Hắn lái xe vượt qua cầu Sông Pecos ở phía bắc Sheffield Texas rồi đi theo đường 349 Nam. Khi hắn ghé vào trạm xăng ở Sheffield thì trời đã sụp tối. Hắn xin người chủ trạm xăng đổi tiền lẻ, gọi điện thoại, đổ đầy bình xăng rồi trở vào trả tiền.
Người chủ hỏi: “Anh có bị mắc mưa trên đường đi không?”
“Đường nào?”
“Tôi thấy anh đến từ Dallas.”
Chigurh thu tiền lẻ trên mặt quầy: “Việc tôi đến từ đâu có mắc mớ gì đến anh, hả anh bạn?”
“Tôi không có ý gì.”
“Anh không có ý gì.”
“Tôi chỉ muốn bắt chuyện vậy mà.”
“Tôi nghĩ cái tật đó khiến cho anh có tư cách lôi thôi.”
“Thưa ông, tôi xin lỗi. Nếu ông không nhận lời xin lỗi của tôi thì tôi không biết phải làm gì hơn.”
Chigurh hỏi: “Bao nhiêu cho phần này?”
“Xin lỗi?”
“Tôi hỏi bao nhiêu cho phần này.”
“Sáu mươi chín cent.”
Chigurh đặt tờ một đô la lên mặt quầy. Người chủ sắp xếp những đồng tiền lẻ trước mặt mình giống như người chia bài trong sòng bạc sắp xếp tiền hồ. Chigurh vẫn để mắt nhìn ông ta. Ông quay mặt hướng khác. Ông ho một tiếng. Chigurh dùng răng xé một gói điều lộn hột, đổ một phần ba gói vào lòng bàn tay rồi đứng đấy mà ăn.
Người chủ trạm xăng hỏi: “Ông cần gì nữa không?”
“Tôi không biết. Có gì nữa không?”
“Có vấn đề gì không?”
“Về cái gì?”
“Về mọi thứ.”
“Anh hỏi tôi như thế hả? Có vấn đề gì về mọi thứ không hả?”
Người chủ quay mặt đi, đặt bàn tay lên che miệng và lại ho. Ông nhìn qua Chigurh và Chigurh nhìn chỗ khác. Hắn nhìn qua khung cửa sổ ở phía trước cửa hiệu. Những máy bơm xăng và chiếc xe đang đỗ ở đấy. Chigurh ăn thêm một vốc hạt điều.
“Ông cần gì thêm không?”
Chigurh nói: “Anh đã hỏi tôi câu đó rồi.”
“À, tôi cần lo đóng cửa.”
“Lo đóng cửa.”
“Vâng, thưa ông.”
“Mấy giờ anh đóng cửa?”
“Bây giờ. Chúng tôi đóng cửa bây giờ.”
“Bây giờ không phải là giờ. Mấy giờ anh đóng cửa?”
“Thường là khoảng chập tối. Lúc trời tối.”
Chigurh chầm chậm nhai hạt điều: “Anh không biết mình đang nói gì, phải không?”
“Thưa ông?”
“Tôi bảo anh không biết mình đang nói gì, phải không?”
“Tôi nói về việc đóng cửa. Đó là điều tôi muốn nói.”
“Mấy giờ anh đi ngủ?”
“Thưa ông?”
“Anh hơi điếc, phải không? Tôi hỏi mấy giờ anh đi ngủ.”
“À, khoảng chín giờ rưỡi. Phỏng chừng chín giờ rưỡi.”
Chigurh đổ thêm hạt điều vào lòng bàn tay: “Thế thì tôi có thể trở lại.”
“Lúc đó chúng tôi đã đóng cửa.”
“Được thôi.”
“Thế thì tại sao ông trở lại? Chúng tôi sẽ đóng cửa.”
“Anh đã nói vậy rồi.”
“Vâng, chúng tôi sẽ đóng cửa.”
“Anh ngụ trong căn nhà phía sau dó, phải không?”
“Vâng, đúng vậy.”
“Anh sống ở đây từ nhỏ hả?”
Người chủ ngần ngừ rồi đáp: “Đây là cơ sở của cha vợ tôi. Lúc đầu là vậy.”
“Anh kết hôn với cơ sở này.”
“Trong nhiều năm chúng tôi đã sống ở Temple Texas. Tạo dựng gia đình ở đó. Ở Temple. Khoảng bốn năm trước chúng tôi dời đến đây.”
“Anh kết hôn với cơ sở này.”
“Tùy ông muốn nói cách nào cũng được.”
“Tôi không có cách nói nào. Sự việc là vậy.”
“À, tôi cần đóng cửa bây giờ.”
Chigurh đổ phần hột điều cuối cùng vào lòng bàn tay, vò cái túi nhỏ và đặt lên mặt quầy. Hắn đứng thẳng trông kỳ quặc, miệng vẫn nhai hột điều.
