Sáng hôm sau tôi đến sảnh khách sạn Hassler lúc chín rưỡi. Tôi ngồi ở phòng chờ, gọi một capuchino và đọc La Repubblica. Không có gì trong số báo sớm. Sau khoảng mười phút tôi giả vờ gọi điện thoại, đợi thêm mười phút nữa rồi làm lại. Tôi gọi một cốc nước. Tôi trở lại quầy lễ tân và diễn lại màn đêm qua. Không, quý ông Fitzpatrick không để lại lời nhắn nào, không ông ấy không có trong phòng. Tôi đợi thêm một lát nữa, tỏ vẻ sốt ruột, nghịch tóc và vuốt chiếc váy lanh màu nâu đồng trên đầu gối. Cuối cùng, sau bốn mươi phút, tôi hỏi liệu tôi có thể để lại lời nhắn được không. Trên một tờ giấy của khách sạn tôi viết, “Cameron thân mến, sáng nay tôi đã đợi anh như chúng ta đã hẹn, nhưng chắc là anh bận. Có lẽ anh sẽ liên lạc với tôi khi trở lại London chăng? Tôi hy vọng anh có những ngày dễ chịu ở Rome. Rất cảm ơn anh về bữa tối. Thân, JR.” chữ cái viết tắt có thể là như thế, hay có thể là GP hay SH cũng vậy. Một mẹo lừa nữa.
Vào lúc mười một giờ tôi bước xuống tàu điện ở gần địa chỉ tìm thấy trong cuốn sổ. Nó ở một nơi hơi hẻo lánh, một khu dân cư lụp xụp gồm những khu nhà chung cư tám tầng nhô trên những ốc đảo đầy cỏ vàng và phân chó. Tôi tìm được cửa hiệu kia khá dễ dàng từ bản đồ, nó nằm giữa một hiệu pizza và một hiệu giày. Nó là một hiệu khung ảnh, với vài chiếc khung lớn mạ vàng xếp trong ô cửa sổ và một dãy các bức ảnh hiện đại, chủ yếu là các cô dâu Trung Hoa mặc váy thuê bằng vải nylon trắng và khung viền giả baroque. Một người phụ nữ Trung Quốc mặc đồ thể thao ngồi xem chiếc ti vi nhỏ sau quầy. Sau bà ta là một cánh cửa dẫn đến xưởng; tôi ngửi thấy mùi nhựa thông và keo dán.
“Buongiorno, signora. Ho un appuntamento con il Signor Moncada. C’è?”
“Di fr onto”*
Tiếng Ý: Chào bà. Tôi có hẹn với ông Moncada, ông ấy có ở đây không? -Trước mặt ấy.
Bà ta quay lại với chương trình của mình. Từ giọng điệu la hét, tôi đoán có lẽ là chương trình chính trị. Bên kia đường tôi thấy một quán bar nhỏ kê bàn nhôm dưới một mái che kẻ sọc xanh lục. Chỉ có một bàn có người ngồi, một người đàn ông mặt vest màu xám nhạt, tóc dài chấm cổ áo. Tôi nhìn thấy đồng hồ Rolex của ông ta lóe sáng khi ông ta nhấc tách espresso.
“Grazie.”*
Tiếng Ý: cảm ơn.
Mồ hôi rịn dưới cánh tay và giữa hai vai tôi; tay tôi nắm chặt cái cặp đến đau nhức. Tôi không nhất thiết làm việc này, tôi thầm nhủ. Tôi có thể bắt tàu điện, lên một chuyến xe lửa, rồi một chuyến nữa, rồi trở về London trong đêm nay. Mọi kế hoạch của tôi cho đến giờ đều chỉ tập trung vào giờ phút này. Tôi từ chối thừa nhận tầm nghiêm trọng của việc tôi đã làm. Tôi chỉ còn mười mét để tìm cho mình một lý do để ở lại, mà không sao tìm được, tôi chỉ nghĩ rằng việc này khả thi. Tôi đã chứng minh với bản thân rằng tôi làm được, nên bây giờ tôi cảm thấy buộc phải hoàn thành.
