Từ một văn phòng nhỏ dưới tầng trệt sau lưng khách sạn, Marc Gohelan điều khiển vương quốc Majestie. Hai cửa sổ lắp sau những bồn hoa trà nở rộ vào mùa đông nhìn ra phố Saint Honoré yên tĩnh, kiểu tỉnh nhỏ, có cửa riêng dành cho hai trăm năm chục nhân viên. Mặt trái của cảnh trí lộng lẫy hơn mặt tiền
Mùa làm ăn trên thực tế kéo dài quanh năm. Trong khoảng giữa tháng mười đến cuối tháng mười một người ta lo thu dọn sắp xếp lại mọi thứ, thợ sơn, thợ thảm chiếm các buồng, các nhân viên quản trị đi mua sắm đồ trải giường, các cô hầu phòng nhường chỗ cho đủ loại thợ: đánh bóng, mộc, sửa vặt, nước, điện, còn thợ làm vườn thì lo phun rửa các thảm cỏ, các cây cảnh ngoại nhập viền quanh bể bơi. Giữa mùa, có ngày Gohelan phải làm việc liền mười tám tiếng. Một anh chàng tầm thường, mồm cướp biển, dễ thương, mắt đen, tóc vàng, được đàn bà yêu thích.
Dày dạn với cuộc sống độc thân, anh tự định ra cho mình quy tắc cứng rắn: không pha trộn tình cảm với công việc. Các cô các bà khách tán tỉnh anh ta chỉ có thiệt. Nhưng anh gạt họ ra một cách duyên dáng và lịch sự đến nỗi không một người nào nỡ giận anh vì bị hắt hủi.
Trên màn ảnh máy thu hình nội bộ, cảnh tượng phòng đại sảnh sau cửa chính khách sạn đang lần lượt diễn qua. Gohelan nhìn thẳng mặt chánh thủ quỹ Alhert Gazzoli.
— Goldman thiếu bao nhiêu?
— Hắn tới hôm 8 tháng bảy. Tôi đã hai lần gửi cho hắn bản thanh toán hàng tuần.
— Hắn thanh toán?
— Chưa.
— Bao nhiêu?
— Khoảng 100.000.
— Tiền ăn?
— Nhiều. Một loạt bữa sáng, bữa tối ngoài bể bơi. Mỗi bàn từ hai đến ba chục suất.
— Ký nhận chưa?
— Không ký.
— Sao, Albert cứt thế à?
— Ông biết hắn ta rồi, khó...
— Tiền rượu, nhiều không?
— Khá.
— Trả chưa?
— Không.
— Nếu hẳn hỏi vay, cắt ngay! Không có tiền?
Albert nhìn với vẻ ỉu xìu:
— Ông chẳng nói từ hôm qua cho. Sáng nay hắn vừa cầm 40.000 francs.
— Đưa xem tờ séc của hắn.
— Hắn có đưa đâu! Chỉ dặn ghi vào bản thanh toán.
— Anh điên thật! Hắn còn nợ tôi 100.000 francs từ năm ngoái.
Albert co rúm người.
— Còn tiền hoa nữa.
— Hoa nào? - Gohelan gầm gừ.
— Năm chục bó hồng đỏ tặng vợ các khách mời.
— Anh định nói với tôi là anh đã chi tiền?
— Vâng 25.000, - Albert lắp bắp.
— Hắn bịp được anh rồi!
— Hình như hắn sắp quay bộ phim vĩ đại với Brando, Newman, Redford, de Niro, Peck, Faye Dunaway...
— Theo kịch bản của Victor Hugo, do Leonid Brejnev và Jimmy Carter thủ vai của chính họ! Hắn có nói gì với anh về cái kẹp đít tồi tệ của hắn không?
— Giải thưởng
— Phải. Thằng nào xùy tiền
— Về nguyên tắc, Goldman
Marc Gohelan nện mạnh nắm đấm xuống bàn.
— Bị bịp rồi Albert! Bịp trắng mắt ra rồi.
