Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giỏ Nhà Ai, Quai Nhà Nấy
Giỏ Nhà Ai, Quai Nhà Nấy

❊ ❊ ❊

Tiết lộ tin dữ trước: Nó ở trong hộp thoại, và của cô vợ cũ Gudrun.

A lô Gerold, em đây, anh gọi lại ngay cho em được không? Bố đang lên cơn điên. Anh vừa làm trò gì vậy? Lão Kunz đã kể hết cho bố. Anh không thể sổ toẹt mọi thứ chỉ vì có gì đó không như anh mong đợi. Gerold, anh không dễ gì tìm được một công việc như thế. Anh biết có bao nhiêu nhà báo nằm khàn ở nhà không? Xin anh cũng nghĩ đến Florentina, nó khâm phục anh, anh có muốn phải thú nhận với nó là anh thất nghiệp? Và nghĩ đến mẹ nữa. Mẹ anh có xứng đáng phải trải qua chuyện đó không? Niềm kiêu hãnh của anh đâu rồi? Em xin anh hãy cố cứu vớt vụ này. Norbert Kunz không phải người có ác tâm, ông ấy sẽ nghĩ lại. Và Berthold quen một người ở Plus có thể giúp anh…

Hiện tại đó là thứ tôi không cần. Tôi phải tập trung vào điểm cơ bản: Manuel. Tôi gọi điện cho nó khi nó đang cùng bạn đi xem phim. Tôi kể cho nó biết phóng sự của chúng tôi về vụ Machmut sẽ xuất hiện trong số thứ Hai của tờ Neuzeit, một tờ cao cấp hơn, cao cấp gấp bội. Với tiếng hú lanh lảnh, nó khiến tai phải của tôi điếc mất mấy giây. Nhưng tôi phải cảnh báo rằng đang có nhiều việc chờ hai người, và chúng tôi phải bàn bạc ngay.

“Cháu xem phim xong sẽ đến nhà bác nhé?” nó hỏi. Ô, có lẽ không nên, song tôi chả có lựa chọn nào khác.

“Ý hay đấy”, tôi nói. “Pizza hay Kebab?” Tôi đã sắp sẵn câu trả lời nếu nó hỏi ngược “Bác nói Pizza hay Kebab nghĩa là sao?” Nhưng nó làm tôi bất ngờ.

“Bánh mì bơ với hành lá, nếu bác có”.

“Tất nhiên bác có”, tôi đáp.

Tôi tìm bơ, bánh mì, hành lá và sữa chua hoa quả ở ga Westbahnhof, nhưng vội cất sữa chua trở lại giá hàng, vì tôi đã tính toán lệch mấy thập kỷ. Bọn mười bốn tuổi có lẽ uống hàng lít Bò Húc, thứ mà tôi kinh tởm và thậm chí không sờ vào lon. Do đó tôi mua nước táo ép, và một loại chất lỏng quen thuộc cho mình.

Ngó quanh trong phòng khách kiêm bếp kiêm văn phòng kiêm phòng ngủ của mình, còn gọi theo uyển ngữ là căn hộ mini cho người thu nhập chưa cao, tôi thấy ngại dọn dẹp đến phát ớn, vì mọi đồ đạc không ngẫu nhiên nằm ở nơi chúng đang nằm, mà chúng đã chiến đấu hàng tháng trời để giành được vị trí của mình. Nhưng nhìn kỹ thì đống thùng và hộp bìa cứng đựng chai rỗng và đồ hộp rải rác khắp nơi quả thực hơi thiếu mãn nhãn. Tôi khuân hết ra hành lang, nhưng ở đó cũng chả ổn vì không mở được cửa. Nếu có thể thì tôi chỉ muốn quẳng cả đống rác ấy lên tấm thảm chùi chân xếp ngay ngắn trước cửa căn hộ hàng xóm đáng yêu, vợ chồng Engelbrecht, nhất là bà vợ đã có lần vô cớ mách lẻo với ban quản lý tòa nhà tội ồn ào mất trật tự chỉ vì tôi vấp ngã ở cầu thang, nhưng tôi không muốn vừa mất việc xong đã bị mất nhà. Tạm thời chất thùng cùng túi vào bồn tắm vậy, rồi tôi phủ mấy cái khăn tắm lên cho khuất mắt. Xong việc tôi còn đủ sức rửa hai cốc và hai đĩa, rồi đút đĩa CD Efterklang của Manuel vào máy, thế là căn hộ gần như hoàn hảo, hôm nào đó chỉ việc dọn dẹp và lau chùi và chở rác đi và đập đi xây lại là xong, nhưng cứ từ từ, đi đâu mà vội.

