Khi chiếc xe buýt dừng lại trước quán café, đồng hồ chỉ 1 giờ 20 phút khuya. Chỉ có ba hành khách trên xe.
Tài xế xe buýt loan báo: “Trạm Sanderson.”
Moss bước về phía đầu xe. Anh đã thấy tài xế liếc nhìn mình qua kính chiếu hậu trong xe. Anh nói: “Này ông ơi. Ông có thể cho tôi xuống ở Desert Aire được không? Chân tôi bị đau; tôi sống ở dưới đó nhưng không có ai đến đón tôi.”
Tài xế đóng cánh cửa xe lại. Ông nói: “Được. Tôi đưa ông đến đó.”
Khi anh bước vào, cô đứng dậy khỏi ghế bành, chạy đến quàng hai cánh tay qua cổ anh. Cô nói: “Em nghĩ anh đã chết rồi.”
“À, anh không chết, thế nên em đừng sướt mướt.”
“Em không sướt mướt.”
“Em làm cho anh ít thịt ba chỉ và trứng trong khi anh đi tắm.”
“Để em xem vết cắt trên đầu anh. Chuyện gì xảy ra vậy? Chiếc xe đâu?”
“Anh cần đi tắm. Làm cho anh cái gì đó để ăn. Dạ dày anh nghĩ họng anh đã bị cắt đứt.”
Anh bận chiếc quần soọt lúc bước ra khỏi buồng tắm. Khi anh ngồi ở chiếc bàn lót formica trong gian bếp, câu đầu tiên cô hỏi là: “Phía sau cánh tay anh có cái gì vậy?”
“Bao nhiêu quả trứng đây?”
“Bốn.”
“Em có thêm bánh mỳ nướng không?”
“Có thêm hai miếng đang nướng. Chuyện gì vậy, Llewelyn?”
“Em muốn nghe gì?”
“Sự thật.”
Anh hớp một ngụm cà phê; bắt đầu rắc muối lên món trứng.
“Anh không muốn kể cho em nghe hả?”
“Đúng vậy.”
“Chân anh làm sao vậy?”
“Bị thương khi anh sơ ý.”
Cô phết bơ lên hai miếng bánh mỳ mới, đặt lên đĩa và ngồi trên chiếc ghế đối diện. Anh nói: “Anh thích ăn điểm tâm trong buổi tối. Làm anh nhớ lại những ngày còn độc thân.”
“Đã xảy ra chuyện gì, anh Llewelyn?”
“Carla Jean, chuyện như thế này. Em cần thu xếp đồ đạc để sẵn sàng rời khỏi nơi đây rạng sáng mai. Bất kỳ món nào em để lại thì em sẽ không thấy nó nữa, vì vậy nếu cần món gì thì phải mang theo. Có chuyến xe buýt rời khỏi nơi đây lúc bảy giờ mười lăm. Anh muốn em đi Odessa* và chờ anh ở đó cho đến lúc anh có thể gọi cho em.”
Cô ngả người trên chiếc ghế nhìn anh: “Anh muốn em đi Odessa?”
“Đúng vậy.”
“Anh không đùa đấy chứ?”
“Anh à? Không. Anh không đùa chút nào. Mình còn mứt không?”
Cô đứng dậy lấy mứt trong tủ lạnh đặt trên bàn, rồi lại ngồi xuống. Anh mở nắp lọ mứt, phết một ít lên miếng bánh mỳ.
“Trong chiếc cặp anh mang về có gì vậy?”
“Anh đã nói với em trong đó có gì.”
“Anh đã nói là có đầy tiền.”
“À, vậy thì anh nghĩ nó là thế đó.”
“Nó ở đâu?”
“Ở dưới gầm giường.”
“Ở dưới gầm giường?”
“Đúng vậy, thưa cô.”
“Em vào xem được không?”
“Em là con gái da trắng tự do và hai mươi mốt tuổi, nên anh nghĩ em có thể làm bất cứ việc gì em muốn.”
“Em không phải hai mươi mốt tuổi.”
“À, thế thì sao cũng được.”
“Và anh muốn em lên xe buýt đi Odessa.”
“Em sẽ phải lên xe buýt đi Odessa.”
“Liệu em sẽ nói với Mẹ ra sao?”
“À, thử đứng trước cửa nhà và hô lên: Mẹ ơi, con đã về.”
“Chiếc xe anh đâu?”
“Tiêu rồi. Không có gì là mãi mãi.”
“Làm thế nào chúng ta đi đến đó vào buổi sáng?”
“Gọi cô Rosa ở đằng kia. Cô ấy không bận bịu gì cả.”
“Llewelyn, anh đã làm gì?”
“Anh đánh cướp nhà băng ở Fort Stockton.”
“Anh nói dối táo tợn.”
“Nếu không tin anh thì hỏi anh làm gì? Em cần sửa soạn đồ đạc. Mình chỉ còn có bốn tiếng đồng hồ trước khi trời sáng.”
“Cho em xem cái gì trên cánh tay anh.”
“Em đã thấy.”
“Để em thoa thứ thuốc gì đó.”
“Ừ, anh nghĩ còn thuốc mỡ trong tủ thuốc. Em đi đi và đừng quấy rầy anh nữa nhé! Anh đang cố ăn.”
“Anh bị bắn hở?”
“Không. Anh vừa nói là em phải đi lo sửa soạn. Bây giờ đi đi.”