Ngủ.
Rõ ràng là suốt mùa hè phong phú của năm 1913 ấy, Gabriel không hề tỏ rõ ưu thế của mình. Những sự kiện đặc biệt có thiện chí là chỉ nảy sinh ở vùng lân cận, còn anh thậm chí chẳng nhận thấy chúng, anh luôn bị ám ảnh bởi hai guồng máy sinh học, hai cụ thể: một là thuộc Clara như chúng ta đã thấy và một là thuộc bản thân mình, nhoài ra vì những cuộc cuốc bộ và mất ngủ. Do chỗ người ta ít ngủ trong khi sống ở gửi, kèm theo các cuộc hòa nhạc, những bữa ăn đêm sau các buổi hòa nhạc, những bản tổng kết sau bữa ăn đêm, những chuyện tâm sự sau khi tổng kết và những tiếng lách cách của khách sạn vừa thức giấc đúng lúc khi người ta vừa chìm trong đại dương bồi sức.
Về phương diện này Môn phái còn tồi tệ hơn nữa. Những người coi giấc mơ là chất liệu thì giấc mơ là một sự khinh bỉ kỳ lạ. Khi nói về tâm hồn và rượu chè, các bộ phận sẵn sàng chịu đựng để không chợp mắt suốt một ngày một đêm và nhiều ngày, nhiều đêm kéo dài liên tiếp. Còn Gabriel vì tình yêu với Clara (em rất vui vì anh có mặt ở đây), đã cố vượt bản thân lần nào cũng chọn một chiếc ghế bành chẳng chút êm ái (cảm ơn Louis XIII), lưng ghế cứng đơ, cố căng mi mắt, anh cảm thấy rõ rằng mình chẳng thể thức được nữa.
Và sức chịu đựng của anh đã không cưỡng lại được vào đúng lúc tồi tệ nhất.
Thế mà mọi chuyện lại bắt đầu một cách tốt đẹp. Ở London đã diễn ra một trong những cuộc đấu quyết định trong lịch sử tư tưởng mà con người tự chính bản thân mình đã tự khẳng định mình. Một cuộc đấu tranh không kém phần quan trọng như cuộc đấu tranh của hội nghị Ba Mươi, được các chuyên viên ngày nay khẳng định, chống lại bước lùi. Clara đã chọn cơ hội này để trình diện một cách chính thức. Bà gác cổng không hề phản đối đã cho phép họ vào căn nhà thanh lịch số 54 phố Université (anh Gabriel, rồi anh xem, chẳng mấy nỗi chúng ta sẽ chiến thắng lũ thù địch của chúng ta và sẽ ở toàn bộ khu VII, những thầy thuốc cũng như các bệnh nhân; cô ta cầm tay anh). Bà chủ nhà đón tiếp họ với nụ cười vội vã, các bạn ngồi vào chỗ đi, nhanh lên; các bạn đến đúng lúc, Witold đang gọi điện với nước Anh, chúng ta sẽ có được những tin tức cuối cùng.
- Đây là anh trai tôi. – Clara chỉ Gabriel và bảo.
Và chàng rể tương lai ngập ngừng một lát: cương vị mới là một người anh trai này có thể được coi như một bước tiến trong câu chuyện tình của anh? Đúng, không còn chút nghi ngờ gì hết, một người anh trai thân thiết hơn một người bạn bộ hành và mọi tiến triển trong việc đấy tiến xích lại gần gũi nhau trong tình yêu đều được vui vẻ chấp nhận. Như vậy là một anh chàng Gabriel phóng khoáng được giới thiệu với các nhà chuyên viên râu xồm của tâm hồn có mặt tại đây, một anh chàng Gabriel dễ thương mang trong lòng sự nhún nhường tế nhị nhất: tôi là người đầy thiện chí, nhưng không có thẩm quyền, hỡi ôi. Như vậy là không ổn, Gabriel, anh cho phép được gọi anh là Gabriel nhé, để chúng tôi nhờ một quân sư giải thích anh rõ những cái được thua rất lớn đấy, Gabriel, rất lớn, những cuộc tranh luận sắp tới. Còn Gabriel rối rít cảm ơn. Tóm lại, anh đã quyến rũ được mọi người (trừ một người càu nhàu: tại sao sự quyến rũ mãnh liệt này lại thuộc về ông, ông Gabriel kính mến? Ta hãy quên con người khó tính ấy đi), anh thấy rất hài lòng (hẳn Clara thấy tôi hài lòng và sẽ tìm cách lợi dụng đây), nên thậm chí không nghe rõ câu nói mập mờ nhiều người thốt lên sau lưng anh: lần này Clara đã tìm được một ông anh trai hoàn hảo. “Lần này”, “lần này” có ý định ám chỉ gì?