Chàng trai bận bộ đồ màu sáng bước qua khuôn cửa nhỏ ngăn khu tiếp nhận khách đến với khách đi ở sân bay Nice. Xanh xao, nét mặt căng thẳng, tay cầm chiếc cặp da nhỏ màu nâu. Anh từ New York đi, đặt chân lên đất Pháp lần đầu. Tim anh thắt lại khi nhác thấy hai cảnh sát bận đồng phục đang điều khiển hành khách đi đúng luồng. Mải nói chuyện gì đó làm họ cười phá lên, họ không chú ý đến anh ta.
Mọi người đền tỏ ra vui vẻ, sung sướng. Không khí đượm mùi của nghỉ ngơi, muối, nắng. Chàng ta bỗng giật mình thấy có bàn tay đặt lên tay mình. Trong bộ chế phục đỏ tươi, tay nặng trĩu vì bó hoa điểm vệt vàng những bông mimosa, một cô tiếp tân trao tặng anh bông hồng quế kèm với nụ cười.
Alan Pope nhận đóa hồng, tặng lại cô gái đẹp da rám nắng một nụ cười, đưa mắt đọc mảnh giấy quấn quanh nhành hồng “Chào mừng”. Một điềm lành. Dù sau này có gặp phải chuyện gì không may, ít nhất anh cũng đã được bông hồng này và nụ cười này. Alan thở dài, đi tới cabin điện thoại báo cho tài xế biết anh đã đến.
***
Một nụ cười bí hiểm trên môi, bà công tước Armande de Saran mơ màng ngắm nghía con mắt sưng vù. Gã thợ ống nước chẳng gượng nhẹ chút nào. Một gã to bè, trán thấp, bàn tay thô. Cổ bạnh, người toát ra mùi thú vật nồng nặc. Armande đoán chừng gã mới độ hai mươi nhăm. Mụ ưa thích sự tình cờ thú vị đã đặt mụ trước một gã lạ mặt mà mụ đã gọi đến, đã chờ đợi trong niềm háo hức làm da thịt ngứa ngáy. Mụ đã viện cớ: ống nước trong buồng tắm của dãy phòng mụ thuê, dãy 19, loại sang nhất khách sạn bị rò rỉ, đòi Gohelan cử người tới sửa. Ngay lúc tên súc sanh mới bước vào, mụ biết ngay sẽ là hắn, ngay lập tức. Gã không bị quáng mắt lâu vì cái vẻ lạnh lùng, kênh kiệu của một trong mười phụ nữ đài các nhất thế giới. Trong lúc gã đang hí hoáy dò dẫm phía dưới bồn rửa mặt, mụ khiêu khích gã bằng những mệnh lệnh ban ra với giọng khinh miệt vẫn dùng với bọn đầy tớ, nhiều lần chạm vào người gã dưới tấm áo ngủ che đậy thân hình trần truồng, sớm ngất ngây vì cái mùi pha trộn nước hoa trên tóc mụ với mồ hôi dầu của con bò mộng thành một thứ hỗn hợp nổ. Gã quỳ dưới đất, hộp sắt đựng đồ nghề mở nắp ngay cạnh người, đầy ắp những kẹp, kìm, những dụng cụ nặng nề bằng thép, được chế tạo để ngoặm, để xé.
— Nhanh tay lên anh bạn, thật nhanh lên nào!
Gã nhìn mụ, thách thức:
— Nếu bà không bằng lòng thì...
— Cái gì? Ta sẽ khiếu nại! Có biết ta là ai không?
Dán mắt vào phía trên bộ đùi dài của mụ, gã lầm bầm qua hai hàm răng khít rịt:
— Một con đĩ bự!
Mụ tát luôn. Gã chồm lên, nhảy xổ vào mụ mà đấm, tìm ngoặm vào môi mụ, bóp mọi chỗ trên người mụ.
— Mạnh vào. Đánh đi! Đánh nữa!
Gã dựng mụ dậy, đè dí vào tường và chiếm đoạt mụ với sự thô bạo, với những động tác run rẩy, cáu kỉnh của con thú.
