Những suy nghĩ mà cửa tiệm hàng thịt gợi lên cho ai đó bước vào với cái giỏ đi chợ bao gồm nhiều tri thức lưu truyền từ nhiều thế kỉ trong nhiều lĩnh vực am hiểu khác nhau: sự tinh thông về thịt và cách cắt cách nấu tốt nhất cho mỗi miếng, những nghi lễ xoa dịu niềm ân hận khi hạ thủ một đời sống khác để nuôi sống đời sống của chính mình. Trí khôn hàng thịt và những học thuyết nấu nướng trực thuộc các khoa học chính xác, có thể thẩm tra trên cơ sở của những cuộc thử nghiệm, với ý thức về tập tục và kĩ thuật đa dạng của từng xứ. Ngược lại, tri thức tế lễ, chi phối bởi sự ngờ vực, đã bị rơi vào quên lãng từ nhiều thế kỉ, nhưng vẫn mịt mùng trĩu nặng tâm thức con người như một nhu cầu tàng ẩn. Lòng sùng kính chân thành trước những gì liên quan đến thịt đã dẫn dắt Palomar, kẻ đang sắp mua ba miếng bít tết. Giữa những phiến cẩm thạch trong một tiệm thịt, anh đứng như đang đứng trong một đền thờ, ý thức rằng sự tồn tại cá thể của mình và của nền văn hóa mà mình trực thuộc là do chốn này điều kiện hóa.
Hàng khách mua di chuyển chầm chậm dọc theo một quầy cẩm thạch cao, ngang qua những cái giá đỡ và những cái khay, nơi các khúc thịt đã cắt được sắp xếp thành hàng, mỗi khúc có đính thẻ tên và thẻ giá. Theo thứ tự: sắc đỏ tươi của thịt bò, sắc hồng sáng của thịt bê, sắc đỏ sẫm của thịt cừu, sắc đỏ kịt của thịt heo. Khúc thịt sườn roẹt đỏ lan to tướng; miếng thăn bò tròn dày bọc một dải mỡ; cột thịt hông luột là thon thả; miếng bít tết trang bị xương xẩu vô địch; cuộn thịt quay đồ sộ toàn nạc; khúc thịt hầm lẫn lộn lớp thẩu lẩu xí quách; giải thịt đút lò nằm chờ sợi cuộn. Rồi các sắc màu phai đi: thịt bê cắt lát, thịt lưng sẻ, thịt vai, thịt ngực, mẩu gân sụn; và đây rồi, chúng ta đang bước vào vương quốc giò cẳng lưng vai của các con cừu; xa hơn một chút, cái sắc trắng nhoáng của một chiếc bao tử, cái sắc lánh đen của một lá gan…
Sau quầy cao, các anh hàng thịt áo trắng vung những con dao pha hình thang, xỉa những con dao mũi nhọn sắc lẻm để lọc để sẻ, phập những con dao cưa chặt phứt khúc xương, ấn đầu chày đẩy các thứ quăn queo luồn lạch hồng hồng vào phễu máy nghiền. Mảnh xác xẻ tư lủng lẳng trên giàn móc nhắc nhở bạn rằng mỗi miếng vào miệng là một phần của một sinh thể mà sự sống toàn vẹn đã bị xé rời tùy tiện.
Trên tường, tấm bảng chân dung con bò trông như một bản đồ địa lí với những đường phân dọc phân ngang, khoanh vùng các nguồn lợi cửa miệng trên cơ thể con vật, trừ sừng và móng. Bản đồ trú ngụ của con người là đây, không khác mấy với cái bản bình đồ cầu của quả đất, cả hai nghị định thư đều phê chuẩn các thứ quyền mà con người tự kí cho mình: chiếm, chia, và nghiến ngấu chẳng chừa lại chút gì, những đại lục của quả đất và những giải thịt lưng trên thân xác loài thú.
Cũng cần phải nói rằng, trải qua nhiều thế kỉ, tinh thần cộng sinh ngườibò đã đạt được một trạng thái thăng bằng (cho phép hai chủng loại tiếp tục sinh sôi nảy nở) dù chẳng cân đối tí nào (đúng, con người đã lo chuyện cái ăn cái ngủ cho bò, nhưng họ chẳng phải lo chuyện phú họ thành các bữa ăn cho bò), cuộc cộng sinh này đã bảo đảm cái sự phồn vinh của nền văn minh gọi là nền văn minh người, nhưng ít nhất theo một tỉ lệ, phải được gọi là của nền văn minh ngườitrâu-bò (trùng khớp một phần với cái gọi là của nền văn minh ngườicừu, và một phần nữa, nhỏ hơn, với cái gọi là nền văn minh ngườiheo, tùy theo sự lựa chọn phức tạp về địa lí của những điều cấm kị trong tôn giáo). Palomar tham dự cuộc cộng sinh này với một ý thức tỉnh táo vào một lòng tán thành trọn vẹn: dẫu rằng anh nhận ra trong cái xác bò treo lủng lẳng có bản thân người anh người chị của mình bị phanh gan mổ ruột, dẫu rằng anh nhận ra trong vệt lóc của dải thịt lưng có cái vết thương róc da xẻo thịt của chính mình, anh biết anh thuộc loài ăn thịt, chịu ảnh hưởng của một truyền thống dinh dưỡng nhất định, đang thu thập từ một cửa tiệm hàng thịt lời hứa hẹn cho cái niềm hạnh phúc vị giác, đang thả trí tưởng tượng khi quan sát những miếng mỏng đỏ thắm, những vằn sọc mà ngọn lửa sẽ để lại trên những miếng bít tết nướng, và niềm khoái lạc của chân răng khi cắn đứt cái thớ thịt xém nâu.
Tình này không gạt tình kia. Tâm thái Palomar đứng xếp hàng trong tiệm thịt là thế này: vừa thắm niềm vui đắn đo lại vừa đượm nỗi sợ, vừa ham muốn lại vừa thành kính, vừa lo lắng ích kỉ lại vừa từ bi phổ quát, cái tâm thái mà có lẽ kẻ khác sẽ biểu lộ trong nguyện cầu.