Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Hell’s built on regret.Địa ngục xây trên nỗi hối tiếc.

Blue Öyster Cult

The Revenge of Vera Gemini

Lyrics by Patti Smith

Một hồi lâu nữa, sau khi đã thấy Robin lên tàu điện an toàn, Strike quay về văn phòng, ngồi một mình trong im lặng ở bàn cô, suy nghĩ miên man.

Hắn từng thấy nhiều xác người bị cắt lìa, từng thấy xác trong mồ chôn tập thể, xác nổ tan tác nằm cạnh mặt đường; từng thấy tứ chi đứt lìa, máu thịt bị xay vụn, xương cốt bị nghiền nát. Những cái chết bất thường là đối tượng chuyên môn của Cục Điều Tra Đặc Biệt SIB – cánh thường phục của Quân cảnh Hoàng gia. Phản xạ cố hữu của hắn và đồng nghiệp luôn là sự khôi hài. Đó là cách ta chống chọi khi phải đối mặt với xác người bị xé nát, bị phanh thây. Dân SIB đâu có cái diễm phúc được xử lý những xác chết đã tắm gội, được trang điểm, nằm trong quan tài lót vải sa-tanh.

Nói chuyện quan tài. Hộp cạc-tông đựng cái chân trông cũng bình thường. Không chỉ dấu nơi xuất phát, không manh mối của một người nhận trước đó, không có gì cả. Tất cả được tổ chức chu đáo, cẩn thận, gọn gàng – và đây chính là thứ khiến hắn hoang mang, chứ không phải bản thân chi tiết cái chân, mặc dù riêng nó đã quá kỳ dị. Điều khiến hắn kinh hãi là phương thức gây án, một modus operandi quá là chỉn chu, tỉ mỉ, gần như chuyên nghiệp.

Strike nhìn đồng hồ. Tối nay hắn có hẹn với Elin. Bạn gái mới quen hai tháng của hắn đang kẹt giữa một vụ li dị mà tình tiết gay cấn hồi hộp không kém gì màn đấu trí ở một giải cờ vua kiện tướng. Ông chồng đã ly thân của nàng rất giàu có. Mãi đến đêm đầu tiên được phép về nhà nàng, khi thấy mình đang ở căn hộ rộng rãi, sàn lót gỗ nhìn ra công viên Regent’s Park, Strike mới nhận ra điều đó. Vụ hai người chia nhau nuôi con cũng có nghĩa là cô chỉ có thể gặp Strike vào những đêm không có con gái năm tuổi ở nhà, còn khi đi ăn ngoài, họ chọn những nhà hàng yên ắng, ít tiếng tăm hơn ở thủ đô, vì Elin không muốn ông chồng ly thân biết cô đang hẹn hò người khác. Tình cảnh ấy vô cùng hoàn hảo với Strike. Xưa nay vấn đề kinh niên khi hẹn hò với Strike là hắn toàn phải đi bám đuôi vợ chồng bồ bịch trắc nết của người khác vào ngày nghỉ, và hắn cũng chẳng tha thiết muốn làm thân với con gái Elin. Hắn không hề nói dối Robin: hắn thật không biết nói chuyện với trẻ con.

Hắn với lấy điện thoại. Còn vài việc có thể làm trước khi đi ăn tối.

Cú điện thứ nhất vào thẳng hộp thư thoại. Hắn để lại tin nhắn nhờ Graham Hardacre, đồng nghiệp cũ ở Cục Điều Tra Đặc Biệt gọi lại cho mình. Strike không chắc hiện giờ Hardacre đang đóng quân ở đâu. Lần cuối cùng nói chuyện gã chuẩn bị chuyển công tác từ Đức.

Strike thấy hụt hẫng khi cú điện thứ hai, gọi cho một người bạn cũ mà đường đời gần như ngược lại với Hardacre, cũng không có ai cầm máy. Hắn để lại tin nhắn thứ hai, gần y chang vậy, rồi dập máy.

Kéo ghế Robin gần lại máy tính, hắn bật máy, nhìn trơ trơ vào trang chủ mà như không thấy gì. Choáng ngợp tâm trí hắn, không hề mong muốn, là hình ảnh mẹ hắn, trần truồng. Ai đã biết được vị trí của hình xăm? Chồng bà ấy, hiển nhiên, và đám bạn trai lượn lờ ra vào cuộc đời bà, rồi bất kỳ ai từng thấy bà thay áo quần trong xóm tạm chiếm, ở những tụ điểm bẩn thỉu mà gia đình hắn thi thoảng lại dạt đến. Trong quán Tottenham hắn còn nghĩ đến một khả năng nữa, nhưng không hề muốn nói với Robin: đó là Leda đã từng chụp ảnh khỏa thân. Nếu có vậy thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Ngón tay hắn lượn lờ trên bàn phím. Hắn chỉ gõ được Leda Strike kh… trước khi xóa, từng chữ cái một, ngón trỏ bập xuống giận dữ. Có những nơi chốn không ai muốn đến, những cụm từ chẳng ai muốn để lại trên lịch sử tìm kiếm mạng của mình, nhưng cùng lúc rủi thay, đó lại là những việc ta không hề muốn ủy thác cho ai khác.