Mụ dễ dãi bỏ qua những vết bầm tím trên lưng, nhưng con mắt sưng húp này... Mụ liếc nhìn chiếc kìm đen rất khỏe đã thó trong hộp đồ nghề - mụ là một bệnh nhân mắc chứng bệnh ăn cắp. Mụ đắp miếng gạc lạnh lên chỗ tụ máu đang phồng. Đàn ông ra đàn ông! Mụ thích bọn đàn ông mạt hạng, bọn vô lại vặt. Chúng càng tàn nhẫn, thô tục, tầm thường, bẩn thỉu mụ càng thấy xác thịt rung động mãnh liệt, càng nhiều khoái cảm khác lạ mà các nhà duy mỹ tinh tế cũng cỡ với mụ không thể đem lại cho mụ.
Cửa phòng khách mở, công tước Saran bước vào. Lão đánh hơi ngay được chuyện vừa xảy ra.
— Mandy!
Lão đến bên vợ, mắt đục ngầu:
— Ai thế?
Mụ nhún vai, thở dài khoan khoái:
— Một thằng đàn ông.
— Nói đi! Nó đánh em! Làm em đau? Nói đi Mandy?
— Em còn bận sửa soạn. Sau hãy hay.
— Anh cóc cần tiệc rượu này!
Giọng lão lạc đi, chuyển sang giọng van xin của một chú bé:
— Anh xin em, Mamdy, cho anh một cái nào!
Mụ chăm chú nhìn chồng. Lão đã trạc sáu mươi, nhỏ con, nhưng thuộc một nòi hào hoa phong nhã vào loại hiếm. Lão biết thói của mụ từ mười năm nay. Mụ kể lại cho lão nghe đầy đủ mọi chi tiết cho đến lúc vị thừa kế của một dòng qúy tộc nhất nhì nước Pháp lảo đảo về cơn thèm khoái lạc đến điên người.
— Không, - mụ nói. - Em muốn xuống phố. Để đến tối xem sao.
Mụ bứt một cành hồng trong bó hoa Goldman gửi tặng vuốt nhẹ bên mát sưng húp.
***
Norbert cùng hai người khuân vác kéo dài thời gian xếp hành lý lên thùng chiếc Rolls. Xe đậu trong khu đặc biệt dành riêng cho các xe đón hành khách đến. Hai cảnh sát không một lúc nào tỏ ra để ý đến. Alan phân vân không biết nên lên xe ngồi hay nên đợi Norbert xếp xong đồ, đành châm thuốc đứng lẫn giữa đám đông hành khách, áo vét vắt trên tay. Một lần nữa, anh có cảm giác tất cả những cảnh này đều không thực, mình không có mặt trong các sự kiện mà anh là trung tâm.
— Thưa ông...
— Gì?
— Ông có thấy cần bỏ mui xe không?
Alan thấy rõ cả cảnh sát, cả những người qua đứng đều dồn mắt nhìn anh, tò mò trước chiếc xe trắng bóc. Hình như tất cả đều chờ đợi quyết định của anh.
— Có, - anh trả lời để khỏi làm mọi người thất vọng.
Norbert cúi xuống dưới tay lái, ấn nút. Mui xe từ từ nâng lên trong tiếng máy vo vo rồi gập ra sau. Norbert bỏ mũ lưỡi trai, mở cửa. Những người hiếu kỳ kéo tới càng đông.
— Thưa ông... - Norbert mời.
“Ai? Tôi hả?" Alan suýt buột mồm hỏi. Anh vụng về gửi tờ 100 francs cho hai người khuân vác rồi lên xe, lúng túng trước bao cặp mắt đang nhìn anh. Hai cớm máy móc giơ tay chào. Norbert cài số. Chiếc Rolls lăn bánh trong im lặng hoàn toàn. Alan ngồi nép vào ghế sau. Không dám thở mạnh.