“Ông Moncada?”
“Vâng?” Ông ta đeo kính râm Bulgari và cà vạt lụa xanh lam nhạt thắt rất đẹp. Vì sao tất cả đàn ông không thể ăn mặc như đàn ông Ý nhỉ? Tôi đưa cho ông ta một tấm danh thiếp lấy từ trong túi áo của Cameron cùng với hộ chiếu của tôi.
“Sono I’assistente del Signor Fitzpatrick.*”
Tiếng Ý: tôi là trợ lý của ông Fitzpatrick.
Ông ta đổi sang tiếng Anh.
“Trợ lý à? Ông ta đâu, ông Fitzpatrick ấy?”
Tôi tỏ ra ngượng ngùng.
“Sáng nay tôi không tìm thấy ông ấy. Tối qua ông ấy có nhắn tin cho tôi.” Tôi cho ông ta xem điện thoại của mình. Trước khi xả cái ngón cái xuống bồn cầu, tôi đã tự gửi tin nhắn đó cho mình vào mười một rưỡi đêm qua. Tôi viết sai chính tả vài chỗ trong chỉ thị rằng tôi đến cuộc hẹn mà không có ông ta, để tạo vẻ tin nhắn của người say. Sẽ không có ai khác đọc tin nhắn này - cái điện thoại, trừ đi cái SIM, đã trở thành cổ vật trong đáy bùn sông Tiber. Tôi nhún vai vẻ xin lỗi.
“Tất nhiên tôi có mang theo bức tranh. Và mọi thứ cần thiết khác.”
“Tôi phải xem tranh đã.”
“Tôi nghĩ chắc ông đã định một nơi để xem tranh, ông Moncada.”
Ông ta chỉ cửa hiệu làm khung và đặt vài đồng xu xuống trả tiền cà phê. Chúng tôi bước qua người phụ nữ Trung Quốc mà không buồn chào hỏi, rồi vào trong xưởng. Trần nhà khá thấp, hẳn đây là một mặt tiền hiện đại xây trên một tòa nhà cũ hơn rất nhiều. Moncada phải nghiêng đầu, và tôi ngửi thấy thứ mùi ướt át thoang thoảng của đá cổ lạnh lẽo trong bóng tối. Kệ làm việc để trống, như thể đang chờ đợi. Tôi mở chiếc cặp, khẽ khàng nhấc Công tước và Phu nhân ra, đặt tờ catalog cùng tờ thông tin nguồn gốc cạnh nó rồi lùi lại. Ông ta dành thời gian xem thật kỹ, để thể hiện với tôi là ông ta biết mình đang làm gì.
“Tôi cần nói chuyện với ông Fitzpatrick.”
“Mời ông gọi cho ông ấy.”
Ông ta bước ra ngoài để gọi điện còn tôi nhắm mắt đứng đợi, trọng lượng toàn thân dồn lên các đầu ngón tay tựa trên kệ làm việc lót kính.
“Tôi không gọi được.”
“Tôi rất tiếc. Nhưng nếu ông vừa lòng, tôi đã được ông ấy cho phép tiến hành.”
Một cuộc gọi nữa, một lần chờ đợi nữa chỉ có mí mắt làm bạn.
“Va bene.* Tôi sẽ lấy bây giờ.”
Tiếng Ý: được rồi.
“Tất nhiên ạ. Nhưng tôi không được phép đưa tranh cho đến khi ông chuyển khoản, ông Moncada. Tôi biết Ông Fitzpatrick sẽ không thích thế.” Tôi không nói thêm rằng, vì Fitzpatrick biết ông là xã hội đen và ông biết rằng ông ta biết. Hay ít nhất là từng biết khi còn sống.
“Bằng cách nào?”
Tôi ưỡn thẳng vai và chuyển sang nói tiếng Ý.
“Ông có laptop chứ? Tốt. Vậy thì chúng ta tìm nơi nào có wifi, ông chuyến khoản, tôi chứng kiến tiền vào, tôi để bức tranh lại với ông. Rất rõ ràng, đúng không?” Không để ông ta có cơ hội trả lời tôi đã cúi đầu đi vào cửa hiệu và hỏi người phụ nữ kia là nhà hàng gần đó có nối mạng hay không.
