VĂN PHÒNG GIÁO HOÀNG BENEDICT XVI
Thứ tư ngày 20 tháng 4, 2005, 11:23 sáng.
Người đàn ông mặc áo choàng trắng là người thứ sáu chào Paola. Hai tuần trước và cách đây một tầng nhà, Paola đã chờ đợi trong một hành lang gần giống như ở đây, chỉ thấy bồn chồn lo lắng mà không biết rằng người bạn vong niên, người đồng nghiệp thân thiết của mình đang hấp hối. Giờ đây, sau hai tuần đầy sự kiện, cô không còn cảm thấy hồi hộp về việc phải cư xử như thế nào cho phải phép nữa, mối thù của Pontiero cũng đã được trả xong. Không biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra trong mười ngày đó, nhất là những điều đã xảy ra trong tâm hồn Paola.
Cô đứng trước cánh cửa trang hoàng bằng những dải tuy băng đỏ và dấu xi đổ bằng sáp để niêm phong văn phòng trong thời gian sau cái chết của John Paul II đến lúc bầu được Giáo hoàng mới. Đức Thánh cha khoát tay chỉ về phía cánh cửa.
“Ta đã yêu cầu họ để nguyên như vậy một thời gian. Chúng sẽ nhắc ta nhớ một điều rằng cương vị này chỉ là tạm thời,”
Ông nói giọng mệt mỏi khi Paola cúi xuống hôn lên chiếc nhẫn.
“Chào Đức Thánh cha.”
“Thanh tra Dicanti, chào con. Ta đã cho mời con tới đây để ta có thể tự mình cảm ơn vì những hành động dũng cảm mà con đã thực hiện.”
“Cám ơn người, thưa Đức Thánh cha. Con chỉ làm đúng phận sự của mình.”
“Không, thanh tra ạ, con đã làm hơn cả những gì công việc yêu cầu rất nhiều. Con ngồi xuống đi,”
Ông vừa nói vừa ra hiệu về phía một trong những chiếc ghế kiểu tay ngai ở góc văn phòng. Phía trên chiếc ghế là một bức tranh của danh họa Tintoretto.
“Thực ra, con đang mong gặp cha Fowler ở đây, thưa Đức Thánh cha,” - Paola nói, không hề che giấu vẻ sốt ruột trong giọng nói của mình. “Đã mười ngày nay con chưa gặp ông ấy.”
Giáo hoàng cầm tay cô và mỉm cười thông cảm.
“Cha Fowler đang được nghỉ ngơi ở một nơi an toàn, tránh xa mọi nguy hiểm. Chính ta đã có dịp thăm ông ấy tối qua. Ông ấy nhờ ta chuyển lời chào tới con và nhắn rằng: giờ đã đến lúc cả hai chúng ta, tôi và cô, có thể bỏ tất cả những nỗi buồn phiền lại phía sau.”
Chừng ấy từ là quá đủ để khuấy lên những cảm xúc mãnh liệt trong lòng Paola, bất giác nước mắt cứ thế trào lên trên khóe mắt.
Cô ngồi lại khoảng nửa giờ bên Giáo hoàng, nhưng những gì hai người đã trao đổi trong câu chuyện đó mãi mãi là một bí mật mà chỉ họ mới biết.
Một lát sau Paola dạo bước trên quảng trường Saint Peter.
Mới hơi xế trưa và mặt trời còn nguyên vẹn như một quả cầu lửa rực rỡ trên đầuút bao thuốc của Pontiero và châm nốt điếu cuối cùng còn lại. Cô ngẩng mặt nhìn lên trời, nhả khói qua miệng thành những vòng tròn màu xanh lơ lửng.
“Chúng tôi hạ được hắn rồi, Maurizio. Ông nói đúng. Giờ thì hãy yên nghỉ đi, hãy tan vào thứ ánh sáng chết tiệt ấy đi và để tôi được yên. Mà này, chào bố tôi hộ tôi với nhé!”