***
Louis Goldman nợ nhiều tiền của nhiều người đến nỗi chính vì thế mà không ai dám động đến. Những khoản nợ khổng lồ che chở lão trước các chủ nợ. Không tay nào muốn lão bị tóm, sợ cạn mất dòng suối một ngày nào đó sẽ tuôn ra món tiền trả nợ. Vì Louis Goldman bằng những vụ lừa đảo động trời, những mánh mung chóng mặt, nhiều khi vẫn kiếm được những món lời huyền thoại. Lão đã nặn ra bảy bộ phim, thì sáu bộ chẳng ra gì đã làm những người hùn vốn bị khánh kiệt, các diễn viên thì mất việc hoặc bị lãng quên. Thế mà bộ thứ bảy, chi phí cũng từng ấy, lại là một thành công tầm cỡ thế giới, lão thu về số tiền gấp trăm lần số vốn bỏ ra, lúc ấy Goldman lên mặt cao thượng chấp nhận trả những món nợ ồn ào nhất, không bỏ qua cơ hội làm cho các chủ nợ cảm nhận thật sâu sắc tấm lòng hào hiệp của mình. Mắc chứng hoang tưởng bộ phận, lão tự cho mình là một thiên tài toàn diện, khinh thường tất cả mọi người cùng thời, đề cao tư tưởng của lão thành giáo lý, không chịu nổi bất cứ sự trái ý nhỏ nhặt nào, và tin tưởng một cách vững chắc rằng tất cả đều thuộc về của lão. Lão cho rằng những người may mắn được lão quen thân phải cảm thấy vinh dự khi được trả tiền những bữa nhậu xả láng ở các khách sạn rải khắp lộ trình tùy hứng của lão từ Paris đi Munich, từ Rome đi Tokyo, Helsinki đi London... Toàn bộ tài sản đều đứng tên vợ lão, Julie. Các khoản do ngân hàng ứng trước để làm phim lập tức bị xẻ nhỏ, tan biến trong vô vàn doanh nghiệp với hàng loạt chi nhánh, trong những liên hợp tài chính, những cổ phiếu tín dụng hoặc những doanh nghiệp được thành lập cấp thời theo hoàn cảnh ở những vương quốc của tệ tham nhũng.
Trên giấy tờ, Goldman không có quyền sở hữu ngay cả chiếc bàn chải răng của lão. Không lúc nào có một xu trong người, thường quên không mang theo số séc, thỉnh thoảng cao hứng cũng đặt bút ký nhận các hóa đơn mà những kẻ bất lịch sự dám chìa ra. Danh tiếng lão lớn quá, không ai dám cãi lại. Lão tự hào về cái bụng phệ, trước kia lão gầy nhom, cái đầu rất to như đầu búp bê, cặp môi búp bê đầy đặn đã từ chỗ ngậm vú mẹ chuyến sang ngậm núm bình sữa để cuối cùng ngậm điếu xì gà truyền thống, in nhãn riêng, biểu tượng sự thành đạt của lão. Vẻ mặt thường có là vẻ khinh bạc chán chường. Đến Majestic cách đây mười lăm ngày, lão thuê dãy phòng sang nhất. Cửa kính nhìn ra hàng hiên rộng diềm những dây leo, những cụm hoa rực rỡ, mặt biển long lanh sáng đằng xa. Trong bốn phòng đều có những bó hồng lớn, loại hoa được Julie rất chuộng.
Từ cặp môi không bao giờ chịu mồ côi, lão rút mẩu xì gà tắt ngấm thò ra từ bộ má sệ, vừa đủ thì giờ uống ngụm Dom Pérignon.
Champagne hơi nóng. Lão nhổ toẹt vào xô, đổ luôn chỗ rượu trong cốc, vội vã cắm điếu xì gà vào mồm, tay rót cốc khác.