Hắn nhìn hộp thoại công cụ tìm kiếm vừa bị xóa sạch, con trỏ máy tính nhấp nháy lạnh lùng nhìn hắn, rồi gõ thật nhanh bằng hai ngón tay như thói quen: Donald Laing.

Có khá nhiều người mang tên ấy, đặc biệt là ở Scotland, nhưng hắn có thể loại trừ những người đã đóng tiền thuê nhà hay đã đi bỏ phiếu trong những đợt bầu cử trùng với thời gian Laing ngồi tù. Sau khi cẩn thận loại suy, tính đến tuổi tác áng chừng của Laing, Strike khoanh vùng một người đàn ông từng sống với một phụ nữ tên Lorraine MacNaughton ở Corby năm 2008. Theo sổ sách, Lorraine MacNaughton giờ đang ở đó một mình.

Hắn xóa tên Laing, thay vào đó Noel Brockbank. Ở Anh quốc có ít Noel Brockbank hơn Donald Laing, nhưng cuộc tìm kiếm cũng đến một ngõ cụt tương tự. Có một NC. Brockbank sống một mình ở Manchester năm 2006, nhưng nếu đó là kẻ Strike tìm kiếm, thì cũng có nghĩa là hắn đã chia tay vợ. Strike không chắc như vậy là tốt hay xấu…

Thả lưng lên ghế của Robin, Strike chuyển sang xem xét những hậu quả trước mắt của vụ chân cẳng nặc danh kia. Cảnh sát sẽ phải đề nghị công chúng cung cấp thông tin, nhưng Wardle đã hứa sẽ báo với hắn trước khi có họp báo. Một câu chuyện lạ lùng và kỳ dị như vậy hẳn sẽ thành tin tức ngay, nhưng thứ khiến người ta tò mò – hắn chẳng sung sướng gì khi nghĩ đến điều này – là chuyện cái chân được gởi đến văn phòng của hắn. Cormoran Strike hiện giờ cũng là cái tên được chú ý. Hắn đã phá được hai vụ án mạng ngay dưới mũi cảnh sát thủ đô, chưa cần đến tay thám tử tư thì bản thân cả hai vụ đều đã quá gay cấn hấp dẫn: ở vụ thứ nhất, nạn nhân là một phụ nữ trẻ đẹp, còn vụ thứ hai lại là một màn giết người kỳ quái như tế lễ.

Strike tự hỏi không biết vụ chân cẳng này sẽ ảnh hưởng ra sao đến cái cơ nghiệp mà hắn đã bỏ công gây dựng? Hắn biết thế nào hậu quả cũng sẽ nghiêm trọng. Kết quả tìm kiếm trên mạng là một thước đo địa vị tàn nhẫn. Chẳng bao lâu nữa, kết quả đầu trang khi google Cormoran Strike sẽ không phải là những lời tán tụng tưng bừng cho hai vụ phá án lừng lẫy kia, mà sẽ là chuyện hắn đã bị gởi cho một bộ phận cơ thể người, chuyện hắn có ít nhất một kẻ thù vô cùng ghê gớm. Strike nghĩ mình hiểu rõ công chúng, hay ít ra là hiểu nhóm những người giận dữ, sợ sệt và thiếu tự tin, cũng chính là cần câu cơm của hắn. Hắn biết họ sẽ không thiết tha làm ăn với chỗ từng nhận một cái chân người gởi chuyển phát. Nhẹ nhất, những khách hàng mới sẽ nghĩ rằng hắn và Robin hẳn có những vấn đề riêng, còn nặng nhất, họ sẽ cho rằng hai người, vì liều lĩnh hay kém cỏi mà đã dây dưa với những thứ vượt quá sức mình.

Hắn vừa định tắt máy tính thì đổi ý. Còn lưỡng lự hơn lúc tìm kiếm hình khỏa thân của mẹ, hắn gõ Brittany Brockbank.

Có vài người với tên đó trên Facebook, trên Instagram, làm việc cho những công ty hắn chưa bao giờ nghe đến, mỉm cười trong ảnh selfie. Hắn soi kỹ hình ảnh. Tất cả đều khoảng hai mấy tuổi, tức là chừng tuổi của cô bé hiện giờ. Hắn loại ra những cô da đen, nhưng không thể biết ai mới là người hắn đang tìm kiếm, ai trong số những cô còn lại: tóc nâu, tóc vàng, tóc đỏ, xinh hay thường, mỉm cười, cáu kỉnh trong ảnh hay vô tình bị chụp lén. Không ai mang kính cả. Có khi nào cô ấy kiêu hãnh đến độ không muốn mang kính chụp hình? Hay đã mổ mắt rồi? Có lẽ cô ấy tránh mạng xã hội. Cô bé từng muốn đổi tên, như hắn còn nhớ. Hay có lẽ lý do vắng mặt của cô căn cơ hơn thế nhiều: cô đã chết.

Hắn nhìn đồng hồ một lần nữa: đến lúc đi thay áo quần.

Không thể là cô ấy, hắn nghĩ, rồi nghĩ tiếp, đừng là cô ấy.

Bởi nếu thế, thì lỗi tại hắn.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.