Không Chốn Nương Thân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 15 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Khi ông vừa bước vào nhà, chuông điện thoại đang reo. Ông trả lời: “Cảnh sát trưởng Bell đây.” Ông đi vào gian bếp và nhấc điện thoại ở đây. Ông nói: “Cảnh sát trưởng Bell.”

“Cảnh sát trưởng, tôi là thám tử Cook thuộc cảnh sát Odessa.”

“Vâng, thưa ông.”

“Chúng tôi nhận được một báo cáo có tên ông. Liên quan đến một phụ nữ tên là Carla Jean Moss, bị sát hại ở đây vào tháng Ba.”

Bell nói: “Vâng, thưa ông. Cảm ơn ông đã gọi cho tôi.”

“Họ nhận ra hung khí từ dữ liệu đạn đạo của FBI và họ lần ra một đứa con trai ở Midland. Đứa con trai nói nó nhặt khẩu súng trên một chiếc xe bán tải ở hiện trường một tai nạn. Chỉ trông thấy rồi nhặt lấy. Nó mang đi bán khẩu súng, rồi khẩu súng xuất hiện trong một vụ cướp cửa hàng tiện lợi ở Shreveport, bang Louisiana. Còn tai nạn nơi đứa con trai nhặt khẩu súng thì xảy ra cùng ngày với án mạng. Thế nên anh biết vụ này dẫn đến đâu. Chúng tôi không có nhiều vụ án mạng bí ẩn ở đây và chắc chắn chúng tôi không muốn có thêm bí ẩn. Cảnh sát trưởng, xin anh cho biết anh quan tâm đến vụ này như thế nào?”

Bell kể cho ông. Cook lắng nghe. Rồi ông cho Bell một số điện thoại. Đấy là nhân viên điều tra vụ tai nạn. Roger Catron. “Để tôi gọi cho anh ấy trước. Anh ấy sẽ nói chuyện với anh.”

Bell nói: “Tốt. Anh ấy sẽ bàn với tôi. Tôi quen anh ấy nhiều năm rồi.”

Bell gọi điện và Catron trả lời: “Khỏe không, Ed Tom?”

“Tôi không muốn khoe khoang.”

“Tôi có thể giúp anh được gì?”

Bell đề cập đến tai nạn. Catron nói: “Vâng. Tôi còn nhớ rõ. Hai đứa con trai chết trong tai nạn đó. Chúng tôi vẫn chưa tìm ra người lái chiếc xe kia.”

Bell hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra?”

“Bọn con trai đang hút ma túy. Chúng vượt đèn đỏ rồi đụng vào một chiếc bán tải Dodge còn mới tinh đang đỗ bên vệ đường. Chiếc xe bị hư hại hoàn toàn. Cái anh già trong chiếc bán tải leo ra ngoài rồi đi mất. Trước khi chúng tôi đến. Chiếc xe được mua ở Mexico. Bất hợp pháp. Không có chứng nhận EPA* hay đại loại như thế. Không được đăng ký.”

“Còn chiếc xe kia thì sao?”

“Có ba đứa con trai trong xe. Mười chín, hai mươi tuổi. Đều là dân Mễ. Đứa sống sót duy nhất là đứa ngồi ở băng sau. Dường như chúng chuyền cho nhau một điếu cần sa rồi băng ngang giao lộ có thể đến một trăm cây số giờ và húc thẳng vào anh già trên chiếc bán tải. Đứa ngồi kế người lái bị tống qua kính trước, văng qua đường và rơi xuống cổng nhà một phụ nữ. Bà này vừa bỏ thư vào thùng thư và suýt bị đứa con trai đè bẹp. Bà chạy xuống phố la thét trong bộ áo ngủ và đầu còn mang những ống cuộn tóc. Tôi nghĩ bà vẫn chưa hoàn hồn.”

“Các anh làm gì với đứa nhặt khẩu súng?”

“Chúng tôi miễn tố.”

Bell hỏi: “Nếu tôi đi lên đó, anh nghĩ tôi có thể nói chuyện với nó được không?”

“Tôi nghĩ là được. Ngay lúc này tôi đang nhìn nó trên màn hình.”

“Nó tên gì?”

“David DeMarco.”

“Nó là dân Mễ hở?”

“Không. Hai đứa con trai trong chiếc xe là Mễ. Đứa này không phải.”

Bell hỏi: “Nó sẽ nói chuyện với tôi chứ?”

“Có cách để biết.”

“Sáng mai tôi đến.”

“Tôi chờ anh.”

Catron đã gọi đứa con trai đến và nói chuyện với nó. Khi đứa con trai bước vào quán café, có vẻ như nó không lo lắng gì cả. Nó ngồi xuống, nâng một chân lên và nhìn Bell.

Bell hỏi: “Em muốn uống cà phê không?”

“Có. Em muốn uống chút cà phê.”

Bell giơ một ngón tay, cô hầu bàn bước đến. Ông nhìn đứa con trai.

“Tôi muốn hỏi em về người đàn ông đã bỏ đi khỏi hiện trường tai nạn. Tôi muốn biết em còn nhớ gì về ông ta.”

Đứa con trai lắc đầu. “Không.” Nó nhìn quanh.

“Ông ta bị thương nặng không?”

“Tôi không biết. Có vẻ như ông ấy bị gãy tay.”

“Còn gì nữa?”

“Đầu bị vết cắt. Tôi không thể nói ông ấy bị thương nặng như thế nào. Ông ấy còn đi được.”

Bell nhìn đứa con trai. “Em nghĩ ông ấy bao nhiêu tuổi?”

“Này Cảnh sát trưởng, tôi không biết. Ông ấy dính đầy máu.”