Trong 15 phút nữa khách sẽ tới. Khoảng một trăm, được sàng sẩy rất kỹ, toàn cánh sang mạ vàng của bờ biển Azur. Đã ba năm nay Goldman dựa vào tiếng tăm mà sống. Nhờ bộ phim nổi tiếng thế giới của lão Para nos Blues, lão có điều kiện tiến công vào thị trường điện tử. Không phải vì thấy có lợi, mà chỉ để thanh toán mối hận riêng với John Newton, chủ nhân một doanh nghiệp tư nhân lớn chuyên sản xuất phụ kiện tên lửa và vệ tinh. Trong một dịp đi nghỉ ở Bahamas, John Newton sau khi làm nhục lão trên sân gôn còn ngạo mạn chế giễu lão công khai bằng cách kể lại cho mọi người nghe đầu đuôi ván lão bị thua. Louis Goldman thề nhất quyết trả thù. Lão góp vốn vào doanh nghiệp đối thủ đang cạnh tranh với Newton 21 triệu đôla. Đi tong sau chưa đến một năm. Sau thảm họa này, lão khua mái chèo đi tìm mưu kế khôi phục cơ đồ. Và đã tìm ra công thức thắng ván poker đang chơi: lộn ngược cách làm phim. Đáng lẽ phải căn cứ vào kịch bản, vào cuốn truyện định dựng thành phim để phân vai, lão quyết định thuê ba chục diễn viên nổi tiếng nhất của điện ảnh các nước lập thành bộ khung vững chắc cho cái sẽ là bộ phim vĩ đại nhất của mọi thời đại.
Với trường đoạn giới thiệu diễn viên mở đầu bộ phim như vậy, trong thực tế có lẽ chẳng cần đến cốt truyện. Tuy vậy lão vẫn tiếp xúc với mười tác giả đắt khách nhất để họ dựa theo chủ đề do chính Goldman phác ra mà cùng nhau dựng thành một kịch bản khoa học viễn tưởng Đêm Mặt Trời Chết. Tất nhiên bọn nô lệ chỉ được tính tiền công khi nào bộ phim xuất xưởng. Lão hứa trả cho mỗi người tham gia một tỷ lệ phần trăm tiền lãi hậu hĩ đến nỗi nếu cộng tất cả lại số tiền ấy lên đến 160 phần trăm tiền lãi ròng. Ấy là nói trong trường lợp lão không quỵt. Những cuộn phim đầu tiên thật đáng thất vọng! Nhưng báo chí đã trót nói quá nhiều về dự án này, đã cung cấp quá nhiều chi tiết nên ngay đến các nhà chuyên nghiệp đa nghi nhất cũng cho là bộ phim sắp hoàn thành. Cái khó nhất còn lại là tìm ra 50 triệu đôla, số tiền minh chứng cho khẩu hiệu quảng cáo rất kêu: “Bộ phim đắt tiền nhất thế giới". Cho đến lúc này các ngân hàng quen vẫn chưa chịu mở két bạc, các đàn anh Hoa Kỳ thì giả ngây giả điếc, định bụng nếu thực sự Goldman đẻ ra được tác phẩm họ mới khởi động. Lão cần có những nguồn vốn khác. Vì lẽ ấy Louis Goldman nhận tham gia trò bịp bợm trong đó chính lão sẽ là người trúng giải ngay hôm nay. Giải Leader. Giải này do Cesare di Sogno, một cựu đĩ đực người Italia, mỗi qúy một lần trao tặng nhân vật hoặc doanh nghiệp nào năng động nhất trong năm. Chẳng ai lạ gì giá trị đích thực của giải, nhưng nó vẫn tác động rất mạnh đến bọn khờ. Majestic đầy rẫy loại này. Sổ đăng ký khách trọ là cuốn bách khoa toàn thư về các giới tài chính cao cấp, công nghiệp nặng, ngân hàng ruộng đất và giới qúy tộc. Công việc của Louis Goldman là kích thích những con mồi chọn lọc này, buộc chúng nhả tiền ra, lão biết điện ảnh có sức quyến rũ rất kỳ lạ đối với các ông trùm tư bản chán ngấy công việc quản lý của cải. Họ đang có mặt tại đây, dưới bàn tay lão. Qua trung gian của Cesare di Sogno, lão gửi cho họ tấm thiếp mời in chữ mạ vàng, phí tổn in do Cesare gánh.