Một vòng đi quanh khắp mặt đã xong, Gabriel được dẫn đến một chỗ trống duy nhất, chiếc ghế bành nổi tiếng Louis XIII.
Và nhà quân sư ra mắt anh, một nàng có mái tóc nâu, mắt đen nhánh và mặc áo dài màu hạt dẻ nhạt cổ trễ.
- Ông muốn biết rõ về gì? – Nhà quân sư hỏi.
- Tất cả. Trước hết chuyện gì đang diễn ra ở London.
- Đang có Hội nghị quốc tế về y học. Người ta tranh luận về sự phân tích tâm lý.
- Tốt, tốt lắm, và trở lực hiện này là ai?
- Một người Pháp tên là Janet coi chứng loạn thần kinh chức năng là một loại bệnh giang mai của tâm hồn.
- Ngu thật! – Gabriel bảo. (Ta hãy chú ý đến sự khinh suất trong nhận xét này: do cứ muốn quyến rũ bằng mọi giá, ông ta có thể bị lâm vào thế hớ vô phương cứu chữa).
- Đúng, ngu thật – nhà quân sự nói tiếp – Còn một người tên là Jung có chủ trương về thuyết tâm lý phi tình dục, ông hình dung rõ chứ, phi t-ì- nh d-ụ-c…
- Thô bạo, - Gabriel khinh khinh.
Cuộc trò chuyện này (người tường thuật như còn nghe câu chuyện văng vẳng bên tai mới như đầu buổi chiều nay, ồ! ảo giác về một thời gian âm vang không bao giờ qua) mang tính kích thích gấp đôi, một về mặt tinh thần và một về mặt hoạt động thính giác chẳng biết nhìn vào đâu trên người nhà quân sư? Nhìn vào cặp mắt đen hoặc tấm áo dài, chỗ trễ cổ?
Chẳng còn biết lựa chọn khoảng nào. Người qua lại liên tục làm cho câu chuyện giữa hai người mang cái thú gần như họ đang chơi thể thao, một cảm giác của cơ thể vùng vẫy trong buổi chạy lúc sáng sớm. Tóm lại, Gabriel cảm thấy rất có cảm tình với nàng quân sư của mình và Clara nhận rõ điều ấy, nên đến cắt đứt câu chuyện của họ:
- Ổn cả chứ, anh Gabriel?
- Ổn cả.
- Em cũng thấy vậy.
Và rồi cô ta quay lại bên các nhà chuyên viên của mình. Nhưng chuông điện thoại reo vang. London gọi điện: Những tin xấu về cuộc đấu, hình như vậy. Bà chủ nhà đặt ống nghe xuống. Và cuộc trò chuyện không còn chỉ riêng bà ta với ống nghe. Người quân sư áo trễ cổ tới hòa vào câu chuyện chung. Gabriel ngồi lại một mình. Một mình với bao hành trang lý luận anh vừa tiếp thu được. Một mình anh đối mặt với cuộc chiến mà mình chẳng hiểu gì… Dục tình, tâm hồn, phương pháp bút máy, sự suy đoán của người anh em… Bỡ ngỡ giữa phòng khách. Xa xa dội vang những từ lạ, xa xa, Clara đã quên anh và gò má bỗng ửng đỏ, cô ta đương đầu với một người Balkan về đề tài nhiệt tình cốt tử…
Một hiệp sĩ của sự thật, ngoài chuyện thử nghĩ về những mối tình của mình bằng những ngôn từ khoa học thì thử hỏi còn biết làm gì hơn trong những hoàn cảnh như vậy?