Vậy là chúng tôi đi sang cửa hàng pizza và gọi hai Coca không đường cùng hai ly margarita rồi đăng nhập. Tôi chép mã từ cuốn số sang một tờ giấy ăn và đẩy nó về phía Moncada để ông ta chép lại cho cuộc chuyển khoản. Tôi cảm thấy như có một sợi dây chun đang thít chặt lấy tim mình. Tôi mở tài khoản của Cameron bằng laptop của mình. Con trỏ hình quả bóng hiện trên màn hình, trong khi nó xoay tôi rót Coca từ lon ra để tay mình khỏi run. Trang web tải xong. Tôi nhập mã số vào. Không có gì thay đổi kể từ đêm qua. Giờ tôi có thể nhìn số tiền vào. Moncada gõ chậm chạp trên máy của mình, hai tay ông ta quờ quạng một hồi rồi mới gõ xuống. Điều đó khiến tôi thấy mình trẻ ra, một điều hiếm hoi.
“Eccofatto.”*
Tiếng Ý: xong.
Chúng tôi ngồi trong yên lặng, tôi dán mắt vào màn hình của mình.
Nó đây rồi - 6,4 triệu euro.
“Tôi cần gọi cho ông Fitzpatrick. Ông không phiền chứ ạ?”
“Certo, signorina. Prego”*
Tiếng Ý: Tất nhiên, thưa cô. Xin cứ tự nhiên.
Thói quen lịch thiệp của ông ta cổ vũ tôi. Nếu tôi là đàn ông, ông ta có thể sẽ chất vấn về người thụ hưởng, đòi xem bằng chứng rằng tôi không làm cái việc mà trên thực tế tôi đang chuẩn bị làm. May mắn là đàn ông Ý không đánh giá cao trí khôn của phụ nữ trẻ. Hay đúng hơn là đàn ông nói chung.
Ông ta bước ra ngoài, châm thuốc lá. Tôi cắm điện thoại vào tai, dừng lại, rồi vờ để lại lời nhắn, trong khi hai tay vẫn đang gõ bàn phím. Tôi mở tài khoản Steve lập ra cho mình, giữ nó ở dưới cùng màn hình, chọn nút chuyển tiền từ tài khoản Goodwood. Gửi. Tôi gọi để kiểm tra tài khoản của chính mình. SWIFT, IBAN, mật mã. Ngày vui ở Osprey. Tiền vừa đến. Tôi đặt cái cặp trên bàn, cạnh cái pizza vừa hâm nóng bằng lò vi sóng mà không ai động tới. Thật là bi kịch, số phận của đồ ăn Ý.
“Tôi chỉ gọi được vào hộp thư thoại của ông ấy. Tôi đã để lại tin nhắn và tất nhiên ông Fitzpatrick sẽ gọi cho ông. Tôi rất tiếc ông ấy không có mặt được, ông Moncada, nhưng tôi hy vọng ông và thân chủ sẽ hài lòng. Đây là một bức tranh rất đáng yêu.”
Tôi bắt taxi về khách sạn và cố tình hỏi xem có tin nhắn gì từ ông Fitzpatrick không. Trong khi trả phòng, tôi đưa cho nhân viên số của mình và nhờ cô ta chuyển lại nếu quý ông kia gọi đến. Tôi sẽ đi nghỉ, tôi vui vẻ nói, lên khu Hồ. Chỉ vừa đủ chi tiết cho cô ta ghi nhớ. Có một nơi gần Campo di Fiori chuyên làm pizza trắng kiểu Rome, loại thứ thiệt, điểm lá hương thảo. Tôi nghĩ tôi sẽ gọi một suất đó trước khi lấy đồ và bắt tàu đi Como. Tôi chưa từng nhìn thấy hồ. Tôi có thể tắm nắng, tôi nghĩ, và bắt phà đến Bellagio, trong khi đợi cảnh sát tới.