— Lou..?
Julie đứng ở khung cửa buồng tắm, bận áo choàng bông xốp đỏ tía, áo dài màu sáng vắt sẵn trên tay.
— Áo có vừa ý anh không?
— Hết ý, - Louis không nhìn, ậm ừ.
— Anh chưa xong à?
— Mặc sơmi là xong.
— Mặc đi anh yêu. Ta phải có mặt dưới ấy sau mười phút,
Goldman lắc đầu chán nản, cố bứt ra khỏi ghế, châm điếu xì gà hút dở, dụi luôn vào gạt tàn rồi vào phòng riêng. Mình trần, lão chăm chú đọc tên những kẻ thơ ngây lão hy vọng sẽ rủ rê làm chung. Đứng đầu sổ, dẫn trước rất xa với tổng doanh thu 800 triệu đôla năm là Hamilton Price, biệt danh Hamburger từ khi cưới bà góa kiêm thừa kế độc nhất của trùm ngân hàng Frank Burger III, cháu vị sáng lập ra Burger Trust Limited. (Tổ hợp hữu hạn Burger). Bám sát gót với tổng doanh thu cỡ 500 triệu đôla năm là người khổng lồ của công nghiệp dược phẩm, Arnold Hackett.
***
Chiếc Rolls men theo những bãi đậu xe đang xây dựng, rẽ vào một khúc đường vòng, chạy ra xa lộ theo hướng Cannes hòa vào dòng xe nườm nượp. Đã sáu giờ chiều, mặt trời vẫn còn cao, không khí sực mùi hoa mimosa, mùi xăng, nước biển, mùi nắng. Alan đánh bạo nhìn ra mé tay trái phía bãi tắm chạy dọc bờ biển. Anh nhận thấy người ngồi trên các xe vượt qua đều nhìn anh chằm chằm với vẻ tò mò. Anh đeo kính mát lên.
— Ông thích lên xa lộ hay men theo biển?
— Theo bờ biển.
— Thưa vâng.
Anh nhận xét: từ lúc đến đón anh, Norbert trao đổi với anh bằng tiếng Anh rất sõi không pha giọng.
— Anh nói tiếng Anh rất cừ, là người Anh?
Norbert khẽ cười thich thú:
— Không đâu. Tôi là người Pháp gốc Italia. Tên là Testpre.
— Anh nói được tiếng Italia?
— Có. Chẳng có gì đáng khen về chuyện đó,
— Tiếng gì nữa?
— Sơ sơ vài mẫu tiếng Nga, và bắt đầu học tiếng Tàu... Tuy ở chỗ tôi ít khi có dịp dùng đến nó.
Dừng một lát anh tiếp:
— Ít nhất trong lúc này.
Alan tự hỏi anh ta định ám chỉ điều gì. Anh ngoảnh đầu dõi theo hai cô gái đẹp tuyệt vời đang đi dọc bãi cát phía bên kia đường, vú để trần trong sự hờ hững của mọi người. Chợt thấy Norbert đang nhìn anh trong tấm guơng chiếu hậu, anh cảm thấy mình vừa bị bắt quả tang.
— Sao lại trong lúc này?
— Sớm muộn người Tàu sẽ đổ bộ lên đây. Chuyện tất nhiên không tránh khỏi
— Để làm gì ở đây?
— Cái tất cả chúng ta đang làm, thưa ông. Hưởng thú vui. Theo tôi đây là một vùng vào loại đẹp nhất thế giới. Tất nhiên, không nên đến vào mùa hè. Có qúa nhiều kẻ xâm lược.
