Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 51 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Sáu

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau ở trường, George không thể thôi nghĩ về những điều kỳ diệu nó đã được thấy ở nhà chú Eric. Nào là những đám mây khổng lồ và vũ trụ và những thiên thạch lao vun vút! Nào là Cosmos, chiếc máy tính thông minh nhất thế giới! Và họ lại sống ngay cạnh nhà nó, George, thằng bé với hai vị phụ huynh thậm chí còn không cho phép con mình có trong nhà một chiếc máy vi tính bình thường. Cơn phấn khích dâng trào đến độ gần như không chịu nổi, nhất là giờ đây George lại đang phải ngồi ở cái bàn chán ngắt của nó ở trường.

Nó lấy bút chì màu nguệch ngoạc lên cuốn vở trước mặt cố phác họa lại hình dáng chiếc máy tính tuyệt vời của chú Eric – chiếc máy tính có thể dựng lên một ô cửa sổ từ hư không, và qua ô cửa sổ đó, chỉ cho ta thấy cả sự ra đời lẫn cái chết của một vì sao. Nhưng mặc dù George có thể nhìn thấy chiếc máy tính rất rõ ràng trong đầu, bàn tay nó vẫn không thể vẽ lại được giống những gì nó đã thấy. Thật là bực cả mình. Nó cứ phải liên tục gạch đi vẽ lại, cho đến khi cả trang giấy trông giống như một nét nguệch ngoạc khổng lồ vậy.

“Ui!” nó bất thình lình kêu lên khi bị một viên đạn giấy đập trúng sau đầu.

“A, George,” Tiến sĩ Reeper, thầy giáo của nó, nói. “Vậy ra chiều nay rút cuộc trò cũng ở đây với chúng tôi đấy. Hay quá nhỉ.”

George giật mình nhìn lên. Tiến sĩ Reeper đang đứng lừng lững ngay trước mặt, nhìn xuống nó qua cặp mắt kính đã hơi mờ xỉn. Trên áo khoác của thầy có một vệt mực loang to màu xanh, gợi cho George nhớ đến hình dạng một ngôi sao nổ tung.

“Trò có điều gì muốn cho cả lớp biết không?” Tiến sĩ Reeper hỏi, nhòm xuống quyển vở của George mà nó đang vội vã che đi. “Một điều gì đó ngoài ‘Ui!’, từ duy nhất mà tôi nghe trò thốt ra hôm nay?”

“Không, không có gì cả ạ,” George đáp, giọng nó nghẹt lại the thé.

“Trò không muốn nói: ‘Thưa Tiến sĩ Reeper, đây là bài tập về nhà mà em đã bỏ cả cuối tuần ra để làm’ sao?”

“Ơ, em…” George ngượng ngịu nói.

“Hay là: ‘Thưa Tiến sĩ Reeper, em đã rất chăm chú lắng nghe từng lời thầy giảng, chép chúng lại, thêm một vài nhận xét của riêng mình, và đây chính là công trình đó của em, nó sẽ khiến thầy hết sức hài lòng’?”

“Ơ…” George lúng búng, không biết phải làm sao để thoát ra được.

“Tất nhiên là trò không thể rồi,” Tiến sĩ Reeper dằn từng tiếng. “Dù sao thì tôi cũng chỉ là một anh giáo quèn, đứng trên bục giảng cả ngày thao thao bất tuyệt cho riêng tôi vui chứ chẳng dám mong đợi lúc nào đó một ai đó sẽ thu thập được điều gì đó có giá trị, nhờ vào cố gắng giáo dục của tôi.”

“Em có nghe mà, thầy,” George chống chế, nó đang bắt đầu cảm thấy có lỗi.

“Đừng có cố nịnh tôi,” Tiến sĩ Reeper nói vẻ dữ dằn. “Chẳng có nước non gì đâu.” Thầy quay ngoắt đi. “Và nộp cái đó cho tôi!” Thầy vọt qua phòng nhanh đến nỗi trông tựa một cái bóng mờ và giật lấy chiếc điện thoại di động từ tay một chú nhóc ngồi cuối lớp.

