóa, ngả người ra phía sau. Chiếc xe tuần tra chạy vào một ô đỗ xe, rồi đèn xe tắt. Rồi máy xe tắt. Chigurh chờ đợi, khẩu súng lục đặt trên lòng.

Khi Bell bước ra, ông nhìn chung quanh bãi đỗ xe rồi bước đến cánh cửa phòng 117, thử vặn nắm cửa. Cửa không khóa. Ông cúi người dưới dải băng, đẩy cánh cửa vào, tay lần mò tìm đến công tắc, và bật đèn lên.

Vật đầu tiên mà ông nhìn thấy là tấm vỉ và các con vít nằm trên bàn. Ông đóng cánh cửa lại sau lưng, rồi đứng đấy. Ông bước đến cửa sổ, nhìn qua rìa tấm màn đến bãi đỗ xe. Ông đứng đấy một hồi. Không có gì động đậy. Ông thấy vật gì đấy nằm trên sàn, bước đến nhặt lên nhưng đã biết đấy là vật gì. Ông cầm xoay xoay trong lòng bàn tay. Ông bước đến ngồi trên giường, mảnh đồng thau nhỏ trong tay. Rồi ông bỏ nó vào cái gạt tàn thuốc trên mặt bàn. Ông nhấc điện thoại nhưng đường dây không có tín hiệu. Ông đặt ống nghe xuống. Ông rút ra khẩu súng lục từ bao súng, kiểm tra ổ đạn, rồi ngồi với khẩu súng đặt trên đầu gối.

Ông lẩm bẩm: “Mình không biết chắc hắn có ở ngoài đấy không.”

“Có, biết chắc. Lúc ngồi trong nhà hàng, mình đã biết. Vì thế mà mình quay lại đây.”

“Thế thì, mình định làm gì?”

Ông đứng dậy, bước đến tắt đèn. Năm lỗ đạn trên cánh cửa. Ông đứng với khẩu súng lục trên tay, ngón tay trỏ đặt trên cò súng. Rồi ông mở cửa bước ra.

Ông đi đến chiếc xe tuần tra. Xem xét những chiếc xe trên bãi đỗ. Phần lớn là xe bán tải. Lúc nào mình cũng có thể thấy trước họng súng khạc lửa. Nhưng thấy trước vẫn chưa đủ. Khi có người đang rình rập thì mình có thể cảm nhận được không? Nhiều người nghĩ được. Ông mở cửa chiếc xe tuần tra bằng tay trái. Đèn trần xe bật sáng. Ông bước vào, đóng sập cửa xe, đặt khẩu súng trên nệm ghế kế bên, cho nổ máy xe. Rồi ông chạy ra khỏi bãi đỗ xe, bật đèn pha, chạy ra ngoài.

Khi motel đã khuất dạng, ông đỗ lại bên vệ đường, nhấc lấy bộ đàm gọi cho văn phòng cảnh sát trưởng. Họ đồng ý điều đến hai xe. Ông gác máy, trả hộp số về zê-rô, để chiếc xe lăn dọc vệ đường cho đến khi ông vừa nhìn thấy tấm biển của motel. Ông nhìn đồng hồ đeo tay. 1:45. Trong bảy phút sẽ là 1:52. Ông chờ đợi. Không có gì động đậy ở motel. Lúc 1:52, ông thấy hai xe chạy đến trên xa lộ, chạy xuống đường rẽ với còi hụ và đèn nhấp nháy. Ông vẫn dõi mắt trông chừng về phía motel. Bất kỳ xe nào chạy ra khỏi bãi đỗ và chạy lên đường tiếp cận thì ông chủ định sẽ đâm vào xe hắn cho văng ra khỏi mặt đường.

Khi hai chiếc xe tuần tra chạy vào motel, ông khởi động xe mình, bật đèn lên, chạy vòng lại chữ U, chạy ngược chiều con đường vào bãi đỗ xe rồi bước ra.

Họ đi dọc bãi đỗ xe, đi ngang qua từng chiếc xe, đèn bấm và súng lục trên tay, rồi đi trở lại. Bell là người trở lại trước, đứng tựa vào xe của mình. Ông gật đầu với hai người phụ tá. Ông nói: “Này quý vị, tôi nghĩ chúng ta đã bị qua mặt.”