***
Nadia Fishler sống nhờ cờ bạc, vì cờ bạc và sẽ chết vì nó. Ả biết thế ngay hôm đầu tiên ngón tay ả chạm vào những cây bài người hồ lì ở bàn baccara chia cho ả tại Monte Carlo. Lúc ấy ả vừa xấp xỉ mười chín tuổi. Mẹ ả đi ở vú lấy tiền nuôi ả. Ả không bao giờ biết bố là ai. Lúc mười ba tuổi ả có người tình đầu tiên, một gã hàng thịt. Gã giúi cho ả bao giấy đựng những mẩu giăm bông, xúc xích ả mang về cho mẹ, nói dối đây là tiền trả công chạy hàng cho quầy thịt, Thịt ăn thì có ngon, nhưng cuộc tình đầu tiên quá nặng cân, chỉ để lại trong ả một kỷ niệm mờ nhạt và khó chịu. Từ đó ả ra sức gỡ lại. Lúc đã bốn chục xuân xanh cặp mắt màu tím kỳ lạ của ả vẫn còn sức tàn phá như thuở nào. Ả ý thức được quyền lực của nó, thực thi quyền lực ấy một cách trơ trẽn, không thương xót với những kẻ bị ả vặt trụi lông, với tốc độ nhanh khủng khiếp, để thỏa mãn thói đam mê cờ bạc bệnh hoạn. Coi khinh giá trị đồng tiền, chẳng cần để ý chuyện thua hay được, chỉ cần hưởng niềm khoái lạc được ngồi vào bàn cờ quay giữa tiếng ồn trầm đục êm êm trong sòng bạc.
Nhiều nhà làm phim cuồng si sắc đẹp của ả đã cố công tạo ra những vai đo theo kích thước của ả. Trong ba bốn năm liền ả hạ cố đặt chân lên con đường các xưởng phim. Mọi khoản tiền công kếch sù do các ông chủ si tình trả cho ả trong chớp mắt bị vung nhẵn nhụi trên các tấm thảm xanh. Những canh bạc chết người do ả đứng làm ả nổi tiếng hơn lần ả thấp thoảng vút qua bầu trời các ngôi sao điện ảnh. Nhiều vị tai to mặt lớn, lắm tiền nhiều của đã thử khoác tay ả một tuần, hai ngày, ba giờ, tùy sức đề kháng của từng vị. Tất cả đều gãy gục. Nadia thua bạc với tốc độ ma quái không ai theo đuổi nổi. Trước đây đã lâu, ả có lăng nhăng ít bữa với Louis Goldman. Hai người vẫn còn là bạn. Ả đã hứa sẽ tới dự tiệc rượu của lão trước khi trở về sòng. Louis đã đôi lần gỡ bí cho ả. Phép lịch sự giữa các con bạc với nhau: kẻ đang gặp may cứu trợ kẻ thua thiệt. Chính Goldman khi gặp vận đen cũng không ngần ngại moi của ả.
Ả mặc tấm áo dài đen đã đi vào truyền thuyết, vỗ bồng mái tóc vàng xám rồi gọi Alice cô hầu phòng người Tahiti.
— Xong chưa?
— Rồi, thưa bà.
Trình diễn xem nào.
— Em xấu hổ lắm, thưa bà.
— Trình diễn đi!
Alice hiện ra, hai tay che kín mặt. Nadia cười phá lên. Alice định bỏ chạy.
— Đứng đây. Để chị ngắm đã!
— Em không thể…
— Em đẹp hết ý! - Nadia reo lên. - Em sẽ là cái đinh của đêm hội!
Một lần nữa, cô ta lại ré lên cười.
***
— Tôi khát lắm, Norbert. Dừng lại quán nào đó một lát được không?
— Sẵn sàng, thưa ông. Nhưng xin phép được nói rõ: ở ngăn bên phải, trong chỗ dựa lưng có tủ rượu. Đủ loại whisky, nhiều thứ nước khoáng. Hình như có cả Coca Cola.
— Cảm ơn. Tôi thích dừng xe hơn.
Họ rẽ vào Cros de Cagnes. Norbert thản nhiên đậu xe trên nền cao cắm biển cấm đỗ, xuống mở cửa, chỉ tay vào hàng hiên che dù sặc sỡ.