Tiến sĩ Reeper có thể chỉ mặc những chiếc áo khoác bằng vải tuýt và ăn nói như người thế kỷ trước, nhưng học trò của thầy sợ thầy đến m không bao giờ dám qua mặt thầy như chúng thường qua mặt những giáo viên khác ngớ ngẩn đến độ muốn làm bạn với bọn học sinh. Thầy là giáo viên mới và chưa dạy ở trường này lâu, nhưng ngay trong ngày đầu tiên thầy đã dẹp cả lớp im thin thít chỉ bằng một cái nhìn. Ở con người Tiến sĩ Reeper không có gì là hiện đại hay nhạy cảm hay nồng ấm, và kết quả là lớp của thầy bao giờ cũng rất trật tự, bài tập về nhà luôn được nộp đúng hạn và ngay cả những cậu học trò lười biếng vô kỷ luật cũng phải ngồi thẳng lên và im lặng khi thầy bước vào lớp.

Lũ học sinh đặt biệt danh cho thầy là “Greeper”, vì tấm biển trên văn phòng thầy có đề chữ TS G REEPER. Chúng còn gọi thầy là “Greeper Bò sát”, vì cái kiểu xuất hiện bí hiểm bất thình lình ở những góc xa lắc xa lơ trong trường. Chỉ cần nghe giày đế mềm “soạt” êm một tiếng và thoảng đâu đây mùi thuốc lá cũ là không đứa nào kịp trở tay, Greeper đã xông ngay tới bất kỳ trò nghịch ngợm bí mật nào đang được mưu tính, xoa xoa hai bàn tay chi chít sẹo vào nhau với vẻ đắc thắng. Không ai biết làm sao cả hai tay thầy lại đầy những vết bỏng đỏ nhừ, đóng vẩy, nom đau đớn như vậy. Cũng không ai dám hỏi.

“Có lẽ, George ạ,” Tiến sĩ Greeper nói, nhét cái điện thoại di động thầy mới tịch thu được vào túi, “trò vui lòng khai sáng cho cả lớp biết tác phẩm nghệ thuật mà trò hì hục mất cả buổi sáng hôm nay là để chỉ cái gì chăng?”

“Đó là, ơ, đó là…” George thì thào, cảm thấy hai tai mình đang nóng bừng và đỏ dừ lên.

“Nói to lên, chàng trai, nói to lên nào!” Greeper ra lệnh. “Tất cả chúng tôi đều hết sức nóng lòng muốn biết đây” – thầy giơ bức tranh George vẽ Cosmos lên cho cả lớp xem – “đại khái là cái gì! Có phải vậy không, cả lớp?”

Lũ trẻ con còn lại cười thầm, đứa nào trong bọn chúng cũng khoái trá vì Greeper đang hành hạ một kẻ không phải là chúng.

Vào lúc đó George thật sự ghét Greeper. Nó ghét thầy quá đến nỗi quên phắt cả nỗi sợ bị xấu hổ và nhục nhã trước lũ bạn cùng lớp kia. Xui xẻo thay, nó cũng quên phắt cả lời hứa với chú Eric.

“Thật ra, đó là một chiếc máy tính rất đặc biệt ạ,” nó nói to dõng dạc, “có thể cho chúng ta thấy điều gì đang xảy ra trong Vũ Trụ. Nó thuộc về chú Eric bạn của em.” Nó xoáy cái nhìn xanh biếc vào Greeper, cặp mắt đầy cả quyết dưới mớ tóc đỏ sậm. “Có những vật thể rất lạ, cứ bay khắp vũ trụ suốt, như các hành tinh, các ngôi sao, cả vàng và những thứ tương tự thế nữa ạ.” George đã bốc phét đoạn cuối này thêm một tẹo – chú Eric không nói gì đến vàng ở vũ trụ cả.

Lần đầu tiên kể từ hồi George dự lớp của Greeper, ông thầy của nó dường như nghẹn cả lời. Thầy cứ đứng sững ra đó, khư khư quyển vở của George trong tay, quai hàm trễ xuống trong khi thầy nhìn George đầy sửng sốt.

