Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Rain Man Ở Donaustadt
Rain Man Ở Donaustadt

❊ ❊ ❊

Tôi tự nguyện ra khỏi giường vào đúng 7 giờ 34, đó là con số mà tôi sẽ khắc cốt ghi tâm - cho sách Kỷ lục Guiness. Thực ra tôi đã tỉnh trước đó một tiếng, trong thời gian đó tôi nghĩ ra một phương pháp thiên tài, công bằng và tốn ít thời gian nhằm tìm ra một sự kiện xã hội mà tôi sẽ bắt tay vào ngay, có thể nói gọn rằng qua đó tôi cho nhà hảo tâm thêm một cơ may nữa để chứng minh mình không phải là Berthold Hille. Cô thư ký Angelina của Neuzeit đã lập cho tôi một tệp tài liệu gồm hơn hai chục đơn xin giúp đỡ hay dự án xứng đáng được tài trợ, do chính đối tượng tự gửi đến hoặc được độc giả giới thiệu cho một bài phóng sự. Lúc còn nằm trong chăn tôi đã quyết định chọn số mười bốn, như tuổi của Manuel, và mở tệp tài liệu tìm vụ số mười bốn.

“Kính thưa ông Plassek, tôi là một nữ độc giả lâu năm của tờ Neuzeit, và tôi muốn ông chú ý đến một gia đình thực sự xứng đáng để ông viết về họ. Đó là hàng xóm của tôi, vợ chồng Novotny. Từ nhiều năm nay họ hết lòng chăm sóc một đứa con tự kỷ. Cháu gái đó hôm nay cũng đã mười sáu tuổi và tên là Romana. Romana sống trong một thế giới của riêng mình, hầu như không thể hiện được cảm xúc, không bạn bè, rất ít quan hệ với thế giới bên ngoài, nhưng nó có một tài năng lớn: Romana vẽ. Điểm đặc biệt ở đây là nó chỉ vẽ súc vật, như thật, từ trí tưởng tượng. Tranh của nó rất tuyệt vời, tôi đã được xem một lần. Ước vọng lớn nhất của Romana là được học ở Viện Mỹ thuật hoặc một trường dạy vẽ có chất lượng để nuôi niềm đam mê của mình. Và mặc dù vợ chồng nhà Novotny căn cơ từng xu, họ vẫn chưa đủ tiền cho các khóa dự bị cần thiết vì điều trị rất tốn kém. Hàng xóm và bạn bè đã quyên góp một ít, nhưng số tiền đó chưa đủ. Ước gì có một phép màu…

Cảm ơn ông đã đọc thư tôi. Ông thực sự nên dành thì giờ xem tranh vẽ súc vật của Romana. Chúc ông mọi sự tốt lành, Christina Kronberger”.

Trước tiên tôi nhắn tin hỏi Manuel lúc nào có thể xong việc sớm nhất ở trường để hai chúng tôi có thể cùng nhau đi lấy tin gấp. Sau đó tôi gọi điện cho bà Christina Kronberger, may mà bà ấy chưa biết gì về vụ phanh phui của Leute heute, nhờ đó tôi đỡ phải giải thích lôi thôi. Bà hứa sẽ liên lạc với nhà Novotny ngay và chuẩn bị cho họ đón tôi. Một lát sau bà gọi lại và nói, tôi có thể đến vào buổi trưa. Bà Erika Novotny ở nhà, Romana tuy cũng ở nhà nhưng tôi không nên chờ đợi quá nhiều, thậm chí không thể gặp mặt cô bé, vì nó thường tránh mặt khi có người lạ đến nhà.

Tưởng đã bị Manuel bỏ rơi thì tôi nhận được tin nhắn - nó làm bài kiểm tra tiếng Pháp và phải tắt di động - rằng nó đang trên đường về nhà, sẽ trốn hai tiết Vật lý và Hình học đáng ghét để học từ cuộc đời, và nó rất sung sướng khi rốt cục thấy tôi ra tay.

Trên đường đi, chúng tôi giải thích cho nhau bản chất chứng bệnh tự kỷ, và tôi cũng phải thú thực rằng Manuel nắm vững chủ đề này hơn tôi nhiều, vì nó đã xem nhiều phim tài liệu về tự kỷ và thậm chí còn đọc sách, trong khi tôi kỳ thực chi liên tưởng đến Dustin Hoffman trong phim Rain Man.

Khu dân cư vành đai Donaustadt của Vienna có thể nói là lời dẫn đề hoàn hảo để tiếp cận câu chuyện gia đình sầu thảm trong một ngày ướt át lạnh lẽo cuối tháng Mười một. Gió quất ù ù như bão, cuốn tung những tờ quảng cáo rách nát được các chính khách địa phương dùng để ngụy tạo một sự phồn vinh. Riêng hành vi ấy đã phản chiếu toàn bộ sự thê thảm của một thành phố luôn tự khoác lên mình ánh hào quang là thành phố hoa lệ, giàu có nhất thế giới, thảm thương thay, sự phồn vinh hoa lệ ấy bỏ quên khoảng tám chục phần trăm dân số. Ở khu vành đai này, dùng từ bỏ quên thậm chí còn là quá nhẹ. Mặt tiền các căn nhà như tiết lộ chủ nhân của nó cần tư vấn tâm lý. Có cảm tưởng rằng trong các khối bê tông viền hai bên phố ngày nào cũng diễn ra một trận đâm chém hoặc một vụ tự sát, một thảm kịch hôn nhân hoặc một cú đổ máu thông thường.

Nhìn bà Erika Novotny có thể thấy nỗi lo canh cánh thường trực mấy năm qua. Bà kể tôi nghe về con bà qua đời vì tai nạn giao thông trước đây mười ba năm, hôm đó đích thân ông chồng Ludvig cầm lái rồi từ đó trở đi ngày nào cũng vật vã vì mặc cảm tội lỗi, cho dù không vì thế mà thấy tội lỗi nhẹ đi. Một thời gian sau, vợ chồng Novotny nhận nuôi một đứa bé mồ côi từng mất cha mẹ trong một tai nạn giao thông - Romana. Những biểu hiện ban đầu được coi là sang chấn tâm lý, dần dần lộ rõ là chứng tự kỷ ở cấp độ nặng: sau mười hai năm được tận tụy cưu mang và chữa trị, con bé vẫn nhìn bố mẹ nuôi của nó như hai kẻ lạ mặt.

Đến đây thì tôi buộc phải ngắt lời bà rồi nói cho bà hay, tôi là một người cực kỳ dễ xáo động, đặc biệt vào các ngày giữa tuần, không dễ gì lắng nghe những chuyện buồn thảm như vậy một hồi lâu mà không òa khóc, đó là một hình ảnh tôi hết sức tránh cho bà và cho chính mình. Lý do chuyến viếng thăm hôm nay mang tính lạc quan, và tôi muốn bàn với bà theo hướng đó.

“Tôi được biết Romana vẽ rất xuất sắc”. Chỉ một câu ấy là đủ để phù phép hiện ra một nụ cười mãn nguyện trên mặt bà Novotny, đột nhiên bà thành một người tươi tắn mà ta có thể chia sẻ mọi niềm vui. Nó cũng khẳng định một lý thuyết của riêng tôi về hạnh phúc và bất hạnh, cũng là chủ đề mà Manuel và tôi vừa đem ra bàn luận thấu đáo mấy hôm trước, đối với tôi thậm chí là cuộc bàn luận thấu đáo nhất trong mấy năm qua.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.