Chưa tới năm giờ chiều mà trời đã tối đen khi Holger Munch đến chỗ dải cách ly của cảnh sát phía bên kia Hurumlandet. Ông ấn thẻ căn cước lên kính xe ô tô và nhanh chóng được một cảnh sát trẻ vẫy tay cho qua, anh ta có vẻ xấu hổ khi đã bắt ông dừng lại.
Munch đỗ xe cách dải cách ly vài trăm mét và bước vào trong cái giá lạnh của mùa thu. Ông châm điếu thuốc, kéo chặt cái áo khoác quanh người.
"Munch?"
“Vâng?”
“Tôi là Olsen. Tổ trưởng tổ điều tra.”
Munch bắt bàn tay đeo găng của vị cảnh sát trung niên cao to không quen mặt.
“Tình hình thế nào nhỉ?”
“Nạn nhân được tìm thấy cách đường khoảng sáu trăm mét, theo hướng Bắc-Tây Bắc tính từ đây,” Olsen nói, chỉ về khu rừng tối.
“Có ai đang ở trên đó không?”
“Pháp y. Khám nghiệm thi thể. Một người của ông… Kolstad phải không?”
“Kolsø.”
Munch mở cốp chiếc Audi, lấy đôi ủng, đang định xỏ chân vào thì điện thoại đổ chuông.
“Munch đây?"
“Kim đây. Anh tới chưa?”
“Rồi, tôi đang ở dưới đường. Anh đang ở đâu?"
“Tôi ở cạnh lều. Vik xong việc rồi và đang sốt ruột lắm, nhưng tôi đã bảo họ không được mang cô ấy đi cho tới khi anh đến đây. Tôi sẽ xuống gặp anh.”
“Tốt. Tình trạng thế nào?”
”Ta sẽ mất ngủ một thời gian đấy. Đây là một tên khốn bệnh hoạn.”
”Ý anh là sao?” Munch nói, bỗng nhiên cảm thấy nỗi bất an chạy dọc cơ thể.
Holger Munch có gần ba mươi năm kinh nghiệm điều tra án mạng; đến bây giờ, ông đã nhìn thấy đủ mọi thứ. Ông thường có thể giữ một khoảng cách nhất định đối với hiện trường vụ án và, nếu lời này được nói ra từ ai khác ngoài Kim Kolsø, ông sẽ không lo lắng. Nếu là từ Mia, người cho phép bản thân bị vụ án chi phối cảm xúc, hay Curry, người lúc nào cũng lên lên xuống xuống như con yoyo, ông đã có thể làm ngơ, nhưng từ Kim? Thế thì không ổn rồi.
“Anh muốn tôi nói cho nghe, hay sẽ tự nhìn?” Kolsø tiếp tục.
“Tóm tắt ngắn gọn cho tôi đi,” Munch nói, nhét một ngón tay vào tai khi một xe tuần tra từ hiện trường bất ngờ rú còi vượt qua ngay sát ông.
“Anh vẫn ở đó chứ?” ông nghe Kolsø hỏi.
“Có, Có. Anh vừa nói gì nhỉ."
“Một cô gái vị thành niên; chúng tôi đoán tầm mười sáu mười bảy," Kolsø tiếp tục. “Lõa thể. Nhìn giống như là, nói sao nhỉ… một nghi lễ? Lông vũ bao xung quanh cô ấy. Và mấy ngọn nến…”
Munch lại nhét ngón tay vào tai khi một xe tuần tra nữa nối đuôi cái vừa nãy, chớp chớp ánh đèn xanh.
“… được sắp xếp giống như một biểu tượng...”
Giọng Kolsø bị ngắt lần nữa. Munch liếc Olsen, vừa nói chuyện điện thoại vừa ra hiệu về phía cái gì đó cạnh hàng rào cách ly.
“Tôi không nghe được anh,” Munch nói.
“Kiểu như một hình ngôi sao năm cánh,” Kolsø tiếp tục.
“Cái gì?”
“Một cô gái vị thành niên lõa thể. Thi thể bị xoắn thành tư thế kỳ lạ. Mắt mở to. Lông vũ rải khắp mọi nơi…”
Tiếng lại rè.
”Tôi không nghe thấy anh!" Munch la lớn, nhét ngón tay vào lỗ tai lần nữa.
“... một bông hoa.”
“Cái gì?”
“Ai đó nhét một bông hoa vào miệng cô ấy.”
“Một cái gì?”
“Giọng anh vỡ quá,” giọng Kim bập bõm. “Tôi sẽ xuống chỗ anh."
“OK, tôi đang ở cạnh…” Munch hét vào điện thoại, nhưng Kolsø đã ngắt máy.
Munch lắc đầu, rít thêm một hơi dài khi Olsen tới gặp ông lần nữa.
“Ban đầu có một vài phóng viên hóng chuyện đến khá gần, nhưng bây giờ, hẳn là cuối cùng chúng tôi đã phong tỏa được toàn bộ khu vực.”
“Tốt.” Munch gật đầu. “Đã bắt đầu hỏi từng nhà chưa? Mấy nhà trên kia ấy?”
“Rồi." Olsen gật đầu đáp lại.
“Có ai thấy gì không?”
“Tôi chưa được thông báo gì.”
“Ừ, phải chắc chắn đừng bỏ qua khu cắm trại tít đường trên kia nhé. Tôi tưởng nó đã đóng cửa mùa đông, nhưng vẫn thấy có mấy xe lưu động ở đó. Biết đâu đấy, nhỡ chúng ta lại gặp may."
Olsen lại gật đầu, và biến mất.
Munch xỏ ủng vào và tìm được một cái mũ len trong túi áo khoác. Ông vứt điếu thuốc đi và châm một điếu mới bằng những ngón tay buốt lạnh gần như chẳng đủ sức để bật lửa. Lạy Chúa, mấy hôm trước vẫn là mùa hè thật sao? Mới chiều muộn, thế mà trời đã lạnh và tối như đêm đông.
Kim đi về phía ông, xuất hiện giữa đám cây, khuôn mặt khuất trong bóng tối phía sau cây đuốc lớn.
“Anh sẵn sàng cho chuyện này chưa?”
Sẵn sàng cho chuyện này?
“Ở gần tôi nhé. Lối đi khá nguy hiểm."
Munch gật đầu, bám theo người đồng nghiệp tiến về phía lối đi xuyên qua rừng.