“Vậy ra, rốt cuộc nó đã hoạt động,” thầy nửa như thì thào với George. “Và trò đã trông thấy nó. Thật kinh ngạc…” Một lát sau, có vẻ như Greeper vừa bừng tỉnh dậy khỏi một giấc mơ. Thầy gập mạnh quyển vở của George, trả lại cho nó rồi bước ra trước lớp.

“Nào,” Greeper nói to, “xét thái độ hôm nay, tôi sẽ yêu cầu cả lớp chép phạt một trăm dòng. Tôi muốn các trò phải viết thật nắn nót và rõ ràng trong vở câu: Em sẽ không gửi thư nhắn trong giờ của Tiến sĩ Reeper vì em còn bận lắng nghe mọi điều lý thú thầy truyền đạt. Một trăm lần, nhớ cho, và đến khi chuông reo mà ai chưa xong thì cứ việc ở lại. Tốt lắm, bắt đầu đi.”

Có tiếng lầm bầm tức tối trong lớp. Bọn bạn George đã mong ngóng được thấy nó bị ông thầy xẻ ra làm trăm mảnh, thế mà bây giờ cả lũ chúng lại còn bị phạt vì một chuyện hoàn toàn khác và George thì hầu như chẳng hề hấn gì.

“Nhưng thưa thầy, thế chẳng công bằng,” một thằng nhóc ngồi cuối lớp than vãn.

“Cuộc đời cũng đâu có công bằng,” Greeper hả hê nói. “Và vì đó là một trong những bài học hữu ích nhất tôi có thể dạy các trò, tôi rất lấy làm tự hào là các trò đã hiểu được rồi. Cả lớp, tiếp tục viết đi.” Nói xong, thầy ngồi xuống bên bàn, lôi ra một quyển sách nhằng nhịt những phương trình rối rắm và bắt đầu lật lật các trang sách, gật gù một mình vẻ thông thái như mọi bận.

George cảm thấy có một cái thước kẻ chọc vào lưng.

“Tất cả là tại mày,” thằng Ringo rít lên, nó là đầu gấu của lớp và ngồi ngay sau George.

“Im lặng!” Greeper gầm lên, thậm chí còn không cả ngẩng lên khỏi quyển sách. “Ai nói chuyện sẽ phải chép hai trăm dòng.”

Tay lướt vèo qua giấy, George hoàn thành một trăm dòng chép phạt bằng những con chữ nắn nót của mình đúng lúc chuông reo hết giờ. Nó cẩn thận xé tờ giấy có bức tranh vẽ Cosmos ra, gấp lại và nhét vào trong túi sau quần trước khi nộp vở lên bàn thầy Greeper. Nhưng George chưa đi được hai bước ra khỏi cửa thì thầy Greeper đã bắt kịp và đứng chặn đường n“George,” thầy Greeper nói cực kỳ nghiêm trọng, “cái máy vi tính đó có thật, phải không? Trò đã nhìn thấy nó, phải không?” Cái nhìn trong mắt thầy thật khủng khiếp.

“Em chỉ, ơ, bịa thôi ạ,” George vội nói, cố tìm đường lẩn tránh. Nó ước là mình đã không nói gì với thầy Greeper hết.

“Nó ở đâu vậy, George?” ông thầy hỏi, giọng chậm rãi và khẽ khàng. “Trò phải cho tôi biết cái máy tính kỳ diệu đó ở đâu, việc này hết sức quan trọng.”

“Không có cái máy tính nào cả ạ,” George nói, loay hoay luồn qua bên dưới cánh tay thầy Greeper. “Nó không hề tồn tại – em chỉ tưởng tượng ra nó, thế thôi ạ.”

Thầy Greeper lùi lại và trầm ngâm nhìn George. “Phải cẩn thận đấy, George,” thầy nói, giọng nhẹ nhàng đến dễ sợ. “Phải rất cẩn thận đấy.” Dứt lời, thầy bỏ đi.

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lucy Và Stephen Hawking

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.