— Vào đây, thưa ông?
— Tốt. Đi với tôi.
— Rất sung sướng.
Người trong tiệm cà phê đã trông thấy họ. Nhiều cô gái chừng mười bảy tuổi mặc áo may ô nằm vùi trên ghế xếp đưa mắt liếc tình không giấu giếm.
— Này Norbert, anh bỏ mũ ra được không?
Người tài xế tủm tỉm cười, bỏ mũ. Hai người đến ngồi trước chiếc bàn một chân.
— Anh uống gì Norbert?
— Nếu ông cho phép, xin một ly rượu hồi.
— Tôi cũng thế. Ngon không?
Bỗng nhiên Alan thấy mình hơi lố bịch. Đôi giày da nâu, chiếc cravat đen trên nền sơmi trắng, bộ đồ màu sáng không ăn nhập với trang phục tuềnh toàng lếch thếch của số đông khách. Trẻ già đều gần như trần trụi chỉ bận quần cụt đi dép bện. Bộ chế phục nghiêm chỉnh màu đen trên người Norbert có một vẻ gì tang tóc trong khung cảnh sặc sỡ ngập ánh nắng này. Nghe lời kể của Samuel, anh hình dung bờ biển “xanh da trời" (Azur) thành một nơi rất hiện đại không được phép ăn mặc tùy tiện đến thế.
Đây cũng là một nơi Bannister chưa hề đặt chân tới bao giờ.
***
Victoria Hackett không thể rời mắt khỏi bó hoa hồng rất lớn.
— Arnold?
— Victoria?
—Anh biết ông Goldman?
— Nghe tên thôi. Một tay làm phim.
— Những đóa hồng này còn đẹp hơn hồng ở Miami. Ông ấy thật tế nhị.
— Ừ. Lưng em đỡ chưa?
— Có khá hơn. Nhưng em không mặc áo hở vai mà.
Hai vợ chồng mới tới đây hôm qua. Victoria chỉ đi từ khách sạn ra bãi tắm rồi trở về, mười phút là cùng, đôi vai mụ đã đỏ au, rộp lên. Năm nào cũng thế. Victoria chỉ chịu đựng được nắng bờ biển dưới bóng râm những chiếc dù.
— Em có cần thoa thêm kem không?
— Không, không sao đâu. Có lẽ nên tới đó rồi nhỉ!
— Anh xong rồi.
— Những bông bồng không chê được!
— Ừ, ừ... Không chê vào đâu được!
***
— Ông nói được tiếng Pháp ạ?
— Chút ít.
— Ông sẽ không có nhiều dịp. Ở đây người ta thường nói tiếng Anh.
— Anh biết khách sạn Majestic?
— Có.
— Thế nào?
— Rất tốt, thưa ông.
— Gì nữa? Có những trò kỳ cục không?
— Rất kỳ cục, thưa ông.
Alan nhấp nhổm trên ghế, bực mình vì tỉếng “ông" ở từng câu.
— Norbert này!
— Thưa ông?
— Anh đừng cho rằng nhất thiết phải gọi tôi bằng ông luôn miệng như vậy.
Anh mỉm cười với người tài xế, nháy mắt, nhìn anh ta chăm chú. Norbert trạc năm mươi, năm nhăm. Cao lớn, đẫy đà, đeo kính thuốc gọng thép. Nhài quạt mờ mờ nơi đôi mắt chứng tỏ anh hay cười. Bộ ria mảnh tỉa ngắn màu hạt dẻ vạch ngang khuôn mặt thô có vẻ hiền từ.
Anh đưa mắt sắc sảo nhìn Alan:
— Điều này đã được tính trong tiền công họ trả cho tôi. Phần đông các vị khách của hãng tôi rất coi trọng câu đó.
— Tôi thì không. Anh làm việc này lâu chưa?
— Chừng mười năm.
— Trước đó?
— Trong ngành giáo dục. Hoàn toàn khác.
— Môn gì?
— Triết, trước đây tôi là giáo sư thạc sĩ triết học.