Tôi cũng sẽ không nói về chiến tranh. Người ta vinh danh tôi là anh hùng chiến tranh, và tôi mất nguyên một tiểu đội. Được trao tặng huân chương vì việc này. Họ chết và tôi nhận huân chương. Ngày nào tôi cũng nhớ đến chuyện này. Vài anh trai trẻ tôi quen biết trở về, đi học ở Austin nhờ học bổng cựu chiến binh, phê phán nặng nề người của họ. Vài người trong số họ phê phán như thế. Không thích đường lối chính trị của họ. Hai thế hệ trên đất nước này là quãng thời gian dài. Bạn đang nói về những di dân thời xa xưa. Tôi thường nói với họ rằng có vợ và mấy đứa con bị giết rồi bị lột da đầu, bị mổ bụng như là cá có khuynh hướng khiến một số người nổi giận, nhưng dường như họ không hiểu tôi đang nói gì. Tôi nghĩ các năm sáu mươi trên đất nước này làm cho họ tỉnh người. Tôi hy vọng thế. Có lúc tôi đọc trên báo ở đây nói một số thầy cô giáo biết qua một cuộc điều tra trong thập niên ba mươi ở một số trường học khắp cả nước. Các câu hỏi là về những vấn nạn trong việc dạy học ở trường. Và họ xem qua các mẫu, được gửi đi khắp nước để người ta điền vào câu trả lời. Những vấn nạn trầm trọng nhất họ có thể kể ra là nói chuyện trong lớp, chạy nhảy trong hành lang. Cóp lời giải của bài tập ở nhà. Đại loại những chuyện như vậy. Thế là họ lấy một trong các mẫu câu hỏi đó, sao ra một xấp rồi gửi lại cho cùng những trường đó. Bốn mươi năm sau. À, đây là vài câu trả lời gửi trả lại. Hiếp dâm, gây cháy để phá hoại, giết người. Ma túy. Tự tử. Thế là tôi suy nghĩ về tình trạng này. Bởi vì có nhiều khi tôi nói thế giới đang đi xuống địa ngục, người ta chỉ mỉm cười và nói tôi đang đến tuổi già. Một trong những triệu chứng của tuổi già là như thế. Nhưng cảm nghĩ của tôi về điều này là bất kỳ ai không thấy sự khác biệt giữa việc hiếp dâm giết người với việc nhai kẹo cao su thì bản thân họ có nhiều vấn nạn trầm trọng hơn là các vấn nạn tôi phải đối phó hiện giờ. Bốn mươi năm cũng không phải là thời gian dài. Có lẽ bốn mươi năm kế tiếp một số trong bọn họ cũng sẽ suy sụp khỏi ảo tưởng sáng ngời. Nếu không phải quá muộn.
Ở đây, khoảng hơn một hay hai năm trước tôi và Loretta đi dự một hội nghị ở Corpus Christi và tôi ngồi kế người phụ nữ ấy, bà là vợ của ai đó. Và bà cứ nói về phe hữu thế này phe hữu thế nọ. Thậm chí tôi không rõ ý bà muốn nói gì. Những người tôi gặp phần đông là người bình thường. Bình thường như cát đá, theo cách người ta nói. Tôi nói với bà điều ấy và bà nhìn tôi trông buồn cười. Bà nghĩ tôi đang nói xấu về họ, nhưng dĩ nhiên đấy là lời khen ở phần thế giới của tôi. Bà cứ nói, nói tiếp. Cuối cùng, bà ấy bảo tôi: Tôi không ưa con đường đất nước này đang tiến. Tôi muốn cháu gái tôi được phép phá thai. Tôi nói thưa bà tôi nghĩ bà không có việc gì phải lo lắng về con đường đất nước này đang tiến. Theo những gì tôi thấy thì tôi tin chắc cô ấy sẽ được phá thai. Tôi muốn nói rằng không những cô ấy được phép phá thai, mà còn được phép giúp bà ngủ giấc nghìn thu*. Thế là cuộc đối thoại chấm dứt.
Ý nói đến việc một số bang của Mỹ cho phép công dân kết liễu đời sống thân nhân của họ bị bệnh nan y hoặc lâm vào tình trạng hôn mê lâu ngày.