Người chủ nói: “Có vẻ như ông muốn hỏi nhiều. Đó là đối với người không muốn nói mình đến từ đâu.”
“Khi thảy đồng xu thì anh từng thua nặng nhất là bao nhiêu?”
“Thưa ông?”
“Tôi hỏi khi thảy đồng xu thì anh từng thua nặng nhất là bao nhiêu.”
“Thảy đồng xu hả?”
“Thảy đồng xu.”
“Tôi không biết. Thường người ta không đánh cược với nhau khi thảy đồng xu. Thường đó là để quyết định việc gì khác.”
“Anh đã từng thấy quyết định việc gì lớn nhất?”
“Tôi không biết.”
Chigurh lấy từ túi áo một đồng 25 cent, thảy tung lên giữa ánh sáng xanh của đèn néon. Hắn bắt lấy đồng xu, úp trên lưng bàn tay. Hắn nói: “Đoán sấp ngửa đi.”
“Đoán hả?”
“Vâng.”
“Để làm gì?”
“Cứ đoán đi.”
“Tôi cần biết đoán để được gì.”
“Điều đó có thay đổi gì không?”
Lần đầu tiên, người chủ nhìn vào mắt Chigurh. Xanh như da trời. Vừa long lanh vừa vẩn đục. Như là đá ướt. Chigurh nói: “Anh phải đoán. Tôi không thể đoán thế anh. Như vậy là không công bằng. Thậm chí là không đúng mực. Chỉ cần đoán.”
“Tôi không đặt cược gì cả.”
“Có đó. Anh đã đặt cược cả đời mình. Có điều là anh không biết. Anh biết năm ghi trên đồng xu này không?”
“Không.”
“Đó là một nghìn chín trăm năm mươi tám. Đồng xu này đã lưu hành hai mươi hai năm mới đến đây. Bây giờ nó ở đây. Và tôi ở đây. Và tôi làm chủ nó. Hoặc là sấp hoặc ngửa. Anh phải nói. Đoán đi.”
“Tôi không biết mình sẽ thắng cái gì.”
Trong ánh sáng xanh, khuôn mặt người chủ lấm tấm mồ hôi. Ông liếm môi trên.
Chigurh nói: “Anh sẽ thắng mọi thứ. Mọi thứ.”
“Ông ạ, ông nói không đúng lý gì cả.”
“Đoán đi.”
“Thế thì là ngửa.”
Chigurh nhấc bàn tay che đồng xu, xoay cổ tay kia cho người chủ xem. Hắn nói: “Tốt lắm.”
Hắn cầm lấy đồng xu và trao cho người chủ.
“Tôi làm gì với nó?”
Chigurh nói: “Nhận đi. Đó là đồng xu may mắn của anh.”
“Tôi không cần.”
“Anh cần mà. Nhận đi.”
Người chủ trạm xăng nhận lấy đồng xu. Ông nói: “Bây giờ tôi phải đóng cửa.”
“Đừng cất trong túi.”
“Thưa ông?”
“Đừng cất trong túi.”
“Ông muốn tôi cất ở đâu?”
“Đừng cất trong túi. Anh sẽ không biết nó là đồng nào.”
“Được rồi.”
Chigurh nói: “Mọi thứ có thể là một vật dụng. Những thứ vụn vặt. Chuyền từ tay này qua tay khác. Người ta không để ý tới. Và rồi tới một ngày có vụ tính sổ. Sau đó, mọi thứ đều thay đổi. Anh nói đó chỉ là một đồng xu. Giả dụ vậy. Không có gì đặc biệt cả. Nhưng nó là một vật dụng như thế nào? Anh thấy ra vấn đề. Để phân biệt hành động với món vật. Như thể những phần của một thời khắc trong lịch sử có thể hoán đổi với những phần của một thời khắc khác. Làm thế nào có thể được như vậy? À, đấy chỉ là một đồng xu. Ừ. Đúng vậy. Phải không?”
Chigurh thu tiền thối từ mặt quầy vào lòng bàn tay, cho vào túi rồi quay người bước qua cánh cửa. Người chủ trạm xăng nhìn hắn đi. Nhìn hắn bước vào xe. Chiếc xe rồ máy rồi chạy ra xa lộ về hướng nam. Không hề bật đèn. Ông đặt đồng xu lên mặt quầy và nhìn nó. Ông đặt cả hai bàn tay lên mặt quầy và chỉ đứng tựa ở đấy, đầu cúi xuống.
Hắn đến Dryden khoảng tám giờ tối. Hắn dừng lại ở ngã tư trước cửa hàng thực phẩm Condra’s, máy xe vẫn nổ nhưng đèn xe vẫn tắt. Rồi hắn bật đèn xe lên và rẽ vào xa lộ 90 để đi về hướng đông.