Anh định vận dụng cái vốn kiến thức nghèo nàn và mới học hỏi được vào trường hợp Clara. Anh nhớ lại những nhận xét của cô gái trong những lần hai người đi dạo:
- Anh Gabriel, anh không thấy lạ về cái cách cô gái kia cắn nhẩm miệng cốc trước một ông đáng tuổi bố cô ta sao?
- Ồ! Anh Gabriel, anh nhìn con ngựa kia cứ giậm chân trước khi đi vào căn hầm tối!
- Theo anh tại sao người đàn bà kia bỏ rơi chiếc ô của mình (mà anh nhất định thể nào cũng phải nhặt giúp)? Anh có để ý thấy hình dáng cán ô không?
- Và kiểu xe đạp, chà, cái yên kia, chắc anh lại bảo em rằng nó chẳng có tội tình gì?
Nếu Gabriel hiểu rõ lời của người quân sư áo trễ cổ thì Clara là mội người đại tình dục, như tất cả các thành viên trong Môn phái. Và Clara rất khác với cô em gái, Clara phơi bày giới vật khắp mọi nơi, còn Ann chỉ bỏ một giới vật vào một giới vật. Vấn đề của Gabriel trở nên đơn giản, ít ra theo đúng thể thức. Một chàng rể tương lai phải xử sự ra sao để loại bỏ sự cám dỗ thường thấy có ở anh và dồn vô vàn những cuộc gặp gỡ do Clara gặp trong một ngày vào một căn phòng có kê giường?
Và do đó Gabriel thiếp ngủ, ngủ thẳng một lèo.
Sau đó, mãi về sau, những tiếng hò hét thực sự nổi lên trong căn phòng khách lớn, những tiếng gào chiến thắng. Những chuyên viên về tâm hồn ôm chầm nhau, nhảy múa. Cuối cùng ngoài mọi mong đợi, Gallois Jones đã bảo vệ có hiệu quả được sự nghiệp. Jung đã bị chế giễu. Thất bại, những người gàn bảo vệ sự trong trắng. Cuối cùng, cuối cùng tình dục được đặt đúng chỗ của nó. Freud muôn năm! Thế kỷ tiếp theo sẽ lộng lẫy. Năm 1913 sẽ sống mãi!
Lúc này, khi mà bệnh tinh thần đã chiến thắng thì mỗi ngày lại đào sâu thêm thế giới loài người những tầng hầm (cái này gọi là tiền ý thức, hậu ý thức, ý thức song đôi, cái siêu ngã, huyệt, khoang nhạc, tầng xếp) sâu đến nỗi sau này khi xuống với tự thân, ta không lặng lẽ, lắng nghe, mà phải dùng thang máy, còn bây giờ bản thân các thành phố đã bắt chước cái khiếu độ sâu đó và nhan nhản đâu cũng thấy các bãi đậu xe ngầm, tôi những muốn ngủ thiếp đi vào giữa cuộc gặp gỡ quyết định.
Tôi có thể đi khắp thế giới, vốn dĩ tôi là người rất thích đi đây đó, tôi sẽ đọc diễn văn tại các cuộc hội nghị ở Rio, Tokyo, Los Angeles. Những bước đầu oanh liệt, sự chiến thắng của đại tình dục, tôi sẽ sử dụng những đầu đề thích hợp với hoàn cảnh, tôi sẽ nhân tăng lên những giai thoại viết về các cuộc tranh đua, về các thời kỳ giữa của Gallois Jones, những bức điện tố giác gửi cho Francois, René Eugène, Ursule, Denise, vâng, thưa cô, Freud, 19 Berggasse, Vienne, Áo, tất cả những ai say mê các người thừa kế, các Môn đồ thuộc thế hệ thứ hai, thứ ba và sắp tới đây, thứ tư… Và tôi hình dung một cuộc sống khác, lại một cuộc sống khác: Clara sống bên tôi. Từ phòng bên dội đến tôi những tiếng động, những tiếng động của cái nghề tôi đã thấy nó ra đời, một ai đó đang thì thầm, đôi lúc, có tiếng lông vũ gãi.