“Theo báo cáo, em nói ông ấy có lẽ gần bốn mươi tuổi.”

“Ừ. Khoảng chừng đó.”

“Em đi với ai?”

“Cái gì?”

“Em đi với ai?”

“Không đi với ai cả.”

“Người sống gần đấy báo tin tai nạn xảy ra, nói có ba người bọn em.”

“À, ông ấy nói quá.”

“Vậy hở? Sáng nay tôi hỏi chuyện ông ấy và tôi thấy ông ấy không có vẻ gì nói quá.”

Cô hầu bàn mang cà phê đến. DeMarco cho khoảng một phần tư lọ đường vào rồi khuấy đều.

“Em biết không, người đàn ông ấy vừa giết một phụ nữ cách đấy hai góc phố rồi bị tai nạn.”

“Ờ. Lúc đó em không biết.”

“Em có biết ông ta đã giết bao nhiêu người không?”

“Em không biết gì về ông ấy.”

“Em nói ông ta cao bao nhiêu?”

“Không cao lắm. Vừa tầm.”

“Ông ta có mang giày cao cổ không?”

“Có. Em nghĩ ông ấy mang giày cao cổ.”

“Loại giày cao cổ nào?”

“Em nghĩ có lẽ đó là da đà điểu.”

“Loại đắt tiền.”

“Ờ.”

“Ông ta bị chảy máu nhiều không?”

“Em không biết. Ông ấy đang chảy máu. Ông ấy bị một vết cắt trên đầu.”

“Ông ta nói gì?”

“Ông ấy không nói gì cả.”

“Em nói gì với ông ta?”

“Không nói gì cả. Em hỏi ông ấy có sao không.”

“Em nghĩ ông ta sẽ chết không?”

“Em không biết.”

Bell ngả người ra sau. Ông cầm lọ muối xoay nửa vòng. Rồi ông xoay lại.

“Nói cho tôi nghe, em đi với ai?”

“Chẳng đi với ai cả.”

Bell quan sát đứa con trai. Nó cầm cốc cà phê lên, uống một ngụm rồi lại đặt xuống.

“Em giúp tôi nhé?”

“Em đã nói cho ông tất cả những gì em biết. Ông đã đọc báo cáo. Đó là tất cả những gì em nói cho ông.”

Bell ngồi quan sát đứa con trai. Rồi ông đứng dậy, đội chiếc mũ và bước ra.

Buổi sáng, ông đi đến trường trung học và được thầy giáo của DeMarco nêu tên vài người. Người đầu tiên ông tiếp xúc muốn biết làm thế nào ông tìm ra nó. Đấy là một đứa con trai to lớn, ngồi khoanh hai tay, nhìn xuống đôi giày đánh quần vợt. Đôi giày có cỡ mười bốn, có chữ Trái và Phải viết bằng mực tím trên mũi giày.

“Có cái gì đấy mà em chưa nói cho tôi biết.”

Đứa con trai lắc đầu.

“Ông ta có đe dọa em không?”

“Không.”

“Ông ta trông ra sao? Có phải là người Mễ không?”

“Em không nghĩ vậy. Ông ấy chỉ có nước da hơi ngăm đen.”

“Em có e sợ ông ta không?”

“Chỉ đến khi ông xuất hiện em mới cảm thấy sợ. Này, Cảnh sát trưởng, em biết đáng lẽ chúng em không nên lấy đi cái món chết tiệt đó. Đây là hành động ngu dại. Dù cho đó là ý tưởng của David thì em vẫn không muốn nói ra. Em đã lớn nên có quyền phủ nhận.”

“Đúng, em đã lớn.”

“Đó là chuyện kỳ quái. Mấy đứa trong chiếc xe đã chết. Em có bị rắc rối vì vụ này không?”

“Ông ta còn nói gì với em?”

Đứa con trai nhìn quanh nhà ăn. Nó gần như bật khóc. “Nếu em được làm lại thì em sẽ làm theo cách khác. Em biết vậy.”

“Ông ta nói gì?”

“Ông ấy bảo chúng em không biết ông ấy có hình dáng ra sao. Ông ấy cho David tờ trăm đô.”

“Một trăm đô.”

“Ờ. David cho ông ấy cái áo. Để làm băng đeo cho cánh tay.”

Bell gật đầu. “Được rồi. Ông ta có hình dáng ra sao?”

“Ông ấy người vừa tầm. Không mập không ốm. Có vẻ rắn chắc. Có lẽ ba mươi lăm tuổi. Em nghĩ tóc đen. Cảnh sát trưởng, em không biết. Ông ấy giống như mọi người khác.”

“Như mọi người khác.”

Đứa con trai nhìn xuống đôi giày của mình. Rồi nhìn lên Bell. “Ông ấy không giống mọi người khác. Ý em nói ông ấy không có gì khác lạ. Nhưng ông ấy giống như người mà người ta không muốn gây chuyện lôi thôi. Khi ông ấy nói gì thì người ta phải lắng nghe. Có một khúc xương lộ ra ở cánh tay ông ấy nhưng ông ấy không để ý gì đến.”

“Được rồi.”

“Em có bị rắc rối gì trong vụ này không?”

“Không.”

“Em cám ơn.”

“Em không biết vụ này dẫn em đến đâu, phải không?”

“Không, thưa ông. Em nghĩ mình đã được một bài học. Nếu điều đó giúp ích được ông.”

“Giúp ích được. Em nghĩ DeMarco có học được gì không?”

Đứa con trai lắc đầu. “Em không biết. Em không thể nói thay cho David.”

giả: Diệp Minh Tâm KHÔNG CHỐN NƯƠNG THÂN ebook©MotSAch —★— tve-4u.org Nhà xuất bản Hội nhà văn - 2010
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.