“Wow, nhạc của cháu”, Manuel nói, không nhìn ngó xung quanh mà đi thẳng đến xô pha, thả mình lên đó và chúng tôi vào cuộc ngay.

“Cháu có tin gì mới từ Machmut không?” tôi hỏi.

“Có ạ, nó vẫn khỏe, nhưng nó muốn được về nhà”.

“Ngày mai bác cháu ta phải gửi thêm một bài về bạn cháu và gia đình nó”, tôi nói.

“Hay quá. Bác có ý tưởng gì chưa?” Manuel hỏi.

“Chưa. Còn cháu?”

“Tốt nhất là mình đến thăm họ rồi bác viết về cuộc gặp mặt đó”, Manuel đề nghị.

“Hừm, tốt nhất là thế, nhưng muốn vậy thì chẳng hạn phải biết họ ở đâu đã”.

Manuel mỉm cười láu lỉnh và tôi ngờ ngợ một chuyện tày trời. “Đừng nói là cháu không biết họ ở đâu nhé.”

Nó chỉ cười.

“Ở đâu?”

“Cháu tiết lộ cho bác, với một điều kiện”. Lại điều kiện! Cuộc đời tôi sẽ chỉ toàn là điều kiện do người khác đặt ra, còn tôi thì phải phục tùng họ vô điều kiện.

“Sáng mai ta cùng đi đến đó”, Manuel nói.

“Sáng mai? Cháu không đi học sao?”

“Đúng thế, đó là điều kiện đấy”. À, giờ thì rõ rồi. “Dạo này Machi cũng không đi học”, Manuel nói. Trước bà cô Julia nghiêm khắc tuân thủ kỷ luật học đường thì luận cứ đó chắc vô giá trị, nhưng tôi quý trọng tinh thần đoàn kết đáng mến đó, do đó tôi xông xênh đồng ý cho nó trốn học. “Nhưng chỉ một lần này thôi đấy, và đừng cho cô Julia biết.”

Manuel gật.

Rồi cuối cùng nó cũng tiết lộ cho tôi biết nơi trú ẩn của gia đình Áo-Chechnya, đó là gia đình một mục sư Tin Lành ở Neustift, do huấn luyện viên của đội bóng rổ Torpedo 15 mách mối, với điều kiện phải tuyệt đối giữ bí mật.

“Quá tuyệt vời, khi nhà thờ cũng tham gia”, nhà báo trong tôi reo lên.

“Không phải nhà thờ, mà chỉ là một mục sư già và vợ”.

“Nhưng có thể họ không mở cửa cho mình”, tôi chợt nghĩ.

“Có chứ”.

“Vì sao cháu tin thế?”

“Machi đã nói chuyện với bà vợ mục sư, và bà ấy bảo cháu được đến cùng bác, nhưng với một điều kiện…” Ôi giờ, đợi mãi mới thấy điều kiện! “Nhưng với một điều kiện là bác viết về vụ này, và lại gửi cho Neuzeit,Neuzeit thực sự là một tờ báo tốt, họ coi tất cả mọi người có giá trị như nhau, không cần biết ai từ nước nào đến, bà ấy nói thế, Machi nói thế”, Manuel nói. Tức là họ cho tôi phỏng vấn độc quyền. Bao nhiêu tin vui trong một ngày Chủ nhật duy nhất - nhưng vui quá hóa lo.

Tóm lại, bài tiếp theo có thể coi như đã ổn. Và tôi cố lấy hết dũng cảm để trình bày một chuyện khó nói.

“Manuel, bác đã thôi việc ở Everyday, từ mai không còn văn phòng cho hai bác cháu ta nữa”.

“Cháu biết, cô Julia kể cho cháu rồi”, nó trả lời tương đối thản nhiên.

“Buổi chiều thì cháu sẽ làm bài tập ở đâu?”

“Đến đây, đến nhà bác”.

“Bác nghĩ là ý đó không hay”.

“Cô Julia cũng nói thế”.

“Cháu nhìn xem ở đây nhếch nhác ra sao”, tôi nói.

“Không”, Manuel đáp. Theo tôi, đó là câu trả lời hoàn hảo. Việc gì phải xét nghiệm DNA nữa, chẳng phải giỏ nhà ai quai nhà nấy hay sao.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.