Tôi phải tin vào lời cô ấy. Tôi không thể làm được nhiều việc gì khác. Tôi không bao giờ gặp lại cô ấy. Tôi đã muốn nói với cô rằng tin đăng trên báo là không đúng, về anh ấy và cô gái kia. Sự thật là cô gái bỏ trốn khỏi nhà. Mười lăm tuổi. Tôi tin rằng anh ấy không có quan hệ gì với cô này cả và tôi rất khó chịu nếu vợ anh nghi ngờ. Mà bạn biết đấy, cô ấy vẫn nghi ngờ. Tôi gọi cho cô ấy vài lần nhưng cô đều gác máy, và tôi không trách cô. Rồi khi họ gọi cho tôi từ Odessa báo tin về chuyện vừa xảy ra, tôi không tin nổi. Nghe không có lý gì cả. Tôi lái xe đến đấy nhưng không thể làm được gì. Bà ngoại của cô cũng vừa qua đời. Tôi cố truy lục dấu vân tay của hắn trong cơ sở dữ liệu của FBI*, nhưng họ không tìm ra gì cả. Muốn biết tên hắn là gì, hắn làm nghề gì, đại loại như thế. Rốt cuộc mình như là thằng ngốc. Hắn là một bóng ma. Nhưng hắn hiện diện ngoài kia. Bạn không nên nghĩ rằng chuyện này chỉ tình cờ xảy ra rồi tan biến. Tôi tiếp tục chờ đợi được nhận tin báo gì khác. Có lẽ tôi sẽ nhận. Hoặc có lẽ không. Bạn dễ làm trò cười cho chính mình. Tự nhủ mình muốn nghe tin báo gì. Bạn thức dậy giữa đêm khuya và nghĩ ngợi nhiều chuyện. Tôi không còn tin chắc mình muôn nghe tin gì. Bạn tự nhủ rằng có lẽ vụ việc này đã qua đi. Nhưng bạn biết không phải thế. Bạn có thể mong ước bất cứ điều gì mình muốn.
FBI: gọi tắt của Federal Bureau of Investigation (Cơ quan Điều tra Liên bang).
Cha tôi luôn dạy bảo tôi chỉ cần làm theo cách tốt nhất mình biết và nói ra sự thật. Ông ấy bảo không có gì giúp tinh thần yên ổn bằng việc thức dậy buổi sáng mà không phải bận tâm nghĩ mình là ai. Và nếu bạn làm chuyện sai trái, chỉ cần đứng dậy nói tôi đã làm chuyện ấy và nói tôi lấy làm tiếc, rồi cho nó qua đi. Đừng để nhiều chuyện vướng bận quanh mình. Tôi nghĩ trong thời buổi này cung cách ấy nghe đơn giản quá. Thậm chí đối với tôi. Càng có thêm lý do để suy nghĩ về nó. Ông ấy ít nói nên tôi thường nhập tâm những gì ông nói. Và tôi còn nhớ ông ấy không kiên nhẫn lắm để dạy bảo hai lần, thế nên tôi phải biết cách lắng nghe lần đầu tiên. Lúc còn trẻ hẳn tôi đã không làm theo vài điều ông dạy, nhưng khi trở lại con đường ấy tôi quyết định không bỏ cuộc và tôi đã không bỏ cuộc. Còn sự thật thì luôn đơn giản. Lúc nào cũng phải thế. Cần phải đơn giản để một đứa trẻ hiểu được. Nếu không thì sẽ quá muộn. Đến lúc bạn hiểu ra được thì là quá muộn.