Những vệt sơn trắng bên vệ đường trông giống vệt ghi dấu của trắc đạt viên nhưng không có con số mà chỉ là những vạch hình chữ V. Hắn để ý ghi nhận khoảng đường đi bằng đồng hồ khoảng cách trên xe, chạy thêm hơn một ki-lô-mét rưỡi, chậm lại rồi tách ra khỏi xa lộ. Hắn tắt đèn xe, vẫn để xe nổ máy, bước ra, mở cánh cổng rồi quay lại. Hắn lái xe dọc hàng rào chặn bò, bước ra và đứng nghe ngóng. Rồi hắn bước vào xe và lái đi trên con đường mòn có nhiều vết bánh xe lún.
Hắn chạy dọc theo hàng rào chạy về hướng nam, chiếc Ford cố nuốt đoạn đường gồ ghề. Hàng rào là tàn tích từ ngày xưa, chỉ có ba sợi dây chăng dọc những hàng cột phủ dây leo gai góc. Được khoảng hơn một ki-lô-mét rưỡi, hắn đi đến một khu sỏi đá bằng phẳng, nơi có một chiếc Dodge Ramcharger đang đỗ hướng về phía hắn. Hắn chầm chậm cho xe chạy kế bên chiếc xe ấy rồi tắt máy.
Chiếc Dodge Ramcharger có kính thật đậm đến nỗi trông như có màu đen. Chigurh mở cửa và bước ra. Một người đàn ông bước ra phía đối diện tay lái của chiếc Dodge, gấp chiếc ghế về phía trước rồi bước vào phía sau. Chigurh đi vòng quanh chiếc xe, bước vào và đóng cửa xe lại. Hắn nói: “Đi đi.”
Người lái xe hỏi: “Anh nói chuyện với anh ta chưa?”
“Chưa.”
“Anh ta không biết chuyện gì xảy ra hả?”
“Không biết. Đi đi.”
Chiếc xe lăn bánh qua vùng sa mạc trong bóng tối.
Người lái xe hỏi: “Khi nào anh định cho anh ta biết?”
“Khi tôi biết phải nói với anh ta chuyện gì.”
Khi họ đi đến chiếc xe bán tải của Moss, Chigurh nghiêng người tới trước để quan sát.
“Có phải chiếc xe của hắn không?”
“Phải. Bảng số xe đã được tháo gỡ.”
“Đậu lại ở đây. Anh có cây vặn vít không?”
“Tìm trong cái hộp dụng cụ đó.”
Chigurh bước ra khỏi xe với cây vặn vít, đi đến bên chiếc xe bán tải và mở cửa ra. Hắn cạy ra tấm thẻ kiểm tra bằng nhôm phía bên trong cửa xe, cho vào túi, rồi bước quay về, lên xe và đặt cây vặn vít vào hộp dụng cụ. Hắn nói: “Ai đã cắt bánh xe?”
“Không phải là bọn ta.”
Chigurh gật đầu, nói: “Đi thôi.”
Cách một quãng đường, họ đỗ xe lại, bước xuống nhìn về phía các chiếc xe. Chigurh đứng nhìn một hồi lâu. Đáy thung lũng se lạnh, hắn không có áo khoác nhưng dường như hắn không màng. Hai người kia đứng chờ. Hắn bật lên chiếc đèn bấm trong tay, đi vòng quanh các chiếc xe và các thi thể. Hai người kia đi theo sau hắn.
Chigurh hỏi: “Con chó của ai vậy?”
“Bọn tôi không rõ.”
Hắn đứng nhìn người đàn ông gục chết trước tay lái chiếc Bronco. Hắn rọi đèn vào khoang hành lý phía sau hàng ghế.
Hắn hỏi: “Cái hộp ở đâu?”
“Trên chiếc xe tải. Anh muốn xem hả?”
“Anh tìm ra gì từ nó không?”
“Không.”
“Không có gì hết hả?”
“Không có tiếng nào.”
Chigurh quan sát người chết. Hắn chiếu ngọn đèn lên xuống cái xác.
Hắn bước lui lại, đứng nhìn lòng chảo núi lửa dưới ánh trăng. Hoàn toàn im ắng. Phỏng chừng như người đàn ông trên chiếc Bronco đã chết chưa được ba ngày. Hắn rút khẩu súng lục từ thắt lưng, xoay người đến nơi hai người kia đang đứng, tuần tự bắn vào đầu mỗi người một phát, rồi giắt khẩu súng lại vào thắt lưng. Người thứ hai thật ra đã nhìn thoáng qua người thứ nhất khi người này ngã xuống. Chigurh bước đến giữa hai người, cúi xuống tháo ra dây đeo vai từ người thứ hai, lấy ra khẩu Glock chín mi-li-mét. Rồi hắn đi trở lại chiếc xe, bước vào, nổ máy xe, lái ra khỏi lòng chảo núi lửa và chạy về hướng xa lộ.