Họ đút súng vào bao. Bell và người phụ tá trưởng đi vào căn phòng. Bell chỉ cho anh ta xem ổ khóa, ống dẫn hơi và xy-lanh ổ khóa.

Người phụ tá cầm xy-lanh trong tay, hỏi: “Cảnh sát trưởng, hắn dùng cái gì để làm việc này?”

Bell nói: “Đấy là câu chuyện dài. Tôi tiếc đã gọi các anh ra đây mà không được việc gì.”

“Không sao, Cảnh sát trưởng.”

“Các anh nói với cảnh sát trưởng khi đến El Paso tôi sẽ gọi về.”

“Vâng, tôi nhớ.”

Hai tiếng đồng hồ sau, ông thuê phòng của khách sạn Rodeway Inn ở phía đông thị trấn. Ông thức dậy lúc sáu giờ sáng như thường lệ, đóng các màn cửa lại rồi trở lại nằm trên giường nhưng không thể ngủ tiếp. Cuối cùng, ông đứng dậy, tắm rửa, mặc quần áo rồi đi xuống nhà ăn, dùng bữa sáng và đọc báo. Chưa có tin gì về Moss và cô vợ. Khi cô hầu bàn đến mang thêm cà phê, ông hỏi cô mấy giờ họ nhận được báo buổi chiều.

Cô nói: “Em không biết. Em đã bỏ đọc báo.”

“Tôi không chê trách em. Nếu có thể thì tôi cũng muốn bỏ.”

“Em bỏ đọc báo và em khuyên chồng em bỏ đọc báo.”

“Thế à?”

“Em không biết tại sao họ gọi đó là tin tức. Em không gọi mấy thứ đó là tin tức gì cả.”

“Đúng.”

“Lần cuối cùng mà ông đọc báo nói về Chúa Giê-su là khi nào?”

Bell lắc đầu: “Tôi không nhớ. Tôi phải nói là đã lâu lắm rồi.”

Cô nói: “Em cũng nghĩ vậy. Rất lâu rồi.”

Ông đã từng gõ nhiều cánh cửa khác cũng để báo tin như thế; chẳng có gì lạ đối với ông cả. Ông thấy rèm cửa sổ kéo qua rồi cánh cửa mở, cô đứng đấy, mặc quần jeans với áo bỏ ngoài lưng quần, nhìn ông. Không tỏ lộ cảm giác gì. Chỉ chờ đợi. Ông giở mũ ra, và cô đứng dựa cánh cửa và quay mặt đi.

Ông nói: “Thưa bà, tôi rất tiếc.”

Cô kêu lên: “Ôi Chúa tôi!” Cô lảo đảo đi vào phòng, ngồi sụp xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu, giấu mặt giữa hai cánh tay. Bell đứng đấy, tay cầm chiếc mũ. Ông không biết phải làm gì khác. Ông không thấy dấu hiệu nào của bà cụ. Hai phụ nữ phục vụ người Mễ đang đứng ở bãi đỗ xe nhìn vào và thầm thì với nhau. Ông bước vào và đóng cánh cửa lại.

Ông gọi: “Carla Jean.”

Cô kêu lên: “Ôi Chúa tôi!”

“Tôi rất lấy làm tiếc.”

“Ôi Chúa tôi!”

Ông đứng đấy, tay cầm chiếc mũ. “Tôi lấy làm tiếc.”

Cô ngẩng lên nhìn ông. Khuôn mặt nhăn nhúm. Cô nói: “Chết tiệt ông. Ông đứng đó mà nói với tôi ông lấy làm tiếc hả? Chồng tôi đã chết. Ông có hiểu không? Nếu ông nói lấy làm tiếc một lần nữa thì xin Chúa xá tội khi tôi lấy súng mà bắn ông.”

giả: Diệp Minh Tâm KHÔNG CHỐN NƯƠNG THÂN ebook©MotSAch —★— tve-4u.org Nhà xuất bản Hội nhà văn - 2010
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.