Không Chốn Nương Thân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Vi
Chương Vi

❊ ❊ ❊

Hình như đám người trẻ bây giờ gặp khó khăn để trưởng thành. Tôi không rõ tại sao. Có lẽ vì người ta trưởng thành không kịp về tinh thần so với cách họ lớn lên về thể chất. Tôi có một người em họ làm cảnh sát ở tuổi mười tám. Lúc ấy nó đã có vợ và một con. Tôi có một người bạn làm cha cố đạo Báp-tít ở cùng tuổi ấy. Làm mục sư cai quản nhà thờ ở một hạt nhỏ. Sau khoảng ba năm, anh ta dời đến Lubbock và khi anh ta nói với họ mình sắp ra đi, họ chỉ ngồi trong nhà thờ đó mà khóc đỏ cả mắt. Đàn ông lẫn đàn bà cũng vậy. Anh ấy đã chủ trì các lễ cưới, lễ rửa tội và lễ tang cho họ. Lúc đó anh hai mươi mốt tuổi, có lẽ hai mươi hai. Khi anh ấy thuyết giảng, họ đứng ngoài sân lắng nghe. Việc này làm cho tôi ngạc nhiên. Trong trường học, anh ấy luôn ít nói. Khi lên hai mươi mốt tôi gia nhập quân ngũ và tôi là một trong những người lớn tuổi nhất trong trại tân binh. Sáu tháng sau, tôi được điều đến chiến địa Pháp, bắn giết người với khẩu súng trường. Thậm chí lúc ấy tôi không nghĩ việc này là kỳ quặc. Bốn năm sau, tôi là cảnh sát trưởng của hạt này. Tôi không hề nghĩ ngợi mình phải là như thế nào. Những người mà tôi nói mấy chuyện phải quấy thì mỉm cười với tôi. Nhưng tôi không hề băn khoăn nhiều về những việc như thế. Trong tâm tư tôi không có những băn khoăn như thế. Tôi mong mình chẳng bao giờ vướng bận.

Loretta nói với tôi là đã nghe qua đài về tỷ lệ phần trăm con trẻ ở nước này được ông bà nội ngoại nuôi nấng. Tôi quên mất tỷ lệ là bao nhiêu. Tôi nghĩ là khá cao. Cha mẹ không nuôi nấng con cái. Hai vợ chồng tôi nói về việc này. Chúng tôi nghĩ khi thế hệ kế tiếp lớn lên, nếu họ không muốn nuôi nấng con cái thì ai nuôi nấng? Chúng tôi không trả lời được. Vào những ngày còn tốt đẹp lúc trước tôi nghĩ có cái gì đấy mà mình không hiểu thấu hoặc có cái gì khác mà mình bỏ sót. Nhưng ít khi tôi nghĩ đến. Đôi lúc tôi thức giấc trong đêm và tôi nghĩ chắc chắn rằng không có gì làm chậm lại xu hướng đó, trừ khi Chúa sống lại. Tôi không biết mình thao thức thì có ích gì. Nhưng tôi vẫn thao thức.

Tôi nghĩ nếu không có một người vợ thì khó mà làm công việc này. Kể ra cũng là một người vợ khá bất thường. Biết nấu ăn và làm người canh tù và tôi không biết hết bà ấy làm những gì. Bọn con trai đó không biết mình đã được đối xử tốt ra sao. Mà có lẽ bọn chúng biết. Tôi không hề lo lắng về sự an nguy của Loretta. Nhiều tháng trong năm họ thu hoạch được sản phẩm tốt tươi từ khu vườn. Bắp ngô tươi ngon. Đậu nấu xúp. Loretta cũng biết làm cho họ bánh mỳ kẹp thịt và khoai tây rán. Ngay cả nhiều năm sau chúng tôi mời họ trở về trong khi họ đã lập gia đình ổn định. Mang vợ đi theo. Thậm chí còn dẫn theo con cái. Họ trở về không phải để gặp lại tôi. Tôi chỉ gặp họ để nghe giới thiệu vợ hoặc người yêu của họ rồi đi chơi bowling. Những người đàn ông trưởng thành. Họ đã làm vài chuyện xấu. Loretta biết mình phải làm gì. Lúc nào cũng biết. Thế là mỗi tháng chúng tôi rà soát ngân quỹ của trại giam nhưng liệu chúng tôi có thể làm được gì? Bạn không thể làm được gì cả. Bạn chỉ làm được đến thế.

giả: Diệp Minh Tâm KHÔNG CHỐN NƯƠNG THÂN ebook©MotSAch —★— tve-4u.org Nhà xuất bản Hội nhà văn - 2010
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.